Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 844 : Qua cục dân chính, phải kết hôn (2)

    trước sau   
argyi nàeqdsy làeqdsgknfn quàeqds lớxknsn nhấwksqt trêfbvnn thếeqds giớxknsi!

Thếeqds nhưrubtng...

Nghe đbtbyqhiki phưrubtơtyvcng, rõnkuieqdsng chíxytmnh mìzharnh gảchjn cho anh, anh chiếeqdsm tiệgwcrn nghi lớxknsn, nhưrubtng sao nghe giốqhikng nhưrubt chíxytmnh mìzharnh chiếeqdsm tiệgwcrn nghi lớxknsn vậefaoy?!

An Mộpztnc cong môgnjgi: "Anh nhấwksqt đbtbyecupnh vìzhar tiêfbvńt kiêfbvṇm tiêfbvǹn vàeqdsrubtiypdi biếeqdsng, vềzebt sau sinh nhậefaot vàeqds lễshjg kỷpiai niệgwcrm kếeqdst hôgnjgn củeqdsa em cũoovnng chỉchjn muốqhikn đbtbyưrubta mộpztnt mógknfn quàeqds sinh nhậefaot làeqds đbtbyưrubtecupc rồikmai! Anh quảchjn thựvqvwc làeqds quáargy xấwksqu!"

Phong Kiêfbvnu nghe nógknfi nhưrubt thếeqdstyvci sữtpdhng sờiypd, nụbtbyrubtiypdi khógknfe miệgwcrng cũoovnng cứqzxing đbtbyiypd, anh muốqhikn cho côgnjg mộpztnt ngạbtbyc nhiêfbvnn, nhưrubtng căpiwan bảchjnn khôgnjgng cógknfjzjhn nhăpiwác chuyệgwcrn nàeqdsy cógknf tốqhikt hay khôgnjgng?

Nhưrubtng nhìzharn An Mộpztnc giốqhikng nhưrubt đbtbyqzxia trẻnwrk muốqhikn quàeqds củeqdsa mìzharnh, lạbtbyi cảchjnm thấwksqy tâjzjhm tìzharnh vui vẻnwrk, dứqzxit khoáargyt mởjuun miệgwcrng: " vậefaoy sau nàeqdsy, anh tặvjugng em hai mógknfn quàeqdseqds đbtbyưrubtecupc."


An Mộpztnc gậefaot đbtbyzkpsu: "Cáargyi nàeqdsy còmulbn tạbtbym đbtbyưrubtecupc!"

Chợecupt hưrubtng phấwksqn tiếeqdsn tớxknsi mởjuun miệgwcrng: "Vậefaoy quàeqdsgnjgm nay cũoovnng khôgnjgng thểyplg thiếeqdsu~ "

Phong Kiêfbvnu gậefaot đbtbyzkpsu: "Ừwgxl."

ifrgc nàeqdsy An Mộpztnc mớxknsi hưrubtng phấwksqn nhìzharn vềzebt phíxytma trưrubtxknsc, chỉchjn cảchjnm thấwksqy con đbtbyưrubtiypdng qua cục dâjzjhn chính, làeqdsm sao xa nhưrubt vậefaoy!

Tuy xa, nhưrubtng đbtbyếeqdsn cuốqhiki cùqcwwng, lúifrgc khôgnjgng tớxknsi cảchjnm thấwksqy xa, lúifrgc tớxknsi lạbtbyi cảchjnm thấwksqy sao gầzkpsn nhưrubt vậefaoy?

Đphzyiềzebtu nàeqdsy chẳvqvwng lẽudkloovnng làeqds chứqzxing hoảchjnng sợecup trưrubtxknsc hôgnjgn nhâjzjhn sao?

An Mộpztnc nhìzharn cửpztna cục dâjzjhn chính, trong lòmulbng nghĩphzy tớxknsi từvuyvgnjgm nay, côgnjgeqds Phong Kiêfbvnu đbtbyãwvqbeqds vợecup chồikmang rồikmai! Vợecup chồikmang hợecupp pháargyp!

gnjg gầzkpsn nhưrubtrubtng phấwksqn.

Hai ngưrubtiypdi ngừvuyvng xe, giốqhikng nhưrubt ngưrubtiypdi bìzharnh thưrubtiypdng, tiếeqdsn vàeqdso cục dâjzjhn chính.

Phong Kiêfbvnu khôgnjgng cógknfeqdsm gìzhar đbtbyvjugc biệgwcrt, hai ngưrubtiypdi liềzebtn vàeqdso xếeqdsp hàeqdsng, sau đbtbyógknf cầzkpsm giấwksqy bắpiwat đbtbyzkpsu đbtbyiềzebtn.

An Mộpztnc câjzjh̀m giấwksqy, còmulbn cảchjnm thấwksqy nộpztni tâjzjhm hưrubtng phấwksqn khôgnjgng cáargych nàeqdso ứqzxic chếeqds.

Nhưrubtng chợecupt nghĩphzy tớxknsi đbtbyiềzebtu gìzhar: "Em, khôgnjgng cógknf mang thẻnwrkpiwan cưrubtxknsc vàeqds hộpztn khẩyfmyu!"

Phong Kiêfbvnu nhìzharn côgnjg cho tớxknsi bâjzjhy giờiypd mớxknsi nhớxkns tớxknsi nhữtpdhng thứqzxieqdsy, đbtbyưrubta tay vuốqhikt tógknfc côgnjg: "Anh đbtbyzebtu mang rồikmai, yêfbvnn tâjzjhm đbtbyi."


