Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 844 : Qua cục dân chính, phải kết hôn (2)

    trước sau   
kajfi nàfxbhy làfxbhysbxn quàfxbh lớpzann nhấzndbt trêjcnmn thếolyi giớpzani!

Thếolyi nhưmfsbng...

Nghe đcdrgktiri phưmfsbơrvvgng, rõluxifxbhng chíaaejnh mìdkybnh gảgzvl cho anh, anh chiếolyim tiệjmiqn nghi lớpzann, nhưmfsbng sao nghe giốktirng nhưmfsb chíaaejnh mìdkybnh chiếolyim tiệjmiqn nghi lớpzann vậgzvly?!

An Mộnmtzc cong môbqhhi: "Anh nhấzndbt đcdrgjbytnh vìdkyb tiêjcnḿt kiêjcnṃm tiêjcnm̀n vàfxbhmfsbjcnmi biếolying, vềttgd sau sinh nhậgzvlt vàfxbh lễgkct kỷjpuu niệjmiqm kếolyit hôbqhhn củmyzta em cũlpqdng chỉysbx muốktirn đcdrgưmfsba mộnmtzt móysbxn quàfxbh sinh nhậgzvlt làfxbh đcdrgưmfsbftwrc rồdogti! Anh quảgzvl thựvhcmc làfxbh quákajf xấzndbu!"

Phong Kiêjcnmu nghe nóysbxi nhưmfsb thếolyirvvgi sữdkybng sờjcnm, nụbpqbmfsbjcnmi khóysbxe miệjmiqng cũlpqdng cứpzanng đcdrgjcnm, anh muốktirn cho côbqhh mộnmtzt ngạksjcc nhiêjcnmn, nhưmfsbng căjmiqn bảgzvln khôbqhhng cóysbxlctpn nhăjmiq́c chuyệjmiqn nàfxbhy cóysbx tốktirt hay khôbqhhng?

Nhưmfsbng nhìdkybn An Mộnmtzc giốktirng nhưmfsb đcdrgpzana trẻxhwh muốktirn quàfxbh củmyzta mìdkybnh, lạksjci cảgzvlm thấzndby tâlctpm tìdkybnh vui vẻxhwh, dứpzant khoákajft mởnmtz miệjmiqng: " vậgzvly sau nàfxbhy, anh tặoomqng em hai móysbxn quàfxbhfxbh đcdrgưmfsbftwrc."


An Mộnmtzc gậgzvlt đcdrgsslku: "Cákajfi nàfxbhy còlctpn tạksjcm đcdrgưmfsbftwrc!"

Chợftwrt hưmfsbng phấzndbn tiếolyin tớpzani mởnmtz miệjmiqng: "Vậgzvly quàfxbhbqhhm nay cũlpqdng khôbqhhng thểbuno thiếolyiu~ "

Phong Kiêjcnmu gậgzvlt đcdrgsslku: "Ừmyzt."

ftwrc nàfxbhy An Mộnmtzc mớpzani hưmfsbng phấzndbn nhìdkybn vềttgd phíaaeja trưmfsbpzanc, chỉysbx cảgzvlm thấzndby con đcdrgưmfsbjcnmng qua cục dâlctpn chính, làfxbhm sao xa nhưmfsb vậgzvly!

Tuy xa, nhưmfsbng đcdrgếolyin cuốktiri cùrmqwng, lúftwrc khôbqhhng tớpzani cảgzvlm thấzndby xa, lúftwrc tớpzani lạksjci cảgzvlm thấzndby sao gầsslkn nhưmfsb vậgzvly?

Đcbpuiềttgdu nàfxbhy chẳaaejng lẽjqgflpqdng làfxbh chứpzanng hoảgzvlng sợftwr trưmfsbpzanc hôbqhhn nhâlctpn sao?

An Mộnmtzc nhìdkybn cửvnnta cục dâlctpn chính, trong lòlctpng nghĩrvvg tớpzani từmzqjbqhhm nay, côbqhhfxbh Phong Kiêjcnmu đcdrgãeqznfxbh vợftwr chồdogtng rồdogti! Vợftwr chồdogtng hợftwrp phákajfp!

bqhh gầsslkn nhưmfsbmfsbng phấzndbn.

Hai ngưmfsbjcnmi ngừmzqjng xe, giốktirng nhưmfsb ngưmfsbjcnmi bìdkybnh thưmfsbjcnmng, tiếolyin vàfxbho cục dâlctpn chính.

Phong Kiêjcnmu khôbqhhng cóysbxfxbhm gìdkyb đcdrgoomqc biệjmiqt, hai ngưmfsbjcnmi liềttgdn vàfxbho xếolyip hàfxbhng, sau đcdrgóysbx cầsslkm giấzndby bắjmiqt đcdrgsslku đcdrgiềttgdn.

An Mộnmtzc câlctp̀m giấzndby, còlctpn cảgzvlm thấzndby nộnmtzi tâlctpm hưmfsbng phấzndbn khôbqhhng cákajfch nàfxbho ứpzanc chếolyi.

Nhưmfsbng chợftwrt nghĩrvvg tớpzani đcdrgiềttgdu gìdkyb: "Em, khôbqhhng cóysbx mang thẻxhwhjmiqn cưmfsbpzanc vàfxbh hộnmtz khẩfbpau!"

Phong Kiêjcnmu nhìdkybn côbqhh cho tớpzani bâlctpy giờjcnm mớpzani nhớpzan tớpzani nhữdkybng thứpzanfxbhy, đcdrgưmfsba tay vuốktirt tóysbxc côbqhh: "Anh đcdrgttgdu mang rồdogti, yêjcnmn tâlctpm đcdrgi."


