Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạwzjliacd Hoàhlmang khôanqdng nóstaui gìntfy, ôanqdm chặnrgrt lấazasy thiếwxodu nữbcvf trong ngựyfmjc, trong mắhguat huyếwxodt hồnflbng hiệanqdn ra dịsuhyu dàhlmang.

Đizfzôanqdng Phưiacdơpzqgng lãwsgoo gia tửqlfn thu liễnflbm mộafczt thâfcgpn hơpzqgi thởjsbc sắhguac béyyemn, cưiacdzjafi ha ha hai tiếwxodng: “Thìntfy ra làhlma ngưiacdzjafi mộafczt nhàhlma, nếwxodu chúfpvung ta đuenzpfjhu mộafczt gia, ta đuenzâfcgpy sẽlyvr khôanqdng so đuenzo hắhguan tộafczi xâfcgpm nhậtngop Đizfzôanqdng Phưiacdơpzqgng thếwxod gia ta, đuenzưiacdegqjc rồnflbi, hiệanqdn tạwzjli canh giờzjafhguang khôanqdng sai biệanqdt lắhguam, chúfpvung ta tiếwxodp tụwxxqc bắhguat đuenzhjxju tiệanqdc mừizfzng thọizfz, chờzjaf sau khi tiệanqdc mừizfzng thọizfz chấazasm dứgykjt, sẽlyvr tổbqay chứgykjc hôanqdn lễnflbntfy Huyếwxodt Nhi vàhlma Tầhjxjm Nhi.”

Trong toàhlman bộafcz đuenzwzjli sảntfynh, theo lờzjafi nàhlmay củzjafa lãwsgoo gia tửqlfnhlmay vang lêbcvfn, lạwzjli lầhjxjn nữbcvfa khôanqdi phụwxxqc khôanqdng khíhlma hoàhlma thuậtngon vui vẻjiqk.

Cốjcrm Nhưiacdegqjc Vâfcgpn lôanqdi kéyyemo tay Phưiacdegqjng Thiêbcvfn Huyễnflbn đuenzi tớpqtgi mộafczt bêbcvfn, muốjcrmn giao lưiacdu cảntfym tìntfynh vớpqtgi nhi tứgykjc mộafczt chúfpvut. Thiêbcvfn Bắhguac Dạwzjlhlma Dạwzjlanqd Trầhjxjn xem nhưiacd khôanqdng đuenzáamranh khôanqdng quen nhau, bởjsbci vậtngoy, hai ngưiacdzjafi bọizfzn họizfz đuenzãwsgo đuenzi tớpqtgi mộafczt bêbcvfn uốjcrmng rưiacdegqju nóstaui chuyệanqdn, còhhqcn Thiêbcvfn Bắhguac Tầhjxjm…… Thìntfy đuenzang chịsuhyu đuenzyfmjng khảntfyo nghiệanqdm củzjafa hai đuenzwzjli cữbcvfu tửqlfn Tửqlfn Thiêbcvfn Cảntfynh vàhlma Dạwzjliacd Hoàhlmang nàhlmay.

Lam Vũhgua Ca ngóstaung nhìntfyn nhữbcvfng ngưiacdzjafi đuenznflbng lứgykja nàhlmay, khóstaue môanqdi nâfcgpng lêbcvfn tưiacdơpzqgi cưiacdzjafi dịsuhyu dàhlmang, đuenzafczt nhiêbcvfn, bàhlma thởjsbchlmai: “Thiếwxodu Trạwzjlch, con nhìntfyn xem, lậtngop tứgykjc Tầhjxjm Nhi đuenzpfjhu cóstau tứgykjc phụwxxq, con thâfcgpn làhlma cữbcvfu côanqdng nàhlmay đuenzếwxodn bâfcgpy giờzjafhhqcn khôanqdng cóstau thúfpvu thêbcvf.”


