Ông Xã Trở Về Có Yêu Cầu Gì Nào

Chương 203 :

    trước sau   
【Ly hôxucun đhexti 】

Ba chữnfgf ngắyqeqn gọzpwyn, lạmclqi khơnrvii dậzewny cảavsfm xúqobzc ẩpbgqn nhẫavsfn củaiexa Tậzewnp Vịejau Nam.

nmflc đhextưwubkuysqng néoolvt trêbkipn mặbvkwt siếmatrt chặbvkwt, lạmclqnh lùzmrkng màjeza cứfijtng đhextuysq, trầfijtm xuốmclqng dưwubkuysqng nhưwubkhtuj thểpaxw chìegszm xuốmclqng đhextánmfly nưwubkzndhc.

Đwgvlfijtu móhtujng tay đhextâavsfm vàjezao trong thịejaut, móhtujng tay trắyqeqng dãtobj.

Ly hôxucun?

xucum qua khôxucung phảavsfi còvattn tốmclqt làjezanh sao?Nóhtuji làjezaxucum nay đhexti gặbvkwp ôxucung ngoạmclqi?


xucuavsfy giờuysq lạmclqi nhắyqeqc tớzndhi ly hôxucun vớzndhi anh?

Tậzewnp Vịejau Nam phẫavsfn nộqhij rồxppii, bịejau ba từzmrk kia kíemcfch đhextqhijng phẫavsfn nộqhij tớzndhi dưwubkuysqng nhưwubk mấonllt đhexti toàjezan bộqhijydhk tríemcf.

Nắyqeqm đhextonllm đhextánmflnh vàjezao đhextfijtu xe, âavsfm thanh bánmflo đhextqhijng củaiexa xe vang lêbkipn sắyqeqc néoolvt chóhtuji tai.

Giang Nhan cùzmrkng đhexti từzmrk sau tớzndhi, bịejau đhextôxucui mắyqeqt đhextzewn ngầfijtu củaiexa anh doạmclq giậzewnt mìegsznh.

“Sao... làjezam sao vậzewny?”

qobzc nãtobjy khoéoolvxucui còvattn giưwubkơnrving lêbkipn, trong mắyqeqt đhextbvkwu làjeza ánmflnh mắyqeqt dịejauu dàjezang, bâavsfy giờuysq sao lạmclqi mộqhijt bộqhij dạmclqng phánmflt nộqhijbkipn nhưwubk vậzewny?

Đwgvlfijtu ngóhtujn tay củaiexa Tậzewnp Vịejau Nam từzmrk từzmrk co lạmclqi, lựvbddc đhextmclqo rấonllt mạmclqnh, giọzpwyng nóhtuji lạmclqnh băwwpbng “Khôxucung cóhtujegsz!”

Anh nâavsfng châavsfn bưwubkzndhc ra ngoàjezai, bóhtujng lưwubkng lạmclqnh lùzmrkng.

Giang Nhan kéoolvo tay ánmflo anh, “Nàjezay cậzewnu đhexti đhextâavsfu?Khôxucung phảavsfi cóhtuj hẹzajnn sao?”

vattn hẹzajnn cánmfli gìegsz?Ngưwubkuysqi ta cũgkckng nóhtuji ly hôxucun vớzndhi anh rồxppii.

Tậzewnp Vịejau Nam míemcfm môxucui, ngữnfgf khíemcfjezang chìegszm xuốmclqng biểpaxwn sâavsfu, nộqhij khíemcf gắyqeqt lêbkipn, “Gọzpwyi đhextiệmgrcn thoạmclqi.”

Giang Nhan buôxucung tay, nhìegszn bóhtujng lưwubkng anh lẩpbgqm bẩpbgqm “Đwgvlzmrkng trêbkipu chọzpwyc côxucunmfli ngưwubkuysqi ta nữnfgfa...”

Trong sâavsfn, thâavsfn hìegsznh Tậzewnp Vịejau Nam cao thẳqsbkng, mộqhijt tay chốmclqng eo, mộqhijt tay cầfijtm đhextiệmgrcn thoạmclqi đhextbvkwt lêbkipn bêbkipn tai.


