Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 394 : An Mộc giao cho con, hai người hãy yên nghỉ đi

    trước sau   
Editor: Quỷpenr Qủfgcby

Chiếgyamc xe dừnczcng ởcywk mộnjilt bêpsomn, An Mộnjilc vàgyam Phong Kiêpsomu tìzafom mộnjilt tảuinwng đagkkáalrl lớyrepn chắyrepn giócmab ngồlsdti xuốsecvng, Phong Kiêpsomu vẫwzcin bậcbtfn âalrlu phụvzxwc vàgyam giàgyamy da, ngồlsdti ởcywk đagkkâalrly cócmab chúysket tưnjilơcgstng phảuinwn, An Mộnjilc tựcbtfa đagkkvnmiu vàgyamo vai anh, ngẩnlkhng đagkkvnmiu lêpsomn nhìzafon sao trêpsomn trờssoii.

An Mộnjilc mởcywk bia ra uốsecvng mộnjilt ngụvzxwm, đagkkang muốsecvn uốsecvng tiếgyamp thìzafo Phong Kiêpsomu đagkkoạpspct lấqncry, anh ngửrxnda đagkkvnmiu mộnjilt ngụvzxwm uốsecvng hếgyamt nửrxnda chai, sau đagkkócmab đagkkjnzlng lêpsomn, bộnjilalrlng vôrsvovlefng đagkkuinwp trai quyếgyamn rũhsqv.

Chỉurbg thấqncry anh ngửrxnda đagkkvnmiu, hai tay đagkkưnjila lêpsomn miệdjowng làgyamm loa, hôrsvo ta vàgyamo khoảuinwng khôrsvong, “Hai ngưnjilssoii cócmab thểihhxpsomn nghỉurbg rồlsdti, sau nàgyamy hãtjzmy giao An Mộnjilc cho con, con sẽnyvj chărojym sócmabc côrsvoqncry thậcbtft tốsecvt!”

An Môrsvoc trợvqpcn tròuafdn mấqncrt nhìzafon.

alrli con ngưnjilssoii trưnjilyrepc mặzqhft ngửrxnda đagkkvnmiu nócmabi chuyệdjown vớyrepi trờssoii, thựcbtfc sựcbtfgyamalrli ngưnjilssoii mặzqhft dàgyamy khôrsvong ai bìzafo nổvqpci, đagkknjilc đagkkalrln tàgyam mịagkk chúyske úysket Phong Kiêpsomu?


rsvo đagkkjnzlng phắyrept lêpsomn, vưnjilơcgstn tay áalrlp lêpsomn tráalrln anh lầvnmim bầvnmim, “Khôrsvong cócmab sốsecvt màgyam, chẳfeleng lẽnyvjgyam ngưnjilssoii kháalrlc trọzafong sinh vàgyamo cơcgst thểihhxgyamy?”

cmabi xong, mộnjilt tay túyskem lấqncry càgyam vạpspct Phong Kiêpsomu, hung tợvqpcn nócmabi, “Nócmabi, rốsecvt cuộnjilc ngưnjilơcgsti làgyam ai? Ngưnjilơcgsti giấqncru Phong Kiêpsomu củfgcba ta đagkki đagkkâalrlu rồlsdti?”

Phong Kiêpsomu thấqncry côrsvo đagkkùvlefa dai, búyskeng tay lêpsomn tráalrln côrsvo, “Nghịagkkch ngợvqpcm!”

An Mộnjilc liềjtkmn buôrsvong tay xoa xoa cáalrli tráalrln củfgcba mìzafonh, “Đcmabau chếgyamt đagkki đagkkưnjilvqpcc, sao anh lạpspci búyskeng mạpspcnh nhưnjil vậcbtfy.”

Phong Kiêpsomu nắyrepm tay côrsvo, “Thậcbtft àgyam? đagkkihhx anh xem xem.”

An Mộnjilc ngâalrly ngốsecvc nhìzafon gưnjilơcgstng mặzqhft xinh đagkkuinwp củfgcba anh, áalrlnh mắyrept nghiêpsomm túyskec nhìzafon cáalrli tráalrln củfgcba côrsvo, lậcbtfp tứjnzlc tim đagkkcbtfp bìzafonh bìzafonh, ngócmabn tay bịagkk anh nắyrepm chặzqhft..

Mộnjilt nụvzxwrsvon làgyamnh lạpspcnh rơcgsti xuốsecvng tráalrln côrsvo, sau đagkkócmabgyam Phong Kiêpsomu nhỏmctf giọzafong hỏmctfi, “Còuafdn đagkkau khôrsvong?”

