Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 89 : Chú út, thừa nhận đi, anh có ý với tôi

    trước sau   
Editor: Quỷzhfb Quỷzhfb

ssfs thếejdh, An Mộyhznc cốpabw ýspvhcxitikroi vớxfmbi Phong Tửfxmn Khiêeljqm:”Anh Phong, cảkwlsm ơhvijn anh.”

Lờikroi nàeodfy cócxit ýspvheodfnh hếejdht sựpamk biếejdht ơhvijn cho Phong Tửfxmn Khiêeljqm.

Phong Tửfxmn Khiêeljqm lậyhznp tứdkwzc vôyhznldolng đeodfiurjc ýspvh.

Anh nhìssfsn An Mộyhznc táompni nhợkwlst nằoeqcm trêeljqn giưcxitikrong, bỗjbfbng nhiêeljqn nắiurjm tay côyhzn, “Đyxxxưcxitikrong tiểosfju thưcxit, tôyhzni đeodfãdkwz nghe vềyxxx thâtftkn thếejdh củtftka em, biếejdht đeodfưcxitkwlsc ba mẹsdyb em đeodfyxxxu đeodfãdkwz qua đeodfikroi, nhưcxitng em yêeljqn tâtftkm tôyhzni sẽompn đeodfpabwi xửfxmn thậyhznt tốpabwt vớxfmbi em!”

An Mộyhznc cốpabw gắiurjng kìssfsm chếejdh khôyhznng gỡfxmn tay Phong Tửfxmn Khiêeljqm ra, quay đeodfzcbvu ra vẻrdxz thẹsdybn thùldolng, nhưcxitng trong áompnnh mắiurjt lạfxvxi chứdkwza đeodfzcbvy băzpsbng lạfxvxnh.


Phong Tửfxmn Khiêeljqm, anh đeodfãdkwz tựpamktftkng mìssfsnh lêeljqn đeodfosfjyhzni làeodfm nhụtpzec nhãdkwz, làeodfm sao tôyhzni cócxit thểosfj khôyhznng lợkwlsi dụtpzeng thậyhznt tốpabwt chứdkwz?

Nhưcxitng tạfxvxi sao đeodfưcxitkwlsc ngưcxitikroi ta nắiurjm tay lạfxvxi thấqwxly chộyhznt dạfxvx thếejdheodfy?

An Mộyhznc khẽompn đeodfkwlso mắiurjt, xem xémurft ngưcxitikroi đeodfàeodfn ôyhznng đeodfang ngồtpzei trêeljqn sôyhzn pha,

Phong Kiêeljqu nhếejdhch môyhzni, áompnnh mắiurjt dừovutng ởtpze nắiurjm tay củtftka hai ngưcxitikroi kia, đeodfyhznt nhiêeljqn đeodfdkwzng lêeljqn, “Tửfxmn Khiêeljqm cháompnu đeodfi theo chúayac mộyhznt chúayact, chúayaccxit chuyệktien muốpabwn nócxiti.”

………………..

hmkhng khôyhznng biếejdht hai ngưcxitikroi bọxfmbn họxfmbcxiti gìssfseljqn ngoàeodfi.

cxitm lạfxvxi, mộyhznt láompnt sau, cửfxmna lạfxvxi mởtpze ra, Phong Kiêeljqu bưcxitxfmbc vàeodfo mộyhznt mìssfsnh.

An Mộyhznc lậyhznp tứdkwzc nhắiurjm mắiurjt giảkwls chếejdht.

Nhưcxitng luồtpzeng khíjbfb áompnp bứdkwzc trưcxitxfmbc giưcxitikrong bệktienh kia vẫhllpn luôyhznn ởtpze đeodfócxit, làeodfm cho An Mộyhznc dùldol nhắiurjm mắiurjt lạfxvxi cũhmkhng cảkwlsm thấqwxly vôyhznldolng áompnp lựpamkc.

Rốpabwt cuộyhznc 5 phúayact sau, An Mộyhznc khôyhznng diễkwlsn nổqnyki nữqqkfa đeodfàeodfnh mởtpze mắiurjt ra.

Ngưcxitikroi đeodfàeodfn ôyhznng đeodfdkwzng trưcxitxfmbc giưcxitikrong bệktienh, cáompni nhìssfsn sắiurjc nhưcxit dao, vôyhznldolng thâtftkm hiểosfjm, thâtftkn hìssfsnh cao ngấqwxlt nhưcxit mộyhznt ngọxfmbn núayaci.

An Mộyhznc lậyhznp tứdkwzc cảkwlsm thấqwxly sợkwlsdkwzi, xấqwxlu hổqnyk mởtpze miệktieng:”Chúayac úayact, chắiurjc hẳxhxcn anh bậyhznn rấqwxlt nhiềyxxxu việktiec? Ởovut đeodfâtftky tôyhzni cũhmkhng khôyhznng cócxit vấqwxln đeodfyxxxssfs nữqqkfa, hay làeodf, anh vềyxxx trưcxitxfmbc đeodfi?”

Phong Kiêeljqu sắiurjc bémurfn nhìssfsn chằoeqcm chằoeqcm côyhzn,”Hửfxmn? Tôyhzni khôyhznng bậyhznn.”


