Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 37 : Bắt cóc

    trước sau   
Editor: Puck - Diễndnjn đuahfàqhvgn

Hung hăxvptng ra mộbeewt tầcrkzng mồbfsbmqwii, tắpsxum rửmcsma sạnglpch sẽomde, ngủeyar mộbeewt giấcrkzc, tỉaihunh lạnglpi lầcrkzn nữneiba quảcujs nhiêvyisn cảcujsm thấcrkzy tinh thầcrkzn tốhucct chúwvjdt íbnmvt, đuahfcrkzu óomdec đuahfãbnmv khômqwing hềtriwomde cảcujsm giáygxec nặjptmng nềtriw giốhuccng hệygxet nhưqjih bọrbqht biểtlunn húwvjdt đuahfcrkzy nưqjiheyarc gìmcsm đuahfóomde, chỉaihuomde đuahfiềtriwu trêvyisn ngưqjihrdmoi vẫeyarn mềtriwm nhũeyarn khômqwing cóomdeenisi sứmdaac gìmcsm.

dpran nhắpsxuc đuahfếegzgn tíbnmvnh tìmcsmnh hoàqhvgn toàqhvgn ra bàqhvgi khômqwing theo lẽomde thưqjihrdmong tìmcsmnh đuahfóomde củeyara Phóomde Thầcrkzn Thưqjihơenisng, đuahftlun tráygxenh tìmcsmnh hìmcsmnh tưqjihơenisng tựhucc mộbeewt lầcrkzn nữneiba xảcujsy ra, Tốhuccng An Cửmcsmu mãbnmvnh liệygxet yêvyisu cầcrkzu ra việygxen, mớeyari vừtluna rồbfsbi khi hộbeewofdd tớeyari đuahfâdpray thu dọrbqhn ga giưqjihrdmong cômqwi quảcujs thậrbqht xấcrkzu hổpygm muốhuccn chếegzgt, têvyisn khốhuccn kia lạnglpi bìmcsmnh châdpran nhưqjih vạnglpi hoàqhvgn toàqhvgn khômqwing cóomde vẻuzja xấcrkzu hổpygm, khômqwing hổpygmqhvg ômqwing chúwvjd đuahfãbnmv duyệygxet nhâdpran vômqwi sốhucc.

(*) Duyệygxet nhâdpran vômqwi sốhucc: chỉaihu đuahfưqjihqluxc gặjptmp rấcrkzt nhiềtriwu ngưqjihrdmoi, từtlunng đuahfưqjihqluxc kếegzgt giao vớeyari rấcrkzt nhiềtriwu ngưqjihrdmoi, kinh nghiệygxem xãbnmv hộbeewi phong phúwvjd, nhìmcsmn ngưqjihrdmoi rấcrkzt chuẩwfasn. Mang ýofdd tốhucct.

qhvgo lúwvjdc nàqhvgy Phóomde Thầcrkzn Thưqjihơenisng đuahfãbnmv đuahfi tiếegzgn hàqhvgnh làqhvgm thủeyar tụdprac ra việygxen rồbfsbi, Tốhuccng An Cửmcsmu nhàqhvgm cháygxen đuahfếegzgn liếegzgc nhìmcsmn đuahfiệygxen thoạnglpi di đuahfbeewng.

Suốhucct cảcujs mộbeewt tháygxeng, liêvyisn lạnglpc vớeyari Cảcujsnh Hi thậrbqht íbnmvt ỏuahfi.


mqwi khômqwing biếegzgt đuahfhucci mặjptmt vớeyari anh nhưqjih thếegzgqhvgo, chỉaihuomde thểtlun tráygxenh mộbeewt ngàqhvgy làqhvg mộbeewt ngàqhvgy.

Sau đuahfóomde mớeyari nghe Phóomde Thầcrkzn Thưqjihơenisng nhắpsxuc tớeyari, mộbeewt nhàqhvg anh cảcujs Phóomde Thầcrkzn Thưqjihơenisng ởecinwfasng mộbeewt chỗfmqi vớeyari ômqwing cụdpra nhàqhvg họrbqh Phóomde, cộbeewng thêvyism Phóomde Cảcujsnh Hi đuahfưqjihqluxc nghỉaihuygxeeyarng trởecin lạnglpi, nếegzgu nhưqjih đuahfi chỗfmqi đuahfóomde, xáygxec suấcrkzt đuahfdprang phảcujsi anh ấcrkzy gầcrkzn nhưqjih trêvyisn 90%. Nghĩjptm tớeyari đuahfâdpray, Tốhuccng An Cửmcsmu càqhvgng thêvyism tâdpram phiềtriwn ýofdd loạnglpn.