Anh lặbvkwp đhexti lặbvkwp lạmclqi mộqhijt dãtobjy sốmclq, đhextfijtu dâavsfy bêbkipn kia truyềbvkwn tớzndhi giọzpwyng lạmclqnh lẽejauo, lặbvkwp đhexti lặbvkwp lạmclqi, rúqobzt hếmatrt sựvbdd nhẫavsfn nạmclqi củaiexa anh.

Anh cắyqeqn răwwpbng, sắyqeqc mặbvkwt tánmfli xanh, từzmrk trong miệmgrcng nóhtuji ra mộqhijt vàjezai từzmrk.

“Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm, em đhextưwubkmatrc lắyqeqm!”

Trêbkipu đhextùzmrka anh sao?Hay làjezanmflo thùzmrk?

Anh sớzndhm nêbkipn nghĩvatt nghĩvatt tớzndhi, côxucujeza ngưwubkuysqi lòvattng dạmclq sắyqeqt đhextánmfl nhưwubk vậzewny, làjezam sao cóhtuj thểpaxw dễoolvjezang tha thứfijt cho anh nhưwubk vậzewny?

Tránmfli tim đhextfijty sựvbdd chếmatr nhạmclqo nặbvkwng nềbvkw.

xezejezang sớzndhm đhextãtobj nhậzewnn rõxeze sựvbdd thậzewnt nàjezay, Nhưwubkng tránmfli tim dưwubkuysqng nhưwubk bịejau mắyqeqc kẹzajnt vớzndhi mộqhijt cánmfli gai nhọzpwyn, mỗffmni hơnrvii thởwfaujezam cho gai di chuyểpaxwn, mánmflu thịejaut lẫavsfn lộqhijn.

Quay sốmclq lầfijtn cuốmclqi cùzmrkng, truyềbvkwn tớzndhi âavsfm thanh đhextãtobj tắyqeqt mánmfly, Tậzewnp Vịejau Nam khéoolvp mắyqeqt, cưwubkuysqi lạmclqnh lùzmrkng.

“Anh hai, anh vềbvkw từzmrkqobzc nàjezao?” sau lưwubkng truyềbvkwn tớzndhi giọzpwyng nhu mìegsz, kèqpycm theo âavsfm thanh lạmclqch cạmclqch củaiexa giàjezay cao góhtujt giẫavsfm trêbkipn nềbvkwn đhextánmfl.

Tậzewnp Vịejau Nam lạmclqnh mặbvkwt, vẫavsfn nhưwubkgkck khôxucung đhextqhijng tĩvattnh, anh di chuyểpaxwn đhextiệmgrcn thoạmclqi bêbkipn tai, ngóhtujn tay hậzewnn khôxucung thểpaxw chọzpwyc thủaiexng đhextiệmgrcn thoạmclqi..

Tậzewnp Khởwfaui Nhu khôxucung cảavsfm thấonlly khánmflc lạmclq, khuôxucun mặbvkwt búqobzp bêbkip tinh tếmatr, giưwubkơnrving lêbkipn nụfgsiwubkuysqi quyếmatrn rũgkck.

xucu phi bổjpdp qua, giốmclqng nhưwubk thưwubkuysqng ngàjezay, ôxucum lấonlly cánmflnh tay anh hai lắyqeqc lắyqeqc.

“Pạmclqch!”


nmflnh tay tránmfli bịejau thưwubkơnrving chưwubka làjezanh vốmclqn dĩvatt khôxucung cóhtuj khíemcf lựvbddc, lạmclqi hờuysq hữnfgfng cầfijtm đhextiệmgrcn thoạmclqi, bịejau Tậzewnp Khởwfaui Nhu lắyqeqc mộqhijt cánmfli, đhextiệmgrcn thoạmclqi trựvbddc tiếmatrp rơnrvii ra.

wubkzndhi ánmflnh sánmflng mặbvkwt trờuysqi, màjezan hìegsznh đhextiệmgrcn thoạmclqi đhexten lạmclqi, mộqhijt ánmflnh sánmflng trắyqeqng nứfijtt ra loéoolvbkipn, pin bịejauwwpbng ra xa.

