Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạmzkblfrb Hoàmzkbng khôrnlyng nóuiyri gìcddw, ôrnlym chặrcyht lấrcyhy thiếuhehu nữpsxz trong ngựlyxxc, trong mắgtvqt huyếuheht hồyypnng hiệoftfn ra dịjbxeu dàmzkbng.

Đzubvôrnlyng Phưlfrbơfwbvng lãeguno gia tửtljs thu liễenaam mộovgjt thâvdxfn hơfwbvi thởmjox sắgtvqc béitfxn, cưlfrbljvhi ha ha hai tiếuhehng: “Thìcddw ra làmzkb ngưlfrbljvhi mộovgjt nhàmzkb, nếuhehu chújwreng ta đgtvqkihnu mộovgjt gia, ta đgtvqâvdxfy sẽbgqu khôrnlyng so đgtvqo hắgtvqn tộovgji xâvdxfm nhậtgttp Đzubvôrnlyng Phưlfrbơfwbvng thếuheh gia ta, đgtvqưlfrbamiyc rồyypni, hiệoftfn tạmzkbi canh giờljvhitckng khôrnlyng sai biệoftft lắgtvqm, chújwreng ta tiếuhehp tụrebac bắgtvqt đgtvqzqnbu tiệoftfc mừoftfng thọbgqu, chờljvh sau khi tiệoftfc mừoftfng thọbgqu chấrcyhm dứrxqct, sẽbgqu tổouji chứrxqcc hôrnlyn lễenaacddw Huyếuheht Nhi vàmzkb Tầzqnbm Nhi.”

Trong toàmzkbn bộovgj đgtvqmzkbi sảvtfdnh, theo lờljvhi nàmzkby củljvha lãeguno gia tửtljsmzkby vang lêpgesn, lạmzkbi lầzqnbn nữpsxza khôrnlyi phụrebac khôrnlyng khíjcmp hoàmzkb thuậtgttn vui vẻrnly.

Cốhmxi Nhưlfrbamiyc Vâvdxfn lôrnlyi kéitfxo tay Phưlfrbamiyng Thiêpgesn Huyễenaan đgtvqi tớlyxxi mộovgjt bêpgesn, muốhmxin giao lưlfrbu cảvtfdm tìcddwnh vớlyxxi nhi tứrxqcc mộovgjt chújwret. Thiêpgesn Bắgtvqc Dạmzkbmzkb Dạmzkbrnly Trầzqnbn xem nhưlfrb khôrnlyng đgtvqámfpqnh khôrnlyng quen nhau, bởmjoxi vậtgtty, hai ngưlfrbljvhi bọbgqun họbgqu đgtvqãegun đgtvqi tớlyxxi mộovgjt bêpgesn uốhmxing rưlfrbamiyu nóuiyri chuyệoftfn, còpsxzn Thiêpgesn Bắgtvqc Tầzqnbm…… Thìcddw đgtvqang chịjbxeu đgtvqlyxxng khảvtfdo nghiệoftfm củljvha hai đgtvqmzkbi cữpsxzu tửtljs Tửtljs Thiêpgesn Cảvtfdnh vàmzkb Dạmzkblfrb Hoàmzkbng nàmzkby.

Lam Vũitck Ca ngóuiyrng nhìcddwn nhữpsxzng ngưlfrbljvhi đgtvqyypnng lứrxqca nàmzkby, khóuiyre môrnlyi nâvdxfng lêpgesn tưlfrbơfwbvi cưlfrbljvhi dịjbxeu dàmzkbng, đgtvqovgjt nhiêpgesn, bàmzkb thởmjoxmzkbi: “Thiếuhehu Trạmzkbch, con nhìcddwn xem, lậtgttp tứrxqcc Tầzqnbm Nhi đgtvqkihnu cóuiyr tứrxqcc phụreba, con thâvdxfn làmzkb cữpsxzu côrnlyng nàmzkby đgtvqếuhehn bâvdxfy giờljvhpsxzn khôrnlyng cóuiyr thújwre thêpges.”


ccrc sau khi lờljvhi nàmzkby củljvha Lam Vũitck Ca vang lêpgesn, tầzqnbm mắgtvqt lãeguno gia tửtljs đgtvqovgjt nhiêpgesn nhìcddwn chằjbxem chằjbxem vềkihn phíjcmpa Đzubvôrnlyng Phưlfrbơfwbvng Thiếuhehu Trạmzkbch, ámfpqnh mắgtvqt ôrnlyng dọbgqua sợamiy Đzubvôrnlyng Phưlfrbơfwbvng Thiếuhehu Trạmzkbch, vộovgji vàmzkbng nhanh chóuiyrng trốhmxin, sợamiylfrbu lạmzkbi nơfwbvi nàmzkby sẽbgqu chịjbxeu đgtvqlyxxng lãeguno gia tửtljs lảvtfdi nhảvtfdi giámfpqo huấrcyhn……

……

lfrbljvhi năhgqam sau.

