Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạwhftmyxt Hoàygnpng khôljibng nómsxfi gìagcm, ôljibm chặstrft lấmsxfy thiếhfulu nữiqgi trong ngựdjync, trong mắrbbbt huyếhfult hồmyxtng hiệstrfn ra dịjnruu dàygnpng.

Đlnogôljibng Phưmyxtơmomang lãahjro gia tửsxan thu liễstrfm mộaogut thârzeqn hơmomai thởscly sắrbbbc bébkjan, cưmyxtrbbbi ha ha hai tiếhfulng: “Thìagcm ra làygnp ngưmyxtrbbbi mộaogut nhàygnp, nếhfulu chúpebyng ta đukaahionu mộaogut gia, ta đukaaârzeqy sẽitlk khôljibng so đukaao hắrbbbn tộaogui xârzeqm nhậblssp Đlnogôljibng Phưmyxtơmomang thếhful gia ta, đukaaưmyxtkfxgc rồmyxti, hiệstrfn tạwhfti canh giờrbbbyxkeng khôljibng sai biệstrft lắrbbbm, chúpebyng ta tiếhfulp tụgtwhc bắrbbbt đukaasxanu tiệstrfc mừtozgng thọbawe, chờrbbb sau khi tiệstrfc mừtozgng thọbawe chấmsxfm dứrnajt, sẽitlk tổdjyn chứrnajc hôljibn lễstrfagcm Huyếhfult Nhi vàygnp Tầsxanm Nhi.”

Trong toàygnpn bộaogu đukaawhfti sảbkjanh, theo lờrbbbi nàygnpy củyvzea lãahjro gia tửsxanygnpy vang lêbawen, lạwhfti lầsxann nữiqgia khôljibi phụgtwhc khôljibng khíbkja hoàygnp thuậblssn vui vẻitlk.

Cốblss Nhưmyxtkfxgc Vârzeqn lôljibi kébkjao tay Phưmyxtkfxgng Thiêbawen Huyễstrfn đukaai tớdlazi mộaogut bêbawen, muốblssn giao lưmyxtu cảbkjam tìagcmnh vớdlazi nhi tứrnajc mộaogut chúpebyt. Thiêbawen Bắrbbbc Dạwhftygnp Dạwhftljib Trầsxann xem nhưmyxt khôljibng đukaaámsxfnh khôljibng quen nhau, bởsclyi vậblssy, hai ngưmyxtrbbbi bọbawen họbawe đukaaãahjr đukaai tớdlazi mộaogut bêbawen uốblssng rưmyxtkfxgu nómsxfi chuyệstrfn, còaqwdn Thiêbawen Bắrbbbc Tầsxanm…… Thìagcm đukaaang chịjnruu đukaadjynng khảbkjao nghiệstrfm củyvzea hai đukaawhfti cữiqgiu tửsxan Tửsxan Thiêbawen Cảbkjanh vàygnp Dạwhftmyxt Hoàygnpng nàygnpy.

Lam Vũyxke Ca ngómsxfng nhìagcmn nhữiqging ngưmyxtrbbbi đukaamyxtng lứrnaja nàygnpy, khómsxfe môljibi nârzeqng lêbawen tưmyxtơmomai cưmyxtrbbbi dịjnruu dàygnpng, đukaaaogut nhiêbawen, bàygnp thởsclyygnpi: “Thiếhfulu Trạwhftch, con nhìagcmn xem, lậblssp tứrnajc Tầsxanm Nhi đukaahionu cómsxf tứrnajc phụgtwh, con thârzeqn làygnp cữiqgiu côljibng nàygnpy đukaaếhfuln bârzeqy giờrbbbaqwdn khôljibng cómsxf thúpeby thêbawe.”


gudf sau khi lờrbbbi nàygnpy củyvzea Lam Vũyxke Ca vang lêbawen, tầsxanm mắrbbbt lãahjro gia tửsxan đukaaaogut nhiêbawen nhìagcmn chằiqgim chằiqgim vềhion phíbkjaa Đlnogôljibng Phưmyxtơmomang Thiếhfulu Trạwhftch, ámsxfnh mắrbbbt ôljibng dọbawea sợkfxg Đlnogôljibng Phưmyxtơmomang Thiếhfulu Trạwhftch, vộaogui vàygnpng nhanh chómsxfng trốblssn, sợkfxgmyxtu lạwhfti nơmomai nàygnpy sẽitlk chịjnruu đukaadjynng lãahjro gia tửsxan lảbkjai nhảbkjai giámsxfo huấmsxfn……

……

myxtrbbbi năhgsem sau.

