Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạpnfactih Hoàhbdtng khôgqsung nófkwyi gìvunf, ôgqsum chặjoxvt lấujvwy thiếgyuyu nữiucd trong ngựxjjgc, trong mắqhpst huyếgyuyt hồscxtng hiệeauzn ra dịyylhu dàhbdtng.

Đzqfmôgqsung Phưctihơknrpng lãuqfso gia tửzcns thu liễocqrm mộpcdft thâxdman hơknrpi thởslrm sắqhpsc bérwoen, cưctihdbggi ha ha hai tiếgyuyng: “Thìvunf ra làhbdt ngưctihdbggi mộpcdft nhàhbdt, nếgyuyu chúttxyng ta đdriquvxku mộpcdft gia, ta đdriqâxdmay sẽrjij khôgqsung so đdriqo hắqhpsn tộpcdfi xâxdmam nhậyoxzp Đzqfmôgqsung Phưctihơknrpng thếgyuy gia ta, đdriqưctihlpirc rồscxti, hiệeauzn tạpnfai canh giờdbggktexng khôgqsung sai biệeauzt lắqhpsm, chúttxyng ta tiếgyuyp tụslabc bắqhpst đdriqiuctu tiệeauzc mừmridng thọgmke, chờdbgg sau khi tiệeauzc mừmridng thọgmke chấujvwm dứqrcpt, sẽrjij tổbuvr chứqrcpc hôgqsun lễocqrvunf Huyếgyuyt Nhi vàhbdt Tầiuctm Nhi.”

Trong toàhbdtn bộpcdf đdriqpnfai sảzqfmnh, theo lờdbggi nàhbdty củpnfaa lãuqfso gia tửzcnshbdty vang lêmmkun, lạpnfai lầiuctn nữiucda khôgqsui phụslabc khôgqsung khírvpk hoàhbdt thuậyoxzn vui vẻknrp.

Cốvspp Nhưctihlpirc Vâxdman lôgqsui kérwoeo tay Phưctihlpirng Thiêmmkun Huyễocqrn đdriqi tớygmbi mộpcdft bêmmkun, muốvsppn giao lưctihu cảzqfmm tìvunfnh vớygmbi nhi tứqrcpc mộpcdft chúttxyt. Thiêmmkun Bắqhpsc Dạpnfahbdt Dạpnfagqsu Trầiuctn xem nhưctih khôgqsung đdriqáakfonh khôgqsung quen nhau, bởslrmi vậyoxzy, hai ngưctihdbggi bọgmken họgmke đdriqãuqfs đdriqi tớygmbi mộpcdft bêmmkun uốvsppng rưctihlpiru nófkwyi chuyệeauzn, còfkwyn Thiêmmkun Bắqhpsc Tầiuctm…… Thìvunf đdriqang chịyylhu đdriqxjjgng khảzqfmo nghiệeauzm củpnfaa hai đdriqpnfai cữiucdu tửzcns Tửzcns Thiêmmkun Cảzqfmnh vàhbdt Dạpnfactih Hoàhbdtng nàhbdty.

Lam Vũktex Ca ngófkwyng nhìvunfn nhữiucdng ngưctihdbggi đdriqscxtng lứqrcpa nàhbdty, khófkwye môgqsui nâxdmang lêmmkun tưctihơknrpi cưctihdbggi dịyylhu dàhbdtng, đdriqpcdft nhiêmmkun, bàhbdt thởslrmhbdti: “Thiếgyuyu Trạpnfach, con nhìvunfn xem, lậyoxzp tứqrcpc Tầiuctm Nhi đdriquvxku cófkwy tứqrcpc phụslab, con thâxdman làhbdt cữiucdu côgqsung nàhbdty đdriqếgyuyn bâxdmay giờdbggfkwyn khôgqsung cófkwy thúttxy thêmmku.”


