Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạarriimvl Hoàgmbrng khôahdrng nóaglzi gìpfto, ôahdrm chặsbeyt lấahdry thiếkbriu nữeibk trong ngựdnohc, trong mắxcxkt huyếkbrit hồvdjhng hiệcviwn ra dịahdru dàgmbrng.

Đhpbmôahdrng Phưimvlơlvrbng lãehkeo gia tửafqp thu liễuyhrm mộmshct thâddwin hơlvrbi thởfpmq sắxcxkc béegtun, cưimvlnzoti ha ha hai tiếkbring: “Thìpfto ra làgmbr ngưimvlnzoti mộmshct nhàgmbr, nếkbriu chúmvxeng ta đlodgdnohu mộmshct gia, ta đlodgâddwiy sẽfpmq khôahdrng so đlodgo hắxcxkn tộmshci xâddwim nhậwtdip Đhpbmôahdrng Phưimvlơlvrbng thếkbri gia ta, đlodgưimvlimvlc rồvdjhi, hiệcviwn tạarrii canh giờnzotdtymng khôahdrng sai biệcviwt lắxcxkm, chúmvxeng ta tiếkbrip tụuyhrc bắxcxkt đlodguyhru tiệcviwc mừpvlkng thọvezs, chờnzot sau khi tiệcviwc mừpvlkng thọvezs chấahdrm dứhywkt, sẽfpmq tổdffh chứhywkc hôahdrn lễuyhrpfto Huyếkbrit Nhi vàgmbr Tầuyhrm Nhi.”

Trong toàgmbrn bộmshc đlodgarrii sảehkenh, theo lờnzoti nàgmbry củhglea lãehkeo gia tửafqpgmbry vang lêhuisn, lạarrii lầuyhrn nữeibka khôahdri phụuyhrc khôahdrng khílodg hoàgmbr thuậwtdin vui vẻdufo.

Cốdzvg Nhưimvlimvlc Vâddwin lôahdri kéegtuo tay Phưimvlimvlng Thiêhuisn Huyễuyhrn đlodgi tớimvli mộmshct bêhuisn, muốdzvgn giao lưimvlu cảehkem tìpftonh vớimvli nhi tứhywkc mộmshct chúmvxet. Thiêhuisn Bắxcxkc Dạarrigmbr Dạarriahdr Trầuyhrn xem nhưimvl khôahdrng đlodgánqrjnh khôahdrng quen nhau, bởfpmqi vậwtdiy, hai ngưimvlnzoti bọvezsn họvezs đlodgãehke đlodgi tớimvli mộmshct bêhuisn uốdzvgng rưimvlimvlu nóaglzi chuyệcviwn, cògliwn Thiêhuisn Bắxcxkc Tầuyhrm…… Thìpfto đlodgang chịahdru đlodgdnohng khảehkeo nghiệcviwm củhglea hai đlodgarrii cữeibku tửafqp Tửafqp Thiêhuisn Cảehkenh vàgmbr Dạarriimvl Hoàgmbrng nàgmbry.

Lam Vũdtym Ca ngóaglzng nhìpfton nhữeibkng ngưimvlnzoti đlodgvdjhng lứhywka nàgmbry, khóaglze môahdri nâddwing lêhuisn tưimvlơlvrbi cưimvlnzoti dịahdru dàgmbrng, đlodgmshct nhiêhuisn, bàgmbr thởfpmqgmbri: “Thiếkbriu Trạarrich, con nhìpfton xem, lậwtdip tứhywkc Tầuyhrm Nhi đlodgdnohu cóaglz tứhywkc phụuyhr, con thâddwin làgmbr cữeibku côahdrng nàgmbry đlodgếkbrin bâddwiy giờnzotgliwn khôahdrng cóaglz thúmvxe thêhuis.”


ktwx sau khi lờnzoti nàgmbry củhglea Lam Vũdtym Ca vang lêhuisn, tầuyhrm mắxcxkt lãehkeo gia tửafqp đlodgmshct nhiêhuisn nhìpfton chằudnkm chằudnkm vềdnoh phílodga Đhpbmôahdrng Phưimvlơlvrbng Thiếkbriu Trạarrich, ánqrjnh mắxcxkt ôahdrng dọvezsa sợimvl Đhpbmôahdrng Phưimvlơlvrbng Thiếkbriu Trạarrich, vộmshci vàgmbrng nhanh chóaglzng trốdzvgn, sợimvlimvlu lạarrii nơlvrbi nàgmbry sẽfpmq chịahdru đlodgdnohng lãehkeo gia tửafqp lảehkei nhảehkei giánqrjo huấahdrn……

……

imvlnzoti năfpmqm sau.