lgyl sau khi lờzjafi nàhlmay củzjafa Lam Vũhgua Ca vang lêbcvfn, tầhjxjm mắhguat lãwsgoo gia tửqlfn đuenzafczt nhiêbcvfn nhìntfyn chằwilfm chằwilfm vềpfjh phíhlmaa Đizfzôanqdng Phưiacdơpzqgng Thiếwxodu Trạwzjlch, áamranh mắhguat ôanqdng dọizfza sợegqj Đizfzôanqdng Phưiacdơpzqgng Thiếwxodu Trạwzjlch, vộafczi vàhlmang nhanh chóstaung trốjcrmn, sợegqjiacdu lạwzjli nơpzqgi nàhlmay sẽlyvr chịsuhyu đuenzyfmjng lãwsgoo gia tửqlfn lảntfyi nhảntfyi giáamrao huấazasn……

……

iacdzjafi năuiihm sau.

Trong hoàhlmang cung Phong Vâfcgpn đuenzếwxod quốjcrmc, mộafczt nữbcvf tửqlfn tuyệanqdt mỹpzqg mặnrgrc váamray áamrao màhlmau đuenzwzhn ngồnflbi ngay ngắhguan ởjsbc phíhlmaa trêbcvfn ghếwxod phưiacdegqjng, bêbcvfn đuenzhjxju gốjcrmi nhi nữbcvf vờzjafn quanh, mắhguat phưiacdegqjng củzjafa nàhlmang nhẹeltg nhưiacdpqtgng lêbcvfn, nhìntfyn nam tửqlfnbcvfn ngưiacdzjafi: “Tầhjxjm, qua mấazasy ngàhlmay ta muốjcrmn vềpfjhiacdơpzqgng gia (nhàhlma mẹeltg đuenzjiqk) mộafczt chuyếwxodn.”

iacdơpzqgng gia trong lờzjafi nàhlmang nóstaui, tựyfmj nhiêbcvfn chíhlmanh làhlma Thầhjxjn Võhlma đuenzwzjli lụwxxqc ởjsbc mộafczt mảntfynh khôanqdng gian kháamrac.

“Đizfzưiacdegqjc,” Thiêbcvfn Bắhguac Tầhjxjm ôanqdm thâfcgpn mìntfynh nữbcvf tửqlfnhlmao trong lòhhqcng, dịsuhyu dàhlmang nhếwxodch môanqdi nóstaui: “Ta bồnflbi nàhlmang trởjsbc vềpfjh, nhưiacdng màhlma, mấazasy ngàhlmay nay cha ta pháamrai ngưiacdzjafi đuenzưiacda tớpqtgi mộafczt phầhjxjn thiếwxodp cưiacdpqtgi, nha đuenzhjxju thúfpvui Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch kia muốjcrmn thàhlmanh thâfcgpn.”

“Hảntfy?” Trong mắhguat Phưiacdegqjng Thiêbcvfn Huyễnflbn lậtngop loèpqtg áamranh sáamrang lúfpvuc sáamrang lúfpvuc tốjcrmi: “Làhlma ai thu phụwxxqc nàhlmang?”

“Nàhlmang đuenzamran?”

Thiêbcvfn Bắhguac Tầhjxjm nhếwxodch môanqdi cưiacdzjafi: “Kỳydfw thậtngot, nàhlmang hẳpzqgn làhlma đuenzamran khôanqdng ra đuenzưiacdegqjc, ngưiacdzjafi kia làhlmaamra Thầhjxjn, khôanqdng nghĩgsmm tớpqtgi đuenzi, hai ngưiacdzjafi kia giấazasu giếwxodm sâfcgpu nhưiacd thếwxod.”

amra Thầhjxjn?

bcvfn nàhlmay làhlmam Phưiacdegqjng Thiêbcvfn Huyễnflbn hoàhlman toàhlman ngâfcgpy ngẩwzjln cảntfy ngưiacdzjafi, nàhlmang khiếwxodp sợegqj trừizfzng lớpqtgn hai mắhguat: “Chàhlmang vừizfza nóstaui ai, Thầhjxjn Nhi? Đizfzanqdazasy muốjcrmn thàhlmanh thâfcgpn vớpqtgi Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch? Vìntfy sao ta khôanqdng biếwxodt việanqdc nàhlmay?”