Đjptmiệygxen thoạnglpi di đuahfbeewng ởecin đuahfcrkzu giưqjihrdmong vang lêvyisn tiếegzgng rìmcsmmcsm chấcrkzn đuahfbeewng, Tốhuccng An Cửmcsmu liếegzgc nhìmcsmn ba chữneib “Tốhuccng Hưqjihng Quốhuccc” ởecin trêvyisn màqhvgn hìmcsmnh, tâdpram tìmcsmnh càqhvgng thêvyism hỏuahfng bécrkzt.

Tốhuccng An Cửmcsmu khômqwing nhậrbqhn, cho đuahfếegzgn khi đuahfiệygxen thoạnglpi di đuahfbeewng chấcrkzn đuahfbeewng lầcrkzn thứmdaaqjih.

Đjptmèygxe phíbnmvm kếegzgt nốhucci, vang lêvyisn cũeyarng khômqwing phảcujsi làqhvg giọrbqhng củeyara Tốhuccng Hưqjihng Quốhuccc, nhưqjihng màqhvgygxen ghécrkzt hơenisn Tốhuccng Hưqjihng Quốhuccc.

“Tốhuccng An Cửmcsmu! Màqhvgy chíbnmvnh làqhvg khômqwing phảcujsi ngưqjihrdmoi? Cóomde tứmdaac giậrbqhn gìmcsm tấcrkzt cảcujs đuahftriwu nhằstjgm vàqhvgo tao, An Bìmcsmnh vẫeyarn còygxen nhỏuahf nhưqjih thếegzg, nóomdeygxei gìmcsmeyarng khômqwing biếegzgt, sao màqhvgy xuốhuccng tay đuahfưqjihqluxc! Màqhvgy trảcujs An Bìmcsmnh lạnglpi cho tao…”

Trong đuahfiệygxen thoạnglpi di đuahfbeewng truyềtriwn đuahfếegzgn giong nóomdei đuahfvyisn cuồbfsbng củeyara Phưqjihơenisng Nhưqjih.

Tốhuccng An Cửmcsmu khẽomde đuahfưqjiha đuahfiệygxen thoạnglpi ra xa mộbeewt chúwvjdt, hỏuahfi, “An Bìmcsmnh nhưqjih thếegzgqhvgo?”

“Màqhvgy còygxen giảcujs bộbeew! Dùwfasmcsm An Bìmcsmnh cũeyarng gọrbqhi màqhvgy mộbeewt tiếegzgng chịbfsb, sao màqhvgy cóomde thểtlun áygxec nhưqjih vậrbqhy!”

“Tômqwii khômqwing hiểtlunu bàqhvg đuahfang nóomdei gìmcsm.” Tốhuccng An Cửmcsmu cau màqhvgy.

“Màqhvgy muốhuccn tiềtriwn đuahfúwvjdng khômqwing? Nóomdei đuahfi! Màqhvgy muốhuccn bao nhiêvyisu!”

Hai bêvyisn huyệygxet tháygxei dưqjihơenisng củeyara Tốhuccng An Cửmcsmu giậrbqht giậrbqht đuahfếegzgn đuahfau, dằstjgn tíbnmvnh tìmcsmnh lạnglpi hỏuahfi, “An Bìmcsmnh rốhucct cuộbeewc nhưqjih thếegzgqhvgo?”

“Hưqjihng Quốhuccc, tômqwii đuahfãbnmv sớeyarm nóomdei rồbfsbi, nóomde chíbnmvnh làqhvg muốhuccn khiếegzgn cho tômqwii khổpygm sởecin, An Bìmcsmnh bâdpray giờrdmo khômqwing biếegzgt đuahfãbnmv bịbfsb giàqhvgy vòygxe nhưqjih thếegzgqhvgo, nếegzgu thằstjgng bécrkz xảcujsy ra mộbeewt chúwvjdt gìmcsm khômqwing hay tômqwii cũeyarng khômqwing sốhuccng đuahfưqjihqluxc! Ômossng còygxen nóomdei chuyệygxen thay đuahfbfsb đuahfêvyis tiệygxen đuahfóomde..” Tiếegzgng nhụdprac mạnglp khóomde coi vàqhvg tiếegzgng kêvyisu khóomdec củeyara Phưqjihơenisng Nhưqjih xa dầcrkzn, đuahfiệygxen thoạnglpi di đuahfbeewng bêvyisn kia đuahfpygmi thàqhvgnh Tốhuccng Hưqjihng Quốhuccc, “An Cửmcsmu! Lầcrkzn nàqhvgy con thậrbqht sựhucc quáygxe đuahfáygxeng quáygxe! Bâdpray giờrdmo trảcujs An Bìmcsmnh lạnglpi, cha cóomde thểtlun coi nhưqjih chuyệygxen nàqhvgy chưqjiha từtlunng xảcujsy ra.”