mjlx sau khi lờdbggi nàhbdty củpnfaa Lam Vũktex Ca vang lêmmkun, tầiuctm mắqhpst lãuqfso gia tửzcns đdriqpcdft nhiêmmkun nhìvunfn chằcdyfm chằcdyfm vềuvxk phírvpka Đzqfmôgqsung Phưctihơknrpng Thiếgyuyu Trạpnfach, áakfonh mắqhpst ôgqsung dọgmkea sợlpir Đzqfmôgqsung Phưctihơknrpng Thiếgyuyu Trạpnfach, vộpcdfi vàhbdtng nhanh chófkwyng trốvsppn, sợlpirctihu lạpnfai nơknrpi nàhbdty sẽrjij chịyylhu đdriqxjjgng lãuqfso gia tửzcns lảzqfmi nhảzqfmi giáakfoo huấujvwn……

……

ctihdbggi năjfwem sau.

Trong hoàhbdtng cung Phong Vâxdman đdriqếgyuy quốvsppc, mộpcdft nữiucd tửzcns tuyệeauzt mỹujvw mặjoxvc váakfoy áakfoo màhbdtu đdriqxjjg ngồscxti ngay ngắqhpsn ởslrm phírvpka trêmmkun ghếgyuy phưctihlpirng, bêmmkun đdriqiuctu gốvsppi nhi nữiucd vờdbggn quanh, mắqhpst phưctihlpirng củpnfaa nàhbdtng nhẹiucd nhưctihygmbng lêmmkun, nhìvunfn nam tửzcnsmmkun ngưctihdbggi: “Tầiuctm, qua mấujvwy ngàhbdty ta muốvsppn vềuvxkctihơknrpng gia (nhàhbdt mẹiucd đdriqknrp) mộpcdft chuyếgyuyn.”

ctihơknrpng gia trong lờdbggi nàhbdtng nófkwyi, tựxjjg nhiêmmkun chírvpknh làhbdt Thầiuctn Võzcns đdriqpnfai lụslabc ởslrm mộpcdft mảzqfmnh khôgqsung gian kháakfoc.

“Đzqfmưctihlpirc,” Thiêmmkun Bắqhpsc Tầiuctm ôgqsum thâxdman mìvunfnh nữiucd tửzcnshbdto trong lòfkwyng, dịyylhu dàhbdtng nhếgyuych môgqsui nófkwyi: “Ta bồscxti nàhbdtng trởslrm vềuvxk, nhưctihng màhbdt, mấujvwy ngàhbdty nay cha ta pháakfoi ngưctihdbggi đdriqưctiha tớygmbi mộpcdft phầiuctn thiếgyuyp cưctihygmbi, nha đdriqiuctu thúttxyi Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach kia muốvsppn thàhbdtnh thâxdman.”

“Hảzqfm?” Trong mắqhpst Phưctihlpirng Thiêmmkun Huyễocqrn lậyoxzp loèmmku áakfonh sáakfong lúttxyc sáakfong lúttxyc tốvsppi: “Làhbdt ai thu phụslabc nàhbdtng?”

“Nàhbdtng đdriqakfon?”

Thiêmmkun Bắqhpsc Tầiuctm nhếgyuych môgqsui cưctihdbggi: “Kỳyylh thậyoxzt, nàhbdtng hẳoxetn làhbdt đdriqakfon khôgqsung ra đdriqưctihlpirc, ngưctihdbggi kia làhbdtakfo Thầiuctn, khôgqsung nghĩwiza tớygmbi đdriqi, hai ngưctihdbggi kia giấujvwu giếgyuym sâxdmau nhưctih thếgyuy.”

akfo Thầiuctn?

mmkun nàhbdty làhbdtm Phưctihlpirng Thiêmmkun Huyễocqrn hoàhbdtn toàhbdtn ngâxdmay ngẩvclhn cảzqfm ngưctihdbggi, nàhbdtng khiếgyuyp sợlpir trừmridng lớygmbn hai mắqhpst: “Chàhbdtng vừmrida nófkwyi ai, Thầiuctn Nhi? Đzqfmeauzujvwy muốvsppn thàhbdtnh thâxdman vớygmbi Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach? Vìvunf sao ta khôgqsung biếgyuyt việeauzc nàhbdty?”

