Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào
Chương 448 : Vạn bất đắc dĩ, Thượng Quan Vũ đau thương thôi thúc (2)
Editor: Tuna
Sau khi côdwmi rờyfgg i đlsuv i, Mạyfgg nh Manh kéjiqb o tay Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo :
“Anh yêztvw u ~ cócjzk phảavqz i anh coi trọhswj ng Đpywt ưkzzj ờyfgg ng Hạyfgg khôdwmi ng?”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo tứcrpa c khắavqz c kinh hãtqsq i:
“Sao cócjzk thểroav !”
Đpywt ócjzk làavqz chịzlaz dânpep u củvofj a anh a!
Mạyfgg nh Manh nghi hoặvvwr c:
“Đpywt ưkzzj ờyfgg ng Hạyfgg xinh đlsuv ẹzzxw p nhưkzzj vậlsuv y, nếuepy u anh coi trọhswj ng côdwmi ấtpog y thìdgqh cũzfpo ng khôdwmi ng cócjzk gìdgqh lạyfgg a ~”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo chỉqvbc cầtntg n nghĩbdpc đlsuv ếuepy n bộwdpt dádvhd ng cưkzzj ờyfgg i nhưkzzj khôdwmi ng cưkzzj ờyfgg i củvofj a lãtqsq o đlsuv ạyfgg i, toàavqz n thânpep n liềzrmn n toádvhd t ra mộwdpt t thânpep n mồvguh hôdwmi i lạyfgg nh:
“Em nócjzk i bừggft a cádvhd i gìdgqh vậlsuv y? NGưkzzj ờyfgg i xinh đlsuv pẹzzxw thiếuepy u gìdgqh , sao anh cócjzk thểroav thíggmj ch côdwmi ấtpog y!”
Mạyfgg nh Manh xem bộwdpt dádvhd ng anh kíggmj ch đlsuv ộwdpt ng, lúzzxw c nàavqz y mớyfgg i nhẹzzxw nhàavqz ng thởrutb ra, thảavqz lỏyizc ng.
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo ládvhd i xe, đlsuv i tớyfgg i biệooaw t thựlacv tưkzzj nhânpep n củvofj a Phong Kiêztvw u.
Anh khôdwmi ng dádvhd m đlsuv i vàavqz o biệooaw t thựlacv , sợeltv bịzlaz lãtqsq o đlsuv ạyfgg i nhìdgqh n thấtpog y hàavqz nh hung, đlsuv àavqz nh phảavqz i ởrutb bêztvw n ngoàavqz i đlsuv i bộwdpt .
Đpywt i bộwdpt mộwdpt t vòdcwt ng, liềzrmn n nhìdgqh n thấtpog y Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t ládvhd i xe vềzrmn tớyfgg i, tứcrpa c khắavqz c chạyfgg y đlsuv ếuepy n đlsuv ứcrpa ng ởrutb giữnpep a lộwdpt !
Kéjiqb t!
Xe Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t, khócjzk khăggft n lắavqz m mớyfgg i ngừggft ng ởrutb trưkzzj ớyfgg c mặvvwr t Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo , hung hăggft ng đlsuv ụzrmn ng phảavqz i hai chânpep n anh, làavqz m Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo lui vềzrmn phíggmj a sau hai bưkzzj ớyfgg c, ôdwmi m đlsuv ầtntg u gốqbsx i gàavqz o lêztvw n.
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t quay cửavqz a kíggmj nh xe xuốqbsx ng.
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo tứcrpa c khắavqz c kinh hôdwmi :
“Con mẹzzxw nócjzk , Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t, côdwmi cốqbsx ýtpog đlsuv úzzxw ng khôdwmi ng?”
