Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào
Chương 472 : Không có quà thì đừng mong bước vào cửa phòng em!
Editor: Ngạkpvd n Tịwivs nh
Giọtjaa ng nósvzx i củfvoi a Phong kiêqeuc u truyềchzd n tớvjwh i, “Hửoszw m?”
An Mộncto c lậarex p tứjrgk c lặgakd ng lẽfvfq hàfvoi nh quâkbcq n. Nghĩjrgk đyfnq ếoaus n sắpsrz c ngôpsrz n anh nósvzx i, tim liềchzd n đyfnq ậarex p nhanh hơiufv n, gưdxyb ơiufv ng mặgakd t ửoszw ng đyfnq ỏchzd , nửoszw a ngàfvoi y sau mớvjwh i ngưdxyb ợdlmr ng ngùduso ng mởiczw miệabds ng, “Chỉonrb đyfnq ưdxyb ợdlmr c mộncto t lầoqzh n thôpsrz i đyfnq ấduso y”
“Đbdfe ưdxyb ợdlmr c” Phong Kiêqeuc u mởiczw miệabds ng.
An Mộncto c nhớvjwh đyfnq ếoaus n mộncto t lầoqzh n ởiczw trong phòdxyb ng tắpsrz m lậarex p tứjrgk c mởiczw miệabds ng, “Em làfvoi nósvzx i, mộncto t lầoqzh n đyfnq ósvzx , khôpsrz ng phảduso i làfvoi mộncto t lầoqzh n kia!”
Phong Kiêqeuc u trêqeuc u chọtjaa c côpsrz , “Cájshw i kia làfvoi cájshw i nàfvoi o?”
Khuôpsrz n mặgakd t nhỏchzd củfvoi a An Mộncto c đyfnq ỏchzd bừtjaa ng, “Chílgyh nh làfvoi cájshw i kia ájshw !”
“Cájshw i nàfvoi o cơiufv ?”
“Aaaa, em khôpsrz ng đyfnq ểnpga ýnpga đyfnq ếoaus n anh nữknvq a!” An Mộncto c vùduso i đyfnq ầoqzh u vàfvoi o trong chăgakd n, quájshw xấduso u hổnemu rồiufv i quájshw xấduso u hổnemu rồiufv i!
Phong Kiêqeuc u dưdxyb ờrimt ng nhưdxyb cũncto ng biếoaus t côpsrz thẹhijc n thùduso ng đyfnq ếoaus n mứjrgk c tậarex n cùduso ng, nếoaus u còdxyb n tiếoaus p tụzhpz c trêqeuc u chọtjaa c sẽfvfq thẹhijc n quájshw hósvzx a giậarex n, cho nêqeuc n nhỏchzd giọtjaa ng cưdxyb ờrimt i hai tiếoaus ng.
Nụzhpz cưdxyb ờrimt i củfvoi a anh, trầoqzh m thấduso p, manh theo từtjaa tílgyh nh, xuyêqeuc n qua đyfnq ưdxyb ờrimt ng dâkbcq y diệabds n thoạkpvd i, càfvoi ng thêqeuc m vẻqnti đyfnq ặgakd c thùduso . Loạkpvd i thanh âkbcq m nàfvoi y, truyềchzd n tớvjwh i tai An Mộncto c, thếoaus nhưdxyb ng lạkpvd i khiếoaus n côpsrz ngay cảduso châkbcq n tósvzx c cũncto ng cósvzx chúsdsh t têqeuc dạkpvd i.
Cósvzx lẽfvfq khôpsrz ng khílgyh trong chăgakd n quájshw loãeygk ng, cũncto ng cósvzx lẽfvfq vìpium đyfnq ềchzd tàfvoi i vừtjaa a rồiufv i quájshw kílgyh ch bạkpvd o, An Mộncto c cảduso m thấduso y thâkbcq n thểnpga cósvzx chúsdsh t nósvzx ng, đyfnq ầoqzh u từtjaa trong chăgakd n lósvzx ra, hôpsrz hấduso p mộncto t chúsdsh t khôpsrz ng khílgyh trong làfvoi nh.
Lúsdsh c nàfvoi y mưdxyb ớvjwh i chậarex m rãeygk i mởiczw miệabds ng, “Chừtjaa ng nàfvoi o thìpium anh vềchzd ?”
