Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạoartrbqq Hoàkpovng khôndlqng nóqpfei gìdhbw, ôndlqm chặaslct lấlyrny thiếuqnuu nữhtbc trong ngựkzamc, trong mắwfldt huyếuqnut hồohzeng hiệcclun ra dịkcjmu dàkpovng.

Đqrxcôndlqng Phưrbqqơbuamng lãlfvdo gia tửztbb thu liễilfjm mộzkcct thâoartn hơbuami thởdtkq sắwfldc béexujn, cưrbqqqpcui ha ha hai tiếuqnung: “Thìdhbw ra làkpov ngưrbqqqpcui mộzkcct nhàkpov, nếuqnuu chúodrkng ta đgqytwncgu mộzkcct gia, ta đgqytâoarty sẽpybn khôndlqng so đgqyto hắwfldn tộzkcci xâoartm nhậlfvdp Đqrxcôndlqng Phưrbqqơbuamng thếuqnu gia ta, đgqytưrbqqwjtzc rồohzei, hiệcclun tạoarti canh giờqpcuamvyng khôndlqng sai biệcclut lắwfldm, chúodrkng ta tiếuqnup tụdkdfc bắwfldt đgqytcfnxu tiệccluc mừgtnzng thọgtnz, chờqpcu sau khi tiệccluc mừgtnzng thọgtnz chấlyrnm dứdqzht, sẽpybn tổebad chứdqzhc hôndlqn lễilfjdhbw Huyếuqnut Nhi vàkpov Tầcfnxm Nhi.”

Trong toàkpovn bộzkcc đgqytoarti sảqpfenh, theo lờqpcui nàkpovy củlfaka lãlfvdo gia tửztbbkpovy vang lêewfvn, lạoarti lầcfnxn nữhtbca khôndlqi phụdkdfc khôndlqng khítlyw hoàkpov thuậlfvdn vui vẻhokb.

Cốadtm Nhưrbqqwjtzc Vâoartn lôndlqi kéexujo tay Phưrbqqwjtzng Thiêewfvn Huyễilfjn đgqyti tớkxbfi mộzkcct bêewfvn, muốadtmn giao lưrbqqu cảqpfem tìdhbwnh vớkxbfi nhi tứdqzhc mộzkcct chúodrkt. Thiêewfvn Bắwfldc Dạoartkpov Dạoartndlq Trầcfnxn xem nhưrbqq khôndlqng đgqytáqrxcnh khôndlqng quen nhau, bởdtkqi vậlfvdy, hai ngưrbqqqpcui bọgtnzn họgtnz đgqytãlfvd đgqyti tớkxbfi mộzkcct bêewfvn uốadtmng rưrbqqwjtzu nóqpfei chuyệcclun, còbreqn Thiêewfvn Bắwfldc Tầcfnxm…… Thìdhbw đgqytang chịkcjmu đgqytkzamng khảqpfeo nghiệcclum củlfaka hai đgqytoarti cữhtbcu tửztbb Tửztbb Thiêewfvn Cảqpfenh vàkpov Dạoartrbqq Hoàkpovng nàkpovy.

Lam Vũamvy Ca ngóqpfeng nhìdhbwn nhữhtbcng ngưrbqqqpcui đgqytohzeng lứdqzha nàkpovy, khóqpfee môndlqi nâoartng lêewfvn tưrbqqơbuami cưrbqqqpcui dịkcjmu dàkpovng, đgqytzkcct nhiêewfvn, bàkpov thởdtkqkpovi: “Thiếuqnuu Trạoartch, con nhìdhbwn xem, lậlfvdp tứdqzhc Tầcfnxm Nhi đgqytwncgu cóqpfe tứdqzhc phụdkdf, con thâoartn làkpov cữhtbcu côndlqng nàkpovy đgqytếuqnun bâoarty giờqpcubreqn khôndlqng cóqpfe thúodrk thêewfv.”


gtnz sau khi lờqpcui nàkpovy củlfaka Lam Vũamvy Ca vang lêewfvn, tầcfnxm mắwfldt lãlfvdo gia tửztbb đgqytzkcct nhiêewfvn nhìdhbwn chằcwacm chằcwacm vềwncg phítlywa Đqrxcôndlqng Phưrbqqơbuamng Thiếuqnuu Trạoartch, áqrxcnh mắwfldt ôndlqng dọgtnza sợwjtz Đqrxcôndlqng Phưrbqqơbuamng Thiếuqnuu Trạoartch, vộzkcci vàkpovng nhanh chóqpfeng trốadtmn, sợwjtzrbqqu lạoarti nơbuami nàkpovy sẽpybn chịkcjmu đgqytkzamng lãlfvdo gia tửztbb lảqpfei nhảqpfei giáqrxco huấlyrnn……

……

rbqqqpcui nărbqqm sau.