“Tômqwii khômqwing hiểtlunu mấcrkzy ngưqjihrdmoi đuahfang nóomdei gìmcsm!!! Con mẹqhvgomde ômqwing khômqwing nghe hiểtlunu tiếegzgng ngưqjihrdmoi?” Tốhuccng An Cửmcsmu rốhucct cuộbeewc mấcrkzt khốhuccng chếegzg.

“Đjptmbfsbwvjdc sinh! Màqhvgy cho rằstjgng màqhvgy đuahfang nóomdei chuyệygxen vớeyari ai! Tao cho màqhvgy biếegzgt, lờrdmoi hay tao nóomdei tớeyari đuahfâdpray, màqhvgy còygxen quáygxe mứmdaac cứmdaang đuahfcrkzu, đuahftlunng cóomde tráygxech tao khômqwing niệygxem tìmcsmnh cha con!”

“Thìmcsm ra chúwvjdng ta còygxen tìmcsmnh cha con?” Tốhuccng An Cửmcsmu cưqjihrdmoi nhạnglpo.

vyisn kia lạnglpi truyềtriwn đuahfếegzgn giọrbqhng nóomdei oáygxen tráygxech củeyara Phưqjihơenisng Nhưqjih, “Hưqjihng Quốhuccc, ômqwing còygxen nóomdei nhảcujsm vớeyari nóomdeqhvgm gìmcsm? Chỉaihuomdeomde mớeyari cóomde chìmcsma khóomdea trong nhàqhvg, ngay cảcujs bảcujso mẫeyaru cũeyarng nóomdei thấcrkzy nóomde đuahfi vàqhvgo. Đjptmâdpray làqhvg bắpsxut cóomdec! Tômqwii muốhuccn báygxeo cảcujsnh sáygxet! Bâdpray giờrdmomqwii phảcujsi báygxeo cảcujsnh sáygxet…”

vyisn đuahfcrkzu đuahfiệygxen thoạnglpi bêvyisn kia khiếegzgn cho trêvyisn tráygxen cômqwi đuahfau nhóomdei khóomde chịbfsbu, khômqwing thểtlun nhịbfsbn đuahfưqjihqluxc nữneiba “Túwvjdt” cúwvjdp đuahfiệygxen thoạnglpi di đuahfbeewng.

Tốhuccng An Cửmcsmu phẫeyarn nộbeew đuahfếegzgn run rẩwfasy thậrbqht lâdprau mớeyari thởecinmcsmnh thưqjihrdmong lạnglpi.

Khômqwing thấcrkzy An Bìmcsmnh, bọrbqhn họrbqh hoàqhvgi nghi cômqwi bắpsxut cóomdec rồbfsbi.

cvyoqhvg… Buồbfsbn cưqjihrdmoi!

Nằstjgm cũeyarng trúwvjdng đuahfnglpn!

Khi Phóomde Thầcrkzn Thưqjihơenisng trởecin lạnglpi liềtriwn nhìmcsmn thấcrkzy Tốhuccng An Cửmcsmu trưqjiheyarc khi anh đuahfi còygxen gưqjihơenisng mặjptmt đuahfuahf bừtlunng tinh thầcrkzn thậrbqht tốhucct, lúwvjdc nàqhvgy giốhuccng nhưqjihmqwing hoa khômqwicrkzo bịbfsbwvjdt khômqwi chấcrkzt dinh dưqjihndnjng.

Thấcrkzy cômqwi loạnglpng choạnglpng đuahfmdaang lêvyisn thiếegzgu chúwvjdt nữneiba ngãbnmv xuốhuccng, Phóomde Thầcrkzn Thưqjihơenisng duỗfmqii nhanh châdpran dàqhvgi, cấcrkzt bưqjiheyarc qua, “Xảcujsy ra chuyệygxen gìmcsm?”

Tốhuccng An Cửmcsmu lắpsxuc đuahfcrkzu mộbeewt cáygxei đuahfwfasy anh ra, “Khômqwing thấcrkzy An Bìmcsmnh.”

Sợqlux Phóomde Thầcrkzn Thưqjihơenisng khômqwing biếegzgt, cômqwi lạnglpi tăxvptng thêvyism mộbeewt câdprau, “Con trai củeyara Tốhuccng Hưqjihng Quốhuccc.”

“Cho nêvyisn?”

Tốhuccng An Cửmcsmu trầcrkzm mặjptmc khômqwing nóomdei, sao khiếegzgn cho cômqwiomdei ra đuahfưqjihqluxc, cha ruộbeewt củeyara mìmcsmnh hoàqhvgi nghi cômqwi bắpsxut cóomdec con trai củeyara ômqwing.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.