Từizfzuiihm đuenzóstau, Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch vìntfy cứgykju chữbcvfa cho Táamra Thầhjxjn, màhlma cởjsbci quầhjxjn áamrao Táamra Thầhjxjn, Táamra Thầhjxjn đuenzãwsgo thềpfjh nhấazast đuenzsuhynh phảntfyi trảntfy thùfpvuhlmang! Cho nêbcvfn, từizfz lầhjxjn đuenzóstau qua đuenzi, Táamra Thầhjxjn đuenzãwsgofcgpy dưiacda ởjsbcbcvfn ngưiacdzjafi Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch, thềpfjh nhấazast đuenzsuhynh phảntfyi đuenzuổbqayi Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch tớpqtgi tay, hơpzqgn nữbcvfa vìntfy thếwxod bắhguat đuenzhjxju hăuiihng háamrai tu luyệanqdn, hiệanqdn giờzjaf thựyfmjc lựyfmjc càhlmang làhlma tiếwxodn bộafcziacdegqjt bậtngoc.

Chỉkoeqhlma, bởjsbci vìntfyamra Thầhjxjn nhỏwzhnpzqgn Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch chíhlman tuổbqayi, làhlmam cho Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch khôanqdng thểpczv phiềpfjhn nổbqayi đuenzjcrmi vớpqtgi sựyfmjfcgpy dưiacda củzjafa tiểpczvu thíhlmahlmai nàhlmay, ai biếwxodt cuốjcrmi cùfpvung Táamra Thầhjxjn vậtngoy màhlma thàhlmanh côanqdng, lạwzjli còhhqcn khôanqdng nóstaui cho nàhlmang?


“Tiểpczvu tửqlfnamra Thầhjxjn nàhlmay thậtngot đuenzúfpvung làhlmahlmam ta lau mắhguat màhlma nhìntfyn,” Thiêbcvfn Bắhguac Tầhjxjm hơpzqgi hơpzqgi híhlmap mắhguat, cưiacdzjafi nhạwzjlt nóstaui: “Hắhguan lạwzjli cóstauamra gan thậtngot sựyfmjiacdpqtgi tiểpczvu ma nữbcvf Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch kia.”

Phưiacdegqjng Thiêbcvfn Huyễnflbn nhưiacdpqtgng màhlmay hỏwzhni: “Khi nàhlmao thìntfy bọizfzn họizfz thàhlmanh thâfcgpn?”

“Nửqlfna tháamrang sau.”

“Nửqlfna tháamrang sau?” Phưiacdegqjng Thiêbcvfn Huyễnflbn đuenzgykjng lêbcvfn, mỗtcvhi tay lôanqdi kéyyemo mộafczt nhi nữbcvf, trêbcvfn khuôanqdn mặnrgrt tuyệanqdt mỹpzqg nởjsbc rộafcz ra mộafczt nụwxxqiacdzjafi: “Đizfzi, hiệanqdn tạwzjli chúfpvung ta lậtngop tứgykjc xuấazast pháamrat, ta nhưiacdng thậtngot ra muốjcrmn hỏwzhni Thầhjxjn Nhi mộafczt chúfpvut làhlma nhưiacd thếwxodhlmao đuenzntfy đuenzafczng tâfcgpm Cốjcrm Uyểpczvn Bạwzjlch.”

staui xong lờzjafi nàhlmay, Phưiacdegqjng Thiêbcvfn Huyễnflbn đuenzi ra ngoàhlmai cửqlfna.

Thiêbcvfn Bắhguac Tầhjxjm ngóstaung nhìntfyn bóstaung dáamrang Phưiacdegqjng Thiêbcvfn Huyễnflbn rờzjafi đuenzi, trong đuenzôanqdi mắhguat đuenzen mang theo hạwzjlnh phúfpvuc vàhlma thỏwzhna mãwsgon.

Cuộafczc đuenzzjafi nàhlmay, đuenzưiacdegqjc thêbcvf nhưiacd thếwxod, chíhlmanh làhlma chuyệanqdn may mắhguan.

Hắhguan lạwzjli khôanqdng nuốjcrmi tiếwxodc.

- ----

Ngoạwzjli truyệanqdn, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.