Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào
Chương 394 : An Mộc giao cho con, hai người hãy yên nghỉ đi
Editor: Quỷpenr Qủfgcb y
Chiếgyam c xe dừnczc ng ởcywk mộnjil t bêpsom n, An Mộnjil c vàgyam Phong Kiêpsom u tìzafo m mộnjil t tảuinw ng đagkk áalrl lớyrep n chắyrep n giócmab ngồlsdt i xuốsecv ng, Phong Kiêpsom u vẫwzci n bậcbtf n âalrl u phụvzxw c vàgyam giàgyam y da, ngồlsdt i ởcywk đagkk âalrl y cócmab chúyske t tưnjil ơcgst ng phảuinw n, An Mộnjil c tựcbtf a đagkk ầvnmi u vàgyam o vai anh, ngẩnlkh ng đagkk ầvnmi u lêpsom n nhìzafo n sao trêpsom n trờssoi i.
An Mộnjil c mởcywk bia ra uốsecv ng mộnjil t ngụvzxw m, đagkk ang muốsecv n uốsecv ng tiếgyam p thìzafo Phong Kiêpsom u đagkk oạpspc t lấqncr y, anh ngửrxnd a đagkk ầvnmi u mộnjil t ngụvzxw m uốsecv ng hếgyam t nửrxnd a chai, sau đagkk ócmab đagkk ứjnzl ng lêpsom n, bộnjil dáalrl ng vôrsvo cùvlef ng đagkk ẹuinw p trai quyếgyam n rũhsqv .
Chỉurbg thấqncr y anh ngửrxnd a đagkk ầvnmi u, hai tay đagkk ưnjil a lêpsom n miệdjow ng làgyam m loa, hôrsvo ta vàgyam o khoảuinw ng khôrsvo ng, “Hai ngưnjil ờssoi i cócmab thểihhx yêpsom n nghỉurbg rồlsdt i, sau nàgyam y hãtjzm y giao An Mộnjil c cho con, con sẽnyvj chărojy m sócmab c côrsvo ấqncr y thậcbtf t tốsecv t!”
An Môrsvo c trợvqpc n tròuafd n mấqncr t nhìzafo n.
Cáalrl i con ngưnjil ờssoi i trưnjil ớyrep c mặzqhf t ngửrxnd a đagkk ầvnmi u nócmab i chuyệdjow n vớyrep i trờssoi i, thựcbtf c sựcbtf làgyam cáalrl i ngưnjil ờssoi i mặzqhf t dàgyam y khôrsvo ng ai bìzafo nổvqpc i, đagkk ộnjil c đagkk oáalrl n tàgyam mịagkk chúyske úyske t Phong Kiêpsom u?
Côrsvo đagkk ứjnzl ng phắyrep t lêpsom n, vưnjil ơcgst n tay áalrl p lêpsom n tráalrl n anh lầvnmi m bầvnmi m, “Khôrsvo ng cócmab sốsecv t màgyam , chẳfele ng lẽnyvj làgyam ngưnjil ờssoi i kháalrl c trọzafo ng sinh vàgyam o cơcgst thểihhx nàgyam y?”
Nócmab i xong, mộnjil t tay túyske m lấqncr y càgyam vạpspc t Phong Kiêpsom u, hung tợvqpc n nócmab i, “Nócmab i, rốsecv t cuộnjil c ngưnjil ơcgst i làgyam ai? Ngưnjil ơcgst i giấqncr u Phong Kiêpsom u củfgcb a ta đagkk i đagkk âalrl u rồlsdt i?”
Phong Kiêpsom u thấqncr y côrsvo đagkk ùvlef a dai, búyske ng tay lêpsom n tráalrl n côrsvo , “Nghịagkk ch ngợvqpc m!”
An Mộnjil c liềjtkm n buôrsvo ng tay xoa xoa cáalrl i tráalrl n củfgcb a mìzafo nh, “Đcmab au chếgyam t đagkk i đagkk ưnjil ợvqpc c, sao anh lạpspc i búyske ng mạpspc nh nhưnjil vậcbtf y.”
Phong Kiêpsom u nắyrep m tay côrsvo , “Thậcbtf t àgyam ? đagkk ểihhx anh xem xem.”
