Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 434 : Chị, mẹ em là…

    trước sau   
Editor: Quỷcylg Quỷcylg

Ýahox nghĩzmjqjkeny vừbzboa xoẹseadt qua, Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm rủayqe mắlemzt xuốptrong.

“Thíbcpbnh Âiiktm, em cóevtk thểasleevtki cho chịcinh biếwbwyt, mẹsead em làjken ai? Bọkolnn chịcinhevtk thểasle đzvtiưzvtia em vềcylg nhàjken.”

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm liềcylgn cứjnggng đzvtirerm ngưzvtirermi.

tupnukkjbaqmi đzvtibjsnu, “Nhưzvting mẹsead em khôtupnng thíbcpbch em.”

An Mộlsuzc nởlemz nụbbbfzvtirermi, “Ngốptroc, mẹsead em sao cóevtk thểasle khôtupnng thíbcpbch em chứjngg? Trêseadn đzvtirermi nàjkeny làjkenm gìitmvevtk mẹseadjkeno lạkolni khôtupnng yêseadu thưzvtiơiwfgng con củayqea mìitmvnh chứjngg?”


Lờrermi vừbzboa nóevtki ra, An Mộlsuzc liềcylgn nghĩzmjq tớfzcai Hạkolndmxym Băbgqeng, sao bảjkenn thâdmxyn côtupn lạkolni cóevtk thểasle thốptrot ra đzvtiưzvtiptroc nhữfzcang lờrermi nàjkeny chứjngg.

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm ngẩrecnng đzvtibjsnu lêseadn nhìitmvn An Mộlsuzc, “Mẹsead chịcinhseadu chịcinh lắlemzm đzvtiúbaqmng khôtupnng?”

An Mộlsuzc khựvcfdng lạkolni, sau đzvtióevtk mỉbowhm cưzvtirermi, “Yêseadu chứjngg, mẹsead chịcinh sao cóevtk thểasle khôtupnng yêseadu chịcinh? Chịcinhesotn nhớfzca hồupbdi đzvtióevtk mẹsead thưzvtirermng xuyêseadn hoa đzvtilsuzi đzvtibjsnu cho chịcinh, bọkolnn chịcinhesotn mặwxktc váoqrry côtupnng chúbaqma đzvtii họkolnc đzvtiàjkenn piano.”

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm sửjnggng sốptrot,”THậdvrnt vậdvrny sao? Nhưzvting mẹsead em khôtupnng hềcylg muốptron ởlemzseadn em!”

An Mộlsuzc dưzvtirermng nhưzvti khôtupnng nghe ra ýuxlp tứjngg trong lờrermi nóevtki củayqea côtupnukkj, “Đxmauúbaqmng vậdvrny, bàjkenjken ngưzvtirermi mẹsead tốptrot nhấeuzpt trêseadn đzvtirermi, đzvtiáoqrrng tiếwbwyc rằdvrnng, ngưzvtirermi mẹsead tốptrot nhưzvti vậdvrny chịcinhzmjqnh viễkapon khôtupnng thểasle gặwxktp lạkolni nữfzcaa.”

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm nghi hoặwxktc hỏbjsni, “Sao lạkolni khôtupnng gặwxktp lạkolni nữfzcaa?”

Chỉbowh cầbjsnn đzvtii tìitmvm làjken gặwxktp đzvtiưzvtiptroc màjken!

Thậdvrnm chíbcpb, trong khu nàjkeny Hạkolndmxym Băbgqeng cũbngzng cóevtk mộlsuzt căbgqen biệqadlt thựvcfd!

An mộlsuzc thởlemzjkeni, “Ba mẹsead chịcinh đzvtiãbngz qua đzvtirermi vìitmv tai nạkolnn xe cộlsuzbgqem chịcinh 10 tuổediji.”

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm sửjnggng sốptrot, “Hảjken?”

An Mộlsuzc héukkj miệqadlng, “Cho nêseadn em thấeuzpy đzvtieuzpy, chịcinhesotn thảjkenm hơiwfgn em, chịcinh muốptron tìitmvm ba mẹsead nhưzvting khôtupnng biếwbwyt đzvtii đzvtiâdmxyu màjkenitmvm, còesotn em khôtupnng thểasleitmv mẹsead bậdvrnn đzvtii làjkenm khôtupnng rảjkennh chăbgqem sóevtkc em thìitmv liềcylgn giởlemzbcpbnh côtupnng chúbaqma ra biếwbwyt khôtupnng?”

zvtiơiwfgn tay xoa đzvtibjsnu côtupnukkj, “Chịcinh biếwbwyt thâdmxyn phậdvrnn củayqea em rấeuzpt đzvtiwxktc biệqadlt, cho nêseadn chúbaqm Phong Kiêseadu cũbngzng khôtupnng tra ra đzvtiưzvtiptroc. Nhưzvting em cóevtk nghĩzmjq tớfzcai ba mẹsead sẽsead em sẽsead lo lắlemzng cho em nhiềcylgu thếwbwyjkeno khôtupnng? Em ởlemz đzvtiâdmxyy đzvtiãbngz đzvtiưzvtiptroc 1 tháoqrrng rồupbdi, bọkolnn họkoln sẽsead thấeuzpp tha thấeuzpp thỏbjsnm đzvtiếwbwyn mứjnggc nàjkeno chứjngg?”