Xong rồxppii, gâavsfy hoạmclq rồxppii!

Tậzewnp Khởwfaui Nhu nuốmclqt nưwubkzndhc bọzpwyt, run rẩpbgqy nớzndhi lỏzewnng cánmflnh tay anh hai.

xucuavsfy giờuysqhtuj thểpaxw chạmclqy khôxucung?Ai tớzndhi cứfijtu côxucu đhexti?

Áfgsinh mắyqeqt Tậzewnp Vịejau Nam bỗffmnng nhiêbkipn ngưwubkng tụfgsi, trầfijtm mặbvkwc xuốmclqng.

“Tậzewnp Khởwfaui Nhu!” Mỗffmni từzmrk đhextbvkwu dằijmkn xuốmclqng rấonllt nặbvkwng, ánmflnh mắyqeqt lạmclqnh lẽejauo, dưwubkuysqng nhưwubk muốmclqn ăwwpbn tưwubkơnrvii nuốmclqt sốmclqng côxucu.

nmflc tĩvattnh mạmclqch xanh trêbkipn huyệmgrct thánmfli dưwubkơnrving nổjpdpi lêbkipn, ánmflnh mắyqeqt giốmclqng nhưwubk thanh kiếmatrm sắyqeqc nhọzpwyn, mãtobjnh liệmgrct đhextâavsfm vàjezao phổjpdpi ngưwubkuysqi khánmflc.

Tậzewnp Khởwfaui Nhu sợmatr nhấonllt làjeza anh cảavsfjeza anh hai, hai ngưwubkuysqi nàjezay mộqhijt ngưwubkuysqi lạmclqnh băwwpbng, mộqhijt ngưwubkuysqi lạmclqnh nhạmclqt, nhưwubkng khôxucung nhẫavsfn xuốmclqng lòvattng bánmfli phụfgsic củaiexa côxucu, lãtobjnh đhextmclqo trong quâavsfn thưwubkơnrving giớzndhi.

Mộqhijt năwwpbm khôxucung gặbvkwp anh hai, côxucu đhextâavsfy khôxucung phảavsfi kíemcfch đhextqhijng sao? Vìegsz vậzewny mớzndhi dánmflm càjezan rỡzldx nhưwubkng màjeza... oa oa oa... ai cóhtuj thểpaxwhtuji vớzndhi côxucu, côxucuegsz sao lạmclqi xui xẻmgrco nhưwubk vậzewny?

“Anh... anh hai... xin lỗffmni màjeza, ngưwubkuysqi ta khôxucung cốmclq ýydhk...” ngồxppii xổjpdpm trêbkipn sàjezan nhàjeza, run rẩpbgqy nhặbvkwt đhextiệmgrcn thoạmclqi lêbkipn, lắyqeqp pin vàjezao mánmfly, nhấonlln khởwfaui đhextqhijng mánmfly, di chuyểpaxwn bưwubkzndhc nhỏzewn, hai tay nâavsfng lêbkipn.

Đwgvlôxucui mắyqeqt đhexten kịejaut củaiexa Tậzewnp Vịejau Nam toánmflt ra vàjezai sợmatri lạmclqnh lẽejauo.

Nhậzewnn lấonlly đhextiệmgrcn thoạmclqi, anh phánmflt hiệmgrcn mởwfau khôxucung lêbkipn nữnfgfa, liêbkipn tụfgsic nhấonlln vàjezai lầfijtn.


Tậzewnp Khởwfaui Nhu sợmatrtobji lùzmrki ra sau, rụfgsit cổjpdp lạmclqi, bịejau ánmflnh mắyqeqt giếmatrt ngưwubkuysqi củaiexa anh nhìegszn tớzndhi toàjezan thâavsfn đhextjpdp mồxppixucui lạmclqnh.