Trong hoàmzkbng cung Phong Vâvdxfn đgtvqếuheh quốhmxic, mộovgjt nữpsxz tửtljs tuyệoftft mỹiavw mặrcyhc vámfpqy ámfpqo màmzkbu đgtvqnkhr ngồyypni ngay ngắgtvqn ởmjox phíjcmpa trêpgesn ghếuheh phưlfrbamiyng, bêpgesn đgtvqzqnbu gốhmxii nhi nữpsxz vờljvhn quanh, mắgtvqt phưlfrbamiyng củljvha nàmzkbng nhẹjcmp nhưlfrblyxxng lêpgesn, nhìcddwn nam tửtljspgesn ngưlfrbljvhi: “Tầzqnbm, qua mấrcyhy ngàmzkby ta muốhmxin vềkihnlfrbơfwbvng gia (nhàmzkb mẹjcmp đgtvqrnly) mộovgjt chuyếuhehn.”

lfrbơfwbvng gia trong lờljvhi nàmzkbng nóuiyri, tựlyxx nhiêpgesn chíjcmpnh làmzkb Thầzqnbn Võreba đgtvqmzkbi lụrebac ởmjox mộovgjt mảvtfdnh khôrnlyng gian khámfpqc.

“Đzubvưlfrbamiyc,” Thiêpgesn Bắgtvqc Tầzqnbm ôrnlym thâvdxfn mìcddwnh nữpsxz tửtljsmzkbo trong lòpsxzng, dịjbxeu dàmzkbng nhếuhehch môrnlyi nóuiyri: “Ta bồyypni nàmzkbng trởmjox vềkihn, nhưlfrbng màmzkb, mấrcyhy ngàmzkby nay cha ta phámfpqi ngưlfrbljvhi đgtvqưlfrba tớlyxxi mộovgjt phầzqnbn thiếuhehp cưlfrblyxxi, nha đgtvqzqnbu thújwrei Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch kia muốhmxin thàmzkbnh thâvdxfn.”

“Hảvtfd?” Trong mắgtvqt Phưlfrbamiyng Thiêpgesn Huyễenaan lậtgttp loèabdk ámfpqnh sámfpqng lújwrec sámfpqng lújwrec tốhmxii: “Làmzkb ai thu phụrebac nàmzkbng?”

“Nàmzkbng đgtvqmfpqn?”

Thiêpgesn Bắgtvqc Tầzqnbm nhếuhehch môrnlyi cưlfrbljvhi: “Kỳbyfd thậtgttt, nàmzkbng hẳmjoxn làmzkb đgtvqmfpqn khôrnlyng ra đgtvqưlfrbamiyc, ngưlfrbljvhi kia làmzkbmfpq Thầzqnbn, khôrnlyng nghĩgpwn tớlyxxi đgtvqi, hai ngưlfrbljvhi kia giấrcyhu giếuhehm sâvdxfu nhưlfrb thếuheh.”

mfpq Thầzqnbn?

pgesn nàmzkby làmzkbm Phưlfrbamiyng Thiêpgesn Huyễenaan hoàmzkbn toàmzkbn ngâvdxfy ngẩpjken cảvtfd ngưlfrbljvhi, nàmzkbng khiếuhehp sợamiy trừoftfng lớlyxxn hai mắgtvqt: “Chàmzkbng vừoftfa nóuiyri ai, Thầzqnbn Nhi? Đzubvoftfrcyhy muốhmxin thàmzkbnh thâvdxfn vớlyxxi Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch? Vìcddw sao ta khôrnlyng biếuheht việoftfc nàmzkby?”

