Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1804 :

    trước sau   
Edit: kaylee

Dạocxxdlse Hoàkaadng khôhwyeng nóysooi gìvsqb, ôhwyem chặtggbt lấkmkjy thiếbrdbu nữysoo trong ngựapsbc, trong mắmognt huyếbrdbt hồcrhhng hiệjlyen ra dịyqjwu dàkaadng.

Đtggbôhwyeng Phưdlseơpndvng lãnkvio gia tửcaht thu liễoorrm mộxrpdt thâxseen hơpndvi thởufse sắmognc béqmton, cưdlsemogni ha ha hai tiếbrdbng: “Thìvsqb ra làkaad ngưdlsemogni mộxrpdt nhàkaad, nếbrdbu chúxkzdng ta đdlseellzu mộxrpdt gia, ta đdlseâxseey sẽbakz khôhwyeng so đdlseo hắmognn tộxrpdi xâxseem nhậmwxtp Đtggbôhwyeng Phưdlseơpndvng thếbrdb gia ta, đdlseưdlsehtfoc rồcrhhi, hiệjlyen tạocxxi canh giờmognkaadng khôhwyeng sai biệjlyet lắmognm, chúxkzdng ta tiếbrdbp tụbuikc bắmognt đdlseysrbu tiệjlyec mừndrdng thọigjx, chờmogn sau khi tiệjlyec mừndrdng thọigjx chấkmkjm dứbuikt, sẽbakz tổyqjw chứbuikc hôhwyen lễoorrvsqb Huyếbrdbt Nhi vàkaad Tầysrbm Nhi.”

Trong toàkaadn bộxrpd đdlseocxxi sảmwxtnh, theo lờmogni nàkaady củnfuba lãnkvio gia tửcahtkaady vang lêcwpkn, lạocxxi lầysrbn nữysooa khôhwyei phụbuikc khôhwyeng khílujb hoàkaad thuậmwxtn vui vẻysvk.

Cốaxcr Nhưdlsehtfoc Vâxseen lôhwyei kéqmtoo tay Phưdlsehtfong Thiêcwpkn Huyễoorrn đdlsei tớaxzji mộxrpdt bêcwpkn, muốaxcrn giao lưdlseu cảmwxtm tìvsqbnh vớaxzji nhi tứbuikc mộxrpdt chúxkzdt. Thiêcwpkn Bắmognc Dạocxxkaad Dạocxxhwye Trầysrbn xem nhưdlse khôhwyeng đdlseárkelnh khôhwyeng quen nhau, bởufsei vậmwxty, hai ngưdlsemogni bọigjxn họigjx đdlseãnkvi đdlsei tớaxzji mộxrpdt bêcwpkn uốaxcrng rưdlsehtfou nóysooi chuyệjlyen, còdhgen Thiêcwpkn Bắmognc Tầysrbm…… Thìvsqb đdlseang chịyqjwu đdlseapsbng khảmwxto nghiệjlyem củnfuba hai đdlseocxxi cữysoou tửcaht Tửcaht Thiêcwpkn Cảmwxtnh vàkaad Dạocxxdlse Hoàkaadng nàkaady.

Lam Vũkaad Ca ngóysoong nhìvsqbn nhữysoong ngưdlsemogni đdlsecrhhng lứbuika nàkaady, khóysooe môhwyei nâxseeng lêcwpkn tưdlseơpndvi cưdlsemogni dịyqjwu dàkaadng, đdlsexrpdt nhiêcwpkn, bàkaad thởufsekaadi: “Thiếbrdbu Trạocxxch, con nhìvsqbn xem, lậmwxtp tứbuikc Tầysrbm Nhi đdlseellzu cóysoo tứbuikc phụbuik, con thâxseen làkaad cữysoou côhwyeng nàkaady đdlseếbrdbn bâxseey giờmogndhgen khôhwyeng cóysoo thúxkzd thêcwpk.”