Sắyqeqc mặbvkwt Tậzewnp Vịejau Nam trầfijtm xuốmclqng, toàjezan thâavsfn nhưwubk mộqhijt luồxpping khíemcf lạmclqnh, tạmclqo thàjezanh mộqhijt cơnrvin lốmclqc khôxucung cóhtuj đhextánmfly, anh uốmclqn cong ngóhtujn, cánmflc khớzndhp xưwubkơnrving phánmflt ra âavsfm thanh lạmclqnh lẽejauo.

Từzmrk trong răwwpbng nghiếmatrn ra mấonlly chữnfgf, “Tậzewnp Khởwfaui Nhu, em cúqobzt đhexti cho anh!”

Lồxpping ngựvbddc anh phậzewnp phồxpping vìegsz tứfijtc giậzewnn, ánmflnh mắyqeqt nhưwubk dao, đhextâavsfm vàjezao doạmclq Tậzewnp Khởwfaui Nhu mềbvkwm nhũgkckn.

“Anh... anh hai... em...” Tậzewnp Khởwfaui Nhu cắyqeqn môxucui dưwubkzndhi, nhìegszn đhextôxucui mắyqeqt đhextzewn thẩpbgqm củaiexa.

Anh làjezam sao vậzewny?

Nhiềbvkwu năwwpbm nhưwubk vậzewny, anh hai đhextbvkwu khôxucung nóhtuji nặbvkwng lờuysqi vớzndhi côxucu? Càjezang đhextzmrkng nóhtuji lờuysqi khiếmatrn côxucuhtuj mộqhijt loạmclqi thắyqeqt tim nhưwubk thếmatrjezay.

Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu cầfijtm lấonlly cánmflnh tay củaiexa Tậzewnp Khởwfaui Nhu, ra hiệmgrcu cho côxucu đhextzmrkng nóhtuji chuyệmgrcn.

“Anh hai, Khởwfaui Nhu nha đhextfijtu nàjezay bịejau nuôxucung chiềbvkwu hưwubk rồxppii, anh đhextzmrkng tíemcfnh toánmfln vớzndhi nóhtuj...”

Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu làjeza con úqobzt củaiexa chúqobz hai củaiexa Tậzewnp Vịejau Nam, Tậzewnp Khởwfaui Nhu làjeza con gánmfli củaiexa dìegsz ba, hai ngưwubkuysqi còvattn đhextang đhexti họzpwyc, Tậzewnp Thừzmrka Hoắyqeqc chỉtobjhtuj mộqhijt chánmflu gánmfli làjeza Tậzewnp Khởwfaui Nhu, mọzpwyi ngưwubkuysqi trong nhàjeza đhextbvkwu chiềbvkwu chuộqhijng côxucu, đhextmclqi xửkwzu vớzndhi côxucu nhưwubk mộqhijt côxucung chúqobza, chỉtobjhtuj Tậzewnp Vịejau Nam vàjeza Tậzewnp Vịejau Cậzewnn làjeza ngoạmclqi lệmgrc.

xucu luôxucun luôxucun sùzmrkng bánmfli hai ngưwubkuysqi.

Tậzewnp Vịejau Nam lạmclqnh lùzmrkng nhìegszn trêbkipn ngưwubkuysqi Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu đhextang đhextfijtng chắyqeqn trưwubkzndhc Tậzewnp Khởwfaui Nhu, tiểpaxwu quỷznro Tậzewnp gia cũgkckng sợmatr ánmflnh mắyqeqt củaiexa anh hai, liêbkipn tụfgsic cưwubkuysqi, trong lòvattng lạmclqi đhextang gàjezao théoolvt, cầfijtu nguyệmgrcn anh hai đhextzmrkng luyệmgrcn anh.

Tậzewnp Khởwfaui Nhu trốmclqn sau lưwubkng Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu, con gàjeza nhỏzewn gậzewnt đhextfijtu nhưwubkjeza mổjpdp thóhtujc.


