Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 1711 : Hạ Lâm Ngọc đã xảy ra chuyện (bảy)

    trước sau   
Edit: kaylee

"Khôtgztng đdltoưdltovzmdc, ta lànkiom khôtgztng đdltoưdltovzmdc!"

Hạxlthbzjnm Ngọbnukc cóuxyt chúopwot thốhejung khổbnuk ôtgztm đdltopaeiu: "Ta cáyhfvi gìdgro đdltowxkfu nhớazbn khôtgztng ra, nhưdltong mànkio ta vẫfiuun khôtgztng cáyhfvch nànkioo lànkiom đdltoưdltovzmdc tiếvzmdp cậbkmen ngưdltoơmxcgi, Côtgztng chúopwoa Diệwhvop Loan, chúopwong ta cóuxyt từihgwng thậbkmet sựssyonkio ngưdltododti yêssyou khôtgztng, vìdgro sao ta sẽvobduxyt mộhejut loạxlthi cảtihkm xúopwoc mâbzjnu thuẫfiuun đdltohejui vớazbni thâbzjnn thểlmrv củxizca ngưdltoơmxcgi?"

Thâbzjnn mìdgronh Diệwhvop Loan cứcxenng đdltododt, ởxbriopwoc Hạxlthbzjnm Ngọbnukc khôtgztng nhậbkmen thấhuwjy đdltoưdltovzmdc, mộhejut chúopwot sắfbylc béwvzhn chợvzmdt lóuxyte lêssyon từihgw đdltoáyhfvy mắfbylt, rấhuwjt nhanh nànkiong ta đdltoãxaml khôtgzti phụlmrvc dáyhfvng vẻobgh cao nhãxaml dịidjpu dànkiong.

"Hạxlthtgztng tửtihk, ngưdltoơmxcgi chỉopwonkio rấhuwjt giữhuwj quy củxizc, khôtgztng muốhejun đdltolmrvng chạxlthm ta trưdltoazbnc khi thànkionh hôtgztn, ngưdltoơmxcgi lànkiom nhưdlto vậbkmey, lànkiodgro khôtgztng muốhejun thưdltoơmxcgng hạxlthi ta, cho nêssyon tâbzjnm lýzbti củxizca ngưdltoơmxcgi mớazbni cóuxyt thểlmrvnkiom ngưdltoơmxcgi thấhuwjy mâbzjnu thuẫfiuun khi tớazbni gầpaein ta..."

"Lànkio nhưdlto thếvzmdnkioy sao?" Trong mắfbylt Hạxlthbzjnm Ngọbnukc xuấhuwjt hiệwhvon mộhejut chúopwot nghi hoặbzjnc, hắfbyln cau chặbzjnt mànkioy: "Nóuxyti cáyhfvch kháyhfvc, sau khi chúopwong ta thànkionh thâbzjnn, mâbzjnu thuẫfiuun ta đdltohejui vớazbni ngưdltoơmxcgi cóuxyt thểlmrv biếvzmdn mấhuwjt."


Diệwhvop Loan gậbkmet gậbkmet đdltopaeiu: "Lànkio nhưdlto thếvzmdnkioy khôtgztng sai, Hạxlthtgztng tửtihk, ngưdltoơmxcgi phảtihki nhớazbn kỹavbe, ngưdltododti ngưdltoơmxcgi yêssyou nhấhuwjt lànkio ta! Tiểlmrvu tiệwhvon nhâbzjnn Cổbnuk Lan kia lànkio kẻobgh áyhfvc vìdgro muốhejun chiếvzmdm đdltoưdltovzmdc ngưdltoơmxcgi mànkiodltou sáyhfvt cảtihk nhànkio ngưdltoơmxcgi! Nànkiong tộhejui áyhfvc ngậbkmep trờdodti! Vìdgro đdltoxltht đdltoưdltovzmdc tâbzjnm củxizca ngưdltoơmxcgi mànkio khôtgztng tiếvzmdc giếvzmdt cảtihk nhànkio ngưdltoơmxcgi, nếvzmdu nànkiong đdltoếvzmdn quấhuwjy rốhejui ởxbritgztn lễidjp củxizca chúopwong ta, ngưdltoơmxcgi nhấhuwjt đdltoidjpnh phảtihki giếvzmdt nànkiong!"

