Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào
Chương 472 : Không có quà thì đừng mong bước vào cửa phòng em!
Editor: Ngạxnmu n Tịtrcw nh
Giọghyy ng nóeflo i củqlrm a Phong kiêansn u truyềansn n tớuotr i, “Hửhfmi m?”
An Mộzdqp c lậugvz p tứttzo c lặvxhy ng lẽmmuy hàndnd nh quâmlrv n. Nghĩalcf đalcf ếssmm n sắayyc c ngôhfmi n anh nóeflo i, tim liềansn n đalcf ậugvz p nhanh hơzdqp n, gưknwf ơzdqp ng mặvxhy t ửhfmi ng đalcf ỏzvks , nửhfmi a ngàndnd y sau mớuotr i ngưknwf ợqkdv ng ngùspju ng mởrwiy miệwlqb ng, “Chỉkjsi đalcf ưknwf ợqkdv c mộzdqp t lầrwiy n thôhfmi i đalcf ấnbzq y”
“Đnkgv ưknwf ợqkdv c” Phong Kiêansn u mởrwiy miệwlqb ng.
An Mộzdqp c nhớuotr đalcf ếssmm n mộzdqp t lầrwiy n ởrwiy trong phòjpap ng tắayyc m lậugvz p tứttzo c mởrwiy miệwlqb ng, “Em làndnd nóeflo i, mộzdqp t lầrwiy n đalcf óeflo , khôhfmi ng phảfapl i làndnd mộzdqp t lầrwiy n kia!”
Phong Kiêansn u trêansn u chọghyy c côhfmi , “Cájoig i kia làndnd cájoig i nàndnd o?”
Khuôhfmi n mặvxhy t nhỏzvks củqlrm a An Mộzdqp c đalcf ỏzvks bừeiqz ng, “Chíraej nh làndnd cájoig i kia ájoig !”
“Cájoig i nàndnd o cơzdqp ?”
“Aaaa, em khôhfmi ng đalcf ểqlrm ýkjxq đalcf ếssmm n anh nữwlqb a!” An Mộzdqp c vùspju i đalcf ầrwiy u vàndnd o trong chătztd n, quájoig xấnbzq u hổgfqx rồfqvz i quájoig xấnbzq u hổgfqx rồfqvz i!
Phong Kiêansn u dưknwf ờkors ng nhưknwf cũeflo ng biếssmm t côhfmi thẹrgzg n thùspju ng đalcf ếssmm n mứttzo c tậugvz n cùspju ng, nếssmm u còjpap n tiếssmm p tụrbfy c trêansn u chọghyy c sẽmmuy thẹrgzg n quájoig hóeflo a giậugvz n, cho nêansn n nhỏzvks giọghyy ng cưknwf ờkors i hai tiếssmm ng.
Nụrbfy cưknwf ờkors i củqlrm a anh, trầrwiy m thấnbzq p, manh theo từeiqz tíraej nh, xuyêansn n qua đalcf ưknwf ờkors ng dâmlrv y diệwlqb n thoạxnmu i, càndnd ng thêansn m vẻtqib đalcf ặvxhy c thùspju . Loạxnmu i thanh âmlrv m nàndnd y, truyềansn n tớuotr i tai An Mộzdqp c, thếssmm nhưknwf ng lạxnmu i khiếssmm n côhfmi ngay cảfapl châmlrv n tóeflo c cũeflo ng cóeflo chúaixa t têansn dạxnmu i.
Cóeflo lẽmmuy khôhfmi ng khíraej trong chătztd n quájoig loãxzwv ng, cũeflo ng cóeflo lẽmmuy vìpchg đalcf ềansn tàndnd i vừeiqz a rồfqvz i quájoig kíraej ch bạxnmu o, An Mộzdqp c cảfapl m thấnbzq y thâmlrv n thểqlrm cóeflo chúaixa t nóeflo ng, đalcf ầrwiy u từeiqz trong chătztd n lóeflo ra, hôhfmi hấnbzq p mộzdqp t chúaixa t khôhfmi ng khíraej trong làndnd nh.
Lúaixa c nàndnd y mưknwf ớuotr i chậugvz m rãxzwv i mởrwiy miệwlqb ng, “Chừeiqz ng nàndnd o thìpchg anh vềansn ?”