Tậzewnp Vịejau Nam khôxucung cóhtujavsfm trạmclqng đhexti quan tâavsfm tớzndhi hai ngưwubkuysqi, cũgkckng khôxucung cóhtuj hứfijtng thúqobz biếmatrt hai kẻmgrc dởwfaunrvii nàjezay tớzndhi làjezam gìegsz.

avsfm trạmclqng thâavsfm sâavsfu dưwubkzndhi đhextánmfly mắyqeqt tốmclqi om từzmrk từzmrk thu lạmclqi, nắyqeqm chặbvkwt đhextiệmgrcn thoạmclqi, sảavsfi bưwubkzndhc rờuysqi khỏzewni sâavsfn.

Tậzewnp Khởwfaui Nhu vỗffmn vỗffmnvattng ngựvbddc, từzmrk sau lưwubkng Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu bưwubkzndhc ra, thởwfau phàjezao mộqhijt hơnrvii nhẹzajn nhõxezem.

“Ầflguy, anh năwwpbm, anh hai đhextâavsfy làjezajezam sao vậzewny?Ai chọzpwyc ghẹzajno anh ấonlly rồxppii?Nhìegszn biểpaxwu cảavsfm củaiexa anh ấonlly giốmclqng nhưwubk muốmclqn giếmatrt ngưwubkuysqi.”

Tậzewnp Vịejau Nam vẫavsfy khỏzewni tay củaiexa côxucu, cạmclqn lờuysqi lậzewnt trắyqeqng mắyqeqt.

“Em còvattn nóhtuji đhextưwubkmatrc sao, suýydhkt chúqobzt nữnfgfa liêbkipn luỵbwsb anh rồxppii.” Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu nâavsfng ngóhtujn tay chọzpwyc vàjezao mánmflxucu “Anh nóhtuji đhextfijtu em bịejau ngựvbdda đhextánmfl sao, hay làjezabkipn trong chấonllt toàjezan rơnrvim?Anh hai ởwfau trong quâavsfn đhextqhiji lăwwpbn lộqhijn, lúqobzc nãtobjy em đhexti chụfgsip lấonlly cánmflch tay anh ấonlly, nếmatru nhưwubk anh ấonlly phảavsfn xạmclqhtuj đhextiềbvkwu kiệmgrcn đhextem em đhextánmflnh ngãtobj xuốmclqng đhextonllt, anh thấonlly cánmflnh tay nàjezay củaiexa em cũgkckng gãtobjy rồxppii!”

“Anh còvattn nóhtuji, biếmatrt rồxppii anh cũgkckng khôxucung nhắyqeqc nhởwfau...” Tậzewnp Khởwfaui Nhu khôxucung vui trềbvkwxucui, nghĩvattjeza sợmatr ôxucum chặbvkwt cánmflnh tay.

Hỏzewni Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu làjezam sao biếmatrt đhextưwubkmatrc?

Bởwfaui vìegsz anh từzmrkng tậzewnp kíemcfch bấonllt ngờuysq anh hai, bịejau anh ấonlly đhextánmflnh ngãtobj xuốmclqng đhextonllt, cánmflnh tay bịejau trậzewnt khớzndhp, ởwfau trong bệmgrcnh việmgrcn nằijmkm mộqhijt tuầfijtn, dâavsfy đhexteo trêbkipn cổjpdp mộqhijt thánmflng mớzndhi thánmflo ra.

Ôitmang nộqhiji còvattn nóhtuji tốmclqt, nóhtuji anh kéoolvm cỏzewni, bịejau đhextánmflnh đhextánmflng đhextuysqi, khôxucung tàjezan phếmatr coi nhưwubk anh đhextmclqt cao hưwubkơnrving rồxppii.

Tậzewnp Vũgkck Hựvbddu gõxezexeze đhextfijtu côxucu “Em cũgkckng đhextzmrkng tránmflch anh hai tứfijtc giậzewnn lớzndhn nhưwubk vậzewny, nếmatru nhưwubk cuộqhijc gọzpwyi lúqobzc nãtobjy làjeza cuộqhijc gọzpwyi gấonllp trong quâavsfn đhextqhiji, em làjezam hỏzewnng đhextiệmgrcn thoạmclqi rồxppii, hỏzewnng việmgrcc thìegsz phảavsfi làjezam sao?Em nóhtuji anh hai cóhtuj thểpaxw khôxucung tứfijtc giậzewnn sao?”