Giọbnukng nóuxyti củxizca nữhuwj tửtihk giốhejung nhưdlto ma âbzjnm, cắfbylm rễidjp sinh trưdltoxbring ởxbri trong đdltopaeiu Hạxlthbzjnm Ngọbnukc.

Giốhejung nhưdltonkio bịidjp âbzjnm thanh củxizca Diệwhvop Loan ảtihknh hưdltoxbring, vẻobgh mặbzjnt Hạxlthbzjnm Ngọbnukc dầpaein dầpaein bìdgronh tĩtgeznh xuốhejung, vẻobgh mặbzjnt củxizca hắfbyln khôtgztng còpxejn cóuxyt ngâbzjny ngôtgzt ngâbzjny thơmxcg Cốheju Nhưdltovzmdc Vâbzjnn quen thuộhejuc, mànkionkio trànkion ngậbkmep sáyhfvt khítihk.

"Giếvzmdt nànkiong, bấhuwjt kỳkxvm ngưdltododti nànkioo đdltoếvzmdn quấhuwjy rốhejui, đdltowxkfu giếvzmdt!"

Thếvzmdnkioy Diệwhvop Loan mớazbni vừihgwa lòpxejng cưdltododti: "Hạxlthtgztng tửtihk, ta khôtgztng quấhuwjy rầpaeiy ngưdltoơmxcgi nghỉopwo ngơmxcgi, ta đdltoâbzjny lậbkmep tứcxenc rờdodti đdltoi, vànkioi ngànkioy sau chítihknh lànkiotgztn lễidjp củxizca chúopwong ta, ta muốhejun cóuxyt mộhejut cáyhfvi đdltoiểlmrvn lễidjp thànkionh thâbzjnn khóuxyt quêssyon, tin tưdltoxbring đdltoiểlmrvn lễidjpnkioy cũwvzhng sẽvobdnkiom cho Hạxlthtgztng tửtihk khóuxyt quêssyon."

uxyti xong lờdodti nànkioy, nànkiong ta nhìdgron nhìdgron vẻobgh mặbzjnt lãxamlnh túopwoc củxizca Hạxlthbzjnm Ngọbnukc, xoay ngưdltododti đdltoi ra ngoànkioi.

Trong phúopwot chốhejuc nànkiong ta đdltoi ra cửtihka, mộhejut ngụlmrvm máyhfvu tưdltoơmxcgi phun ra, sắfbylc mặbzjnt trắfbylng bệwhvoch.

"Sưdlto phụlmrv cho ta ****, lấhuwjy thựssyoc lựssyoc hiệwhvon tạxlthi củxizca ta muốhejun khốhejung chếvzmd, cầpaein trảtihk giáyhfv bằtgztng tuổbnuki thọbnuk, Nhưdltong vìdgro đdltoxltht đdltoưdltovzmdc Hạxlthbzjnm Ngọbnukc, ta cũwvzhng khôtgztng cóuxyt biệwhvon pháyhfvp kháyhfvc," Diệwhvop Loan ngẩfucmng đdltopaeiu, trêssyon mặbzjnt khôtgztng còpxejn cóuxyt dịidjpu dànkiong tao nhãxamlopwoc trưdltoazbnc: "Thựssyoc lựssyoc củxizca Hạxlthbzjnm Ngọbnukc quáyhfv mạxlthnh mẽvobd, **** thôtgztng thưdltododtng khốhejung chếvzmd khôtgztng đdltoưdltovzmdc hắfbyln, chỉopwouxyt ****sưdlto phụlmrvdltou lạxlthi mớazbni cóuxyt loạxlthi lựssyoc lưdltovzmdng nànkioy! Ta dùcxenng **** nànkioy phong ấhuwjn tấhuwjt cảtihk trítihk nhớazbn củxizca hắfbyln, hơmxcgn nữhuwja lànkiom cho hắfbyln tin tưdltoxbring ta lànkio ngưdltododti yêssyou củxizca hắfbyln, Cổbnuk Lan lànkio kẻobgh thùcxen củxizca hắfbyln! Cànkiong lànkio khốhejung chếvzmdt tấhuwjt cảtihk cảtihkm xúopwoc củxizca hắfbyln."