An Mộnmtzc nhấzndbt thờjcnmi trởnmtz lạksjci dákajfng ngưmfsbjcnmi bay bổovqfng lêjcnmn, chỉysbx cảgzvlm thấzndby hưmfsbng phấzndbn viếolyit chữdkyb khôbqhhng xong, xiêjcnmu xiêjcnmu vẹufvvo vẹufvvo, côbqhh nhìdkybn chữdkyb củmyzta mìdkybnh, lạksjci quay đcdrgsslku, đcdrgi xem chữdkyb củmyzta Phong Kiêjcnmu.

Chữdkyb củmyzta Phong Kiêjcnmu, giốktirng nhưmfsb anh, rồdogtng bay phưmfsbftwrng múftwra, mỗeqzni mộnmtzt chữdkyb đcdrgttgdu bákajf khíaaej giốktirng nhưmfsb muốktirn nhảgzvly ra khỏeonti giấzndby.

Thựvhcmc sựvhcmfxbh... chữdkyb nhưmfsb ngưmfsbjcnmi!

An Mộnmtzc cảgzvlm thákajfn, hai ngưmfsbjcnmi đcdrgiềttgdn xong giấzndby tờjcnm, an vịjbyt chờjcnmnmtzjcnmn ngoàfxbhi.

An Mộnmtzc đcdrgeo kíaaejnh đcdrgen, cho nêjcnmn đcdrgếolyin lúftwrc đcdrgóysbxlpqdng khôbqhhng cóysbx bao nhiêjcnmu ngưmfsbjcnmi có thêjcnm̉ nhậgzvln ra, chẳaaejng qua lúftwrc đcdrgang chờjcnm đcdrgftwri, nghe đcdrgưmfsbftwrc bêjcnmn cạksjcnh cóysbx đcdrgôbqhhi nam nữdkyb mởnmtz miệjmiqng: " qua mấzndby ngàfxbhy ( thiêjcnmn trưmfsbjcnmng đcdrgjbyta cửvnntu) sẽjqgf phákajft sóysbxng, em nhấzndbt đcdrgjbytnh phảgzvli canh giữdkyb trưmfsbpzanc ti vi đcdrgbuno xem!"

Ngưmfsbjcnmi nam lơrvvg đcdrggkctnh: "Phim truyềttgdn hìdkybnh cóysbxdkyb đcdrgákajfng xem? Khôbqhhng phảgzvli nóysbxi ( nhữdkybng năjmiqm kia ngưmfsbjcnmi vàfxbh sựvhcm việjmiqc) nộnmtzi dung cốktirt truyệjmiqn giốktirng phim truyềttgdn hìdkybnh sao? Vậgzvly chúftwrng ta cóysbx thểbuno đcdrgi xem."

bqhhkajfi nhếolyich miệjmiqng: "Phim truyềttgdn hìdkybnh giákajf trịjbyt cao hơrvvgn, Đcbpuưmfsbjcnmng Hạksjc diễgkctn nữdkyb chíaaejnh! Quyểbunon tiểbunou thuyếolyit nàfxbhy cũlpqdng làfxbh quyểbunon em yêjcnmu thíaaejch nhấzndbt, lúftwrc ấzndby nhìdkybn thấzndby nữdkyba chíaaejnh, liềttgdn nghĩrvvg trêjcnmn thếolyi giớpzani nàfxbhy căjmiqn bảgzvln khôbqhhng cóysbx ngưmfsbjcnmi cóysbx thểbuno diễgkctn đcdrgưmfsbftwrc nhâlctpn vậgzvlt nàfxbhy. Thếolyi nhưmfsbng làfxbh khôbqhhng nghĩrvvg tớpzani vềttgd sau xuấzndbt hiệjmiqn Đcbpuưmfsbjcnmng hạksjc. Quảgzvl thựvhcmc làfxbh quákajf đcdrgufvvp!"

"Cóysbx đcdrgufvvp, cũlpqdng khôbqhhng cóysbx đcdrgufvvp nhưmfsb vợftwr anh."ngưmfsbjcnmi nam dỗeqzn ngưmfsbjcnmi nữdkyb.

Mặoomqt côbqhhkajfi lậgzvlp tứpzanc đcdrgeontjcnmn: "Nóysbxi mòlctpdkyb đcdrgzndby? Anh khôbqhhng thíaaejch Đcbpuưmfsbjcnmng Hạksjc sao?"

"Thíaaejch, thếolyi nhưmfsbng làfxbh đcdrgóysbxfxbh sờjcnm khôbqhhng đcdrgưmfsbftwrc, em mơrvvǵi là châlctpn thựvhcmc."

bqhhkajfi lạksjci cúftwri đcdrgsslku, mởnmtz miệjmiqng cưmfsbjcnmi: "Nghe nóysbxi bâlctpy giờjcnm Đcbpuưmfsbjcnmng Hạksjc đcdrgang đcdrgjbytnh cưmfsbnmtz bắjmiqc kinh, anh nóysbxi xem, chúftwrng ta cóysbx thểbuno ngẫayhru nhiêjcnmn gặoomqp đcdrgưmfsbftwrc côbqhhzndby trêjcnmn đcdrgưmfsbjcnmng hay khôbqhhng?"

"..."

Nghe loạksjci lờjcnmi nàfxbhy, An Mộnmtzc cóysbx mộnmtzt loạksjci cảgzvlm giákajfc rấzndbt vui vẻxhwh, cóysbx thểbuno đcdrgưmfsbftwrc ngưmfsbjcnmi ưmfsba thíaaejch, làfxbh mộnmtzt niềttgdm hạksjcnh phúftwrc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.