...

Phòvattng ngủaiex bịejau Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm lậzewnt ngưwubkmatrc lêbkipn, quầfijtn ánmflo vứfijtt trêbkipn giưwubkuysqng, giàjezay bịejau đhextánmfl chiếmatrc đhextôxucung chiếmatrc tâavsfy, nhữnfgfng vậzewnt vụfgsin trong ngăwwpbn kéoolvo cũgkckng bịejau lậzewnt ra.

Mộqhijt căwwpbn phòvattng hỗffmnn đhextqhijn.

xucu vẫavsfn chưwubka hạmclq hoảavsf, vớzndhi lấonlly gốmclqi đhextfijtu giưwubkuysqng néoolvm ra cửkwzua phòvattng.

xucu âavsfm thầfijtm lo lắyqeqng, nưwubkzndhc mắyqeqt bắyqeqt đhextfijtu khôxucung nghe lờuysqi liềbvkwu mạmclqng tuôxucun ra, Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm tuyệmgrct vọzpwyng ngồxppii xuốmclqng đhextonllt ởwfau đhextfijtu giưwubkuysqng, vừzmrka lau nưwubkzndhc mắyqeqt vừzmrka nghẹzajnn ngàjezao, càjezang nghĩvattjezang oan ứfijtc.

Dựvbdda vàjezao cánmfli gìegsz chứfijt?

xucugkckng lớzndhn nhưwubk vậzewny rồxppii, Tôxucu Uyểpaxwn dựvbdda vàjezao cánmfli gìegsz can thiệmgrcp vàjezao tìegsznh cảavsfm củaiexa côxucu?

“Bạmclqc Hâavsfm...”

zmrk Thanh ởwfau tầfijtng dưwubkzndhi thòvatt đhextfijtu ra.

Gọzpwyi liềbvkwn mấonlly tiếmatrng Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm mớzndhi nghe thấonlly.

xucu lau sạmclqch nưwubkzndhc mắyqeqt trêbkipn mặbvkwt nhoàjezai ngưwubkuysqi vềbvkw phíemcfa trêbkipn lan can.

wubkzndhi câavsfy cóhtuj đhextôxucui mắyqeqt rấonllt dữnfgf giấonllu bêbkipn dưwubkzndhi, trừzmrkng mắyqeqt nhìegszn chằijmkm chằijmkm dìegsz Thanh.

“Dìegsz Thanh, gọzpwyi đhextiệmgrcn thoạmclqi chưwubka ạmclq?Anh ấonlly nóhtuji sao?” Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm đhextzewn mắyqeqt, trêbkipn mặbvkwt vẫavsfn còvattn vệmgrct nưwubkzndhc mắyqeqt.

“Cánmfli nàjezay...” dìegsz Thanh sắyqeqc mặbvkwt khóhtuj coi trong đhextxpping tửkwzu, trong đhextxpping tửkwzuhtuj tia cảavsfm xúqobzc phứfijtc tạmclqp đhextang đhextan xen “Gọzpwyi rồxppii, đhextiệmgrcn thoạmclqi khôxucung cóhtuj ai nhậzewnn...”

“Làjezam sao cóhtuj thểpaxw?” Bọzpwyn họzpwy hẹzajnn rồxppii màjeza, anh vìegsz sao khôxucung nhậzewnn đhextiệmgrcn thoạmclqi?Chẳqsbkng lẽejauwfau đhextâavsfu xuấonllt hiệmgrcn sai sóhtujt?

“Dìegsz Thanh, dìegsz gọzpwyi thêbkipm vàjezai lầfijtn a.”

“Àqhiji, đhextưwubkmatrc rồxppii...” Dìegsz Thanh cóhtuj lờuysqi màjeza khôxucung nóhtuji đhextưwubkmatrc, cuốmclqi cùzmrkng cũgkckng khôxucung nóhtuji gìegsz, quay ngưwubkuysqi đhexti.

...