Phong Kiêqeuc u trầoqzh m mặgakd c mộncto t chúsdsh t, “Làfvoi m sao vậarex y?”
“Em nhớvjwh anh”
“Anh cũncto ng nhớvjwh em”
Mộncto t câkbcq u nósvzx i đyfnq ơiufv n giảduso n, lạkpvd i nósvzx i ra từtjaa miệabds ng anh, khiếoaus n cho An Mộncto c cảduso m thấduso y tim đyfnq ậarex p nhanh. Vìpium che dấduso u sựoszw khájshw c thưdxyb ờrimt ng củfvoi a mìpium nh, côpsrz nósvzx i sang chuyệabds n khájshw c, ngữknvq khílgyh trởiczw nêqeuc n hung hăgakd ng, “Nàfvoi y, anh cósvzx mua quàfvoi cho em khôpsrz ng?! Khôpsrz ng cósvzx quàfvoi , anh cũncto ng đyfnq ừtjaa ng mong tiếoaus n vàfvoi o cửoszw a phòdxyb ng em!”
Phong Kiêqeuc u ởiczw nưdxyb ớvjwh c ngoàfvoi i, lúsdsh c nàfvoi y chílgyh nh làfvoi mặgakd c ájshw o ngủfvoi , nằsdsh m trêqeuc n ghếoaus trúsdsh c ởiczw ban côpsrz ng. Trêqeuc n ngũncto quan tinh xảduso o, hơiufv i thởiczw tàfvoi mịwivs lãeygk nh đyfnq ạkpvd m biếoaus n biếoaus n, cósvzx rấduso t nhiềchzd u ôpsrz n nhu nhàfvoi n nhạkpvd t cùduso ng nhu tìpium nh mậarex t ýnpga . Nghe nósvzx i nhưdxyb thếoaus , tầoqzh m mắpsrz t dừtjaa ng lạkpvd i trêqeuc n mộncto t chiếoaus c hộncto p nhỏchzd tinh xảduso o trong phòdxyb ng.
Lờrimt i nósvzx i ra lạkpvd i làfvoi , “Còdxyb n muốbdfe n mua quàfvoi ? Em thậarex t đyfnq úsdsh ng làfvoi khósvzx chơiufv i”
“Phong Kiêqeuc u!” An Mộncto c nổnemu i giậarex n gọtjaa i mộncto t tiếoaus ng, “Anh thậarex t quájshw đyfnq ájshw ng! Sao lạkpvd i cósvzx thểnpga nósvzx i bạkpvd n gájshw i mìpium nh khósvzx chơiufv i?”
“Cósvzx lễwvyw phụzhpz c mớvjwh i cho lêqeuc n giưdxyb ờrimt ng, đyfnq âkbcq y khôpsrz ng phảduso i khósvzx chơiufv i thìpium làfvoi gìpium ?”
An Mộncto c:... Côpsrz rõbdfe ràfvoi ng làfvoi khôpsrz ng đyfnq ưdxyb ợdlmr c bưdxyb ớvjwh c vàfvoi o cửoszw a phòdxyb ng!
Hứjrgk c hứjrgk c, vìpium sao cájshw i gìpium bịwivs anh nósvzx i ra, đyfnq ềchzd u biếoaus n thàfvoi nh ýnpga khájshw c chứjrgk ?
Hai ngưdxyb ờrimt i dong dàfvoi i nửoszw a ngàfvoi y, cũncto ng khôpsrz ng biếoaus t nósvzx i cájshw i gìpium đyfnq ósvzx , nhoájshw ng cájshw i cũncto ng qua ba giờrimt liềchzd n.
An Mộncto c nhìpium n nhìpium n thờrimt i gian, ngájshw p mộncto t cájshw i, “Phong Kiêqeuc u, anh mệabds t chưdxyb a?”
“Em muốbdfe n ngủfvoi cùduso ng anh?”
Nghe mãeygk i nhữknvq ng lờrimt i nàfvoi y, da mặgakd t An Mộncto c cũncto ng dàfvoi y lêqeuc n, “Đbdfe úsdsh ng vậarex y, em muốbdfe n ngủfvoi vớvjwh i anh, anh mau trởiczw vềchzd nha!”
“Ừcbrr m, anh sẽfvfq nhanh chósvzx ng trởiczw vềchzd !”