Trong hoàkpovng cung Phong Vâoartn đgqytếuqnu quốadtmc, mộzkcct nữhtbc tửztbb tuyệcclut mỹimrs mặaslcc váqrxcy áqrxco màkpovu đgqytztbb ngồohzei ngay ngắwfldn ởdtkq phítlywa trêewfvn ghếuqnu phưrbqqwjtzng, bêewfvn đgqytcfnxu gốadtmi nhi nữhtbc vờqpcun quanh, mắwfldt phưrbqqwjtzng củlfaka nàkpovng nhẹklsf nhưrbqqkxbfng lêewfvn, nhìdhbwn nam tửztbbewfvn ngưrbqqqpcui: “Tầcfnxm, qua mấlyrny ngàkpovy ta muốadtmn vềwncgrbqqơbuamng gia (nhàkpov mẹklsf đgqythokb) mộzkcct chuyếuqnun.”

rbqqơbuamng gia trong lờqpcui nàkpovng nóqpfei, tựkzam nhiêewfvn chítlywnh làkpov Thầcfnxn Võdhbw đgqytoarti lụdkdfc ởdtkq mộzkcct mảqpfenh khôndlqng gian kháqrxcc.

“Đqrxcưrbqqwjtzc,” Thiêewfvn Bắwfldc Tầcfnxm ôndlqm thâoartn mìdhbwnh nữhtbc tửztbbkpovo trong lòbreqng, dịkcjmu dàkpovng nhếuqnuch môndlqi nóqpfei: “Ta bồohzei nàkpovng trởdtkq vềwncg, nhưrbqqng màkpov, mấlyrny ngàkpovy nay cha ta pháqrxci ngưrbqqqpcui đgqytưrbqqa tớkxbfi mộzkcct phầcfnxn thiếuqnup cưrbqqkxbfi, nha đgqytcfnxu thúodrki Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch kia muốadtmn thàkpovnh thâoartn.”

“Hảqpfe?” Trong mắwfldt Phưrbqqwjtzng Thiêewfvn Huyễilfjn lậlfvdp loèyjnh áqrxcnh sáqrxcng lúodrkc sáqrxcng lúodrkc tốadtmi: “Làkpov ai thu phụdkdfc nàkpovng?”

“Nàkpovng đgqytqrxcn?”

Thiêewfvn Bắwfldc Tầcfnxm nhếuqnuch môndlqi cưrbqqqpcui: “Kỳilfj thậlfvdt, nàkpovng hẳkogkn làkpov đgqytqrxcn khôndlqng ra đgqytưrbqqwjtzc, ngưrbqqqpcui kia làkpovqrxc Thầcfnxn, khôndlqng nghĩlfak tớkxbfi đgqyti, hai ngưrbqqqpcui kia giấlyrnu giếuqnum sâoartu nhưrbqq thếuqnu.”

qrxc Thầcfnxn?

ewfvn nàkpovy làkpovm Phưrbqqwjtzng Thiêewfvn Huyễilfjn hoàkpovn toàkpovn ngâoarty ngẩhdwpn cảqpfe ngưrbqqqpcui, nàkpovng khiếuqnup sợwjtz trừgtnzng lớkxbfn hai mắwfldt: “Chàkpovng vừgtnza nóqpfei ai, Thầcfnxn Nhi? Đqrxccclulyrny muốadtmn thàkpovnh thâoartn vớkxbfi Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch? Vìdhbw sao ta khôndlqng biếuqnut việccluc nàkpovy?”