“Bàjeza chủaiex...” Dìegsz Thanh bưwubkzndhc vềbvkw phòvattng khánmflch, cung kíemcfnh đhextfijtng trưwubkzndhc mặbvkwt Tôxucu Uyểpaxwn.

wubkuysqi phúqobzt trưwubkzndhc, Tôxucu Uyểpaxwn đhextqhijt nhiêbkipn quay vềbvkw, còvattn côxucu đhextfijtng ởwfau mộqhijt góhtujc, nghe thấonlly Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm vàjezaegsz Thanh nóhtuji chuyệmgrcn.

egsz Thanh còvattn chưwubka bấonllm đhextưwubkmatrc sốmclq đhextiệmgrcn thoạmclqi, liềbvkwn bịejau Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm giậzewnt đhextiệmgrcn thoạmclqi đhexti, lấonlly đhexti tờuysq giấonlly Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm đhextưwubka cho dìegsz Thanh.

egsz Thanh âavsfm thầfijtm thởwfaujezai, bàjeza vẫavsfn chưwubka thấonlly đhextưwubkmatrc dãtobjy sốmclq kia làjezam sao gọzpwyi?

“Nóhtuji rồxppii sao?” Tôxucu Uyểpaxwn bưwubkng ly càjeza phêbkip, ngóhtujn tay cầfijtm thìegsza canh khuấonlly nhẹzajn.

“Nóhtuji rồxppii.”

“Cóhtuj phảavsfn ứfijtng gìegsz?”

egsz Thanh hơnrvii sữnfgfng, dèqpyc dặbvkwt nhìegszn ngưwubkuysqi phụfgsi nữnfgf ngồxppii trêbkipn sofa mộqhijt cánmfli.

“Bàjeza chủaiex... cóhtujavsfu nàjezay tôxucui khôxucung biếmatrt nêbkipn nóhtuji hay khôxucung...”

xucu Uyểpaxwn nhàjezan nhạmclqt nhìegszn côxucu mộqhijt cánmfli, tay đhextang khuấonlly hơnrvii khựvbddng lạmclqi, đhextbvkwt ly càjeza phêbkip xuốmclqng, nhìegszn chiếmatrc đhextxpping hồxppi trêbkipn cổjpdp tay, trong mắyqeqt xẹzajnt qua mộqhijt ánmflnh đhexten.

“Nếmatru đhextãtobj cảavsfm thấonlly khôxucung nêbkipn nóhtuji, vậzewny thìegsz đhextzmrkng nóhtuji gìegsz!”

xucu Uyểpaxwn xánmflch lêbkipn chiếmatrc túqobzi xánmflch Chanel trêbkipn sofa lêbkipn, trong tay cầfijtm chùzmrkm chìegsza khoánmfl, chậzewnm rãtobji bưwubkzndhc ra ngoàjezai.

egsz Thanh đhextuổjpdpi theo sau, “Bàjeza chủaiex... tôxucui khôxucung biếmatrt Bạmclqc Hâavsfm làjezam gìegsz khiếmatrn bàjeza phánmflt nộqhij lớzndhn nhưwubk vậzewny, nhưwubkng màjeza con béoolvjezay từzmrk nhỏzewn đhextãtobj hiểpaxwu chuyệmgrcn, làjezam việmgrcc cóhtuj chừzmrkng mựvbddc, cóhtuj chuyệmgrcn gìegsz hai ngưwubkuysqi ngồxppii xuốmclqng từzmrk từzmrkhtuji chuyệmgrcn, Bạmclqc Hâavsfm cũgkckng khôxucung phảavsfi đhextfijta béoolv khôxucung biếmatrt đhextmclqo lýydhkjezaavsfy sựvbdd, bâavsfy giờuysqjeza khoánmflhtujwfau trong phòvattng, côxucuonlly ngay cảavsf bữnfgfa sánmflng cũgkckng chưwubka ăwwpbn, đhextóhtuji rồxppii phảavsfi làjezam sao?Bàjezahtuj thểpaxw giam nóhtuj bao lâavsfu? Đwgvlếmatrn lúqobzc đhextóhtuj trong lòvattng nóhtuj đhextmclqi vớzndhi bàjezahtuj tứfijtc giậzewnn đhextmclqi vớzndhi quan hệmgrc hai mẹzajn con cũgkckng khôxucung tốmclqt...”

xucu Uyểpaxwn bưwubkzndhc châavsfn khôxucung dừzmrkng đhexti ra ngoàjezai, ánmflnh mắyqeqt côxucu che lêbkipn mộqhijt tầfijtng ảavsfm đhextmclqm.

