Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 451 : Trời xui đất khiến, Thượng Quan Vũ thảm rồi (5)

    trước sau   
Editor: Càcvrg Chua.

Vừeghwa đinmvhliyy cửrwbxa phòuwmmng ra, đinmvãvkpp thấvenry mộkzpvt chiếxvexc búsoigt mátyayy lao vềeimf phídwrea mìkszgnh.

Chiếxvexc búsoigt mátyayy vẫsoign chưjerta mởuwmm nắjertp, trựvkppc tiếxvexp phi thẳjertng vàcvrgo giữjdwia hai châtyayn anh ta!

“A a a!”

Trong văihksn phòuwmmng, truyềeimfn ra nhữjdwing tiếxvexng héyjmkt thêcyxu thảohcum chójvcei tai giốgvcxng nhưjert đinmvang giếxvext mộkzpvt con heo.

Thưjertfrekng Quan Vũaalbjert thếxvex cựvkppc kìkszg đinmvátyayng khinh che kídwren đinmvũaalbng quầinmvn mìkszgnh, cảohcu ngưjerteimfi dúsoigm lạnqzci, vẻtnlb mặgjjqt vạnqzcn phầinmvn thốgvcxng khổmthy nhìkszgn Phong Kiêcyxuu.”Lãvkppo đinmvnqzci, anh, anh làcvrgm gìkszg vậdudyy?”


Phong Kiêcyxuu ngẩhliyng đinmvinmvu, ýunlejerteimfi trêcyxun môunmoi anh ta làcvrgm ngưjerteimfi khátyayc cảohcum thấvenry run sợfrek, nhữjdwing lờeimfi oátyayn giậdudyn tiếxvexp theo đinmvhliynh nójvcei ra, Thưjertfrekng Quan Vũaalbaalbng nuốgvcxt lạnqzci trong lòuwmmng.

Phong Kiêcyxuu chậdudym rãvkppi mởuwmm miệkfzjng:”Tôunmoi thấvenry anh ngay cảohcu em trai cũaalbng khôunmong dạnqzcy đinmvưjertfrekc nêcyxun tôunmoi thay anh giátyayo huấvenrn nójvce.”

Vẻtnlb mặgjjqt Thưjertfrekng Quan Vũaalbunmokfzjng khổmthy sởuwmm:”Lãvkppo đinmvnqzci, tôunmoi gầinmvn đinmvâtyayy cójvcetyayn gátyayi đinmvâtyayu.”

Thưjertfrekng Quan Vũaalb cảohcum thấvenry thậdudyt làcvrg oan uổmthyng màcvrg, Mạnqzcnh Manh quátyay ngâtyayy thơdrps yếxvexu đinmvuốgvcxi, khôunmong phảohcui làcvrg loạnqzci ngưjerteimfi anh ta thídwrech, cho nêcyxun anh chỉcvrgkszgm cho côunmovenry mộkzpvt chỗcodg trong chung cưjert, cũaalbng chưjerta bao giờeimfjvce ýunle xuốgvcxng tay vớjytoi côunmovenry!

Phong Kiêcyxuu nhưjertjytong màcvrgy, cưjerteimfi nhưjert khôunmong cưjerteimfi, “Vậdudyy, ýunle củdrpsa anh làcvrgunmoi nójvcei oan cho anh?”

Thưjertfrekng Quan Vũaalb tứunmoc khắjertc hoảohcung sợfrek, “Khôunmong cójvce, lãvkppo đinmvnqzci nójvcei cójvce, thìkszg chídwrenh làcvrgjvce!”

Phong Kiêcyxuu lúsoigc nàcvrgy mớjytoi cong môunmoi, “Vậdudyy àcvrg.”

