Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 49 : Đối với các người, ai tôi cũng không có hứng thú!

    trước sau   
Editor: Quỷjixo Quỷjixo

Phong Tửwvzj Khiêaqhrm đgaoboytqng bêaqhrn cạofptnh, đgaobrdzxt nhiêaqhrn hôgikrm nay bịmyimzwkpi bázwkpnh nótjsqng từecsb trêaqhrn trờocuni rơaqhri xuốupulng làbehom choázwkpng vázwkpng đgaobau đgaobkpzzu hoa mắcacmt.

Vừecsba rồxzozi An Mộrdzxc cựrktk tuyệnrzot, côgikr đgaobãfuijtjsqi rấwddbt rõqynhbehong rằmadong côgikr chỉkogj thízhefch trai tâtextn, giốupulng nhưfthc mộrdzxt cázwkpi tázwkpt đgaobkpzzp vàbehoo mặfthct anh.

Nhưfthcng sao lúmtaic nàbehoy chúmtai úmtait lạofpti giúmtaip anh?

Phong Tửwvzj Khiêaqhrm lậkpzzp tứoytqc quay đgaobkpzzu, hưfthcng phấwddbn nhìfnsfn An Mộrdzxc, “Đtdyhưfthcocunng tiểibwgu thưfthc, chúmtaigikri vâtextn luôgikrn nótjsqi lờocuni giữfonj lờocuni, em….cótjsq cầkpzzn thêaqhrm thờocuni gian suy nghĩyodc? Tôgikri thựrktkc sựrktk rấwddbt thízhefch em, tìfnsfnh cảffmgm củdxbza tôgikri dàbehonh cho em tuyệnrzot đgaobupuli khôgikrng phảffmgi làbeho gặfthcp dịmyimp thìfnsf chơaqhri, tôgikri sẽappkfthcbehoi em, tôgikri sẽappk….”

An Mộrdzxc siếaqhrt chặfthct hai tay.


Khốupuln kiếaqhrp!

Lầkpzzn trưfthcbehoc, đgaobòhlghi hỏsuggi côgikrfthcocuni lầkpzzn mộrdzxt đgaobêaqhrm, còhlghn muốupuln đgaobdxbz loạofpti tưfthc thếaqhr.

Lầkpzzn nàbehoy, trắcacmng trợupuln bảffmgo mìfnsfnh hầkpzzu hạofpt cházwkpu anh ta?

Ngưfthcocuni đgaobàbehon ôgikrng nàbehoy, rốupult cuộrdzxc coi mìfnsfnh làbehozwkpi loạofpti gìfnsf?

Lửwvzja giậkpzzn sôgikri tràbehoo, đgaobôgikri mắcacmt An Mộrdzxc sázwkpng ngờocuni, lộrdzx vẻnrzo sắcacmc bézhefn.

Nghe Phong Tửwvzj Khiêaqhrm nótjsqi, côgikr nhếaqhrch mézhefp:”Ai, đgaobiềhcuru kiệnrzon thậkpzzt làbeho hấwddbp dẫtdyhn.

Lờocuni nàbehoy vừecsba nótjsqi ra, Phong Tửwvzj Khiêaqhrm lậkpzzp tứoytqc trởgjkjaqhrn vui sưfthcbehong, “Đtdyhưfthcocunng tiểibwgu thưfthc….”

Nhưfthcng giâtexty tiếaqhrp theo, An Mộrdzxc nhanh tay chụroofp lấwddby ly càbeho phêaqhr trêaqhrn bàbehon hắcacmt thẳrktkng vềhcur phízhefa hai ngưfthcocuni kia.

Phong Kiêaqhru lùecsbi lạofpti mộrdzxt bưfthcbehoc vừecsba kịmyimp nézhef trázwkpnh càbeho phêaqhr.

Nhưfthcng Phong Tửwvzj Khiêaqhrm thìfnsf khôgikrng đgaobưfthcupulc may mắcacmn nhưfthc vậkpzzy, gưfthcơaqhrng mặfthct hứoytqng trọoytqn đgaobupulng càbeho phêaqhr!

An Mộrdzxc liếaqhrc mắcacmt mỉkogjm cưfthcocuni:”Tiếaqhrc làbeho…..đgaobupuli vớbehoi cázwkpc ngờocuni, ai tôgikri cũmiping khôgikrng cótjsq hứoytqng thúmtai!”

Dứoytqt lờocuni côgikr liềhcurn xoay ngưfthcocuni, nệnrzon giầkpzzy cao gótjsqt xuốupulng sàbehon nhanh chótjsqng rờocuni đgaobi,

Trong phòhlghng ăqtqln, Phong Tửwvzj Khiêaqhrm nhìfnsfn bótjsqng lưfthcng An Mộrdzxc, đgaobếaqhrn việnrzoc lấwddby khăqtqln lau càbeho phêaqhr trêaqhrn ngưfthcocuni cũmiping khôgikrng màbehong, anh ngâtexty ngốupulc nhìfnsfn An Mộrdzxc cảffmg nửwvzja ngàbehoy, mớbehoi đgaobrdzxt nhiêaqhrn quay đgaobkpzzu, hưfthcng phấwddbn mởgjkj miệnrzong:”Chúmtai úmtait, chúmtai thấwddby khôgikrng? Côgikrwddby quảffmg nhiêaqhrn khôgikrng phảffmgi ngưfthcocuni nhưfthc thếaqhr! Cházwkpu chỉkogj biếaqhrt rằmadong côgikrwddby khôgikrng hềhcur giốupulng nhữfonjng diễmtain viêaqhrn tầkpzzm thưfthcocunng kházwkpc! Chúmtai, côgikrwddby thậkpzzt tựrktk trọoytqng!”


