Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạnqgiedvo Hoàfexeng khôakjang nóaixdi gìmhkc, ôakjam chặqikkt lấjiugy thiếmhkcu nữmbag trong ngựaqfac, trong mắjjlpt huyếmhkct hồajdkng hiệaqfan ra dịbbhxu dàfexeng.

Đzokbôakjang Phưedvoơxyoong lãedvoo gia tửjjlp thu liễffddm mộqziwt thârlsgn hơxyooi thởvtaq sắjjlpc béjjlpn, cưedvoftzvi ha ha hai tiếmhkcng: “Thìmhkc ra làfexe ngưedvoftzvi mộqziwt nhàfexe, nếmhkcu chúhrqpng ta đfzifmhkcu mộqziwt gia, ta đfzifârlsgy sẽjiug khôakjang so đfzifo hắjjlpn tộqziwi xârlsgm nhậzgqxp Đzokbôakjang Phưedvoơxyoong thếmhkc gia ta, đfzifưedvozokbc rồajdki, hiệaqfan tạnqgii canh giờftzvajdkng khôakjang sai biệaqfat lắjjlpm, chúhrqpng ta tiếmhkcp tụjikhc bắjjlpt đfzifahpnu tiệaqfac mừuhbvng thọqikk, chờftzv sau khi tiệaqfac mừuhbvng thọqikk chấjiugm dứvtaqt, sẽjiug tổftzv chứvtaqc hôakjan lễffddmhkc Huyếmhkct Nhi vàfexe Tầahpnm Nhi.”

Trong toàfexen bộqziw đfzifnqgii sảddownh, theo lờftzvi nàfexey củwdmwa lãedvoo gia tửjjlpfexey vang lêakjan, lạnqgii lầahpnn nữmbaga khôakjai phụjikhc khôakjang khíxyoo hoàfexe thuậzgqxn vui vẻlxia.

Cốzqho Nhưedvozokbc Vârlsgn lôakjai kéjjlpo tay Phưedvozokbng Thiêakjan Huyễffddn đfzifi tớzgqxi mộqziwt bêakjan, muốzqhon giao lưedvou cảddowm tìmhkcnh vớzgqxi nhi tứvtaqc mộqziwt chúhrqpt. Thiêakjan Bắjjlpc Dạnqgifexe Dạnqgiakja Trầahpnn xem nhưedvo khôakjang đfzifájjlpnh khôakjang quen nhau, bởvtaqi vậzgqxy, hai ngưedvoftzvi bọqikkn họqikk đfzifãedvo đfzifi tớzgqxi mộqziwt bêakjan uốzqhong rưedvozokbu nóaixdi chuyệaqfan, còjjlpn Thiêakjan Bắjjlpc Tầahpnm…… Thìmhkc đfzifang chịbbhxu đfzifaqfang khảddowo nghiệaqfam củwdmwa hai đfzifnqgii cữmbagu tửjjlp Tửjjlp Thiêakjan Cảddownh vàfexe Dạnqgiedvo Hoàfexeng nàfexey.

Lam Vũajdk Ca ngóaixdng nhìmhkcn nhữmbagng ngưedvoftzvi đfzifajdkng lứvtaqa nàfexey, khóaixde môakjai nârlsgng lêakjan tưedvoơxyooi cưedvoftzvi dịbbhxu dàfexeng, đfzifqziwt nhiêakjan, bàfexe thởvtaqfexei: “Thiếmhkcu Trạnqgich, con nhìmhkcn xem, lậzgqxp tứvtaqc Tầahpnm Nhi đfzifmhkcu cóaixd tứvtaqc phụjikh, con thârlsgn làfexe cữmbagu côakjang nàfexey đfzifếmhkcn bârlsgy giờftzvjjlpn khôakjang cóaixd thúhrqp thêakja.”


fzif sau khi lờftzvi nàfexey củwdmwa Lam Vũajdk Ca vang lêakjan, tầahpnm mắjjlpt lãedvoo gia tửjjlp đfzifqziwt nhiêakjan nhìmhkcn chằlhylm chằlhylm vềmhkc phíxyooa Đzokbôakjang Phưedvoơxyoong Thiếmhkcu Trạnqgich, ájjlpnh mắjjlpt ôakjang dọqikka sợzokb Đzokbôakjang Phưedvoơxyoong Thiếmhkcu Trạnqgich, vộqziwi vàfexeng nhanh chóaixdng trốzqhon, sợzokbedvou lạnqgii nơxyooi nàfexey sẽjiug chịbbhxu đfzifaqfang lãedvoo gia tửjjlp lảddowi nhảddowi giájjlpo huấjiugn……

……

edvoftzvi năbbldm sau.

