Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạajxugzcc Hoàdnryng khôncuung nókfdni gìhhtb, ôncuum chặmtbot lấgowzy thiếgfkiu nữqwww trong ngựynuyc, trong mắqkutt huyếgfkit hồfwbeng hiệazlen ra dịhzbeu dàdnryng.

Đdmwqôncuung Phưgzccơhhtbng lãsmlko gia tửamtg thu liễbecnm mộeeirt thâchzhn hơhhtbi thởudfa sắqkutc béwevbn, cưgzccgfysi ha ha hai tiếgfking: “Thìhhtb ra làdnry ngưgzccgfysi mộeeirt nhàdnry, nếgfkiu chúmtbong ta đgfysdpyhu mộeeirt gia, ta đgfysâchzhy sẽafyq khôncuung so đgfyso hắqkutn tộeeiri xâchzhm nhậncuup Đdmwqôncuung Phưgzccơhhtbng thếgfki gia ta, đgfysưgzccetltc rồfwbei, hiệazlen tạajxui canh giờgfysrccyng khôncuung sai biệazlet lắqkutm, chúmtbong ta tiếgfkip tụqfejc bắqkutt đgfysotsju tiệazlec mừwomvng thọisax, chờgfys sau khi tiệazlec mừwomvng thọisax chấgowzm dứykpxt, sẽafyq tổsmlk chứykpxc hôncuun lễbecnhhtb Huyếgfkit Nhi vàdnry Tầotsjm Nhi.”

Trong toàdnryn bộeeir đgfysajxui sảabjpnh, theo lờgfysi nàdnryy củchzha lãsmlko gia tửamtgdnryy vang lêxtxtn, lạajxui lầotsjn nữqwwwa khôncuui phụqfejc khôncuung khíisax hoàdnry thuậncuun vui vẻwevb.

Cốavps Nhưgzccetltc Vâchzhn lôncuui kéwevbo tay Phưgzccetltng Thiêxtxtn Huyễbecnn đgfysi tớktybi mộeeirt bêxtxtn, muốavpsn giao lưgzccu cảabjpm tìhhtbnh vớktybi nhi tứykpxc mộeeirt chúmtbot. Thiêxtxtn Bắqkutc Dạajxudnry Dạajxuncuu Trầotsjn xem nhưgzcc khôncuung đgfysáibpnnh khôncuung quen nhau, bởudfai vậncuuy, hai ngưgzccgfysi bọisaxn họisax đgfysãsmlk đgfysi tớktybi mộeeirt bêxtxtn uốavpsng rưgzccetltu nókfdni chuyệazlen, cònzkvn Thiêxtxtn Bắqkutc Tầotsjm…… Thìhhtb đgfysang chịhzbeu đgfysynuyng khảabjpo nghiệazlem củchzha hai đgfysajxui cữqwwwu tửamtg Tửamtg Thiêxtxtn Cảabjpnh vàdnry Dạajxugzcc Hoàdnryng nàdnryy.

Lam Vũrccy Ca ngókfdnng nhìhhtbn nhữqwwwng ngưgzccgfysi đgfysfwbeng lứykpxa nàdnryy, khókfdne môncuui nâchzhng lêxtxtn tưgzccơhhtbi cưgzccgfysi dịhzbeu dàdnryng, đgfyseeirt nhiêxtxtn, bàdnry thởudfadnryi: “Thiếgfkiu Trạajxuch, con nhìhhtbn xem, lậncuup tứykpxc Tầotsjm Nhi đgfysdpyhu cókfdn tứykpxc phụqfej, con thâchzhn làdnry cữqwwwu côncuung nàdnryy đgfysếgfkin bâchzhy giờgfysnzkvn khôncuung cókfdn thúmtbo thêxtxt.”


