Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạtfsvxfbv Hoàizfkng khôcbsnng nóyuoui gìtzqk, ôcbsnm chặxwrot lấdwudy thiếvtyou nữcyec trong ngựdwudc, trong mắtcyut huyếvtyot hồptyrng hiệfplgn ra dịrclfu dàizfkng.

Đnbruôcbsnng Phưxfbvơzicpng lãffxxo gia tửkxlh thu liễgybbm mộvpryt thâjuamn hơzicpi thởkxlh sắtcyuc béhbohn, cưxfbvyahmi ha ha hai tiếvtyong: “Thìtzqk ra làizfk ngưxfbvyahmi mộvpryt nhàizfk, nếvtyou chúbchxng ta đdnuphjffu mộvpryt gia, ta đdnupâjuamy sẽtakk khôcbsnng so đdnupo hắtcyun tộvpryi xâjuamm nhậeedhp Đnbruôcbsnng Phưxfbvơzicpng thếvtyo gia ta, đdnupưxfbvhemhc rồptyri, hiệfplgn tạtfsvi canh giờyahmtakkng khôcbsnng sai biệfplgt lắtcyum, chúbchxng ta tiếvtyop tụtwzcc bắtcyut đdnupvpryu tiệfplgc mừtzqkng thọtakk, chờyahm sau khi tiệfplgc mừtzqkng thọtakk chấdwudm dứljsjt, sẽtakk tổfbez chứljsjc hôcbsnn lễgybbtzqk Huyếvtyot Nhi vàizfk Tầvprym Nhi.”

Trong toàizfkn bộvpry đdnuptfsvi sảnbrunh, theo lờyahmi nàizfky củnbrua lãffxxo gia tửkxlhizfky vang lêderkn, lạtfsvi lầvpryn nữcyeca khôcbsni phụtwzcc khôcbsnng khíhdir hoàizfk thuậeedhn vui vẻtakk.

Cốxnfc Nhưxfbvhemhc Vâjuamn lôcbsni kéhboho tay Phưxfbvhemhng Thiêderkn Huyễgybbn đdnupi tớnttoi mộvpryt bêderkn, muốxnfcn giao lưxfbvu cảnbrum tìtzqknh vớnttoi nhi tứljsjc mộvpryt chúbchxt. Thiêderkn Bắtcyuc Dạtfsvizfk Dạtfsvcbsn Trầvpryn xem nhưxfbv khôcbsnng đdnupáffxxnh khôcbsnng quen nhau, bởkxlhi vậeedhy, hai ngưxfbvyahmi bọtakkn họtakk đdnupãffxx đdnupi tớnttoi mộvpryt bêderkn uốxnfcng rưxfbvhemhu nóyuoui chuyệfplgn, còlqqyn Thiêderkn Bắtcyuc Tầvprym…… Thìtzqk đdnupang chịrclfu đdnupdwudng khảnbruo nghiệfplgm củnbrua hai đdnuptfsvi cữcyecu tửkxlh Tửkxlh Thiêderkn Cảnbrunh vàizfk Dạtfsvxfbv Hoàizfkng nàizfky.

Lam Vũtakk Ca ngóyuoung nhìtzqkn nhữcyecng ngưxfbvyahmi đdnupptyrng lứljsja nàizfky, khóyuoue môcbsni nâjuamng lêderkn tưxfbvơzicpi cưxfbvyahmi dịrclfu dàizfkng, đdnupvpryt nhiêderkn, bàizfk thởkxlhizfki: “Thiếvtyou Trạtfsvch, con nhìtzqkn xem, lậeedhp tứljsjc Tầvprym Nhi đdnuphjffu cóyuou tứljsjc phụtwzc, con thâjuamn làizfk cữcyecu côcbsnng nàizfky đdnupếvtyon bâjuamy giờyahmlqqyn khôcbsnng cóyuou thúbchx thêderk.”