An Mộyhznc cưcxitikroi lúayacng túayacng, “Anh, anh…..”

“Mớxfmbi vừovuta rồtpzei còqwxln nhanh mồtpzem nhanh miệktieng màeodf?” Phong Kiêeljqu quay ngưcxitikroi ngồtpzei bêeljqn mémurfp giưcxitikrong côyhzn.

Anh vừovuta ngồtpzei xuốpabwng, An Mộyhznc liềyxxxn cảkwlsm thấqwxly nệktiem trũhmkhng xuốpabwng, côyhzn lậyhznp tứdkwzc dịioutch sang bêeljqn kia, rờikroi xa con ngưcxitikroi nguy hiểosfjm nàeodfy.

An Mộyhznc đeodfkwlso mắiurjt, “Nhữqqkfng gìssfs chúayac vừovuta nócxiti làeodf thậyhznt đeodfúayacng khôyhznng?”

yhzn muốpabwn khẳxhxcng đeodfioutnh lạfxvxi mộyhznt chúayact, ngưcxitikroi nàeodfy sẽompn ra lệktienh cho Chanh Đyxxxàeodfi chứdkwz?

Phong Kiêeljqu nhìssfsn côyhzn liếejdhc mắiurjt mộyhznt cáompni, “Côyhzn cứdkwzcxiti đeodfi?”

“Tôyhzni nócxiti….” An Mộyhznc nghiêeljqm túayacc, “Đyxxxfxvxi trưcxitkwlsng phu nhấqwxlt ngôyhznn cửfxmnu đeodfspvhnh, huốpabwng hồtpze quan tửfxmn nhấqwxlt ngôyhznn, tứdkwzdkwz nan truy, cho nêeljqn chắiurjc chắiurjn làeodf thậyhznt rồtpzei.”

“Sai,” Phong Kiêeljqu quảkwls nhiêeljqn khôyhznng thèmurfm quan tâtftkm mấqwxly lờikroi vừovuta rồtpzei.” Tôyhzni chưcxita bao giờikroeodf đeodffxvxi trưcxitkwlsng phu, càeodfng khôyhznng phảkwlsi làeodf quâtftkn tửfxmn.”

An Mộyhznc lậyhznp tứdkwzc biếejdhn sắiurjc, đeodfáompnng thưcxitơhvijng nhìssfsn Phong Kiêeljqu, “Chúayac, chẳxhxcng lẽompn anh mặktiec kệktieyhzni đeodfau khổqnykssfs bịiout ngưcxitikroi ta bắiurjt nạfxvxt sao?”

Phong Kiêeljqu nhíjbfbu màeodfy, “Sao tôyhzni lạfxvxi khôyhznng mặktiec kệktie chứdkwz?”

An Mộyhznc cưcxitikroi haha, đeodfyhznt nhiêeljqn nhoàeodfi ngưcxitikroi lêeljqn vòqwxlng tay ôyhznm cổqnyk Phong Kiêeljqu, mặktiet dàeodfy mởtpze miệktieng:”Anh chíjbfbnh làeodfcxitu luyếejdhn tôyhzni, chúayac, thừovuta nhậyhznn đeodfi, anh cócxit ýspvh vớxfmbi tôyhzni!”

Bằoeqcng khôyhznng, vìssfs sao nhìssfsn thấqwxly côyhzn khócxitc to thìssfs thảkwlsyhzn đeodfi?

hvijn nữqqkfa, nhữqqkfng gìssfs Phong Kiêeljqu làeodfm vớxfmbi Hoàeodfng Tam chắiurjc chắiurjn cũhmkhng làeodfssfs anh đeodfktiec biệktiet tứdkwzc giậyhznn.

An Mộyhznc từovut nhỏayac đeodfãdkwzeodf mộyhznt côyhznompni nhạfxvxy cảkwlsm, sựpamk che chởtpze Phong Kiêeljqu dàeodfnh cho côyhzn, côyhzn sớxfmbm đeodfãdkwz cảkwlsm nhậyhznn đeodfưcxitkwlsc!

Nếejdhn mớxfmbi dáompnm mộyhznt lầzcbvn nữqqkfa tíjbfbnh kếejdh anh ngay trưcxitxfmbc mặktiet anh.

Phong Kiêeljqu nghe thấqwxly thếejdh, híjbfbp mắiurjt nhìssfsn côyhznqwxlmurft.

yhzn nhócxitc nàeodfy lạfxvxi tíjbfbnh kếejdh anh, lạfxvxi còqwxln trắiurjng trợkwlsn khôyhznng thèmurfm che giấqwxlu?

Khócxite môyhzni cong lêeljqn, nụtpzecxitikroi nham hiểosfjm làeodfm cho ngưcxitikroi ta lạfxvxnh sốpabwng lưcxitng. “Cho nêeljqn?”

An Mộyhznc míjbfbm môyhzni rồtpzei cưcxitikroi haha, “Cho nêeljqn, chúayaceodf ngưcxitikroi tốpabwt, đeodfưcxita Phậyhznt đeodfếejdhn Tâtftky Thiêeljqn, sẽompn giúayacp tôyhzni giảkwlsi quyếejdht chuyệktien nhỏayaceodfy chứdkwz?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.