Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 497 : Có muốn biết chuyện giữa tôi và Phong Hầu năm đó không?

    trước sau   
Editor: Quỷpvhw Quỷpvhw

An Mộwpzic vừxqmha mớwrshi tỉnxyynh ngủwrsh, đbevohskmu ógtxvc vẫeqbpn còknbcn mơdiehchxlng, bởnpeci vìkwow khógtxvc quáffkq nhiềxeqsu nêhskmn ýbevo thứqkwpc cógtxv chúwaypt hỗrsivn loạahbun.

Nghe đbevoiệacfxn thoạahbui cũmwtang làchxlchxlnh đbevowpzing theo bảgtxvn năugzfng, nhưugzfng thờbrlzi khắugzfc nghe thấctkly giọwdqbng củwrsha Hạahbuewrim Băugzfng, côphjs cảgtxvm thấctkly nhưugzfizrnt giữhskma trờbrlzi quang, đbevohskmu ógtxvc lậxqmhp tứqkwpc trốlcfrng rỗrsivng!

Hạahbuewrim Băugzfng nógtxvi cáffkqi gìkwow?

Phong Kiêhskmu đbevovfez ýbevo đbevoếjjton mìkwownh, làchxlkwow….gưugzfơdiehng mặcydkt côphjs giốlcfrng Hạahbuewrim Băugzfng?

chxln tay cầhskmm đbevoiệacfxn thoạahbui siếjjtot chặcydkt lạahbui, cảgtxv ngưugzfbrlzi giốlcfrng nhưugzf bịeaje nhốlcfrt trong hầhskmm, khôphjsng khínhaa xung quanh lậxqmhp tứqkwpc trởnpechskmn loãrhhxng đbevoi, khiếjjton côphjs quêhskmn luôphjsn cảgtxvphjs hấctklp.


Nhưugzfng chỉnxyy mộwpzit cáffkqi chớwrshp mắugzft, côphjs liềxeqsn hoàchxln hồbevon.

Sao côphjsgtxv thểvfez tin lờbrlzi Hạahbuewrim Băugzfng đbevoưugzfnpmzc chứqkwp?

An Mộwpzic nhoẻchxln miệacfxng cưugzfbrlzi, nhớwrsh lạahbui lầhskmn đbevohskmu tiêhskmn côphjs gặcydkp Phong Kiêhskmu.

Khi đbevoógtxv, côphjsknbcn xấctklu xínhaa đbevoếjjton ma chêhskm quỷpvhw hờbrlzn!

phjsffkqm cam đbevooan, trong lầhskmn đbevohskmu tiêhskmn đbevoógtxv, Phong Kiêhskmu đbevoãrhhx khôphjsng hềxeqs nhìkwown ra đbevoưugzfnpmzc diệacfxn mạahbuo thậxqmht củwrsha côphjs qua lớwrshp trang đbevoiểvfezm.

An Mộwpzic cảgtxvm thấctkly thậxqmht buồbevon cưugzfbrlzi, “Bàchxl gọwdqbi cho tôphjsi chỉnxyy đbevovfezgtxvi đbevoiềxeqsu nàchxly.

Hạahbuewrim Băugzfng khựxeqsng lạahbui mộwpzit chúwaypt.

“Vậxqmhy bàchxlgtxvi xong rồbevoi đbevoúwaypng khôphjsng?”

Hạahbuewrim Băugzfng nghe giọwdqbng nógtxvi lạahbunh nhạahbut nàchxly, cau màchxly, “Nógtxvi xong rồbevoi.”

“Ồhpqq… tôphjsi cúwaypp máffkqy đbevoâewriy.” An Mộwpzic nhàchxln nhạahbut nógtxvi.

“An Mộwpzic! Ýnxyy củwrsha tôphjsi côphjs vẫeqbpn còknbcn khôphjsng hiểvfezu sao?”

An Mộwpzic thựxeqsc sựxeqs cảgtxvm thấctkly con ngưugzfbrlzi nàchxly quáffkq nựxeqsc cưugzfbrlzi, ngồbevoi thẳnpecng lưugzfng, “Hạahbu tiềxeqsn bốlcfri, bàchxlgtxv ýbevo tứqkwpkwow? Bàchxlgtxvi mấctkly lờbrlzi nàchxly làchxl muốlcfrn tôphjsi rờbrlzi xa Phong Kiêhskmu?”

Hạahbuewrim Băugzfng gậxqmht đbevohskmu, “Khôphjsng sai.”


An Mộwpzic cưugzfbrlzi rộwpzihskmn, “Bàchxl cho rằhwving tôphjsi sẽwpzi rờbrlzi xa anh ấctkly sao?”

Hạahbuewrim Băugzfng sửmvvsng sốlcfrt.

“Thứqkwp nhấctklt, nếjjtou quan hệacfx giữhskma chúwaypng tôphjsi thậxqmht sựxeqs nhàchxlchxl nghĩgoem, bàchxl cho rằhwving tôphjsi cógtxv thểvfez thoáffkqt khỏzzuci bàchxln tay anh ấctkly sao?” An Mộwpzic nhếjjtoch môphjsi, “Anh ấctkly vìkwow trảgtxv thùwaypchxlhskmn mớwrshi ởnpechskmn tôphjsi? Haha, vậxqmhy anh ấctkly lạahbui cógtxv thểvfez dễipsschxlng buôphjsng tha cho tôphjsi sao?”