...

Diệmgrcp Bạmclqc Hâavsfm từzmrk bỏzewn đhextonllu tranh, nằijmkm bòvatt trêbkipn giưwubkuysqng.

Gốmclqi ưwubkzndht đhextavsfm mộqhijt mảavsfng, lưwubkng bàjezan tay bịejauxucu cắyqeqn in lêbkipn hai hàjezam răwwpbng.

Vớzndhi Tôxucu Uyểpaxwn, côxucujeza đhextang tứfijtc giậzewnn.

Nằijmkm trêbkipn giưwubkuysqng trầfijtm mặbvkwc rấonllt lâavsfu, khôxucung cóhtuj khánmfli niệmgrcm thờuysqi gian, đhextfijtu hơnrvii đhextau, dạmclqjezay bắyqeqt đhextfijtu kêbkipu gàjezao.

xucu khôxucung tin Tôxucu Uyểpaxwn cóhtuj thểpaxw nhốmclqt côxucu cảavsf đhextuysqi.

wubkzndhi lầfijtu truyềbvkwn đhextếmatrn tiếmatrng chuôxucung cửkwzua, dìegsz Thanh khoánmflvatti nưwubkzndhc lạmclqi, lau sạmclqch nưwubkzndhc trêbkipn ngóhtujn tay, cởwfaui tạmclqp dềbvkw ra.

Trong màjezan hìegsznh camera, mộqhijt ngưwubkuysqi đhextàjezan ôxucung mặbvkwc ánmflo sơnrvi mi trắyqeqng, tinh thầfijtn ủaiexgkck đhextang đhextfijtng trưwubkzndhc cửkwzua, cảavsf ngưwubkuysqi nhếmatrch nhánmflc lạmclqi sa súqobzt tinh thầfijtn, trêbkipn cánmflnh tay vắyqeqt mộqhijt ánmflo véoolvt màjezau đhexten, ánmflo sơnrvi mi trêbkipn ngưwubkuysqi cóhtuj chúqobzt nhăwwpbn nheo, đhextôxucui mắyqeqt đhextfijty tơnrvinmflu, dưwubkzndhi cằijmkm lộqhij ra vệmgrct màjezau xanh.

Hoàjezan toàjezan mấonllt đhexti phong đhextqhij nhanh nhẹzajnn ngàjezay thưwubkuysqng.

egsz Thanh ngâavsfy ngưwubkuysqi, kéoolvo mởwfaunmflnh cửkwzua.

“Hạmclq thiếmatru gia, cậzewnu đhextâavsfy làjeza...”

Đwgvlôxucui mắyqeqt Hạmclqtobj Nhuậzewnn phúqobzt chốmclqc phánmflt sánmflng, giọzpwyng nóhtuji phánmflt ra từzmrkavsfu trong cổjpdp họzpwyng, khàjezan đhextbvkwc màjeza nghẹzajnn chánmflt.

“Dìegsz Thanh, Bạmclqc Hâavsfm cóhtuj nhàjeza khôxucung?” ánmflnh mắyqeqt hánmflo hứfijtc xẹzajnt qua vai củaiexa dìegsz Thanh, trong giọzpwyng nóhtuji mang chúqobzt run rẩpbgqy.

“Cóhtuj... cóhtuj nhàjeza...” Dìegsz Thanh chưwubka từzmrkng nhìegszn thấonlly bộqhij dạmclqng thảavsfm hạmclqi củaiexa Hạmclqtobj Nhuậzewnn nhưwubk vậzewny, vừzmrka nghiêbkipng ngưwubkuysqi, Hạmclqtobj Nhuậzewnn liềbvkwn nhưwubk mộqhijt cơnrvin gióhtujxucung vàjezao nhàjeza.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.