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t túzzxw ng vai:
“Ta chíggmj nh làavqz cốqbsx ýtpog đlsuv ócjzk .”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo :……
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t mởrutb miệooaw ng:
“Vàavqz o buổhwkc i tốqbsx i, mộwdpt t ngưkzzj ờyfgg i đlsuv àavqz n ôdwmi ng khôdwmi ng rõvofj lai lịzlaz ch đlsuv ứcrpa ng chặvvwr n đlsuv ầtntg u xe củvofj a tôdwmi i, tôdwmi i chỉqvbc làavqz mộwdpt t côdwmi gádvhd i nhu nhưkzzj ợeltv c, lỡxjmk nhưkzzj bịzlaz anh hạyfgg i làavqz m sao bânpep y giờyfgg ? Cho nêztvw n vừggft a rồvguh i khôdwmi ng đlsuv em anh đlsuv ânpep m chếuepy t làavqz đlsuv ãtqsq khôdwmi ng tồvguh i rồvguh i!”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo :…… Ai dádvhd m hạyfgg i côdwmi !
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t dựlacv a vàavqz o ởrutb cửavqz a sổhwkc xe:
“Anh tìdgqh m tôdwmi i làavqz m gìdgqh ?”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo tiếuepy n đlsuv ếuepy n bêztvw n ngưkzzj ờyfgg i Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t:
“Hắavqz c, côdwmi sao lạyfgg i làavqz m bảavqz o tiêztvw u cho chịzlaz dânpep u nhỏyizc đlsuv ânpep y?”
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t liếuepy c anh mộwdpt t cádvhd i:
“Tôdwmi i thấtpog y, anh vẫvofj n làavqz rấtpog t quan tânpep m tiểroav u tìdgqh nh nhânpep n kia củvofj a anh đlsuv i.”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo nghe nócjzk i nhưkzzj thếuepy , tứcrpa c khắavqz c hắavqz c hắavqz c cưkzzj ờyfgg i:
“Côdwmi khôdwmi ng biếuepy t rồvguh i, tôdwmi i a, đlsuv ãtqsq đlsuv ắavqz c tộwdpt i lãtqsq o đlsuv ạyfgg i cùrpbg ng chịzlaz dânpep u, cho nêztvw n bânpep y giờyfgg đlsuv em tìdgqh nh nhânpep n nhỏyizc béjiqb củvofj a mìdgqh nh đlsuv ếuepy n xin lỗespo i?”
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t nhưkzzj ớyfgg ng màavqz y:
“Xin lỗespo i?”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo tứcrpa c khắavqz c gậlsuv t đlsuv ầtntg u:
“Đpywt úzzxw ng vậlsuv y, tôdwmi i đlsuv ãtqsq hỏyizc i qua, cádvhd i côdwmi Mạyfgg nh Manh kia nguyêztvw n thìdgqh ra làavqz ngưkzzj ờyfgg i cùrpbg ng thàavqz nh phốqbsx vớyfgg i chịzlaz dânpep u, còdcwt n làavqz bạyfgg n củvofj a côdwmi ấtpog y, tôdwmi i cưkzzj ng chiềzrmn u côdwmi ta mộwdpt t chúzzxw t, khôdwmi ng phảavqz i chịzlaz dânpep u sẽdgqh rấtpog t vui sao? Vui vẻtqsq rồvguh i, khôdwmi ng chừggft ng liềzrmn n khôdwmi ng so đlsuv o sai lầtntg m trưkzzj ớyfgg c kia nữnpep a ~”
Đpywt ôdwmi i mắavqz t quyếuepy n rũzfpo Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t, trêztvw n dưkzzj ớyfgg i quéjiqb t Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo mộwdpt t vòdcwt ng, chợeltv t cânpep u môdwmi i cưkzzj ờyfgg i nócjzk i:
“Thìdgqh ra làavqz nhưkzzj thếuepy nàavqz y.”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo thòdcwt qua tớyfgg i:
“Cho nêztvw n, tốqbsx i nay cócjzk phảavqz i chịzlaz dânpep u đlsuv ãtqsq rấtpog t vui khôdwmi ng?”
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t nghĩbdpc thầtntg m, khôdwmi ng bịzlaz anh chọhswj c tứcrpa c đlsuv ếuepy n hộwdpt c mádvhd u đlsuv ãtqsq làavqz khôdwmi ng tệooaw rồvguh i!
Chíggmj nh làavqz nhìdgqh n nhìdgqh n Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo , nghĩbdpc đlsuv ếuepy n nhữnpep ng tiểroav u minh tinh bịzlaz anh đlsuv ùrpbg a giỡxjmk n, côdwmi liềzrmn n đlsuv ócjzk ng kíggmj nh xe lạyfgg i:
“Vua nịzlaz nh nọhswj t, khôdwmi ng cócjzk việooaw c gìdgqh nữnpep a, tôdwmi i đlsuv i trưkzzj ớyfgg c.”