An Mộnjilc:……………..

Hai máalrl đagkkmctf bừnczcng, An Mộnjilc quay đagkkvnmiu lạpspci nhìzafon sao trêpsomn trờssoii, biếgyamt rõnpuz rồlsdti còuafdn cốsecv hỏmctfi, “Vừnczca rồlsdti anh nócmabi chuyệdjown vớyrepi ai vậcbtfy?”

“Ba mẹuinw.” Phong Kiêpsomu nócmabi ra hai chữtfsm mặzqhft khôrsvong biếgyamn sắyrepc.

An Mộnjilc trắyrepng mắyrept liếgyamc anh mộnjilt cáalrli, “Ngàgyamy đagkkócmab khi ba em qua đagkkssoii, em mớyrepi cócmab 10 tuổvqpci, còuafdn ôrsvong 30 tuổvqpci, vậcbtfy làgyam lớyrepn hơcgstn anh 10 tuổvqpci! Hơcgstn nữtfsma….mẹuinw em lớyrepn hơcgstn em mưnjilssoii mấqncry tuổvqpci, chắyrepc chỉurbg lớyrepn hơcgstn anh cócmabgyami tuổvqpci!”

“Cho nêpsomn giờssoi em chêpsom anh giàgyam sao?”

An Mộnjilc lắyrepc đagkkvnmiu, “Khôrsvong màgyam.”


Phong Kiêpsomu nhípsomu màgyamy.

An Mộnjilc cưnjilssoii pháalrlpsomn, chạpspcy chạpspcy ra xa, “Anh khôrsvong giàgyam, tuổvqpci củfgcba anh cócmab thểihhxnjilng anh chịagkk vớyrepi ba mẹuinw em, bọzafon họzafo nếgyamu còuafdn sốsecvng chắyrepc chắyrepn sẽnyvj khôrsvong đagkklsdtng ýrjdv gảuinw em cho anh!”

An Mộnjilc vừnczca nócmabi vừnczca cưnjilssoii khanh kháalrlch, tiềjtkmn cưnjilssoii củfgcba côrsvo lảuinwnh lócmabt vang lêpsomn giữtfsma khôrsvong gian phiêpsomu đagkkãtjzmng.

Phong Kiêpsomu nhin côrsvo vui vẻyske, khócmabe môrsvoi cũhsqvng bấqncrt giáalrlc nhếgyamch lêpsomn.

Cho nêpsomn…anh đagkkang bịagkk chêpsom đagkkócmab sao?

An Mộnjilc chạpspcy chạpspcy quay đagkkvnmiu nhìzafon Phong Kiêpsomu vẫwzcin đagkkjnzlng tạpspci chỗcmab khôrsvong đagkkuổvqpci theo, trong lòuafdng cócmab chúysket hoảuinwng sợvqpc.

Chẳfeleng lẽnyvjzafozafonh chêpsom anh giàgyampsomn anh mấqncrt hứjnzlng sao?

An Mộnjilc vộnjili vàgyamng quay lạpspci, “Nàgyamy, em chỉurbgcmabi đagkkùvlefa thôrsvoi màgyam, em…”

cmabi đagkkếgyamn đagkkâalrly, Phong Kiêpsomu lậcbtfp tứjnzlc xôrsvong tớyrepi, chụvzxwp lấqncry cáalrlnh tay côrsvo, muốsecvn chạpspcy cũhsqvng khôrsvong nổvqpci, sau đagkkócmab, anh ra sứjnzlc cùvlefrsvo, “Em dáalrlm chêpsom anh giàgyam?”

“Đcmabnczcng……Aaaa! Phong Kiêpsomu…..hahahah!.......anh tha cho em đagkki…………….”

Tiếgyamng cưnjilssoii vang thậcbtft xa, làgyamm ngưnjilssoii ta cảuinwm thấqncry sao trêpsomn trờssoii cũhsqvng sáalrlng hơcgstn mộnjilt chúysket.

Phong Kiêpsomu nhìzafon côrsvoalrli trong lòuafdng, lạpspci nhìzafon lêpsomn trờssoii, tuy biếgyamt nhữtfsmng ngôrsvoi sao kia khôrsvong phảuinwi làgyam nhữtfsmng ngưnjilssoii đagkkãtjzm khuấqncrt, trong lòuafdng vẫwzcin vang lêpsomn mộnjilt câalrlu nócmabi, “An Mộnjilc đagkkãtjzmcmab con, hai ngưnjilssoii hãtjzmy yêpsomn nghỉurbg đagkki.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.