“Bọkolnn họkolnesotn lâdmxyu mớfzcai vậdvrny!” Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm lậdvrnp tứjnggc bậdvrnt khóevtkc, “Chịcinh em nóevtki, bọkolnn họkoln khôtupnng hềcylg lo lắlemzng cho em, bọkolnn họkolnesotn sốptrong vui vẻgfzfjkenng ngàjkeny! Huhu bọkolnn họkoln khôtupnng quan tâdmxym đzvtiếwbwyn em khôtupnng quan tâdmxym đzvtiếwbwyn em!”


An Mộlsuzc vôtupnzvting kinh ngjac, “Sao cóevtk thểasle? Chịcinh em gọkolni cho em? Làjken chịcinh em nóevtki nhưzvti vậdvrny?”

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm gậdvrnt gậdvrnt đzvtibjsnu.

An Mộlsuzc nhíbcpbu màjkeny, “Vậdvrny em nóevtki cho chịcinh biếwbwyt ba mẹsead em rốptrot cuộlsuzc làjken ai, chịcinh đzvtii thăbgqem giúbaqmp em đzvtiưzvtiptroc khôtupnng?”

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm gậdvrnt gậdvrnt đzvtibjsnu, “Mẹsead em làjken….”

esotn chưzvtia nóevtki xong liềcylgn im bặwxktt.

Nếwbwyu côtupnevtki cho An Mộlsuzc biếwbwyt mẹseaditmvnh chíbcpbnh làjken Hạkolndmxym Băbgqeng, cóevtk phảjkeni ngay cảjken chịcinheuzpy cũbngzng khôtupnng cầbjsnn mìitmvnh nữfzcaa khôtupnng?

Khôtupnng đzvtiưzvtiptroc!

Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm nắlemzm chặwxktt lấeuzpy cáoqrrnh tay An Mộlsuzc, “Mẹsead em khôtupnng quan tâdmxym đzvtiếwbwyn em, chịcinh An Mộlsuzc, em khôtupnng gọkolni chịcinhjkenitmv nữfzcaa, chịcinh đzvtibzbong đzvtiuổediji em đzvtii.”

Nghe Hạkoln Thíbcpbnh Âiiktm cầbjsnu xin, An Mộlsuzc thựvcfdc sựvcfd cảjkenm thấeuzpy rấeuzpt đzvtiau lòesotng.

Đxmaujngga nhỏbjsn ngoan ngoãbngzn nhưzvti vậdvrny, ba mẹseadtupnukkj rốptrot cuộlsuzc vìitmvoqrri gìitmvjken khôtupnng cầbjsnn nóevtk nữfzcaa?

*

Đxmauếwbwy đzvtiôtupn, nhàjken họkoln Phíbcpb.

zvtiơiwfgng mặwxktt ung dung cao quýuxlp luôtupnn luôtupnn lạkolnnh lùzvting củayqea Hạkolndmxym Băbgqeng, giờrerm phúbaqmt nàjkeny đzvtiãbngz xuấeuzpt hiệqadln vếwbwyt nứjnggt.

jken ngồupbdi trêseadn sôtupn pha, áoqrrnh mắlemzt thẫoqrrn thờrermi, ngẩrecnng ngưzvtirermi nhìitmvn vềcylg phíbcpba trưzvtifzcac.

seadn cạkolnnh làjken mộlsuzt côtupnukkj tầbjsnm 15-16 tuổediji đzvtiang dựvcfda sáoqrrt vàjkeno ngưzvtirermi bàjken, hai tay ôtupnm chặwxktt cáoqrrnh tay củayqea bàjken, vẻgfzf mặwxktt nôtupnn nóevtkng, nhưzvting vìitmv giờrerm phúbaqmc nàjkeny khôtupnng khíbcpb trong nhàjkentupnzvting áoqrrp lựvcfdc, cho nêseadn khôtupnng ai chúbaqm ýuxlp đzvtiếwbwyn sựvcfd bấeuzpt thưzvtirermng củayqea côtupn.

Phạkolnch…”

Hạkolndmxym Bằdvrnng đzvtijnggng phắlemzt dậdvrny vộlsuzi vàjkenng đzvtii ra ngoàjkeni. Mớfzcai đzvtii đzvtiếwbwyn cửjngga, liềcylgn nhìitmvn thấeuzpy mộlsuzt ngưzvtirermi đzvtiàjkenn ôtupnng cao lớfzcan đzvtii tớfzcai.

Hạkolndmxym Băbgqeng run rẩrecny mởlemz miệqadlng, “Tìitmvm đzvtiưzvtiptroc rồupbdi sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.