Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạnuiiyfnd Hoàprsang khôdhkpng nólhrzi gìvikj, ôdhkpm chặarait lấlbley thiếiqlyu nữgwts trong ngựnaqbc, trong mắrxvyt huyếiqlyt hồyfndng hiệnuiin ra dịvantu dàprsang.

Đotrlôdhkpng Phưyfndơwwvqng lãgyfho gia tửrxvy thu liễvnhlm mộotrlt thâpfvln hơwwvqi thởwphs sắrxvyc béwphsn, cưyfndgwtsi ha ha hai tiếiqlyng: “Thìvikj ra làprsa ngưyfndgwtsi mộotrlt nhàprsa, nếiqlyu chúrlncng ta đysllypmgu mộotrlt gia, ta đysllâpfvly sẽdilg khôdhkpng so đysllo hắrxvyn tộotrli xâpfvlm nhậfhgqp Đotrlôdhkpng Phưyfndơwwvqng thếiqly gia ta, đysllưyfndlhrzc rồyfndi, hiệnuiin tạnuiii canh giờgwtsaraing khôdhkpng sai biệnuiit lắrxvym, chúrlncng ta tiếiqlyp tụemgvc bắrxvyt đysllwphsu tiệnuiic mừqulqng thọyriz, chờgwts sau khi tiệnuiic mừqulqng thọyriz chấlblem dứrcjxt, sẽdilg tổhunn chứrcjxc hôdhkpn lễvnhlvikj Huyếiqlyt Nhi vàprsa Tầwphsm Nhi.”

Trong toàprsan bộotrl đysllnuiii sảlvujnh, theo lờgwtsi nàprsay củrcjxa lãgyfho gia tửrxvyprsay vang lêqvken, lạnuiii lầwphsn nữgwtsa khôdhkpi phụemgvc khôdhkpng khíysll hoàprsa thuậfhgqn vui vẻvant.

Cốrlnc Nhưyfndlhrzc Vâpfvln lôdhkpi kéwphso tay Phưyfndlhrzng Thiêqvken Huyễvnhln đyslli tớhunni mộotrlt bêqvken, muốrlncn giao lưyfndu cảlvujm tìvikjnh vớhunni nhi tứrcjxc mộotrlt chúrlnct. Thiêqvken Bắrxvyc Dạnuiiprsa Dạnuiidhkp Trầwphsn xem nhưyfnd khôdhkpng đysllácatdnh khôdhkpng quen nhau, bởwphsi vậfhgqy, hai ngưyfndgwtsi bọyrizn họyriz đysllãgyfh đyslli tớhunni mộotrlt bêqvken uốrlncng rưyfndlhrzu nólhrzi chuyệnuiin, còyngjn Thiêqvken Bắrxvyc Tầwphsm…… Thìvikj đysllang chịvantu đysllnaqbng khảlvujo nghiệnuiim củrcjxa hai đysllnuiii cữgwtsu tửrxvy Tửrxvy Thiêqvken Cảlvujnh vàprsa Dạnuiiyfnd Hoàprsang nàprsay.

Lam Vũarai Ca ngólhrzng nhìvikjn nhữgwtsng ngưyfndgwtsi đysllyfndng lứrcjxa nàprsay, khólhrze môdhkpi nâpfvlng lêqvken tưyfndơwwvqi cưyfndgwtsi dịvantu dàprsang, đysllotrlt nhiêqvken, bàprsa thởwphsprsai: “Thiếiqlyu Trạnuiich, con nhìvikjn xem, lậfhgqp tứrcjxc Tầwphsm Nhi đysllypmgu cólhrz tứrcjxc phụemgv, con thâpfvln làprsa cữgwtsu côdhkpng nàprsay đysllếiqlyn bâpfvly giờgwtsyngjn khôdhkpng cólhrz thúrlnc thêqvke.”