Từoftfhgqam đgtvqóuiyr, Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch vìcddw cứrxqcu chữpsxza cho Támfpq Thầzqnbn, màmzkb cởmjoxi quầzqnbn ámfpqo Támfpq Thầzqnbn, Támfpq Thầzqnbn đgtvqãegun thềkihn nhấrcyht đgtvqjbxenh phảvtfdi trảvtfd thùhniamzkbng! Cho nêpgesn, từoftf lầzqnbn đgtvqóuiyr qua đgtvqi, Támfpq Thầzqnbn đgtvqãegunvdxfy dưlfrba ởmjoxpgesn ngưlfrbljvhi Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch, thềkihn nhấrcyht đgtvqjbxenh phảvtfdi đgtvquổoujii Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch tớlyxxi tay, hơfwbvn nữpsxza vìcddw thếuheh bắgtvqt đgtvqzqnbu hăhgqang hámfpqi tu luyệoftfn, hiệoftfn giờljvh thựlyxxc lựlyxxc càmzkbng làmzkb tiếuhehn bộovgjlfrbamiyt bậtgttc.

Chỉrxqcmzkb, bởmjoxi vìcddwmfpq Thầzqnbn nhỏnkhrfwbvn Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch chíjcmpn tuổoujii, làmzkbm cho Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch khôrnlyng thểhmxi phiềkihnn nổoujii đgtvqhmxii vớlyxxi sựlyxxvdxfy dưlfrba củljvha tiểhmxiu thíjcmpmzkbi nàmzkby, ai biếuheht cuốhmxii cùhniang Támfpq Thầzqnbn vậtgtty màmzkb thàmzkbnh côrnlyng, lạmzkbi còpsxzn khôrnlyng nóuiyri cho nàmzkbng?


“Tiểhmxiu tửtljsmfpq Thầzqnbn nàmzkby thậtgttt đgtvqújwreng làmzkbmzkbm ta lau mắgtvqt màmzkb nhìcddwn,” Thiêpgesn Bắgtvqc Tầzqnbm hơfwbvi hơfwbvi híjcmpp mắgtvqt, cưlfrbljvhi nhạmzkbt nóuiyri: “Hắgtvqn lạmzkbi cóuiyrmfpq gan thậtgttt sựlyxxlfrblyxxi tiểhmxiu ma nữpsxz Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch kia.”

Phưlfrbamiyng Thiêpgesn Huyễenaan nhưlfrblyxxng màmzkby hỏnkhri: “Khi nàmzkbo thìcddw bọbgqun họbgqu thàmzkbnh thâvdxfn?”

“Nửtljsa thámfpqng sau.”

“Nửtljsa thámfpqng sau?” Phưlfrbamiyng Thiêpgesn Huyễenaan đgtvqrxqcng lêpgesn, mỗthdui tay lôrnlyi kéitfxo mộovgjt nhi nữpsxz, trêpgesn khuôrnlyn mặrcyht tuyệoftft mỹiavw nởmjox rộovgj ra mộovgjt nụrebalfrbljvhi: “Đzubvi, hiệoftfn tạmzkbi chújwreng ta lậtgttp tứrxqcc xuấrcyht phámfpqt, ta nhưlfrbng thậtgttt ra muốhmxin hỏnkhri Thầzqnbn Nhi mộovgjt chújwret làmzkb nhưlfrb thếuhehmzkbo đgtvqvtfd đgtvqovgjng tâvdxfm Cốhmxi Uyểhmxin Bạmzkbch.”

uiyri xong lờljvhi nàmzkby, Phưlfrbamiyng Thiêpgesn Huyễenaan đgtvqi ra ngoàmzkbi cửtljsa.

Thiêpgesn Bắgtvqc Tầzqnbm ngóuiyrng nhìcddwn bóuiyrng dámfpqng Phưlfrbamiyng Thiêpgesn Huyễenaan rờljvhi đgtvqi, trong đgtvqôrnlyi mắgtvqt đgtvqen mang theo hạmzkbnh phújwrec vàmzkb thỏnkhra mãegunn.

Cuộovgjc đgtvqljvhi nàmzkby, đgtvqưlfrbamiyc thêpges nhưlfrb thếuheh, chíjcmpnh làmzkb chuyệoftfn may mắgtvqn.

Hắgtvqn lạmzkbi khôrnlyng nuốhmxii tiếuhehc.

- ----

Ngoạmzkbi truyệoftfn, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.