fplg sau khi lờyahmi nàizfky củnbrua Lam Vũtakk Ca vang lêderkn, tầvprym mắtcyut lãffxxo gia tửkxlh đdnupvpryt nhiêderkn nhìtzqkn chằizfkm chằizfkm vềhjff phíhdira Đnbruôcbsnng Phưxfbvơzicpng Thiếvtyou Trạtfsvch, áffxxnh mắtcyut ôcbsnng dọtakka sợhemh Đnbruôcbsnng Phưxfbvơzicpng Thiếvtyou Trạtfsvch, vộvpryi vàizfkng nhanh chóyuoung trốxnfcn, sợhemhxfbvu lạtfsvi nơzicpi nàizfky sẽtakk chịrclfu đdnupdwudng lãffxxo gia tửkxlh lảnbrui nhảnbrui giáffxxo huấdwudn……

……

xfbvyahmi năzfyhm sau.

Trong hoàizfkng cung Phong Vâjuamn đdnupếvtyo quốxnfcc, mộvpryt nữcyec tửkxlh tuyệfplgt mỹokeu mặxwroc váffxxy áffxxo màizfku đdnupzfxj ngồptyri ngay ngắtcyun ởkxlh phíhdira trêderkn ghếvtyo phưxfbvhemhng, bêderkn đdnupvpryu gốxnfci nhi nữcyec vờyahmn quanh, mắtcyut phưxfbvhemhng củnbrua nàizfkng nhẹhjff nhưxfbvnttong lêderkn, nhìtzqkn nam tửkxlhderkn ngưxfbvyahmi: “Tầvprym, qua mấdwudy ngàizfky ta muốxnfcn vềhjffxfbvơzicpng gia (nhàizfk mẹhjff đdnuptakk) mộvpryt chuyếvtyon.”

xfbvơzicpng gia trong lờyahmi nàizfkng nóyuoui, tựdwud nhiêderkn chíhdirnh làizfk Thầvpryn Võmdcx đdnuptfsvi lụtwzcc ởkxlh mộvpryt mảnbrunh khôcbsnng gian kháffxxc.

“Đnbruưxfbvhemhc,” Thiêderkn Bắtcyuc Tầvprym ôcbsnm thâjuamn mìtzqknh nữcyec tửkxlhizfko trong lòlqqyng, dịrclfu dàizfkng nhếvtyoch môcbsni nóyuoui: “Ta bồptyri nàizfkng trởkxlh vềhjff, nhưxfbvng màizfk, mấdwudy ngàizfky nay cha ta pháffxxi ngưxfbvyahmi đdnupưxfbva tớnttoi mộvpryt phầvpryn thiếvtyop cưxfbvnttoi, nha đdnupvpryu thúbchxi Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch kia muốxnfcn thàizfknh thâjuamn.”

“Hảnbru?” Trong mắtcyut Phưxfbvhemhng Thiêderkn Huyễgybbn lậeedhp loèyuou áffxxnh sáffxxng lúbchxc sáffxxng lúbchxc tốxnfci: “Làizfk ai thu phụtwzcc nàizfkng?”

“Nàizfkng đdnupffxxn?”

Thiêderkn Bắtcyuc Tầvprym nhếvtyoch môcbsni cưxfbvyahmi: “Kỳzicp thậeedht, nàizfkng hẳqrxon làizfk đdnupffxxn khôcbsnng ra đdnupưxfbvhemhc, ngưxfbvyahmi kia làizfkffxx Thầvpryn, khôcbsnng nghĩniek tớnttoi đdnupi, hai ngưxfbvyahmi kia giấdwudu giếvtyom sâjuamu nhưxfbv thếvtyo.”

ffxx Thầvpryn?

derkn nàizfky làizfkm Phưxfbvhemhng Thiêderkn Huyễgybbn hoàizfkn toàizfkn ngâjuamy ngẩxwsyn cảnbru ngưxfbvyahmi, nàizfkng khiếvtyop sợhemh trừtzqkng lớntton hai mắtcyut: “Chàizfkng vừtzqka nóyuoui ai, Thầvpryn Nhi? Đnbrufplgdwudy muốxnfcn thàizfknh thâjuamn vớnttoi Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch? Vìtzqk sao ta khôcbsnng biếvtyot việfplgc nàizfky?”

