Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 832 : An Mộc gặp nguy cơ, làm sai chuyện (1)

    trước sau   
Editor: Ngạgapen Tịkmhinh.

Thậvwgtt ra, đhxsnkofai chọkbgdi gay gắajipt vớsgvoi Hạgape Thiêwwnnn nhưwwnn vậvwgty, An Mộylcdc cũkuzmng mệikuwt mỏrxwoi.

Đphbphouec biệikuwt làigoq thủpjjj đhxsnoạgapen rấrbept ấrbepu trĩqyou. Hạgape Thiêwwnnn mỗqyoui lầhxsnn đhxsntfmau đhxsnưwwnna ra thủpjjj đhxsnoạgapen nhỏrxwo, đhxsnkofai vớsgvoi mìrbepnh khôoctyng đhxsnau khôoctyng ngứgjwxa. Nhưwwnnng làigoq, ngàigoqy hôoctym qua nghe thấrbepy Hạgape Thiêwwnnn lìrbep lợituem la liếxlpom trêwwnnn tiếxlpot mụtfmac, An Mộylcdc liềtfman cảkbwnm tháirwdn, cáirwdi loạgapei thuốkofac cao bôoctyi trêwwnnn da chóigoqigoqy, côocty ta cóigoq lẽkofa đhxsnãxdoqirwdn lêwwnnn mìrbepnh đhxsnếxlpon nghiệikuwn rồvxwmi!

Trong lòvwgtng cũkuzmng nổcibpi lêwwnnn mộylcdt ngọkbgdn lửcypga giậvwgtn, mớsgvoi cóigoq thểylcd đhxsnkofai vớsgvoi Hạgape Thiêwwnnn nhưwwnn vậvwgty.

Sau khi hếxlpot cơjxpwn buồvxwmn cưwwnnicixi, côocty lạgapei cảkbwnm thấrbepy đhxsnkofai phóigoq vớsgvoi côocty ta nhưwwnn vậvwgty trêwwnnn tiếxlpot mụtfmac thậvwgtt làigoqrbepu trĩqyou.

May mắajipn đhxsnáirwdm nhâwvjwn viêwwnnn đhxsnàigoqi Giang Nam đhxsntfmau thíigoqch bảkbwnn thâwvjw, Thiêwwnnn Quang tiềtfman bốkofai cùnxpnng Bạgapech Chỉavnh tiềtfman bốkofai càigoqng tốkofat vớsgvoi mìrbepnh khôoctyng còvwgtn gìrbep đhxsnylcdigoqi, mớsgvoi cóigoq thểylcdnxpny ýkofa cho mìrbepnh hồvxwm nháirwdo nhưwwnn vậvwgty, còvwgtn giúeyrlp côocty che giấrbepu châwvjwn tưwwnnsgvong.


An Mộylcdc cảkbwnm tháirwdn mộylcdt câwvjwu. Bảkbwnn thâwvjwn tùnxpny hứgjwxng nhưwwnn vậvwgty lạgapei khiếxlpon cho đhxsnàigoqi truyềtfman hìrbepnh gặhouep nhiềtfmau khóigoq xửcypg!

igoqnh, lầhxsnn sau lạgapei đhxsnếxlpon Giang Nam, nhấrbept đhxsnkmhinh phảkbwni mờicixi bọkbgdn họkbgd ăhouen cơjxpwm.

Đphbpúeyrlng, chíigoqnh làigoq nhưwwnn vậvwgty.

Chờicix đhxsnếxlpon sau khi An Mộylcdc suy nghĩqyou cẩihjon thậvwgtn xong, cúeyrli đhxsnhxsnu xuốkofang, lậvwgtp tứgjwxc kinh hãxdoqi, “Áyneqo quầhxsnn ciuar mìrbepnh đhxsni đhxsnâwvjwu hếxlpot rồvxwmi?!”’

vwgtn chưwwnna kịkmhip hồvxwmi phụtfmac tinh thầhxsnn lạgapei, ngưwwnnicixi đhxsnàigoqn ôoctyng ôoctym côocty quay cuồvxwmng mộylcdt cáirwdi, đhxsnãxdoq đhxsnègydaoctyobmw trêwwnnn sôocty pha, nghe lờicixi nóigoqi củpjjja côocty lậvwgtp tứgjwxc dởobmw khóigoqc dởobmwwwnnicixi. Khóigoqe môoctyi Phong Kiêwwnnu cong lêwwnnn mộylcdt nụtfmawwnnicixi tàigoq áirwdc, “Em rốkofat cuộylcdc cũkuzmng phụtfmac hồvxwmi tinh thầhxsnn rồvxwmi?”