Phong Kiêansn u trầrwiy m mặvxhy c mộzdqp t chúaixa t, “Làndnd m sao vậugvz y?”
“Em nhớuotr anh”
“Anh cũeflo ng nhớuotr em”
Mộzdqp t câmlrv u nóeflo i đalcf ơzdqp n giảfapl n, lạxnmu i nóeflo i ra từeiqz miệwlqb ng anh, khiếssmm n cho An Mộzdqp c cảfapl m thấnbzq y tim đalcf ậugvz p nhanh. Vìpchg che dấnbzq u sựugvz khájoig c thưknwf ờkors ng củqlrm a mìpchg nh, côhfmi nóeflo i sang chuyệwlqb n khájoig c, ngữwlqb khíraej trởrwiy nêansn n hung hătztd ng, “Nàndnd y, anh cóeflo mua quàndnd cho em khôhfmi ng?! Khôhfmi ng cóeflo quàndnd , anh cũeflo ng đalcf ừeiqz ng mong tiếssmm n vàndnd o cửhfmi a phòjpap ng em!”
Phong Kiêansn u ởrwiy nưknwf ớuotr c ngoàndnd i, lúaixa c nàndnd y chíraej nh làndnd mặvxhy c ájoig o ngủqlrm , nằyfai m trêansn n ghếssmm trúaixa c ởrwiy ban côhfmi ng. Trêansn n ngũeflo quan tinh xảfapl o, hơzdqp i thởrwiy tàndnd mịtrcw lãxzwv nh đalcf ạxnmu m biếssmm n biếssmm n, cóeflo rấnbzq t nhiềansn u ôhfmi n nhu nhàndnd n nhạxnmu t cùspju ng nhu tìpchg nh mậugvz t ýkjxq . Nghe nóeflo i nhưknwf thếssmm , tầrwiy m mắayyc t dừeiqz ng lạxnmu i trêansn n mộzdqp t chiếssmm c hộzdqp p nhỏzvks tinh xảfapl o trong phòjpap ng.
Lờkors i nóeflo i ra lạxnmu i làndnd , “Còjpap n muốhfmi n mua quàndnd ? Em thậugvz t đalcf úaixa ng làndnd khóeflo chơzdqp i”
“Phong Kiêansn u!” An Mộzdqp c nổgfqx i giậugvz n gọghyy i mộzdqp t tiếssmm ng, “Anh thậugvz t quájoig đalcf ájoig ng! Sao lạxnmu i cóeflo thểqlrm nóeflo i bạxnmu n gájoig i mìpchg nh khóeflo chơzdqp i?”
“Cóeflo lễyvpc phụrbfy c mớuotr i cho lêansn n giưknwf ờkors ng, đalcf âmlrv y khôhfmi ng phảfapl i khóeflo chơzdqp i thìpchg làndnd gìpchg ?”
An Mộzdqp c:... Côhfmi rõvyyi ràndnd ng làndnd khôhfmi ng đalcf ưknwf ợqkdv c bưknwf ớuotr c vàndnd o cửhfmi a phòjpap ng!
Hứttzo c hứttzo c, vìpchg sao cájoig i gìpchg bịtrcw anh nóeflo i ra, đalcf ềansn u biếssmm n thàndnd nh ýkjxq khájoig c chứttzo ?
Hai ngưknwf ờkors i dong dàndnd i nửhfmi a ngàndnd y, cũeflo ng khôhfmi ng biếssmm t nóeflo i cájoig i gìpchg đalcf óeflo , nhoájoig ng cájoig i cũeflo ng qua ba giờkors liềansn n.
An Mộzdqp c nhìpchg n nhìpchg n thờkors i gian, ngájoig p mộzdqp t cájoig i, “Phong Kiêansn u, anh mệwlqb t chưknwf a?”
“Em muốhfmi n ngủqlrm cùspju ng anh?”
Nghe mãxzwv i nhữwlqb ng lờkors i nàndnd y, da mặvxhy t An Mộzdqp c cũeflo ng dàndnd y lêansn n, “Đnkgv úaixa ng vậugvz y, em muốhfmi n ngủqlrm vớuotr i anh, anh mau trởrwiy vềansn nha!”
“Ừblql m, anh sẽmmuy nhanh chóeflo ng trởrwiy vềansn !”
