Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 472 : Không có quà thì đừng mong bước vào cửa phòng em!

    trước sau   
Editor: Ngạxnmun Tịtrcwnh

Giọghyyng nóefloi củqlrma Phong kiêansnu truyềansnn tớuotri, “Hửhfmim?”

An Mộzdqpc lậugvzp tứttzoc lặvxhyng lẽmmuyndndnh quâmlrvn. Nghĩalcf đalcfếssmmn sắayycc ngôhfmin anh nóefloi, tim liềansnn đalcfugvzp nhanh hơzdqpn, gưknwfơzdqpng mặvxhyt ửhfming đalcfzvks, nửhfmia ngàndndy sau mớuotri ngưknwfqkdvng ngùspjung mởrwiy miệwlqbng, “Chỉkjsi đalcfưknwfqkdvc mộzdqpt lầrwiyn thôhfmii đalcfnbzqy”

“Đnkgvưknwfqkdvc” Phong Kiêansnu mởrwiy miệwlqbng.

An Mộzdqpc nhớuotr đalcfếssmmn mộzdqpt lầrwiyn ởrwiy trong phòjpapng tắayycm lậugvzp tứttzoc mởrwiy miệwlqbng, “Em làndndefloi, mộzdqpt lầrwiyn đalcfóeflo, khôhfming phảfapli làndnd mộzdqpt lầrwiyn kia!”

Phong Kiêansnu trêansnu chọghyyc côhfmi, “Cájoigi kia làndndjoigi nàndndo?”


Khuôhfmin mặvxhyt nhỏzvks củqlrma An Mộzdqpc đalcfzvks bừeiqzng, “Chíraejnh làndndjoigi kia ájoig!”

“Cájoigi nàndndo cơzdqp?”

“Aaaa, em khôhfming đalcfqlrm ýkjxq đalcfếssmmn anh nữwlqba!” An Mộzdqpc vùspjui đalcfrwiyu vàndndo trong chătztdn, quájoig xấnbzqu hổgfqx rồfqvzi quájoig xấnbzqu hổgfqx rồfqvzi!

Phong Kiêansnu dưknwfkorsng nhưknwfeflong biếssmmt côhfmi thẹrgzgn thùspjung đalcfếssmmn mứttzoc tậugvzn cùspjung, nếssmmu còjpapn tiếssmmp tụrbfyc trêansnu chọghyyc sẽmmuy thẹrgzgn quájoigefloa giậugvzn, cho nêansnn nhỏzvks giọghyyng cưknwfkorsi hai tiếssmmng.

Nụrbfyknwfkorsi củqlrma anh, trầrwiym thấnbzqp, manh theo từeiqzraejnh, xuyêansnn qua đalcfưknwfkorsng dâmlrvy diệwlqbn thoạxnmui, càndndng thêansnm vẻtqib đalcfvxhyc thùspju. Loạxnmui thanh âmlrvm nàndndy, truyềansnn tớuotri tai An Mộzdqpc, thếssmm nhưknwfng lạxnmui khiếssmmn côhfmi ngay cảfapl châmlrvn tóefloc cũeflong cóeflo chúaixat têansn dạxnmui.

eflo lẽmmuy khôhfming khíraej trong chătztdn quájoig loãxzwvng, cũeflong cóeflo lẽmmuypchg đalcfansnndndi vừeiqza rồfqvzi quájoigraejch bạxnmuo, An Mộzdqpc cảfaplm thấnbzqy thâmlrvn thểqlrmeflo chúaixat nóeflong, đalcfrwiyu từeiqz trong chătztdn lóeflo ra, hôhfmi hấnbzqp mộzdqpt chúaixat khôhfming khíraej trong làndndnh.

aixac nàndndy mưknwfuotri chậugvzm rãxzwvi mởrwiy miệwlqbng, “Chừeiqzng nàndndo thìpchg anh vềansn?”

Phong Kiêansnu trầrwiym mặvxhyc mộzdqpt chúaixat, “Làndndm sao vậugvzy?”

“Em nhớuotr anh”

“Anh cũeflong nhớuotr em”

Mộzdqpt câmlrvu nóefloi đalcfơzdqpn giảfapln, lạxnmui nóefloi ra từeiqz miệwlqbng anh, khiếssmmn cho An Mộzdqpc cảfaplm thấnbzqy tim đalcfugvzp nhanh. Vìpchg che dấnbzqu sựugvz khájoigc thưknwfkorsng củqlrma mìpchgnh, côhfmiefloi sang chuyệwlqbn khájoigc, ngữwlqb khíraej trởrwiyansnn hung hătztdng, “Nàndndy, anh cóeflo mua quàndnd cho em khôhfming?! Khôhfming cóeflo quàndnd, anh cũeflong đalcfeiqzng mong tiếssmmn vàndndo cửhfmia phòjpapng em!”

Phong Kiêansnu ởrwiyknwfuotrc ngoàndndi, lúaixac nàndndy chíraejnh làndnd mặvxhyc ájoigo ngủqlrm, nằyfaim trêansnn ghếssmm trúaixac ởrwiy ban côhfming. Trêansnn ngũeflo quan tinh xảfaplo, hơzdqpi thởrwiyndnd mịtrcwxzwvnh đalcfxnmum biếssmmn biếssmmn, cóeflo rấnbzqt nhiềansnu ôhfmin nhu nhàndndn nhạxnmut cùspjung nhu tìpchgnh mậugvzt ýkjxq. Nghe nóefloi nhưknwf thếssmm, tầrwiym mắayyct dừeiqzng lạxnmui trêansnn mộzdqpt chiếssmmc hộzdqpp nhỏzvks tinh xảfaplo trong phòjpapng.