Trong hoàgmbrng cung Phong Vâddwin đlodgếkbri quốdzvgc, mộmshct nữeibk tửafqp tuyệcviwt mỹnqrj mặsbeyc vánqrjy ánqrjo màgmbru đlodgdnoh ngồvdjhi ngay ngắxcxkn ởfpmq phílodga trêhuisn ghếkbri phưimvlimvlng, bêhuisn đlodguyhru gốdzvgi nhi nữeibk vờnzotn quanh, mắxcxkt phưimvlimvlng củhglea nàgmbrng nhẹxhug nhưimvlimvlng lêhuisn, nhìpfton nam tửafqphuisn ngưimvlnzoti: “Tầuyhrm, qua mấahdry ngàgmbry ta muốdzvgn vềdnohimvlơlvrbng gia (nhàgmbr mẹxhug đlodgdufo) mộmshct chuyếkbrin.”

imvlơlvrbng gia trong lờnzoti nàgmbrng nóaglzi, tựdnoh nhiêhuisn chílodgnh làgmbr Thầuyhrn Võnabr đlodgarrii lụuyhrc ởfpmq mộmshct mảehkenh khôahdrng gian khánqrjc.

“Đhpbmưimvlimvlc,” Thiêhuisn Bắxcxkc Tầuyhrm ôahdrm thâddwin mìpftonh nữeibk tửafqpgmbro trong lògliwng, dịahdru dàgmbrng nhếkbrich môahdri nóaglzi: “Ta bồvdjhi nàgmbrng trởfpmq vềdnoh, nhưimvlng màgmbr, mấahdry ngàgmbry nay cha ta phánqrji ngưimvlnzoti đlodgưimvla tớimvli mộmshct phầuyhrn thiếkbrip cưimvlimvli, nha đlodguyhru thúmvxei Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich kia muốdzvgn thàgmbrnh thâddwin.”

“Hảehke?” Trong mắxcxkt Phưimvlimvlng Thiêhuisn Huyễuyhrn lậwtdip loèigrn ánqrjnh sánqrjng lúmvxec sánqrjng lúmvxec tốdzvgi: “Làgmbr ai thu phụuyhrc nàgmbrng?”

“Nàgmbrng đlodgnqrjn?”

Thiêhuisn Bắxcxkc Tầuyhrm nhếkbrich môahdri cưimvlnzoti: “Kỳhlyg thậwtdit, nàgmbrng hẳmolbn làgmbr đlodgnqrjn khôahdrng ra đlodgưimvlimvlc, ngưimvlnzoti kia làgmbrnqrj Thầuyhrn, khôahdrng nghĩdffh tớimvli đlodgi, hai ngưimvlnzoti kia giấahdru giếkbrim sâddwiu nhưimvl thếkbri.”

nqrj Thầuyhrn?

huisn nàgmbry làgmbrm Phưimvlimvlng Thiêhuisn Huyễuyhrn hoàgmbrn toàgmbrn ngâddwiy ngẩjrnon cảehke ngưimvlnzoti, nàgmbrng khiếkbrip sợimvl trừpvlkng lớimvln hai mắxcxkt: “Chàgmbrng vừpvlka nóaglzi ai, Thầuyhrn Nhi? Đhpbmcviwahdry muốdzvgn thàgmbrnh thâddwin vớimvli Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich? Vìpfto sao ta khôahdrng biếkbrit việcviwc nàgmbry?”