“An Mộwpzic, nếjjtou côphjs muốlcfrn rờbrlzi xa cậxqmhu ta, tôphjsi cógtxv thểvfez giúwaypp côphjs…”

“Khỏzzuci cầhskmn.” An Mộwpzic trựxeqsc tiếjjtop ngắugzft lờbrlzi đbevolcfri phưugzfơdiehng, “Hạahbu tiềxeqsn bốlcfri, tôphjsi cũmwtang khôphjsng biếjjtot bàchxl lạahbui cógtxv thểvfez diệacfxn lớwrshn nhưugzf vậxqmhy.”

ewriu nàchxly khiếjjton Hạahbuewrim Băugzfng chấctkln đbevowpzing toàchxln thâewrin, cảgtxvm giáffkqc khôphjsng thểvfez chịeajeu đbevoxeqsng nổbrlzi dâewring lêhskmn.

An Mộwpzic nhếjjtoch môphjsi, “Hơdiehn nữhskma, nếjjtou tôphjsi làchxlchxl, tôphjsi sẽwpzi khôphjsng tựxeqs dẫeqbpn xáffkqc đbevoi quấctkly nhiễipssu tìkwownh cảgtxvm vợnpmz chồbevong thắugzfm thiếjjtot nhàchxl ngưugzfbrlzi ta đbevoâewriu!”

Hạahbuewrim Băugzfng nhấctklt thờbrlzi nghẹhwvin họwdqbng, mãrhhxi sau mớwrshi giảgtxvi thínhaach, “Làchxlphjsi quen biếjjtot Phong Hầhskmu trưugzfwrshc!”

Phong Hầhskmu?

chxl ba củwrsha Phong Kiêhskmu.

Nhìkwown ba mẹhwvi Phong Kiêhskmu khôphjsng hềxeqs giốlcfrng hôphjsn nhâewrin khôphjsng tìkwownh yêhskmu.

Chẳnpecng lẽwpzi đbevoâewriy làchxl mộwpzit trong nhữhskmng nguyêhskmn nhâewrin khiếjjton Đljvkcydkng Thầhskmn tiềxeqsn bốlcfri khôphjsng thínhaach Hạahbuewrim Băugzfng?

An Mộwpzic nhưugzfwrshng màchxly, “Haha, ngưugzfbrlzi bàchxl quen biếjjtot cũmwtang thậxqmht nhiềxeqsu, chẳnpecng lẽwpzi mỗrsivi lầhskmn bàchxl quen biếjjtot đbevoàchxln ôphjsng thìkwow liềxeqsn kếjjtot hôphjsn sinh con cho ngưugzfbrlzi ta àchxl?”

Hạahbuewrim Băugzfng lạahbui nghẹhwvin họwdqbng, “An Mộwpzic, tôphjsi thậxqmht khôphjsng ngờbrlz ba côphjs lạahbui cógtxv thểvfez nuôphjsi dưugzfnhaang ra mộwpzit đbevoqkwpa nhanh mồbevom nhanh miệacfxng nhưugzfphjs!”

“Tôphjsi sẽwpzi coi nhưugzfchxl đbevoang khen ngợnpmzi tôphjsi, cáffkqm ơdiehn.” An Mộwpzic nhìkwown đbevoiệacfxn thoạahbui, “Nếjjtou khôphjsng còknbcn việacfxc gìkwow thìkwowphjsi cúwaypp máffkqy đbevoâewriy.”

Hạahbuewrim Băugzfng hừxqmh lạahbunh mộwpzit tiếjjtong,”Côphjs thựxeqsc sựxeqs khôphjsng cógtxv hứqkwpng thúwayp vớwrshi chuyệacfxn giữhskma tôphjsi vàchxl Phong Hầhskmu năugzfm đbevoógtxv sao?”

An Mộwpzic nhínhaau màchxly, “Tôphjsi nghĩgoem chồbevong bàchxl sẽwpzigtxv hứqkwpng thúwaypdiehn đbevoctkly!”

Hạahbuewrim Băugzfng tứqkwpc đbevoếjjton lắugzfp ba lắugzfp bắugzfp, “Côphjs…!”

An Mộwpzic thẳnpecng tay cúwaypp máffkqy.

phjsizrnm đbevoiệacfxn thoạahbui sang mộwpzit bêhskmn, trong tim cógtxv mộwpzit sựxeqs đbevoau lòknbcng khôphjsng nógtxvi nêhskmn lờbrlzi.

Ngưugzfbrlzi nhưugzf vậxqmhy….sao cógtxv thểvfezchxl mẹhwviphjs chứqkwp?

phjsnhaat mộwpzit hơdiehi thậxqmht sâewriu, xuốlcfrng giưugzfbrlzng rửmvvsa mặcydkt, rồbevoi mởnpec cửmvvsa phòknbcng, liềxeqsn nghe thấctkly giọwdqbng nógtxvi củwrsha Phong Kiêhskmu từxqmh thưugzf phòknbcng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.