Nhữknvq ng lờrimt i nàfvoi y, mang theo mộncto t cổnemu cảduso m giájshw c ájshw p lựoszw c.
An Mộncto c lạkpvd i khôpsrz ng nhậarex n thấduso y đyfnq ưdxyb ợdlmr c sựoszw biếoaus n hósvzx a trong lờrimt i nósvzx i, ngájshw p mộncto t cájshw i, liềchzd n cứjrgk nhưdxyb vậarex y ôpsrz m đyfnq iệabds n thoạkpvd i màfvoi chìpium m vàfvoi o giấduso c ngủfvoi .
Nghe đyfnq ốbdfe i diệabds n truyềchzd n từtjaa ng trậarex n hílgyh t thởiczw đyfnq ềchzd u đyfnq ềchzd u, khósvzx e môpsrz i Phong Kiêqeuc u hiệabds n lêqeuc n mộncto t nụzhpz cưdxyb ờrimt i vui sưdxyb ớvjwh ng. Anh đyfnq ộncto t nhiêqeuc n đyfnq ứjrgk ng lêqeuc n, bưdxyb ớvjwh c vàfvoi o phòdxyb ng, cầoqzh m lấduso y chiếoaus c hộncto p tinh xảduso o màfvoi u đyfnq en, tầoqzh m mắpsrz t hơiufv i trầoqzh m xuốbdfe ng...
Ngàfvoi y hôpsrz m sau An Mộncto c tỉonrb nh lạkpvd i, trưdxyb ớvjwh c ra ngoàfvoi i chạkpvd y vàfvoi i vòdxyb ng tậarex p thểnpga hìpium nh, sau đyfnq ósvzx bắpsrz t đyfnq ầoqzh u ăgakd n sájshw ng.
Tuy rằsdsh ng côpsrz chỉonrb mớvjwh i mưdxyb ờrimt i chílgyh n tuổnemu i, nhưdxyb ng cũncto ng đyfnq ãeygk tớvjwh i tuổnemu i mậarex p lêqeuc n, hiệabds n tạkpvd i ăgakd n uốbdfe ng đyfnq ềchzd u phảduso i tiếoaus t chếoaus mộncto t ílgyh t. Rốbdfe t cuộncto c thâkbcq n làfvoi minh tinh, lêqeuc n kílgyh nh bétdzu o lêqeuc n mưdxyb ờrimt i câkbcq n, cho nêqeuc n côpsrz nhấduso t thiếoaus t phảduso i gầoqzh y hơiufv n ngưdxyb ờrimt i thưdxyb ờrimt ng.
Cũncto ng may từtjaa nhỏchzd ăgakd n khôpsrz ng no mặgakd c khôpsrz ng đyfnq ủfvoi ấduso m, bảduso n thâkbcq n côpsrz cũncto ng làfvoi mộncto t ngưdxyb ờrimt i thểnpga chấduso t gầoqzh y, cho nêqeuc n so vớvjwh i nhữknvq ng nữknvq minh tinh khájshw c phảduso i ăgakd n uốbdfe ng đyfnq iềchzd u đyfnq ộncto đyfnq au khổnemu , côpsrz hạkpvd nh phúsdsh c hơiufv n rấduso t nhiềchzd u. Chỉonrb cầoqzh n chúsdsh ýnpga ăgakd n ílgyh t dầoqzh u mởiczw làfvoi đyfnq ưdxyb ợdlmr c.
Côpsrz ăgakd n cơiufv m chiềchzd u xong, liềchzd n chạkpvd y bộncto ởiczw nhàfvoi . Tấduso t cảduso hàfvoi nh đyfnq ộncto ng đyfnq ósvzx , rốbdfe t cuộncto c cũncto ng khiếoaus n Ngôpsrz n Phi Thầoqzh n chúsdsh ýnpga .
Giọ
An Mộ
“Đ
An Mộ
Phong Kiê
Khuô
“Cá
“Aaaa, em khô
Phong Kiê
Nụ
Có
Lú
Phong Kiê
“Em nhớ
“Anh cũ
Mộ
Phong Kiê
Lờ
“Phong Kiê
“Có
An Mộ
Hứ
Hai ngư
An Mộ
“Em muố
Nghe mã
“Ừ
Nhữ
An Mộ
Nghe đ
Ngà
Tuy rằ
Cũ
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.