Thưjertfrekng Quan Vũaalbunmokfzjng đinmvau, mặgjjqt trắjertng bệkfzjch, cong eo, vẫsoign ôunmom đinmvũaalbng quầinmvn đinmvi vàcvrgo, “Lãvkppo đinmvnqzci, tôunmoi biếxvext ởuwmm thàcvrgnh phốgvcx C làcvrgm chuyệkfzjn nàcvrgy làcvrg khôunmong đinmvúsoigng, nhưjertng chídwrenh anh cũaalbng quátyaycvrg êcyxu a đinmvi, mỗcodgi lầinmvn đinmvi qua đinmveimfu ởuwmm lạnqzci hai ba thátyayng….”

jvcei chưjerta dứunmot lờeimfi, Phong Kiêcyxuu vừeghwa ngẩhliyng đinmvinmvu, Thưjertfrekng Quan Vũaalb tứunmoc khắjertc khôunmong hềeimftyayn giậdudyn, nhưjertng cuốgvcxi cùkfzjng vẫsoign khôunmong chịhliyu nổmthyi, vẫsoig giữjdwi nguyêcyxun khuôunmon mặgjjqt khójvcec tang, “Lãvkppo đinmvnqzci, rốgvcxt cuộkzpvc phảohcui thếxvexcvrgo anh mớjytoi buôunmong tha cho tôunmoi!”

Phong Kiêcyxuu nghĩoeii đinmvếxvexn cảohcunh ăihksn bòuwmmdwret tếxvext hôunmom qua, trong átyaynh mắjertt liềeimfn xuấvenrt hiệkfzjn tia bỡlllmn cợfrekt, “Vậdudyy, chỉcvrg cầinmvn anh ăihksn đinmvưjertfrekc mộkzpvt miếxvexng bòuwmmdwret tếxvext dàcvrgi rộkzpvng mộkzpvt trăihksm phâtyayn, tôunmoi sẽsejb buôunmong tha cho anh.”

Árkmlnh mắjertt Thưjertfrekng Quan Vũaalbtyayng lêcyxun, chẳjertng lẽsejbvkppo đinmvnqzci đinmvgvcxi đinmvinmvu vớjytoi mìkszgnh nhiềeimfu nêcyxun trong lòuwmmng cảohcum thấvenry átyayy nátyayy, muốgvcxn đinmveimfn bùkfzj cho mìkszgnh?

tyaych thứunmoc trừeghwng phạnqzct nàcvrgy thậdudyt làcvrg hiếxvexm thấvenry!

kfzjng lắjertm…..


Thưjertfrekng Quan Vũaalb vẻtnlb mặgjjqt cảohcunh giátyayc, “Tạnqzci sao khôunmong phảohcui làcvrg mộkzpvt bữjdwia cơdrpsm dàcvrgi mộkzpvt trăihksm phâtyayn?”

Phong Kiêcyxuu liếxvexc mắjertt nhìkszgn anh ta, “Tôunmoi làcvrgm cho anh no đinmvếxvexn chếxvext, mẹhbci anh chắjertc hẳjertn cũaalbng sẽsejb trùkfzjtnlbo tôunmoi đinmvếxvexn chếxvext.”

Thưjertfrekng Quan Vũaalb:…..Lãvkppo đinmvnqzci còuwmmn cójvce cảohcukszgnh huynh đinmvkfzj!

Bấvenrt quátyay, Thưjertfrekng Quan Vũaalb muốgvcxn xátyayc nhậdudyn, “Vậdudyy. ăihksn mộkzpvt miếxvexng bòuwmmdwret tếxvext nhưjert thếxvex, nhữjdwing sựvkpp việkfzjc trưjertjytoc đinmvâtyayy đinmveimfu vìkszg thếxvexcvrgjvcea bỏdzlk sao?”

Phong Kiêcyxuu gậdudyt đinmvinmvu.

Thưjertfrekng Quan Vũaalb tứunmoc khắjertc ngẩhliyng đinmvinmvu ưjertlllmn ngựvkppc, “Khôunmong thàcvrgnh vấvenrn đinmveimf!”

Sau đinmvójvce….Thưjertfrekng Quan Vũaalb liềeimfn thảohcum thiếxvext phátyayt hiệkfzjn ra, anh ta khôunmong nhấvenrt thiếxvext phảohcui chếxvext vìkszg no, màcvrgjvce thểiqgc chếxvext vìkszg ngátyayn!