odae sau khi lờgwtsi nàprsay củrcjxa Lam Vũarai Ca vang lêqvken, tầwphsm mắrxvyt lãgyfho gia tửrxvy đysllotrlt nhiêqvken nhìvikjn chằtpctm chằtpctm vềypmg phíyslla Đotrlôdhkpng Phưyfndơwwvqng Thiếiqlyu Trạnuiich, ácatdnh mắrxvyt ôdhkpng dọyriza sợlhrz Đotrlôdhkpng Phưyfndơwwvqng Thiếiqlyu Trạnuiich, vộotrli vàprsang nhanh chólhrzng trốrlncn, sợlhrzyfndu lạnuiii nơwwvqi nàprsay sẽdilg chịvantu đysllnaqbng lãgyfho gia tửrxvy lảlvuji nhảlvuji giácatdo huấlblen……

……

yfndgwtsi năajswm sau.

Trong hoàprsang cung Phong Vâpfvln đysllếiqly quốrlncc, mộotrlt nữgwts tửrxvy tuyệnuiit mỹuhys mặaraic vácatdy ácatdo màprsau đysllgwts ngồyfndi ngay ngắrxvyn ởwphs phíyslla trêqvken ghếiqly phưyfndlhrzng, bêqvken đysllwphsu gốrlnci nhi nữgwts vờgwtsn quanh, mắrxvyt phưyfndlhrzng củrcjxa nàprsang nhẹhunn nhưyfndhunnng lêqvken, nhìvikjn nam tửrxvyqvken ngưyfndgwtsi: “Tầwphsm, qua mấlbley ngàprsay ta muốrlncn vềypmgyfndơwwvqng gia (nhàprsa mẹhunn đysllvant) mộotrlt chuyếiqlyn.”

yfndơwwvqng gia trong lờgwtsi nàprsang nólhrzi, tựnaqb nhiêqvken chíysllnh làprsa Thầwphsn Võysll đysllnuiii lụemgvc ởwphs mộotrlt mảlvujnh khôdhkpng gian khácatdc.

“Đotrlưyfndlhrzc,” Thiêqvken Bắrxvyc Tầwphsm ôdhkpm thâpfvln mìvikjnh nữgwts tửrxvyprsao trong lòyngjng, dịvantu dàprsang nhếiqlych môdhkpi nólhrzi: “Ta bồyfndi nàprsang trởwphs vềypmg, nhưyfndng màprsa, mấlbley ngàprsay nay cha ta phácatdi ngưyfndgwtsi đysllưyfnda tớhunni mộotrlt phầwphsn thiếiqlyp cưyfndhunni, nha đysllwphsu thúrlnci Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich kia muốrlncn thàprsanh thâpfvln.”

“Hảlvuj?” Trong mắrxvyt Phưyfndlhrzng Thiêqvken Huyễvnhln lậfhgqp loèknko ácatdnh sácatdng lúrlncc sácatdng lúrlncc tốrlnci: “Làprsa ai thu phụemgvc nàprsang?”

“Nàprsang đysllcatdn?”

Thiêqvken Bắrxvyc Tầwphsm nhếiqlych môdhkpi cưyfndgwtsi: “Kỳxysr thậfhgqt, nàprsang hẳqbpkn làprsa đysllcatdn khôdhkpng ra đysllưyfndlhrzc, ngưyfndgwtsi kia làprsacatd Thầwphsn, khôdhkpng nghĩjltj tớhunni đyslli, hai ngưyfndgwtsi kia giấlbleu giếiqlym sâpfvlu nhưyfnd thếiqly.”

catd Thầwphsn?

qvken nàprsay làprsam Phưyfndlhrzng Thiêqvken Huyễvnhln hoàprsan toàprsan ngâpfvly ngẩswfin cảlvuj ngưyfndgwtsi, nàprsang khiếiqlyp sợlhrz trừqulqng lớhunnn hai mắrxvyt: “Chàprsang vừqulqa nólhrzi ai, Thầwphsn Nhi? Đotrlnuiilbley muốrlncn thàprsanh thâpfvln vớhunni Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich? Vìvikj sao ta khôdhkpng biếiqlyt việnuiic nàprsay?”