Từpvlkfpmqm đlodgóaglz, Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich vìpfto cứhywku chữeibka cho Tánqrj Thầuyhrn, màgmbr cởfpmqi quầuyhrn ánqrjo Tánqrj Thầuyhrn, Tánqrj Thầuyhrn đlodgãehke thềdnoh nhấahdrt đlodgahdrnh phảehkei trảehke thùgtnmgmbrng! Cho nêhuisn, từpvlk lầuyhrn đlodgóaglz qua đlodgi, Tánqrj Thầuyhrn đlodgãehkeddwiy dưimvla ởfpmqhuisn ngưimvlnzoti Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich, thềdnoh nhấahdrt đlodgahdrnh phảehkei đlodguổdffhi Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich tớimvli tay, hơlvrbn nữeibka vìpfto thếkbri bắxcxkt đlodguyhru hăfpmqng hánqrji tu luyệcviwn, hiệcviwn giờnzot thựdnohc lựdnohc càgmbrng làgmbr tiếkbrin bộmshcimvlimvlt bậwtdic.

Chỉkqqwgmbr, bởfpmqi vìpftonqrj Thầuyhrn nhỏdnohlvrbn Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich chílodgn tuổdffhi, làgmbrm cho Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich khôahdrng thểaglz phiềdnohn nổdffhi đlodgdzvgi vớimvli sựdnohddwiy dưimvla củhglea tiểaglzu thílodggmbri nàgmbry, ai biếkbrit cuốdzvgi cùgtnmng Tánqrj Thầuyhrn vậwtdiy màgmbr thàgmbrnh côahdrng, lạarrii cògliwn khôahdrng nóaglzi cho nàgmbrng?


“Tiểaglzu tửafqpnqrj Thầuyhrn nàgmbry thậwtdit đlodgúmvxeng làgmbrgmbrm ta lau mắxcxkt màgmbr nhìpfton,” Thiêhuisn Bắxcxkc Tầuyhrm hơlvrbi hơlvrbi hílodgp mắxcxkt, cưimvlnzoti nhạarrit nóaglzi: “Hắxcxkn lạarrii cóaglznqrj gan thậwtdit sựdnohimvlimvli tiểaglzu ma nữeibk Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich kia.”

Phưimvlimvlng Thiêhuisn Huyễuyhrn nhưimvlimvlng màgmbry hỏdnohi: “Khi nàgmbro thìpfto bọvezsn họvezs thàgmbrnh thâddwin?”

“Nửafqpa thánqrjng sau.”

“Nửafqpa thánqrjng sau?” Phưimvlimvlng Thiêhuisn Huyễuyhrn đlodghywkng lêhuisn, mỗxhugi tay lôahdri kéegtuo mộmshct nhi nữeibk, trêhuisn khuôahdrn mặsbeyt tuyệcviwt mỹnqrj nởfpmq rộmshc ra mộmshct nụuyhrimvlnzoti: “Đhpbmi, hiệcviwn tạarrii chúmvxeng ta lậwtdip tứhywkc xuấahdrt phánqrjt, ta nhưimvlng thậwtdit ra muốdzvgn hỏdnohi Thầuyhrn Nhi mộmshct chúmvxet làgmbr nhưimvl thếkbrigmbro đlodgehke đlodgmshcng tâddwim Cốdzvg Uyểaglzn Bạarrich.”

aglzi xong lờnzoti nàgmbry, Phưimvlimvlng Thiêhuisn Huyễuyhrn đlodgi ra ngoàgmbri cửafqpa.

Thiêhuisn Bắxcxkc Tầuyhrm ngóaglzng nhìpfton bóaglzng dánqrjng Phưimvlimvlng Thiêhuisn Huyễuyhrn rờnzoti đlodgi, trong đlodgôahdri mắxcxkt đlodgen mang theo hạarrinh phúmvxec vàgmbr thỏdnoha mãehken.

Cuộmshcc đlodgnzoti nàgmbry, đlodgưimvlimvlc thêhuis nhưimvl thếkbri, chílodgnh làgmbr chuyệcviwn may mắxcxkn.

Hắxcxkn lạarrii khôahdrng nuốdzvgi tiếkbric.

- ----

Ngoạarrii truyệcviwn, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.