Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 405 : Tôi bồi thường, làm cho bọn họ phá sản!

    trước sau   
Editor: Càeqlc Chua.

Phong Kiêpbonu nghiêpbonm túkawjc mởgmjn miệeqhing, “Tôfxpli nófctri muốogykn hỏhrmii básiwxc sĩylnk gia đjoqgìseprnh củvlraa tôfxpli.”

An Mộbfgoc tứqjhbc khắuivbc cưbfgoqpfgi ha ha, “Tôfxpli chỉfctriaysiays hỏhrmii mộbfgot chúkawjt thôfxpli màeqlc!”

Phong Kiêpbonu nhìseprn nhìseprn phínxota trưbfgoiqicc, ngófctrn tay thon dàeqlci đjoqgbqcvt trêpbonn básiwxnh lásiwxi, anh dưbfgoqpfgng nhưbfgo khôfxplng thínxotch ngưbfgoqpfgi khásiwxc lásiwxi xe củvlraa mìseprnh, nhưbfgong từgykl sau khi xásiwxc đjoqgaxlonh mốogyki quan hệeqhivalwng An Mộbfgoc, vìseprnxot do thâvvsgn thiếseprt trong xe, Vệeqhi Uy lậqjhbp tứqjhbc trởgmjn thàeqlcnh tàeqlci xếsepr chuyêpbonn chứqjhbc.

Nhưbfgong hôfxplm nay Vệeqhi Uy bậqjhbn việeqhic côfxplng ti, cho nêpbonn đjoqgínxotch thâvvsgn anh lásiwxi xe tớiqici.

“Muốogykn biếseprt sao?” Phong Kiêpbonu chỉfctreqlco mặbqcvt mìseprnh.


bfgoơymstng mặbqcvt An Mộbfgoc tứqjhbc khắuivbc đjoqghrmipbonn, côfxpl cắuivbn môfxpli, liềjcazn rưbfgoiqicn ngưbfgoqpfgi từgykl ghếsepr phụcfzs sang, hôfxpln chụcfzst mộbfgot cásiwxi vàeqlco másiwx anh.

Phong Kiêpbonu nhínxotu màeqlcy, “Nếsepru cófctr thêpbonm vịaxlosepr nữxwwaa thìsepr tốogykt hơymstn thìsepr phảnhqyi…”

An Mộbfgoc lậqjhbp tứqjhbc nắuivbm chặbqcvt tay múkawja mộbfgot quyềjcazn qua mặbqcvt Phong Kiêpbonu, “Êrldr, Phong Kiêpbonu, anh khôfxplng muốogykn sốogykng nữxwwaa sao?!”

Phong Kiêpbonu bậqjhbt cưbfgoqpfgi thàeqlcnh tiếseprng.

Lầsogqn nàeqlcy khôfxplng giốogykng nụcfzsbfgoqpfgi đjoqgsogqy tàeqlc mịaxlo thưbfgoqpfgng thấxwwap thoásiwxng trêpbonn môfxpli anh mỗbqcvi ngàeqlcy, nófctreqlc nụcfzsbfgoqpfgi bậqjhbt ra mộbfgot cásiwxch tựjcaz nhiêpbonn đjoqgsogqy vui sưbfgoiqicng, lạkggoi làeqlcm cho An Mộbfgoc ngâvvsgy ngưbfgoqpfgi nhìseprn.

Chợvwfht An Mộbfgoc quay đjoqgsogqu đjoqgi, hừgykl lạkggonh mộbfgot tiếseprng, khôfxplng đjoqgwfzb ýjcaz đjoqgếseprn anh nữxwwaa.

Phong Kiêpbonu cưbfgoqpfgi mộbfgot lúkawjc, lúkawjc nàeqlcy mớiqici mởgmjn miệeqhing trảnhqy lờqpfgi, “Đfbgnưbfgovwfhc, tôfxpli sẽiqicfctri cho em biếseprt.”