Từmridjfwem đdriqófkwy, Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach vìvunf cứqrcpu chữiucda cho Táakfo Thầiuctn, màhbdt cởslrmi quầiuctn áakfoo Táakfo Thầiuctn, Táakfo Thầiuctn đdriqãuqfs thềuvxk nhấujvwt đdriqyylhnh phảzqfmi trảzqfm thùknrphbdtng! Cho nêmmkun, từmrid lầiuctn đdriqófkwy qua đdriqi, Táakfo Thầiuctn đdriqãuqfsxdmay dưctiha ởslrmmmkun ngưctihdbggi Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach, thềuvxk nhấujvwt đdriqyylhnh phảzqfmi đdriquổbuvri Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach tớygmbi tay, hơknrpn nữiucda vìvunf thếgyuy bắqhpst đdriqiuctu hăjfweng háakfoi tu luyệeauzn, hiệeauzn giờdbgg thựxjjgc lựxjjgc càhbdtng làhbdt tiếgyuyn bộpcdfctihlpirt bậyoxzc.

Chỉeauzhbdt, bởslrmi vìvunfakfo Thầiuctn nhỏxjjgknrpn Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach chírvpkn tuổbuvri, làhbdtm cho Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach khôgqsung thểyqlu phiềuvxkn nổbuvri đdriqvsppi vớygmbi sựxjjgxdmay dưctiha củpnfaa tiểyqluu thírvpkhbdti nàhbdty, ai biếgyuyt cuốvsppi cùknrpng Táakfo Thầiuctn vậyoxzy màhbdt thàhbdtnh côgqsung, lạpnfai còfkwyn khôgqsung nófkwyi cho nàhbdtng?


“Tiểyqluu tửzcnsakfo Thầiuctn nàhbdty thậyoxzt đdriqúttxyng làhbdthbdtm ta lau mắqhpst màhbdt nhìvunfn,” Thiêmmkun Bắqhpsc Tầiuctm hơknrpi hơknrpi hírvpkp mắqhpst, cưctihdbggi nhạpnfat nófkwyi: “Hắqhpsn lạpnfai cófkwyakfo gan thậyoxzt sựxjjgctihygmbi tiểyqluu ma nữiucd Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach kia.”

Phưctihlpirng Thiêmmkun Huyễocqrn nhưctihygmbng màhbdty hỏxjjgi: “Khi nàhbdto thìvunf bọgmken họgmke thàhbdtnh thâxdman?”

“Nửzcnsa tháakfong sau.”

“Nửzcnsa tháakfong sau?” Phưctihlpirng Thiêmmkun Huyễocqrn đdriqqrcpng lêmmkun, mỗuqfsi tay lôgqsui kérwoeo mộpcdft nhi nữiucd, trêmmkun khuôgqsun mặjoxvt tuyệeauzt mỹujvw nởslrm rộpcdf ra mộpcdft nụslabctihdbggi: “Đzqfmi, hiệeauzn tạpnfai chúttxyng ta lậyoxzp tứqrcpc xuấujvwt pháakfot, ta nhưctihng thậyoxzt ra muốvsppn hỏxjjgi Thầiuctn Nhi mộpcdft chúttxyt làhbdt nhưctih thếgyuyhbdto đdriqzqfm đdriqpcdfng tâxdmam Cốvspp Uyểyqlun Bạpnfach.”

fkwyi xong lờdbggi nàhbdty, Phưctihlpirng Thiêmmkun Huyễocqrn đdriqi ra ngoàhbdti cửzcnsa.

Thiêmmkun Bắqhpsc Tầiuctm ngófkwyng nhìvunfn bófkwyng dáakfong Phưctihlpirng Thiêmmkun Huyễocqrn rờdbggi đdriqi, trong đdriqôgqsui mắqhpst đdriqen mang theo hạpnfanh phúttxyc vàhbdt thỏxjjga mãuqfsn.

Cuộpcdfc đdriqdbggi nàhbdty, đdriqưctihlpirc thêmmku nhưctih thếgyuy, chírvpknh làhbdt chuyệeauzn may mắqhpsn.

Hắqhpsn lạpnfai khôgqsung nuốvsppi tiếgyuyc.

- ----

Ngoạpnfai truyệeauzn, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.