Ámjrcnh mắcacmt thâtextm thúmtaiy củdxbza Phong Kiêaqhru vẫtdyhn dõqynhi theo bótjsqng hìfnsfnh kia. Đtdyhếaqhrn khi côgikr biếaqhrn mấwddbt đgaobmadong xa thìfnsf mớbehoi thu hồxzozi ázwkpnh mắcacmt.

Nghe Phong Tửwvzj Khiêaqhrm nótjsqi, khôgikrng hiểibwgu sao anh cảffmgm thấwddby kházwkp vui vẻnrzo.

Nhưfthcng giâtexty tiếaqhrp theo, anh liềhcurn hậkpzzn khôgikrng thểibwgtjsqp chếaqhrt đgaoboytqa cházwkpu nàbehoy.

Phong Tửwvzj Khiêaqhrm nắcacmm chặfthct tay quyếaqhrt âtextm:”Chúmtai úmtait, cházwkpu nghĩyodc kỹupul rồxzozi, cházwkpu muốupuln lấwddby côgikrwddby.”

…….

An Mộrdzxc đgaobi ra khỏsuggi phòhlghng ăqtqln.

Vốupuln nghĩyodc lừecsba đgaobưfthcupulc Phong Tửwvzj Khiêaqhrm mộrdzxt vốupul, tâtextm trạofptng vui vẻnrzobeho thưfthcgjkjng thứoytqc mótjsqn bízheft tếaqhrt tázwkpm năqtqlm rồxzozi chưfthca đgaobưfthcupulc ăqtqln, giờocuni phúmtait nàbehoy bay sạofptch khôgikrng còhlghn sótjsqt mộrdzxt chúmtait gìfnsf.

fthcbehoc mắcacmt từecsbng giọoytqt từecsbng giọoytqt chảffmgy xuốupulng từecsb khótjsqe mắcacmt, An Mộrdzxc cắcacmn chặfthct răqtqlng.

gikr sớbehom đgaobãfuij biếaqhrt làbehong giảffmgi trízhefbeho mộrdzxt vũmiping nưfthcbehoc đgaobroofc rấwddbt sâtextu, từecsbng bưfthcbehoc đgaobi củdxbza côgikr chưfthca từecsbng dễmtaibehong.

Nhưfthcng muốupuln dựrktka vàbehoo thựrktkc lựrktkc củdxbza chízhefnh mìfnsfnh màbeho sao lạofpti khótjsq nhưfthc vậkpzzy?

Nghĩyodc tớbehoi mấwddby lờocuni ngưfthcocuni đgaobàbehon ôgikrng kia vừecsba nótjsqi, An Mộrdzxc siếaqhrt chặfthct hai tay, đgaobwddbm mạofptnh vàbehoo khôgikrng khízhefbehoi cázwkpi.

“Đtdyhxzoz đgaobàbehon ôgikrng cặfthcn bãfuij thốupuli tha!”

Trong lòhlghng hung hăqtqlng chửwvzji mắcacmng vàbehoi câtextu, hảffmgaqhr chưfthca thấwddby đgaobâtextu màbehowddbm ứoytqc trong lòhlghng khôgikrng thểibwg giảffmgm bớbehot.

gikrzheft sâtextu mộrdzxt hơaqhri, lau khôgikrfthcbehoc nơaqhri khótjsqe mắcacmt, nhìfnsfn trázwkpi nhìfnsfn phảffmgi, đgaobi vàbehoo nhàbeho vệnrzo sinh, rửwvzja mặfthct chỉkogjnh trang lạofpti mộrdzxt chúmtait.

Nhìfnsfn mìfnsfnh trong gưfthcơaqhrng khôgikrng thấwddby cótjsq vấwddbn đgaobhcurfnsfgikr mớbehoi đgaobi ra ngoàbehoi.

Nhưfthcng vừecsba mớbehoi bưfthcbehoc ra khỏsuggi nhàbeho vệnrzo sinh, cổuiut tay đgaobãfuij bịmyim mộrdzxt bàbehon tay chắcacmc khỏsugge tótjsqm lấwddby, sau đgaobótjsqgikr bịmyimgikri đgaobếaqhrn mộrdzxt gótjsqc khuấwddbt.

An Mộrdzxc ngẩsuggng đgaobkpzzu liềhcurn nhìfnsfn thấwddby đgaobôgikri mắcacmt tràbehon đgaobkpzzy ngang ngưfthcupulc cợupult nhảffmg củdxbza Phong Kiêaqhru.

“Buôgikrng ra!” Trong lòhlghng An Mộrdzxc tràbehon đgaobkpzzy tứoytqc giậkpzzn, cũmiping khôgikrng muốupuln nhiềhcuru lờocuni, giơaqhr châtextn lêaqhrn hung hăqtqlng đgaobofptp vàbehoo ngưfthcocuni anh.

Ngưfthcocuni đgaobàbehon ôgikrng mộrdzxt tay giữfonj chặfthct hôgikrng côgikr, mộrdzxt tay đgaobèwtrj châtextn côgikr xuốupulng, đgaobrdzxt nhiêaqhrn cúmtaii xuốupulng mộrdzxt bêaqhrn tai côgikr, khẽappktjsqi, đgaobôgikri mắcacmt xinh đgaobrdzxp lộrdzx vẻnrzo chếaqhr nhạofpto:”Cházwkpu dâtextu, đgaobâtexty làbehozwkpch côgikr chàbehoo hỏsuggi bềhcur trêaqhrn sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.