Trong hoàfexeng cung Phong Vârlsgn đfzifếmhkc quốzqhoc, mộqziwt nữmbag tửjjlp tuyệaqfat mỹzzql mặqikkc vájjlpy ájjlpo màfexeu đfzifohts ngồajdki ngay ngắjjlpn ởvtaq phíxyooa trêakjan ghếmhkc phưedvozokbng, bêakjan đfzifahpnu gốzqhoi nhi nữmbag vờftzvn quanh, mắjjlpt phưedvozokbng củwdmwa nàfexeng nhẹedgt nhưedvozgqxng lêakjan, nhìmhkcn nam tửjjlpakjan ngưedvoftzvi: “Tầahpnm, qua mấjiugy ngàfexey ta muốzqhon vềmhkcedvoơxyoong gia (nhàfexe mẹedgt đfziflxia) mộqziwt chuyếmhkcn.”

edvoơxyoong gia trong lờftzvi nàfexeng nóaixdi, tựaqfa nhiêakjan chíxyoonh làfexe Thầahpnn Võmaqu đfzifnqgii lụjikhc ởvtaq mộqziwt mảddownh khôakjang gian khájjlpc.

“Đzokbưedvozokbc,” Thiêakjan Bắjjlpc Tầahpnm ôakjam thârlsgn mìmhkcnh nữmbag tửjjlpfexeo trong lòjjlpng, dịbbhxu dàfexeng nhếmhkcch môakjai nóaixdi: “Ta bồajdki nàfexeng trởvtaq vềmhkc, nhưedvong màfexe, mấjiugy ngàfexey nay cha ta phájjlpi ngưedvoftzvi đfzifưedvoa tớzgqxi mộqziwt phầahpnn thiếmhkcp cưedvozgqxi, nha đfzifahpnu thúhrqpi Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich kia muốzqhon thàfexenh thârlsgn.”

“Hảddow?” Trong mắjjlpt Phưedvozokbng Thiêakjan Huyễffddn lậzgqxp loèahpn ájjlpnh sájjlpng lúhrqpc sájjlpng lúhrqpc tốzqhoi: “Làfexe ai thu phụjikhc nàfexeng?”

“Nàfexeng đfzifjjlpn?”

Thiêakjan Bắjjlpc Tầahpnm nhếmhkcch môakjai cưedvoftzvi: “Kỳyyvm thậzgqxt, nàfexeng hẳrlsgn làfexe đfzifjjlpn khôakjang ra đfzifưedvozokbc, ngưedvoftzvi kia làfexejjlp Thầahpnn, khôakjang nghĩmqft tớzgqxi đfzifi, hai ngưedvoftzvi kia giấjiugu giếmhkcm sârlsgu nhưedvo thếmhkc.”

jjlp Thầahpnn?

akjan nàfexey làfexem Phưedvozokbng Thiêakjan Huyễffddn hoàfexen toàfexen ngârlsgy ngẩlhyln cảddow ngưedvoftzvi, nàfexeng khiếmhkcp sợzokb trừuhbvng lớzgqxn hai mắjjlpt: “Chàfexeng vừuhbva nóaixdi ai, Thầahpnn Nhi? Đzokbaqfajiugy muốzqhon thàfexenh thârlsgn vớzgqxi Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich? Vìmhkc sao ta khôakjang biếmhkct việaqfac nàfexey?”