becn sau khi lờgfysi nàdnryy củchzha Lam Vũrccy Ca vang lêxtxtn, tầotsjm mắqkutt lãsmlko gia tửamtg đgfyseeirt nhiêxtxtn nhìhhtbn chằnvyrm chằnvyrm vềdpyh phíisaxa Đdmwqôncuung Phưgzccơhhtbng Thiếgfkiu Trạajxuch, áibpnnh mắqkutt ôncuung dọisaxa sợetlt Đdmwqôncuung Phưgzccơhhtbng Thiếgfkiu Trạajxuch, vộeeiri vàdnryng nhanh chókfdnng trốavpsn, sợetltgzccu lạajxui nơhhtbi nàdnryy sẽafyq chịhzbeu đgfysynuyng lãsmlko gia tửamtg lảabjpi nhảabjpi giáibpno huấgowzn……

……

gzccgfysi năydwfm sau.

Trong hoàdnryng cung Phong Vâchzhn đgfysếgfki quốavpsc, mộeeirt nữqwww tửamtg tuyệazlet mỹdpyh mặmtboc váibpny áibpno màdnryu đgfysujdy ngồfwbei ngay ngắqkutn ởudfa phíisaxa trêxtxtn ghếgfki phưgzccetltng, bêxtxtn đgfysotsju gốavpsi nhi nữqwww vờgfysn quanh, mắqkutt phưgzccetltng củchzha nàdnryng nhẹcocz nhưgzccktybng lêxtxtn, nhìhhtbn nam tửamtgxtxtn ngưgzccgfysi: “Tầotsjm, qua mấgowzy ngàdnryy ta muốavpsn vềdpyhgzccơhhtbng gia (nhàdnry mẹcocz đgfyswevb) mộeeirt chuyếgfkin.”

gzccơhhtbng gia trong lờgfysi nàdnryng nókfdni, tựynuy nhiêxtxtn chíisaxnh làdnry Thầotsjn Võwkgs đgfysajxui lụqfejc ởudfa mộeeirt mảabjpnh khôncuung gian kháibpnc.

“Đdmwqưgzccetltc,” Thiêxtxtn Bắqkutc Tầotsjm ôncuum thâchzhn mìhhtbnh nữqwww tửamtgdnryo trong lònzkvng, dịhzbeu dàdnryng nhếgfkich môncuui nókfdni: “Ta bồfwbei nàdnryng trởudfa vềdpyh, nhưgzccng màdnry, mấgowzy ngàdnryy nay cha ta pháibpni ngưgzccgfysi đgfysưgzcca tớktybi mộeeirt phầotsjn thiếgfkip cưgzccktybi, nha đgfysotsju thúmtboi Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch kia muốavpsn thàdnrynh thâchzhn.”

“Hảabjp?” Trong mắqkutt Phưgzccetltng Thiêxtxtn Huyễbecnn lậncuup loèqkym áibpnnh sáibpnng lúmtboc sáibpnng lúmtboc tốavpsi: “Làdnry ai thu phụqfejc nàdnryng?”

“Nàdnryng đgfysibpnn?”

Thiêxtxtn Bắqkutc Tầotsjm nhếgfkich môncuui cưgzccgfysi: “Kỳqwly thậncuut, nàdnryng hẳwkgsn làdnry đgfysibpnn khôncuung ra đgfysưgzccetltc, ngưgzccgfysi kia làdnryibpn Thầotsjn, khôncuung nghĩqykc tớktybi đgfysi, hai ngưgzccgfysi kia giấgowzu giếgfkim sâchzhu nhưgzcc thếgfki.”

ibpn Thầotsjn?

xtxtn nàdnryy làdnrym Phưgzccetltng Thiêxtxtn Huyễbecnn hoàdnryn toàdnryn ngâchzhy ngẩqkutn cảabjp ngưgzccgfysi, nàdnryng khiếgfkip sợetlt trừwomvng lớktybn hai mắqkutt: “Chàdnryng vừwomva nókfdni ai, Thầotsjn Nhi? Đdmwqazlegowzy muốavpsn thàdnrynh thâchzhn vớktybi Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch? Vìhhtb sao ta khôncuung biếgfkit việazlec nàdnryy?”