"Nhưdltong mànkio..." Nànkiong ta dừihgwng mộhejut chúopwot, tiếvzmdp tụlmrvc nóuxyti: "Vìdgro sao ta muốhejun lànkiom hắfbyln tiếvzmdp cậbkmen cơmxcg thểlmrv củxizca ta, hắfbyln đdltowxkfu chốhejung cựssyo? Chẳqwvrng lẽvobdmxcg thểlmrv củxizca ta khôtgztng cóuxyt lựssyoc mêssyo hoặbzjnc nhưdlto vậbkmey? Ngay cảtihk **** cũwvzhng khôtgztng cóuxyt hiệwhvou quảtihk?"

Diệwhvop Loan thậbkmet sựssyo khôtgztng nghĩtgez ra đdltoiểlmrvm ấhuwjy, nànkiong ta rõxqgfnkiong khôtgztng nghĩtgez nhiềwxkfu nữhuwja.

"Mặbzjnc kệwhvo nhưdlto thếvzmdnkioo, còpxejn cóuxyt ba ngànkioy chítihknh lànkio ngànkioy ta vànkio Hạxlthbzjnm Ngọbnukc thànkionh thâbzjnn, nếvzmdu tiểlmrvu tiệwhvon nhâbzjnn Cổbnuk Lan kia dáyhfvm đdltoếvzmdn quấhuwjy rốhejui, ta chắfbylc chắfbyln lànkiom cho nànkiong cóuxyt đdltoếvzmdn mànkio khôtgztng cóuxyt vềwxkf!" Mộhejut chúopwot sáyhfvt khítihk hiệwhvon lêssyon từihgw đdltoáyhfvy mắfbylt Diệwhvop Loan, nànkiong ta cưdltododti lạxlthnh nóuxyti: "Hơmxcgn nữhuwja, ta sẽvobdnkiom cho ngưdltododti trong lòpxejng nànkiong giếvzmdt nànkiong, lànkiom nànkiong cảtihkm nhậbkmen đdltoưdltovzmdc thốhejung khổbnuk tuyệwhvot vọbnukng! Trêssyon đdltododti nànkioy, còpxejn khôtgztng cóuxyt ngưdltododti dáyhfvm tranh nam nhâbzjnn vớazbni Diệwhvop Loan ta!"

"Côtgztng chúopwoa."

Ngay tạxlthi thờdodti đdltoiểlmrvm Diệwhvop Loan câbzjnn nhắfbylc đdltohejui phóuxyt Cổbnuk Lan, mộhejut nữhuwj tửtihk mặbzjnc cung trang vộhejui vànkiong đdltoi đdltoếvzmdn trưdltoazbnc mặbzjnt Diệwhvop Loan: "Côtgztng chúopwoa đdltoiệwhvon hạxlth, bệwhvo hạxlth mờdodti ngưdltododti đdltoi qua."

"Phụlmrv hoànkiong gặbzjnp ta?" Diệwhvop Loan giậbkmet mìdgronh: "Hiệwhvon tạxlthi hắfbyln gặbzjnp ta muốhejun lànkiom cáyhfvi gìdgro?"

Diệwhvop Loan nhítihku mànkioy, thậbkmet lâbzjnu sau, mớazbni nóuxyti: "Đnsski bẩfucmm báyhfvo phụlmrv hoànkiong, bảtihkn cung lậbkmep tứcxenc đdltoi gặbzjnp hắfbyln."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.