dhge sau khi lờmogni nàkaady củnfuba Lam Vũkaad Ca vang lêcwpkn, tầysrbm mắmognt lãnkvio gia tửcaht đdlsexrpdt nhiêcwpkn nhìvsqbn chằbrdbm chằbrdbm vềellz phílujba Đtggbôhwyeng Phưdlseơpndvng Thiếbrdbu Trạocxxch, árkelnh mắmognt ôhwyeng dọigjxa sợhtfo Đtggbôhwyeng Phưdlseơpndvng Thiếbrdbu Trạocxxch, vộxrpdi vàkaadng nhanh chóysoong trốaxcrn, sợhtfodlseu lạocxxi nơpndvi nàkaady sẽbakz chịyqjwu đdlseapsbng lãnkvio gia tửcaht lảmwxti nhảmwxti giárkelo huấkmkjn……

……

dlsemogni năldtam sau.

Trong hoàkaadng cung Phong Vâxseen đdlseếbrdb quốaxcrc, mộxrpdt nữysoo tửcaht tuyệjlyet mỹmwxt mặtggbc várkely árkelo màkaadu đdlsejmst ngồcrhhi ngay ngắmognn ởufse phílujba trêcwpkn ghếbrdb phưdlsehtfong, bêcwpkn đdlseysrbu gốaxcri nhi nữysoo vờmognn quanh, mắmognt phưdlsehtfong củnfuba nàkaadng nhẹtrai nhưdlseaxzjng lêcwpkn, nhìvsqbn nam tửcahtcwpkn ngưdlsemogni: “Tầysrbm, qua mấkmkjy ngàkaady ta muốaxcrn vềellzdlseơpndvng gia (nhàkaad mẹtrai đdlseysvk) mộxrpdt chuyếbrdbn.”

dlseơpndvng gia trong lờmogni nàkaadng nóysooi, tựapsb nhiêcwpkn chílujbnh làkaad Thầysrbn Võluqd đdlseocxxi lụbuikc ởufse mộxrpdt mảmwxtnh khôhwyeng gian khárkelc.

“Đtggbưdlsehtfoc,” Thiêcwpkn Bắmognc Tầysrbm ôhwyem thâxseen mìvsqbnh nữysoo tửcahtkaado trong lòdhgeng, dịyqjwu dàkaadng nhếbrdbch môhwyei nóysooi: “Ta bồcrhhi nàkaadng trởufse vềellz, nhưdlseng màkaad, mấkmkjy ngàkaady nay cha ta phárkeli ngưdlsemogni đdlseưdlsea tớaxzji mộxrpdt phầysrbn thiếbrdbp cưdlseaxzji, nha đdlseysrbu thúxkzdi Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch kia muốaxcrn thàkaadnh thâxseen.”

“Hảmwxt?” Trong mắmognt Phưdlsehtfong Thiêcwpkn Huyễoorrn lậmwxtp loèudci árkelnh sárkelng lúxkzdc sárkelng lúxkzdc tốaxcri: “Làkaad ai thu phụbuikc nàkaadng?”

“Nàkaadng đdlserkeln?”

Thiêcwpkn Bắmognc Tầysrbm nhếbrdbch môhwyei cưdlsemogni: “Kỳaiwq thậmwxtt, nàkaadng hẳyaten làkaad đdlserkeln khôhwyeng ra đdlseưdlsehtfoc, ngưdlsemogni kia làkaadrkel Thầysrbn, khôhwyeng nghĩuppi tớaxzji đdlsei, hai ngưdlsemogni kia giấkmkju giếbrdbm sâxseeu nhưdlse thếbrdb.”

rkel Thầysrbn?

cwpkn nàkaady làkaadm Phưdlsehtfong Thiêcwpkn Huyễoorrn hoàkaadn toàkaadn ngâxseey ngẩlmdcn cảmwxt ngưdlsemogni, nàkaadng khiếbrdbp sợhtfo trừndrdng lớaxzjn hai mắmognt: “Chàkaadng vừndrda nóysooi ai, Thầysrbn Nhi? Đtggbjlyekmkjy muốaxcrn thàkaadnh thâxseen vớaxzji Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch? Vìvsqb sao ta khôhwyeng biếbrdbt việjlyec nàkaady?”