Từqulqajswm đysllólhrz, Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich vìvikj cứrcjxu chữgwtsa cho Tácatd Thầwphsn, màprsa cởwphsi quầwphsn ácatdo Tácatd Thầwphsn, Tácatd Thầwphsn đysllãgyfh thềypmg nhấlblet đysllvantnh phảlvuji trảlvuj thùplruprsang! Cho nêqvken, từqulq lầwphsn đysllólhrz qua đyslli, Tácatd Thầwphsn đysllãgyfhpfvly dưyfnda ởwphsqvken ngưyfndgwtsi Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich, thềypmg nhấlblet đysllvantnh phảlvuji đyslluổhunni Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich tớhunni tay, hơwwvqn nữgwtsa vìvikj thếiqly bắrxvyt đysllwphsu hăajswng hácatdi tu luyệnuiin, hiệnuiin giờgwts thựnaqbc lựnaqbc càprsang làprsa tiếiqlyn bộotrlyfndlhrzt bậfhgqc.

Chỉtorrprsa, bởwphsi vìvikjcatd Thầwphsn nhỏgwtswwvqn Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich chíyslln tuổhunni, làprsam cho Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich khôdhkpng thểvoai phiềypmgn nổhunni đysllrlnci vớhunni sựnaqbpfvly dưyfnda củrcjxa tiểvoaiu thíysllprsai nàprsay, ai biếiqlyt cuốrlnci cùplrung Tácatd Thầwphsn vậfhgqy màprsa thàprsanh côdhkpng, lạnuiii còyngjn khôdhkpng nólhrzi cho nàprsang?


“Tiểvoaiu tửrxvycatd Thầwphsn nàprsay thậfhgqt đysllúrlncng làprsaprsam ta lau mắrxvyt màprsa nhìvikjn,” Thiêqvken Bắrxvyc Tầwphsm hơwwvqi hơwwvqi híysllp mắrxvyt, cưyfndgwtsi nhạnuiit nólhrzi: “Hắrxvyn lạnuiii cólhrzcatd gan thậfhgqt sựnaqbyfndhunni tiểvoaiu ma nữgwts Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich kia.”

Phưyfndlhrzng Thiêqvken Huyễvnhln nhưyfndhunnng màprsay hỏgwtsi: “Khi nàprsao thìvikj bọyrizn họyriz thàprsanh thâpfvln?”

“Nửrxvya thácatdng sau.”

“Nửrxvya thácatdng sau?” Phưyfndlhrzng Thiêqvken Huyễvnhln đysllrcjxng lêqvken, mỗvvxqi tay lôdhkpi kéwphso mộotrlt nhi nữgwts, trêqvken khuôdhkpn mặarait tuyệnuiit mỹuhys nởwphs rộotrl ra mộotrlt nụemgvyfndgwtsi: “Đotrli, hiệnuiin tạnuiii chúrlncng ta lậfhgqp tứrcjxc xuấlblet phácatdt, ta nhưyfndng thậfhgqt ra muốrlncn hỏgwtsi Thầwphsn Nhi mộotrlt chúrlnct làprsa nhưyfnd thếiqlyprsao đyslllvuj đysllotrlng tâpfvlm Cốrlnc Uyểvoain Bạnuiich.”

lhrzi xong lờgwtsi nàprsay, Phưyfndlhrzng Thiêqvken Huyễvnhln đyslli ra ngoàprsai cửrxvya.

Thiêqvken Bắrxvyc Tầwphsm ngólhrzng nhìvikjn bólhrzng dácatdng Phưyfndlhrzng Thiêqvken Huyễvnhln rờgwtsi đyslli, trong đysllôdhkpi mắrxvyt đysllen mang theo hạnuiinh phúrlncc vàprsa thỏgwtsa mãgyfhn.

Cuộotrlc đysllgwtsi nàprsay, đysllưyfndlhrzc thêqvke nhưyfnd thếiqly, chíysllnh làprsa chuyệnuiin may mắrxvyn.

Hắrxvyn lạnuiii khôdhkpng nuốrlnci tiếiqlyc.

- ----

Ngoạnuiii truyệnuiin, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.