An Mộbfgoc sắuivbc mặbqcvt thay đjoqgakkpi, lỗbqcv tai lậqjhbp tứqjhbc dựjcazng lêpbonn, vẫfctrn khôfxplng nófctri lờqpfgi nàeqlco.

Phong Kiêpbonu liếseprc thấxwway bộbfgo dạkggong đjoqgófctr củvlraa côfxpl, biếseprt bâvvsgy giờqpfgeqlcm cho côfxpl hụcfzst hẫfctrng, chắuivbc chắuivbn sẽiqic thàeqlcnh thẹcfzsn quásiwxfctra giậqjhbn, vìsepr thếseprfctri thậqjhbt, “Tổakkpn thưbfgoơymstng lầsogqn nàeqlcy, trừgykl đjoqgi phínxot chữxwwaa trịaxlo, còiaysn cófctr tiềjcazn côfxplng, tiềjcazn dinh dưbfgoqpfgng. Phínxot chữxwwaa bệeqhinh vàeqlc phínxot dinh dưbfgoqpfgng đjoqgjcazu khôfxplng phảnhqyi chịaxlou, nhưbfgong xínxot nghiệeqhip Đfbgnbqcvng thịaxlo củvlraa họgmuv bồpylfi cho tôfxpli khôfxplng đjoqgásiwxng cảnhqy phínxotfxplng!”

Nhìseprn bộbfgo dạkggong ưbfgoơymstng ngạkggonh kiêpbonu ngạkggoo củvlraa Phong Kiêpbonu, An Mộbfgoc khôfxplng nhịaxlon đjoqgưbfgovwfhc nhỏhrmi giọgmuvng dòiays hỏhrmii, “Côfxplng ti kia củvlraa bọgmuvn họgmuv, ưbfgoiqicc chừgyklng cófctr bao nhiêpbonu tiềjcazn? Anh phảnhqyi làeqlcm nhưbfgo thếsepreqlco?”

Phong Kiêpbonu thấxwwap giọgmuvng cưbfgoqpfgi, “Bọgmuvn họgmuv hẳpnxzn làeqlcqkucng cófctr tớiqici mấxwway ngàeqlcn vạkggon, thìsepreqlcm nêpbonn cơymstm chásiwxo gìsepr? Đfbgnưbfgoơymstng nhiêpbonn làeqlc phásiwx sảnhqyn.”

fctri tớiqici đjoqgâvvsgy anh lạkggoi mởgmjn miệeqhing tràeqlco phúkawjng, “Khôfxplng cófctr tiềjcazn thìsepr sẽiqic nỗbqcv lựjcazc đjoqgi kiếseprm, sẽiqic rấxwwat cófctr thểwfzb xảnhqyy ra chuyệeqhin vàeqlcng hófctra cásiwxm đjoqgxwway!”

An Mộbfgoc nghe nófctri nhưbfgo thếsepr, gậqjhbt đjoqgsogqu.


fxplqkucng khôfxplng cảnhqym thấxwway Phong Kiêpbonu khôfxplng phảnhqyi chỗbqcveqlco, bởgmjni vìsepr Đfbgnbqcvng Vi đjoqgãzzwisiwxc oai tásiwxc quásiwxi trong trưbfgoqpfgng từgyklvvsgu, chắuivbc chắuivbn côfxpl ta ỷbzmveqlco quyềjcazn thếsepr củvlraa gia đjoqgìseprnh màeqlc tựjcaz cho mìseprnh cásiwxi quyềjcazn muốogykn làeqlcm gìsepr thìsepreqlcm!

Hai ngưbfgoqpfgi nófctri đjoqgếseprn đjoqgâvvsgy, xe đjoqgãzzwi dừgyklng đjoqgếseprn nhàeqlc.

An Mộbfgoc kinh ngạkggoc, “Sao thếsepr, anh khôfxplng đjoqgếseprn côfxplng ti làeqlc?”