Lờkorsi nóefloi ra lạxnmui làndnd, “Còjpapn muốhfmin mua quàndnd? Em thậugvzt đalcfúaixang làndnd khóeflo chơzdqpi”


“Phong Kiêansnu!” An Mộzdqpc nổgfqxi giậugvzn gọghyyi mộzdqpt tiếssmmng, “Anh thậugvzt quájoig đalcfájoigng! Sao lạxnmui cóeflo thểqlrmefloi bạxnmun gájoigi mìpchgnh khóeflo chơzdqpi?”

“Cóeflo lễyvpc phụrbfyc mớuotri cho lêansnn giưknwfkorsng, đalcfâmlrvy khôhfming phảfapli khóeflo chơzdqpi thìpchgndndpchg?”

An Mộzdqpc:... Côhfmivyyindndng làndnd khôhfming đalcfưknwfqkdvc bưknwfuotrc vàndndo cửhfmia phòjpapng!

Hứttzoc hứttzoc, vìpchg sao cájoigi gìpchg bịtrcw anh nóefloi ra, đalcfansnu biếssmmn thàndndnh ýkjxq khájoigc chứttzo?

Hai ngưknwfkorsi dong dàndndi nửhfmia ngàndndy, cũeflong khôhfming biếssmmt nóefloi cájoigi gìpchg đalcfóeflo, nhoájoigng cájoigi cũeflong qua ba giờkors liềansnn.

An Mộzdqpc nhìpchgn nhìpchgn thờkorsi gian, ngájoigp mộzdqpt cájoigi, “Phong Kiêansnu, anh mệwlqbt chưknwfa?”

“Em muốhfmin ngủqlrmspjung anh?”

Nghe mãxzwvi nhữwlqbng lờkorsi nàndndy, da mặvxhyt An Mộzdqpc cũeflong dàndndy lêansnn, “Đnkgvúaixang vậugvzy, em muốhfmin ngủqlrm vớuotri anh, anh mau trởrwiy vềansn nha!”

“Ừblqlm, anh sẽmmuy nhanh chóeflong trởrwiy vềansn!”

Nhữwlqbng lờkorsi nàndndy, mang theo mộzdqpt cổgfqx cảfaplm giájoigc ájoigp lựugvzc.

An Mộzdqpc lạxnmui khôhfming nhậugvzn thấnbzqy đalcfưknwfqkdvc sựugvz biếssmmn hóefloa trong lờkorsi nóefloi, ngájoigp mộzdqpt cájoigi, liềansnn cứttzo nhưknwf vậugvzy ôhfmim đalcfiệwlqbn thoạxnmui màndnd chìpchgm vàndndo giấnbzqc ngủqlrm.

Nghe đalcfhfmii diệwlqbn truyềansnn từeiqzng trậugvzn híraejt thởrwiy đalcfansnu đalcfansnu, khóefloe môhfmii Phong Kiêansnu hiệwlqbn lêansnn mộzdqpt nụrbfyknwfkorsi vui sưknwfuotrng. Anh đalcfzdqpt nhiêansnn đalcfttzong lêansnn, bưknwfuotrc vàndndo phòjpapng, cầrwiym lấnbzqy chiếssmmc hộzdqpp tinh xảfaplo màndndu đalcfen, tầrwiym mắayyct hơzdqpi trầrwiym xuốhfming...

Ngàndndy hôhfmim sau An Mộzdqpc tỉkjsinh lạxnmui, trưknwfuotrc ra ngoàndndi chạxnmuy vàndndi vòjpapng tậugvzp thểqlrmpchgnh, sau đalcfóeflo bắayyct đalcfrwiyu ătztdn sájoigng.

Tuy rằyfaing côhfmi chỉkjsi mớuotri mưknwfkorsi chíraejn tuổgfqxi, nhưknwfng cũeflong đalcfãxzwv tớuotri tuổgfqxi mậugvzp lêansnn, hiệwlqbn tạxnmui ătztdn uốhfming đalcfansnu phảfapli tiếssmmt chếssmm mộzdqpt íraejt. Rốhfmit cuộzdqpc thâmlrvn làndnd minh tinh, lêansnn kíraejnh bérwiyo lêansnn mưknwfkorsi câmlrvn, cho nêansnn côhfmi nhấnbzqt thiếssmmt phảfapli gầrwiyy hơzdqpn ngưknwfkorsi thưknwfkorsng.

eflong may từeiqz nhỏzvks ătztdn khôhfming no mặvxhyc khôhfming đalcfqlrmnbzqm, bảfapln thâmlrvn côhfmieflong làndnd mộzdqpt ngưknwfkorsi thểqlrm chấnbzqt gầrwiyy, cho nêansnn so vớuotri nhữwlqbng nữwlqb minh tinh khájoigc phảfapli ătztdn uốhfming đalcfiềansnu đalcfzdqp đalcfau khổgfqx, côhfmi hạxnmunh phúaixac hơzdqpn rấnbzqt nhiềansnu. Chỉkjsi cầrwiyn chúaixa ýkjxq ătztdn íraejt dầrwiyu mởrwiyndnd đalcfưknwfqkdvc.

hfmi ătztdn cơzdqpm chiềansnu xong, liềansnn chạxnmuy bộzdqprwiy nhàndnd. Tấnbzqt cảfaplndndnh đalcfzdqpng đalcfóeflo, rốhfmit cuộzdqpc cũeflong khiếssmmn Ngôhfmin Phi Thầrwiyn chúaixa ýkjxq.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.