An Mộylcdc ngửcypgi thấrbepy hơjxpwi thởobmw quen thuộylcdc củpjjja đhxsnkofai phưwwnnơjxpwng, nhìrbepn thấrbepy mặhouet Phong Kiêwwnnu tràigoqn ngậvwgtp sựvnzs buồvxwmn bựvnzsc, trong lòvwgtng lạgapei ngọkbgdt ngàigoqo giốkofang nhưwwnn ăhouen mậvwgtt, lậvwgtp tứgjwxc nhấrbepp môoctyi cưwwnnicixi, “Ừobmwm, hồvxwmi phụtfmac tinh thầhxsnn rồvxwmi”

“Nhưwwnn vậvwgty, cóigoq phảkbwni nêwwnnn suy xénxpnt mộylcdt chúeyrlt, hôoctym nay chúeyrlng ta làigoqm thếxlpoigoqo... hợituep hai làigoqm mộylcdt?”

wwnnơjxpwng mặhouet An Mộylcdc đhxsnrxwowwnnn. Hợituep hai làigoqm mộylcdt...

Mẹfuql ơjxpwi, con ngưwwnnicixi Phong Kiêwwnnu nàigoqy ngàigoqy càigoqng lộylcd liễlbdtu!

jxpwn nữvxwma, cáirwdi gìrbep gọkbgdi làigoq...

“Cáirwdi gìrbep nhưwwnn thếxlpoigoqo... Cáirwdi gìrbepjxpw?” Cáirwdi từrbepigoqy, An Mộylcdc vẫbottn làigoqigoqm cáirwdch nàigoqo cũkuzmng khôoctyng nóigoqi ra miệikuwng đhxsnưwwnnituec.

Phong Kiêwwnnu vẫbottn cưwwnnicixi nhưwwnnkuzm, bàigoqn tay to dao đhxsnylcdng trêwwnnn ngưwwnnicixi côocty. Sau đhxsnóigoq mởobmw miệikuwng, ngữvxwm khíigoqigoq áirwdc giốkofang nhưwwnn vọkbgdng tớsgvoi từrbep đhxsnkmhia ngụtfmac ra, “Làigoqwwnn thếxlpo từrbep phíigoqa sau, kiểylcdu sốkofa 8, hay làigoqirwdi tưwwnn thếxlporbep?”

wwnnơjxpwng mặhouet An Mộylcdc lầhxsnn nàigoqy cóigoq cảkbwnm giáirwdc nhưwwnn muốkofan chíigoqn!


octy lấrbepy hai tay che mặhouet mìrbepnh lạgapei, “Anh, anh khôoctyng biếxlpot xấrbepu hổcibp!”

“Em nóigoqi nhưwwnn vậvwgty, làigoq khôoctyng muốkofan nhìrbepn thấrbepy mặhouet anh? Nhưwwnn vậvwgty Mộylcdc Mộylcdc muốkofan áirwdm chỉavnhigoq, chúeyrlng ta làigoqm kiểylcdu sáirwdu chíigoqn?” Phong Kiêwwnnu vừrbepa nóigoqi vừrbepa tiếxlpon tớsgvoi bêwwnnn tai An Mộylcdc, vưwwnnơjxpwn đhxsnhxsnu lưwwnnqyoui liếxlpom nhẹfuqligoqnh tai côocty.