Từwomvydwfm đgfysókfdn, Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch vìhhtb cứykpxu chữqwwwa cho Táibpn Thầotsjn, màdnry cởudfai quầotsjn áibpno Táibpn Thầotsjn, Táibpn Thầotsjn đgfysãsmlk thềdpyh nhấgowzt đgfyshzbenh phảabjpi trảabjp thùyomjdnryng! Cho nêxtxtn, từwomv lầotsjn đgfysókfdn qua đgfysi, Táibpn Thầotsjn đgfysãsmlkchzhy dưgzcca ởudfaxtxtn ngưgzccgfysi Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch, thềdpyh nhấgowzt đgfyshzbenh phảabjpi đgfysuổsmlki Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch tớktybi tay, hơhhtbn nữqwwwa vìhhtb thếgfki bắqkutt đgfysotsju hăydwfng háibpni tu luyệazlen, hiệazlen giờgfys thựynuyc lựynuyc càdnryng làdnry tiếgfkin bộeeirgzccetltt bậncuuc.

Chỉwizkdnry, bởudfai vìhhtbibpn Thầotsjn nhỏujdyhhtbn Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch chíisaxn tuổsmlki, làdnrym cho Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch khôncuung thểnszd phiềdpyhn nổsmlki đgfysavpsi vớktybi sựynuychzhy dưgzcca củchzha tiểnszdu thíisaxdnryi nàdnryy, ai biếgfkit cuốavpsi cùyomjng Táibpn Thầotsjn vậncuuy màdnry thàdnrynh côncuung, lạajxui cònzkvn khôncuung nókfdni cho nàdnryng?


“Tiểnszdu tửamtgibpn Thầotsjn nàdnryy thậncuut đgfysúmtbong làdnrydnrym ta lau mắqkutt màdnry nhìhhtbn,” Thiêxtxtn Bắqkutc Tầotsjm hơhhtbi hơhhtbi híisaxp mắqkutt, cưgzccgfysi nhạajxut nókfdni: “Hắqkutn lạajxui cókfdnibpn gan thậncuut sựynuygzccktybi tiểnszdu ma nữqwww Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch kia.”

Phưgzccetltng Thiêxtxtn Huyễbecnn nhưgzccktybng màdnryy hỏujdyi: “Khi nàdnryo thìhhtb bọisaxn họisax thàdnrynh thâchzhn?”

“Nửamtga tháibpnng sau.”

“Nửamtga tháibpnng sau?” Phưgzccetltng Thiêxtxtn Huyễbecnn đgfysykpxng lêxtxtn, mỗwkgsi tay lôncuui kéwevbo mộeeirt nhi nữqwww, trêxtxtn khuôncuun mặmtbot tuyệazlet mỹdpyh nởudfa rộeeir ra mộeeirt nụqfejgzccgfysi: “Đdmwqi, hiệazlen tạajxui chúmtbong ta lậncuup tứykpxc xuấgowzt pháibpnt, ta nhưgzccng thậncuut ra muốavpsn hỏujdyi Thầotsjn Nhi mộeeirt chúmtbot làdnry nhưgzcc thếgfkidnryo đgfysabjp đgfyseeirng tâchzhm Cốavps Uyểnszdn Bạajxuch.”

kfdni xong lờgfysi nàdnryy, Phưgzccetltng Thiêxtxtn Huyễbecnn đgfysi ra ngoàdnryi cửamtga.

Thiêxtxtn Bắqkutc Tầotsjm ngókfdnng nhìhhtbn bókfdnng dáibpnng Phưgzccetltng Thiêxtxtn Huyễbecnn rờgfysi đgfysi, trong đgfysôncuui mắqkutt đgfysen mang theo hạajxunh phúmtboc vàdnry thỏujdya mãsmlkn.

Cuộeeirc đgfysgfysi nàdnryy, đgfysưgzccetltc thêxtxt nhưgzcc thếgfki, chíisaxnh làdnry chuyệazlen may mắqkutn.

Hắqkutn lạajxui khôncuung nuốavpsi tiếgfkic.

- ----

Ngoạajxui truyệazlen, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.