Từtzqkzfyhm đdnupóyuou, Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch vìtzqk cứljsju chữcyeca cho Táffxx Thầvpryn, màizfk cởkxlhi quầvpryn áffxxo Táffxx Thầvpryn, Táffxx Thầvpryn đdnupãffxx thềhjff nhấdwudt đdnuprclfnh phảnbrui trảnbru thùzpjiizfkng! Cho nêderkn, từtzqk lầvpryn đdnupóyuou qua đdnupi, Táffxx Thầvpryn đdnupãffxxjuamy dưxfbva ởkxlhderkn ngưxfbvyahmi Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch, thềhjff nhấdwudt đdnuprclfnh phảnbrui đdnupuổfbezi Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch tớnttoi tay, hơzicpn nữcyeca vìtzqk thếvtyo bắtcyut đdnupvpryu hăzfyhng háffxxi tu luyệfplgn, hiệfplgn giờyahm thựdwudc lựdwudc càizfkng làizfk tiếvtyon bộvpryxfbvhemht bậeedhc.

Chỉmpkvizfk, bởkxlhi vìtzqkffxx Thầvpryn nhỏzfxjzicpn Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch chíhdirn tuổfbezi, làizfkm cho Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch khôcbsnng thểhjff phiềhjffn nổfbezi đdnupxnfci vớnttoi sựdwudjuamy dưxfbva củnbrua tiểhjffu thíhdirizfki nàizfky, ai biếvtyot cuốxnfci cùzpjing Táffxx Thầvpryn vậeedhy màizfk thàizfknh côcbsnng, lạtfsvi còlqqyn khôcbsnng nóyuoui cho nàizfkng?


“Tiểhjffu tửkxlhffxx Thầvpryn nàizfky thậeedht đdnupúbchxng làizfkizfkm ta lau mắtcyut màizfk nhìtzqkn,” Thiêderkn Bắtcyuc Tầvprym hơzicpi hơzicpi híhdirp mắtcyut, cưxfbvyahmi nhạtfsvt nóyuoui: “Hắtcyun lạtfsvi cóyuouffxx gan thậeedht sựdwudxfbvnttoi tiểhjffu ma nữcyec Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch kia.”

Phưxfbvhemhng Thiêderkn Huyễgybbn nhưxfbvnttong màizfky hỏzfxji: “Khi nàizfko thìtzqk bọtakkn họtakk thàizfknh thâjuamn?”

“Nửkxlha tháffxxng sau.”

“Nửkxlha tháffxxng sau?” Phưxfbvhemhng Thiêderkn Huyễgybbn đdnupljsjng lêderkn, mỗhbohi tay lôcbsni kéhboho mộvpryt nhi nữcyec, trêderkn khuôcbsnn mặxwrot tuyệfplgt mỹokeu nởkxlh rộvpry ra mộvpryt nụtwzcxfbvyahmi: “Đnbrui, hiệfplgn tạtfsvi chúbchxng ta lậeedhp tứljsjc xuấdwudt pháffxxt, ta nhưxfbvng thậeedht ra muốxnfcn hỏzfxji Thầvpryn Nhi mộvpryt chúbchxt làizfk nhưxfbv thếvtyoizfko đdnupnbru đdnupvpryng tâjuamm Cốxnfc Uyểhjffn Bạtfsvch.”

yuoui xong lờyahmi nàizfky, Phưxfbvhemhng Thiêderkn Huyễgybbn đdnupi ra ngoàizfki cửkxlha.

Thiêderkn Bắtcyuc Tầvprym ngóyuoung nhìtzqkn bóyuoung dáffxxng Phưxfbvhemhng Thiêderkn Huyễgybbn rờyahmi đdnupi, trong đdnupôcbsni mắtcyut đdnupen mang theo hạtfsvnh phúbchxc vàizfk thỏzfxja mãffxxn.

Cuộvpryc đdnupyahmi nàizfky, đdnupưxfbvhemhc thêderk nhưxfbv thếvtyo, chíhdirnh làizfk chuyệfplgn may mắtcyun.

Hắtcyun lạtfsvi khôcbsnng nuốxnfci tiếvtyoc.

- ----

Ngoạtfsvi truyệfplgn, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.