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo đlsuv i phíggmj a trưkzzj ớyfgg c mộwdpt t bưkzzj ớyfgg c, bắavqz t lấtpog y xe:
“Chịzlaz dânpep u rốqbsx t cuộwdpt c làavqz cócjzk vui hay khôdwmi ng a? Côdwmi xem, côdwmi ấtpog y cócjzk thểroav tha cho tôdwmi i khôdwmi ng?”
Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t:…… Khôdwmi ng ghéjiqb t anh thêztvw m làavqz đlsuv ãtqsq khôdwmi ng tệooaw rồvguh i!
Côdwmi trựlacv c tiếuepy p đlsuv ềzrmn mádvhd y, khai đlsuv ủvofj mãtqsq lựlacv c, xe ríggmj t mộwdpt t tiếuepy ng, thổhwkc i mạyfgg nh Thưkzzj ợeltv ng Quan liềzrmn n xôdwmi ng ra ngoàavqz i.
Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo bịzlaz xe đlsuv ádvhd văggft ng ra, tiếuepy p theo đlsuv ứcrpa ng lêztvw n vỗespo vỗespo quầtntg n ádvhd o, hưkzzj ớyfgg ng vềzrmn phíggmj a đlsuv uôdwmi i xe Âqbsx u Dưkzzj ơbsoi ng Sádvhd t Sádvhd t mắavqz ng:
“Mẹzzxw nócjzk ! Quảavqz nhiêztvw n khócjzk lưkzzj ờyfgg ng nhấtpog t làavqz phụzrmn nữnpep cùrpbg ng tiểroav u nhânpep n!”
Màavqz bêztvw n kia, An Mộwdpt c cùrpbg ng Diệooaw p Đpywt ồvguh ng Đpywt ồvguh ng vềzrmn tớyfgg i biệooaw t thựlacv , An Mộwdpt c liềzrmn n tứcrpa c đlsuv ếuepy n thởrutb dốqbsx c, Diệooaw p Đpywt ồvguh ng Đpywt ồvguh ng khuyêztvw n giảavqz i an ủvofj i:
“Đpywt ừggft ng nócjzk ng giậlsuv n – tớyfgg đlsuv ềzrmn u khôdwmi ng tứcrpa c giậlsuv n – cậlsuv u giậlsuv n cádvhd i gìdgqh ?”
Nhìdgqh n bộwdpt dạyfgg ng khôdwmi ng chúzzxw t cầtntg u tiếuepy n củvofj a Diệooaw p Đpywt ồvguh ng Đpywt ồvguh ng, An Mộwdpt c liềzrmn n càavqz ng tứcrpa c.
Côdwmi ởrutb trong phòdcwt ng đlsuv i qua đlsuv i lạyfgg i, Thưkzzj ợeltv ng Quan Vũzfpo , têztvw n hỗespo n đlsuv ảavqz n nàavqz y!
Lừggft a mìdgqh nh mộwdpt t lầtntg n cũzfpo ng thôdwmi i đlsuv i, lạyfgg i còdcwt n muốqbsx n đlsuv ốqbsx i nghịzlaz ch vớyfgg i mìdgqh nh, anh ta làavqz nhìdgqh n côdwmi khôdwmi ng vừggft a mắavqz t đlsuv úzzxw ng khôdwmi ng?
Sau khi cô
“Anh yê
Thư
“Sao có
Đ
Mạ
“Đ
Thư
“Em nó
Mạ
Thư
Anh khô
Đ
Ké
Xe Â
Â
Thư
“Con mẹ
Â
“Ta chí
Thư
Â
“Và
Thư
Â
“Anh tì
Thư
“Hắ
Â
“Tô
Thư
“Cô
Â
“Xin lỗ
Thư
“Đ
Đ
“Thì
Thư
“Cho nê
Â
Chí
“Vua nị
Thư
“Chị
Â
Cô
Thư
“Mẹ
Mà
“Đ
Nhì
Cô
Lừ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.