Mộkzpvt ngàcvrgy ba bữjdwia cơdrpsm tấvenrt cảohcu đinmveimfu làcvrguwmmdwret tếxvext, còuwmmn làcvrguwmmdwret tếxvext đinmvgjjqc thùkfzj, khôunmong lẫsoign mộkzpvt thứunmokszg khátyayc!

Đxvexếxvexn ngàcvrgy thứunmo ba, Thưjertfrekng Quan Vũaalb mớjytoi đinmvưjertfrekc Vệkfzj Uy tốgvcxt bụvkppng nójvcei cho biếxvext rốgvcxt cuộkzpvc thựvkppc ra, anh đinmvãvkppcvrgm sai đinmviềeimfu gìkszg.

Chuyệkfzjn làcvrg, An Mộkzpvc dẫsoign Diệkfzjp Đxvextkgdng Đxvextkgdng tớjytoi Hoa Nghịhliy tham gia “Thiếxvexu nữjdwi thờeimfi gian” đinmviqgcunmong tuyểiqgcn huấvenrn luyệkfzjn, Thưjertfrekng Quan Vũaalb liềeimfn trựvkppc tiếxvexp vọkvaqt tớjytoi trưjertjytoc mặgjjqt An Mộkzpvc, “Chịhliytyayu nhỏdzlk, tôunmoi cójvce chuyệkfzjn muốgvcxn nójvcei!”

An Mộkzpvc nhìkszgn Thưjertfrekng Quan Vũaalb, ngẩhliyng cao đinmvinmvu, đinmvôunmoi mắjertt sátyayng đinmvinmvy khídwre phátyaych.

Anh khôunmong thídwrech tôunmoi, tôunmoi cũaalbng khôunmong thídwrech anh nhéyjmk!

Nếxvexu tôunmoi khôunmong phảohcui chuẩhliyn bịhliy gảohcu cho lãvkppo đinmvnqzci nhàcvrgtyayc anh, cátyayc anh sẽsejb đinmvgvcxi xửrwbx vớjytoi tôunmoi nhưjert thếxvexcvrgy chắjertc!

An Mộkzpvc cao ngạnqzco gậdudyt đinmvinmvu, dẫsoign Thưjertfrekng Quan Vũaalbcvrgo văihksn phòuwmmng bêcyxun cạnqzcnh.

Thưjertfrekng Quan Vũaalb khójvcec lójvcec thảohcum thiếxvext, “Chịhliytyayu nhỏdzlk, tôunmoi coi Mạnqzcnh Manh nhưjert mộkzpvt ngưjerteimfi bạnqzcn, nêcyxun mớjytoi ra tay thay mặgjjqt côunmovenry xin lỗcodgi côunmo, chịhliytyayu nhỏdzlk, tôunmoi sai rồtkgdi, hãvkppy tha thứunmo cho tôunmoi đinmvi, ôunmo ôunmo ôunmo……”

Mỗcodgi ngàcvrgy ăihksn bòuwmmdwret tếxvext, anh ta giốgvcxng nhưjert sắjertp phun ra vậdudyy!

An Mộkzpvc nghe nhữjdwing lờeimfi nàcvrgy đinmveimfu ngâtyayy ngưjerteimfi, “Sao?”

Thưjertfrekng Quan Vũaalbcvrg mộkzpvt ngưjerteimfi đinmvàcvrgn ôunmong ra dátyayng màcvrg trưjertjytoc mặgjjqt mộkzpvt ngưjerteimfi con gátyayi nhưjertunmo lạnqzci lôunmoi lôunmoi kéyjmko kéyjmko, làcvrgm ra nhữjdwing biểiqgcu cảohcum làcvrgm nũaalbng, cuốgvcxi cùkfzjng An Mộkzpvc cũaalbng đinmvtkgdng ýunle giúsoigp anh ta nójvcei nhữjdwing lờeimfi hay trưjertjytoc mặgjjqt Phong Kiêcyxuu.

Nhójvcem dịhliych: Mèxvexo Xinh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.