Trong hoàygnpng cung Phong Vârzeqn đukaaếhful quốblssc, mộaogut nữiqgi tửsxan tuyệstrft mỹzbns mặstrfc vámsxfy ámsxfo màygnpu đukaabjku ngồmyxti ngay ngắrbbbn ởscly phíbkjaa trêbawen ghếhful phưmyxtkfxgng, bêbawen đukaasxanu gốblssi nhi nữiqgi vờrbbbn quanh, mắrbbbt phưmyxtkfxgng củyvzea nàygnpng nhẹyoqe nhưmyxtdlazng lêbawen, nhìagcmn nam tửsxanbawen ngưmyxtrbbbi: “Tầsxanm, qua mấmsxfy ngàygnpy ta muốblssn vềhionmyxtơmomang gia (nhàygnp mẹyoqe đukaaitlk) mộaogut chuyếhfuln.”

myxtơmomang gia trong lờrbbbi nàygnpng nómsxfi, tựdjyn nhiêbawen chíbkjanh làygnp Thầsxann Võzwks đukaawhfti lụgtwhc ởscly mộaogut mảbkjanh khôljibng gian khámsxfc.

“Đlnogưmyxtkfxgc,” Thiêbawen Bắrbbbc Tầsxanm ôljibm thârzeqn mìagcmnh nữiqgi tửsxanygnpo trong lòaqwdng, dịjnruu dàygnpng nhếhfulch môljibi nómsxfi: “Ta bồmyxti nàygnpng trởscly vềhion, nhưmyxtng màygnp, mấmsxfy ngàygnpy nay cha ta phámsxfi ngưmyxtrbbbi đukaaưmyxta tớdlazi mộaogut phầsxann thiếhfulp cưmyxtdlazi, nha đukaasxanu thúpebyi Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch kia muốblssn thàygnpnh thârzeqn.”

“Hảbkja?” Trong mắrbbbt Phưmyxtkfxgng Thiêbawen Huyễstrfn lậblssp loèamnj ámsxfnh sámsxfng lúpebyc sámsxfng lúpebyc tốblssi: “Làygnp ai thu phụgtwhc nàygnpng?”

“Nàygnpng đukaamsxfn?”

Thiêbawen Bắrbbbc Tầsxanm nhếhfulch môljibi cưmyxtrbbbi: “Kỳmsxf thậblsst, nàygnpng hẳmsxfn làygnp đukaamsxfn khôljibng ra đukaaưmyxtkfxgc, ngưmyxtrbbbi kia làygnpmsxf Thầsxann, khôljibng nghĩbxvz tớdlazi đukaai, hai ngưmyxtrbbbi kia giấmsxfu giếhfulm sârzequ nhưmyxt thếhful.”

msxf Thầsxann?

bawen nàygnpy làygnpm Phưmyxtkfxgng Thiêbawen Huyễstrfn hoàygnpn toàygnpn ngârzeqy ngẩuelpn cảbkja ngưmyxtrbbbi, nàygnpng khiếhfulp sợkfxg trừtozgng lớdlazn hai mắrbbbt: “Chàygnpng vừtozga nómsxfi ai, Thầsxann Nhi? Đlnogstrfmsxfy muốblssn thàygnpnh thârzeqn vớdlazi Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch? Vìagcm sao ta khôljibng biếhfult việstrfc nàygnpy?”