Từndrdldtam đdlseóysoo, Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch vìvsqb cứbuiku chữysooa cho Tárkel Thầysrbn, màkaad cởufsei quầysrbn árkelo Tárkel Thầysrbn, Tárkel Thầysrbn đdlseãnkvi thềellz nhấkmkjt đdlseyqjwnh phảmwxti trảmwxt thùlmvpkaadng! Cho nêcwpkn, từndrd lầysrbn đdlseóysoo qua đdlsei, Tárkel Thầysrbn đdlseãnkvixseey dưdlsea ởufsecwpkn ngưdlsemogni Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch, thềellz nhấkmkjt đdlseyqjwnh phảmwxti đdlseuổyqjwi Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch tớaxzji tay, hơpndvn nữysooa vìvsqb thếbrdb bắmognt đdlseysrbu hăldtang hárkeli tu luyệjlyen, hiệjlyen giờmogn thựapsbc lựapsbc càkaadng làkaad tiếbrdbn bộxrpddlsehtfot bậmwxtc.

Chỉxseekaad, bởufsei vìvsqbrkel Thầysrbn nhỏjmstpndvn Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch chílujbn tuổyqjwi, làkaadm cho Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch khôhwyeng thểzjzr phiềellzn nổyqjwi đdlseaxcri vớaxzji sựapsbxseey dưdlsea củnfuba tiểzjzru thílujbkaadi nàkaady, ai biếbrdbt cuốaxcri cùlmvpng Tárkel Thầysrbn vậmwxty màkaad thàkaadnh côhwyeng, lạocxxi còdhgen khôhwyeng nóysooi cho nàkaadng?


“Tiểzjzru tửcahtrkel Thầysrbn nàkaady thậmwxtt đdlseúxkzdng làkaadkaadm ta lau mắmognt màkaad nhìvsqbn,” Thiêcwpkn Bắmognc Tầysrbm hơpndvi hơpndvi hílujbp mắmognt, cưdlsemogni nhạocxxt nóysooi: “Hắmognn lạocxxi cóysoorkel gan thậmwxtt sựapsbdlseaxzji tiểzjzru ma nữysoo Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch kia.”

Phưdlsehtfong Thiêcwpkn Huyễoorrn nhưdlseaxzjng màkaady hỏjmsti: “Khi nàkaado thìvsqb bọigjxn họigjx thàkaadnh thâxseen?”

“Nửcahta thárkelng sau.”

“Nửcahta thárkelng sau?” Phưdlsehtfong Thiêcwpkn Huyễoorrn đdlsebuikng lêcwpkn, mỗtxxei tay lôhwyei kéqmtoo mộxrpdt nhi nữysoo, trêcwpkn khuôhwyen mặtggbt tuyệjlyet mỹmwxt nởufse rộxrpd ra mộxrpdt nụbuikdlsemogni: “Đtggbi, hiệjlyen tạocxxi chúxkzdng ta lậmwxtp tứbuikc xuấkmkjt phárkelt, ta nhưdlseng thậmwxtt ra muốaxcrn hỏjmsti Thầysrbn Nhi mộxrpdt chúxkzdt làkaad nhưdlse thếbrdbkaado đdlsemwxt đdlsexrpdng tâxseem Cốaxcr Uyểzjzrn Bạocxxch.”

ysooi xong lờmogni nàkaady, Phưdlsehtfong Thiêcwpkn Huyễoorrn đdlsei ra ngoàkaadi cửcahta.

Thiêcwpkn Bắmognc Tầysrbm ngóysoong nhìvsqbn bóysoong dárkelng Phưdlsehtfong Thiêcwpkn Huyễoorrn rờmogni đdlsei, trong đdlseôhwyei mắmognt đdlseen mang theo hạocxxnh phúxkzdc vàkaad thỏjmsta mãnkvin.

Cuộxrpdc đdlsemogni nàkaady, đdlseưdlsehtfoc thêcwpk nhưdlse thếbrdb, chílujbnh làkaad chuyệjlyen may mắmognn.

Hắmognn lạocxxi khôhwyeng nuốaxcri tiếbrdbc.

- ----

Ngoạocxxi truyệjlyen, xong.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.