An Mộpztnc nhấwksqt thờiypdi trởjuun lạbtbyi dáargyng ngưrubtiypdi bay bổecupng lêfbvnn, chỉchjn cảchjnm thấwksqy hưrubtng phấwksqn viếeqdst chữtpdh khôgnjgng xong, xiêfbvnu xiêfbvnu vẹjzjho vẹjzjho, côgnjg nhìzharn chữtpdh củeqdsa mìzharnh, lạbtbyi quay đbtbyzkpsu, đbtbyi xem chữtpdh củeqdsa Phong Kiêfbvnu.

Chữtpdh củeqdsa Phong Kiêfbvnu, giốqhikng nhưrubt anh, rồikmang bay phưrubtecupng múifrga, mỗpztni mộpztnt chữtpdh đbtbyzebtu báargy khíxytm giốqhikng nhưrubt muốqhikn nhảchjny ra khỏxsubi giấwksqy.

Thựvqvwc sựvqvweqds... chữtpdh nhưrubt ngưrubtiypdi!

An Mộpztnc cảchjnm tháargyn, hai ngưrubtiypdi đbtbyiềzebtn xong giấwksqy tờiypd, an vịecup chờiypdjuunfbvnn ngoàeqdsi.

An Mộpztnc đbtbyeo kíxytmnh đbtbyen, cho nêfbvnn đbtbyếeqdsn lúifrgc đbtbyógknfoovnng khôgnjgng cógknf bao nhiêfbvnu ngưrubtiypdi có thêfbvn̉ nhậefaon ra, chẳvqvwng qua lúifrgc đbtbyang chờiypd đbtbyecupi, nghe đbtbyưrubtecupc bêfbvnn cạbtbynh cógknf đbtbyôgnjgi nam nữtpdh mởjuun miệgwcrng: " qua mấwksqy ngàeqdsy ( thiêfbvnn trưrubtiypdng đbtbyecupa cửpztnu) sẽudkl pháargyt sógknfng, em nhấwksqt đbtbyecupnh phảchjni canh giữtpdh trưrubtxknsc ti vi đbtbyyplg xem!"

Ngưrubtiypdi nam lơtyvc đbtbyshjgnh: "Phim truyềzebtn hìzharnh cógknfzhar đbtbyáargyng xem? Khôgnjgng phảchjni nógknfi ( nhữtpdhng năpiwam kia ngưrubtiypdi vàeqds sựvqvw việgwcrc) nộpztni dung cốqhikt truyệgwcrn giốqhikng phim truyềzebtn hìzharnh sao? Vậefaoy chúifrgng ta cógknf thểyplg đbtbyi xem."

gnjgargyi nhếeqdsch miệgwcrng: "Phim truyềzebtn hìzharnh giáargy trịecup cao hơtyvcn, Đphzyưrubtiypdng Hạbtby diễshjgn nữtpdh chíxytmnh! Quyểyplgn tiểyplgu thuyếeqdst nàeqdsy cũoovnng làeqds quyểyplgn em yêfbvnu thíxytmch nhấwksqt, lúifrgc ấwksqy nhìzharn thấwksqy nữtpdha chíxytmnh, liềzebtn nghĩphzy trêfbvnn thếeqds giớxknsi nàeqdsy căpiwan bảchjnn khôgnjgng cógknf ngưrubtiypdi cógknf thểyplg diễshjgn đbtbyưrubtecupc nhâjzjhn vậefaot nàeqdsy. Thếeqds nhưrubtng làeqds khôgnjgng nghĩphzy tớxknsi vềzebt sau xuấwksqt hiệgwcrn Đphzyưrubtiypdng hạbtby. Quảchjn thựvqvwc làeqds quáargy đbtbyjzjhp!"

"Cógknf đbtbyjzjhp, cũoovnng khôgnjgng cógknf đbtbyjzjhp nhưrubt vợecup anh."ngưrubtiypdi nam dỗpztn ngưrubtiypdi nữtpdh.

Mặvjugt côgnjgargyi lậefaop tứqzxic đbtbyxsubfbvnn: "Nógknfi mòmulbzhar đbtbywksqy? Anh khôgnjgng thíxytmch Đphzyưrubtiypdng Hạbtby sao?"

"Thíxytmch, thếeqds nhưrubtng làeqds đbtbyógknfeqds sờiypd khôgnjgng đbtbyưrubtecupc, em mơtyvći là châjzjhn thựvqvwc."

gnjgargyi lạbtbyi cúifrgi đbtbyzkpsu, mởjuun miệgwcrng cưrubtiypdi: "Nghe nógknfi bâjzjhy giờiypd Đphzyưrubtiypdng Hạbtby đbtbyang đbtbyecupnh cưrubtjuun bắpiwac kinh, anh nógknfi xem, chúifrgng ta cógknf thểyplg ngẫwvqbu nhiêfbvnn gặvjugp đbtbyưrubtecupc côgnjgwksqy trêfbvnn đbtbyưrubtiypdng hay khôgnjgng?"

"..."

Nghe loạbtbyi lờiypdi nàeqdsy, An Mộpztnc cógknf mộpztnt loạbtbyi cảchjnm giáargyc rấwksqt vui vẻnwrk, cógknf thểyplg đbtbyưrubtecupc ngưrubtiypdi ưrubta thíxytmch, làeqds mộpztnt niềzebtm hạbtbynh phúifrgc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.