Từtozghgsem đukaaómsxf, Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch vìagcm cứrnaju chữiqgia cho Támsxf Thầsxann, màygnp cởsclyi quầsxann ámsxfo Támsxf Thầsxann, Támsxf Thầsxann đukaaãahjr thềhion nhấmsxft đukaajnrunh phảbkjai trảbkja thùmkrrygnpng! Cho nêbawen, từtozg lầsxann đukaaómsxf qua đukaai, Támsxf Thầsxann đukaaãahjrrzeqy dưmyxta ởsclybawen ngưmyxtrbbbi Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch, thềhion nhấmsxft đukaajnrunh phảbkjai đukaauổdjyni Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch tớdlazi tay, hơmoman nữiqgia vìagcm thếhful bắrbbbt đukaasxanu hăhgseng hámsxfi tu luyệstrfn, hiệstrfn giờrbbb thựdjync lựdjync càygnpng làygnp tiếhfuln bộaogumyxtkfxgt bậblssc.

Chỉlhjxygnp, bởsclyi vìagcmmsxf Thầsxann nhỏbjkumoman Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch chíbkjan tuổdjyni, làygnpm cho Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch khôljibng thểmvmz phiềhionn nổdjyni đukaablssi vớdlazi sựdjynrzeqy dưmyxta củyvzea tiểmvmzu thíbkjaygnpi nàygnpy, ai biếhfult cuốblssi cùmkrrng Támsxf Thầsxann vậblssy màygnp thàygnpnh côljibng, lạwhfti còaqwdn khôljibng nómsxfi cho nàygnpng?


“Tiểmvmzu tửsxanmsxf Thầsxann nàygnpy thậblsst đukaaúpebyng làygnpygnpm ta lau mắrbbbt màygnp nhìagcmn,” Thiêbawen Bắrbbbc Tầsxanm hơmomai hơmomai híbkjap mắrbbbt, cưmyxtrbbbi nhạwhftt nómsxfi: “Hắrbbbn lạwhfti cómsxfmsxf gan thậblsst sựdjynmyxtdlazi tiểmvmzu ma nữiqgi Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch kia.”

Phưmyxtkfxgng Thiêbawen Huyễstrfn nhưmyxtdlazng màygnpy hỏbjkui: “Khi nàygnpo thìagcm bọbawen họbawe thàygnpnh thârzeqn?”

“Nửsxana thámsxfng sau.”

“Nửsxana thámsxfng sau?” Phưmyxtkfxgng Thiêbawen Huyễstrfn đukaarnajng lêbawen, mỗbxvzi tay lôljibi kébkjao mộaogut nhi nữiqgi, trêbawen khuôljibn mặstrft tuyệstrft mỹzbns nởscly rộaogu ra mộaogut nụgtwhmyxtrbbbi: “Đlnogi, hiệstrfn tạwhfti chúpebyng ta lậblssp tứrnajc xuấmsxft phámsxft, ta nhưmyxtng thậblsst ra muốblssn hỏbjkui Thầsxann Nhi mộaogut chúpebyt làygnp nhưmyxt thếhfulygnpo đukaabkja đukaaaogung târzeqm Cốblss Uyểmvmzn Bạwhftch.”

msxfi xong lờrbbbi nàygnpy, Phưmyxtkfxgng Thiêbawen Huyễstrfn đukaai ra ngoàygnpi cửsxana.

Thiêbawen Bắrbbbc Tầsxanm ngómsxfng nhìagcmn bómsxfng dámsxfng Phưmyxtkfxgng Thiêbawen Huyễstrfn rờrbbbi đukaai, trong đukaaôljibi mắrbbbt đukaaen mang theo hạwhftnh phúpebyc vàygnp thỏbjkua mãahjrn.

Cuộaoguc đukaarbbbi nàygnpy, đukaaưmyxtkfxgc thêbawe nhưmyxt thếhful, chíbkjanh làygnp chuyệstrfn may mắrbbbn.

Hắrbbbn lạwhfti khôljibng nuốblssi tiếhfulc.

- ----

Ngoạwhfti truyệstrfn, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.