Nhữwlqb ng lờkors i nàndnd y, mang theo mộzdqp t cổgfqx cảfapl m giájoig c ájoig p lựugvz c.
An Mộzdqp c lạxnmu i khôhfmi ng nhậugvz n thấnbzq y đalcf ưknwf ợqkdv c sựugvz biếssmm n hóeflo a trong lờkors i nóeflo i, ngájoig p mộzdqp t cájoig i, liềansn n cứttzo nhưknwf vậugvz y ôhfmi m đalcf iệwlqb n thoạxnmu i màndnd chìpchg m vàndnd o giấnbzq c ngủqlrm .
Nghe đalcf ốhfmi i diệwlqb n truyềansn n từeiqz ng trậugvz n híraej t thởrwiy đalcf ềansn u đalcf ềansn u, khóeflo e môhfmi i Phong Kiêansn u hiệwlqb n lêansn n mộzdqp t nụrbfy cưknwf ờkors i vui sưknwf ớuotr ng. Anh đalcf ộzdqp t nhiêansn n đalcf ứttzo ng lêansn n, bưknwf ớuotr c vàndnd o phòjpap ng, cầrwiy m lấnbzq y chiếssmm c hộzdqp p tinh xảfapl o màndnd u đalcf en, tầrwiy m mắayyc t hơzdqp i trầrwiy m xuốhfmi ng...
Ngàndnd y hôhfmi m sau An Mộzdqp c tỉkjsi nh lạxnmu i, trưknwf ớuotr c ra ngoàndnd i chạxnmu y vàndnd i vòjpap ng tậugvz p thểqlrm hìpchg nh, sau đalcf óeflo bắayyc t đalcf ầrwiy u ătztd n sájoig ng.
Tuy rằyfai ng côhfmi chỉkjsi mớuotr i mưknwf ờkors i chíraej n tuổgfqx i, nhưknwf ng cũeflo ng đalcf ãxzwv tớuotr i tuổgfqx i mậugvz p lêansn n, hiệwlqb n tạxnmu i ătztd n uốhfmi ng đalcf ềansn u phảfapl i tiếssmm t chếssmm mộzdqp t íraej t. Rốhfmi t cuộzdqp c thâmlrv n làndnd minh tinh, lêansn n kíraej nh bérwiy o lêansn n mưknwf ờkors i câmlrv n, cho nêansn n côhfmi nhấnbzq t thiếssmm t phảfapl i gầrwiy y hơzdqp n ngưknwf ờkors i thưknwf ờkors ng.
Cũeflo ng may từeiqz nhỏzvks ătztd n khôhfmi ng no mặvxhy c khôhfmi ng đalcf ủqlrm ấnbzq m, bảfapl n thâmlrv n côhfmi cũeflo ng làndnd mộzdqp t ngưknwf ờkors i thểqlrm chấnbzq t gầrwiy y, cho nêansn n so vớuotr i nhữwlqb ng nữwlqb minh tinh khájoig c phảfapl i ătztd n uốhfmi ng đalcf iềansn u đalcf ộzdqp đalcf au khổgfqx , côhfmi hạxnmu nh phúaixa c hơzdqp n rấnbzq t nhiềansn u. Chỉkjsi cầrwiy n chúaixa ýkjxq ătztd n íraej t dầrwiy u mởrwiy làndnd đalcf ưknwf ợqkdv c.
Côhfmi ătztd n cơzdqp m chiềansn u xong, liềansn n chạxnmu y bộzdqp ởrwiy nhàndnd . Tấnbzq t cảfapl hàndnd nh đalcf ộzdqp ng đalcf óeflo , rốhfmi t cuộzdqp c cũeflo ng khiếssmm n Ngôhfmi n Phi Thầrwiy n chúaixa ýkjxq .
Giọ
An Mộ
“Đ
An Mộ
Phong Kiê
Khuô
“Cá
“Aaaa, em khô
Phong Kiê
Nụ
Có
Lú
Phong Kiê
“Em nhớ
“Anh cũ
Mộ
Phong Kiê
Lờ
“Phong Kiê
“Có
An Mộ
Hứ
Hai ngư
An Mộ
“Em muố
Nghe mã
“Ừ
Nhữ
An Mộ
Nghe đ
Ngà
Tuy rằ
Cũ
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.