An Mộylcdc cảkbwnm thấrbepy, giốkofang nhưwwnnigoq mộylcdt dòvwgtng đhxsniệikuwn truyềtfman từrbep lỗqyou tai đhxsnáirwdnh xuốkofang toàigoqn thâwvjwn. Cáirwdi loạgapei cảkbwnm giáirwdc têwwnnwwnn dạgapei dạgapei nàigoqy, khôoctyng ngừrbepng lan tràigoqn khắajipp thâwvjwn thểylcdocty, khiếxlpon côocty cảkbwnm thấrbepy cóigoq chúeyrlt miệikuwng khôoctywwnnqyoui khôocty.

Nhưwwnnng tiếxlpop theo liềtfman hiểylcdu đhxsnưwwnnituec lờicixi Phong Kiêwwnnu vừrbepa nóigoqi, lậvwgtp tứgjwxc xấrbepu hổcibpoctynxpnng.

Ngưwwnnicixi đhxsnàigoqn ôoctyng nàigoqy, ngưwwnnicixi đhxsnàigoqn ôoctyng nàigoqy! Qủpjjja thựvnzsc làigoq hếxlpot thuốkofac chữvxwma!

Nhưwwnnng lúeyrlc nàigoqy đhxsnâwvjwy, khôoctyng chờicix An Mộylcdc kịkmhip nóigoqi gìrbep, nụtfmaocty củpjjja đhxsnkofai phưwwnnơjxpwng liềtfman hạgape xuốkofang.

Trêwwnnn vai côocty, trêwwnnn ngựvnzsc... chỉavnh trong chốkofac láirwdt, liềtfman nởobmw đhxsnhxsny nhữvxwmng đhxsnóigoqa hoa đhxsnrxwo rựvnzsc, thẳfcxpng đhxsnếxlpon cuốkofai cùnxpnng, hai ngưwwnnicixi rốkofat cuộylcdc cũkuzmng hợituep hai làigoqm mộylcdt.

Trong sựvnzs ôoctyn nhu che chởobmw củpjjja anh, An Mộylcdc cảkbwnm giáirwdc nhưwwnn ngưwwnnicixi chếxlpot đhxsnuốkofai, đhxsnếxlpon cuốkofai cùnxpnng nắajipm chặhouet cáirwdnh tay anh, cùnxpnng lui cùnxpnng tớsgvoi, thẳfcxpng đhxsnếxlpon khi... giốkofang nhưwwnnigoq lạgapei đhxsnưwwnnituec khôoctyng khíigoq, đhxsngapet đhxsnưwwnnituec cuộylcdc sốkofang mớsgvoi.

“Ra rồvxwmi?” Phong Kiêwwnnu cóigoq thểylcd cảkbwnm giáirwdc đhxsnưwwnnituec thâwvjwn thểylcd An Moocj biếxlpon hóigoqa, nhỏrxwo giọkbgdng dòvwgt hỏrxwoi mộylcdt câwvjwu.

wwnnơjxpwng mặhouet An Mộylcdc đhxsnrxwo bừrbepng, đhxsnôoctyi mắajipt nửcypga khénxpnp, thâwvjwn thểylcdocty lựvnzsc giốkofang nhưwwnn vừrbepa chạgapey mấrbepy ngàigoqn ménxpnt. Nghe nóigoqi nhưwwnn thếxlpo, côocty khôoctyng chúeyrlt nghĩqyou ngợituei liềtfman bưwwnnng kíigoqn mặhouet củpjjja mìrbepnh.

Sau đhxsnóigoq liềtfman nghe tiếxlpong cưwwnnicixi nhẹfuql củpjjja ngưwwnnicixi đhxsnàigoqn ôoctyng kia, “Nhưwwnnng làigoq anh vẫbottn chưwwnna ra”

An Mộylcdc:...

Lựvnzsc kiêwwnnn trìrbep củpjjja đhxsnkofai phưwwnnơjxpwng, đhxsntfmau cưwwnnicixng hãxdoqn giốkofang nhưwwnn thâwvjwn hìrbepnh củpjjja anh vậvwgty.

Thẳfcxpng đhxsnếxlpon cuốkofai cùnxpnng, trong tiếxlpong cầhxsnu xin tha thứgjwx cuae An Mộylcdc, anh rốkofat cuộylcdc mớsgvoi phóigoqng thíigoqch đhxsnhxsnm đhxsnìrbepa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.