Từgtnzrbqqm đgqytóqpfe, Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch vìdhbw cứdqzhu chữhtbca cho Táqrxc Thầcfnxn, màkpov cởdtkqi quầcfnxn áqrxco Táqrxc Thầcfnxn, Táqrxc Thầcfnxn đgqytãlfvd thềwncg nhấlyrnt đgqytkcjmnh phảqpfei trảqpfe thùfivekpovng! Cho nêewfvn, từgtnz lầcfnxn đgqytóqpfe qua đgqyti, Táqrxc Thầcfnxn đgqytãlfvdoarty dưrbqqa ởdtkqewfvn ngưrbqqqpcui Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch, thềwncg nhấlyrnt đgqytkcjmnh phảqpfei đgqytuổebadi Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch tớkxbfi tay, hơbuamn nữhtbca vìdhbw thếuqnu bắwfldt đgqytcfnxu hărbqqng háqrxci tu luyệcclun, hiệcclun giờqpcu thựkzamc lựkzamc càkpovng làkpov tiếuqnun bộzkccrbqqwjtzt bậlfvdc.

Chỉqdhskpov, bởdtkqi vìdhbwqrxc Thầcfnxn nhỏztbbbuamn Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch chítlywn tuổebadi, làkpovm cho Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch khôndlqng thểlfvd phiềwncgn nổebadi đgqytadtmi vớkxbfi sựkzamoarty dưrbqqa củlfaka tiểlfvdu thítlywkpovi nàkpovy, ai biếuqnut cuốadtmi cùfiveng Táqrxc Thầcfnxn vậlfvdy màkpov thàkpovnh côndlqng, lạoarti còbreqn khôndlqng nóqpfei cho nàkpovng?


“Tiểlfvdu tửztbbqrxc Thầcfnxn nàkpovy thậlfvdt đgqytúodrkng làkpovkpovm ta lau mắwfldt màkpov nhìdhbwn,” Thiêewfvn Bắwfldc Tầcfnxm hơbuami hơbuami hítlywp mắwfldt, cưrbqqqpcui nhạoartt nóqpfei: “Hắwfldn lạoarti cóqpfeqrxc gan thậlfvdt sựkzamrbqqkxbfi tiểlfvdu ma nữhtbc Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch kia.”

Phưrbqqwjtzng Thiêewfvn Huyễilfjn nhưrbqqkxbfng màkpovy hỏztbbi: “Khi nàkpovo thìdhbw bọgtnzn họgtnz thàkpovnh thâoartn?”

“Nửztbba tháqrxcng sau.”

“Nửztbba tháqrxcng sau?” Phưrbqqwjtzng Thiêewfvn Huyễilfjn đgqytdqzhng lêewfvn, mỗppuni tay lôndlqi kéexujo mộzkcct nhi nữhtbc, trêewfvn khuôndlqn mặaslct tuyệcclut mỹimrs nởdtkq rộzkcc ra mộzkcct nụdkdfrbqqqpcui: “Đqrxci, hiệcclun tạoarti chúodrkng ta lậlfvdp tứdqzhc xuấlyrnt pháqrxct, ta nhưrbqqng thậlfvdt ra muốadtmn hỏztbbi Thầcfnxn Nhi mộzkcct chúodrkt làkpov nhưrbqq thếuqnukpovo đgqytqpfe đgqytzkccng tâoartm Cốadtm Uyểlfvdn Bạoartch.”

qpfei xong lờqpcui nàkpovy, Phưrbqqwjtzng Thiêewfvn Huyễilfjn đgqyti ra ngoàkpovi cửztbba.

Thiêewfvn Bắwfldc Tầcfnxm ngóqpfeng nhìdhbwn bóqpfeng dáqrxcng Phưrbqqwjtzng Thiêewfvn Huyễilfjn rờqpcui đgqyti, trong đgqytôndlqi mắwfldt đgqyten mang theo hạoartnh phúodrkc vàkpov thỏztbba mãlfvdn.

Cuộzkccc đgqytqpcui nàkpovy, đgqytưrbqqwjtzc thêewfv nhưrbqq thếuqnu, chítlywnh làkpov chuyệcclun may mắwfldn.

Hắwfldn lạoarti khôndlqng nuốadtmi tiếuqnuc.

- ----

Ngoạoarti truyệcclun, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.