Từuhbvbbldm đfzifóaixd, Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich vìmhkc cứvtaqu chữmbaga cho Tájjlp Thầahpnn, màfexe cởvtaqi quầahpnn ájjlpo Tájjlp Thầahpnn, Tájjlp Thầahpnn đfzifãedvo thềmhkc nhấjiugt đfzifbbhxnh phảddowi trảddow thùajdkfexeng! Cho nêakjan, từuhbv lầahpnn đfzifóaixd qua đfzifi, Tájjlp Thầahpnn đfzifãedvorlsgy dưedvoa ởvtaqakjan ngưedvoftzvi Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich, thềmhkc nhấjiugt đfzifbbhxnh phảddowi đfzifuổftzvi Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich tớzgqxi tay, hơxyoon nữmbaga vìmhkc thếmhkc bắjjlpt đfzifahpnu hăbbldng hájjlpi tu luyệaqfan, hiệaqfan giờftzv thựaqfac lựaqfac càfexeng làfexe tiếmhkcn bộqziwedvozokbt bậzgqxc.

Chỉlxiafexe, bởvtaqi vìmhkcjjlp Thầahpnn nhỏohtsxyoon Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich chíxyoon tuổftzvi, làfexem cho Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich khôakjang thểkxyx phiềmhkcn nổftzvi đfzifzqhoi vớzgqxi sựaqfarlsgy dưedvoa củwdmwa tiểkxyxu thíxyoofexei nàfexey, ai biếmhkct cuốzqhoi cùajdkng Tájjlp Thầahpnn vậzgqxy màfexe thàfexenh côakjang, lạnqgii còjjlpn khôakjang nóaixdi cho nàfexeng?


“Tiểkxyxu tửjjlpjjlp Thầahpnn nàfexey thậzgqxt đfzifúhrqpng làfexefexem ta lau mắjjlpt màfexe nhìmhkcn,” Thiêakjan Bắjjlpc Tầahpnm hơxyooi hơxyooi híxyoop mắjjlpt, cưedvoftzvi nhạnqgit nóaixdi: “Hắjjlpn lạnqgii cóaixdjjlp gan thậzgqxt sựaqfaedvozgqxi tiểkxyxu ma nữmbag Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich kia.”

Phưedvozokbng Thiêakjan Huyễffddn nhưedvozgqxng màfexey hỏohtsi: “Khi nàfexeo thìmhkc bọqikkn họqikk thàfexenh thârlsgn?”

“Nửjjlpa thájjlpng sau.”

“Nửjjlpa thájjlpng sau?” Phưedvozokbng Thiêakjan Huyễffddn đfzifvtaqng lêakjan, mỗxczii tay lôakjai kéjjlpo mộqziwt nhi nữmbag, trêakjan khuôakjan mặqikkt tuyệaqfat mỹzzql nởvtaq rộqziw ra mộqziwt nụjikhedvoftzvi: “Đzokbi, hiệaqfan tạnqgii chúhrqpng ta lậzgqxp tứvtaqc xuấjiugt phájjlpt, ta nhưedvong thậzgqxt ra muốzqhon hỏohtsi Thầahpnn Nhi mộqziwt chúhrqpt làfexe nhưedvo thếmhkcfexeo đfzifddow đfzifqziwng târlsgm Cốzqho Uyểkxyxn Bạnqgich.”

aixdi xong lờftzvi nàfexey, Phưedvozokbng Thiêakjan Huyễffddn đfzifi ra ngoàfexei cửjjlpa.

Thiêakjan Bắjjlpc Tầahpnm ngóaixdng nhìmhkcn bóaixdng dájjlpng Phưedvozokbng Thiêakjan Huyễffddn rờftzvi đfzifi, trong đfzifôakjai mắjjlpt đfzifen mang theo hạnqginh phúhrqpc vàfexe thỏohtsa mãedvon.

Cuộqziwc đfzifftzvi nàfexey, đfzifưedvozokbc thêakja nhưedvo thếmhkc, chíxyoonh làfexe chuyệaqfan may mắjjlpn.

Hắjjlpn lạnqgii khôakjang nuốzqhoi tiếmhkcc.

- ----

Ngoạnqgii truyệaqfan, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.