“Cófctr ngưbfgoqpfgi bồpylfi côfxplng phínxot khôfxplng xứqjhbng đjoqgásiwxng, tôfxpli đjoqgếseprn côfxplng ti làeqlcm gìsepr nữxwwaa?”

An Mộbfgoc:……

kawjc hai ngưbfgoqpfgi tiếseprn vàeqlco cửsepra, Hạkggo Nghe Âijjom đjoqgang ởgmjn phòiaysng khásiwxch xem TV, nghe thấxwway tiếseprng đjoqgbfgong liềjcazn nhìseprn vềjcaz phínxota An Mộbfgoc, thấxwwap giọgmuvng mởgmjn miệeqhing, “Làeqlcm rớiqict gàeqlceqlco nồpylfi canh ởgmjn mấxwway nơymsti rồpylfi?”

An Mộbfgoc:…..

An Mộbfgoc cưbfgoqpfgi tủvlram tỉfctrm bưbfgoiqicc lêpbonn mộbfgot bưbfgoiqicc, đjoqgếseprn gầsogqn ngồpylfi cạkggonh Hạkggo Nghe Âijjom.

Hạkggo Nghe Âijjom đjoqgqjhbng phắuivbt dậqjhby, lớiqicn tiếseprng:”Côfxpl, côfxpl đjoqgi ra xa mộbfgot chúkawjt đjoqgi, ngưbfgoqpfgi củvlraa côfxpl bẩfctrn quásiwx!”

“Bẩfctrn sao? Nhưbfgong côfxpl lạkggoi chảnhqy thấxwway bẩfctrn chúkawjt nàeqlco hếseprt!” An Mộbfgoc chớiqicp chớiqicp đjoqgôfxpli mắuivbt, làeqlcm bộbfgo ngâvvsgy thơymst, “Nghe Âijjom àeqlc, côfxpl tốogykt xấxwwau cũqkucng làeqlcsepr kếsepr củvlraa chásiwxu, chásiwxu nhưbfgo vậqjhby cófctr phảnhqyi làeqlc thậqjhbt khôfxplng lễakkp phépnxzp hay khôfxplng? Tớiqici đjoqgâvvsgy, chúkawjng ta cùvalwng nhau ngồpylfi xuốogykng nàeqlco.”

Hạkggo Nghe Âijjom khẽiqic mấxwwap másiwxy môfxpli, “Chásiwxu khôfxplng cầsogqn!”

“Nhưbfgong côfxpl muốogykn.”

“Côfxpl, côfxpl đjoqgogyki xửsepr khôfxplng tốogykt vớiqici chásiwxu!”

An Mộbfgoc cưbfgoqpfgi lạkggonh, “Ai mắuivbng côfxpleqlcm rớiqict gàeqlceqlco nồpylfi canh trưbfgoiqicc?”

Hốogykc mắuivbt Hạkggo Nghe Âijjom lậqjhbp tứqjhbc đjoqghrmipbonn, nhưbfgong An Mộbfgoc khôfxplng hềjcaz bỏhrmi cuộbfgoc, ởgmjn nhàeqlc chỉfctr cầsogqn nhìseprn đjoqgếseprn mìseprnh làeqlcfxplpnxz liềjcazn chỉfctr chỉfctr trỏhrmi trỏhrmi, An Mộbfgoc biếseprt, mìseprnh cầsogqn phảnhqyi giásiwxo dụcfzsc côfxplpnxzeqlcy.

Hai ngưbfgoqpfgi đjoqgogyki diệeqhin nhau rấxwwat lâvvsgu, Hạkggo Nghe Âijjom lúkawjc nàeqlcy mớiqici cúkawji đjoqgsogqu, thấxwwap giọgmuvng, “Thựjcazc xin lỗbqcvi.”

“Nhưbfgo thếseprfctr phảnhqyi ngoan khôfxplng.” An Mộbfgoc đjoqgqjhbng dậqjhby, đjoqgi lêpbonn phòiaysng tắuivbm rửsepra.

Phong Kiêpbonu:……..

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.