An Mộnjil c ngâalrl y ngốsecv c nhìzafo n gưnjil ơcgst ng mặzqhf t xinh đagkk ẹuinw p củfgcb a anh, áalrl nh mắyrep t nghiêpsom m túyske c nhìzafo n cáalrl i tráalrl n củfgcb a côrsvo , lậcbtf p tứjnzl c tim đagkk ậcbtf p bìzafo nh bìzafo nh, ngócmab n tay bịagkk anh nắyrep m chặzqhf t..
Mộnjil t nụvzxw hôrsvo n làgyam nh lạpspc nh rơcgst i xuốsecv ng tráalrl n côrsvo , sau đagkk ócmab làgyam Phong Kiêpsom u nhỏmctf giọzafo ng hỏmctf i, “Còuafd n đagkk au khôrsvo ng?”
An Mộnjil c:……………..
Hai máalrl đagkk ỏmctf bừnczc ng, An Mộnjil c quay đagkk ầvnmi u lạpspc i nhìzafo n sao trêpsom n trờssoi i, biếgyam t rõnpuz rồlsdt i còuafd n cốsecv hỏmctf i, “Vừnczc a rồlsdt i anh nócmab i chuyệdjow n vớyrep i ai vậcbtf y?”
“Ba mẹuinw .” Phong Kiêpsom u nócmab i ra hai chữtfsm mặzqhf t khôrsvo ng biếgyam n sắyrep c.
An Mộnjil c trắyrep ng mắyrep t liếgyam c anh mộnjil t cáalrl i, “Ngàgyam y đagkk ócmab khi ba em qua đagkk ờssoi i, em mớyrep i cócmab 10 tuổvqpc i, còuafd n ôrsvo ng 30 tuổvqpc i, vậcbtf y làgyam lớyrep n hơcgst n anh 10 tuổvqpc i! Hơcgst n nữtfsm a….mẹuinw em lớyrep n hơcgst n em mưnjil ờssoi i mấqncr y tuổvqpc i, chắyrep c chỉurbg lớyrep n hơcgst n anh cócmab vàgyam i tuổvqpc i!”
“Cho nêpsom n giờssoi em chêpsom anh giàgyam sao?”
An Mộnjil c lắyrep c đagkk ầvnmi u, “Khôrsvo ng màgyam .”
Phong Kiêpsom u nhípsom u màgyam y.
An Mộnjil c cưnjil ờssoi i pháalrl lêpsom n, chạpspc y chạpspc y ra xa, “Anh khôrsvo ng giàgyam , tuổvqpc i củfgcb a anh cócmab thểihhx xưnjil ng anh chịagkk vớyrep i ba mẹuinw em, bọzafo n họzafo nếgyam u còuafd n sốsecv ng chắyrep c chắyrep n sẽnyvj khôrsvo ng đagkk ồlsdt ng ýrjdv gảuinw em cho anh!”
An Mộnjil c vừnczc a nócmab i vừnczc a cưnjil ờssoi i khanh kháalrl ch, tiềjtkm n cưnjil ờssoi i củfgcb a côrsvo lảuinw nh lócmab t vang lêpsom n giữtfsm a khôrsvo ng gian phiêpsom u đagkk ãtjzm ng.
Phong Kiêpsom u nhin côrsvo vui vẻyske , khócmab e môrsvo i cũhsqv ng bấqncr t giáalrl c nhếgyam ch lêpsom n.
Cho nêpsom n…anh đagkk ang bịagkk chêpsom đagkk ócmab sao?
An Mộnjil c chạpspc y chạpspc y quay đagkk ầvnmi u nhìzafo n Phong Kiêpsom u vẫwzci n đagkk ứjnzl ng tạpspc i chỗcmab khôrsvo ng đagkk uổvqpc i theo, trong lòuafd ng cócmab chúyske t hoảuinw ng sợvqpc .
Chẳfele ng lẽnyvj vìzafo mìzafo nh chêpsom anh giàgyam nêpsom n anh mấqncr t hứjnzl ng sao?
An Mộnjil c vộnjil i vàgyam ng quay lạpspc i, “Nàgyam y, em chỉurbg nócmab i đagkk ùvlef a thôrsvo i màgyam , em…”
Nócmab i đagkk ếgyam n đagkk âalrl y, Phong Kiêpsom u lậcbtf p tứjnzl c xôrsvo ng tớyrep i, chụvzxw p lấqncr y cáalrl nh tay côrsvo , muốsecv n chạpspc y cũhsqv ng khôrsvo ng nổvqpc i, sau đagkk ócmab , anh ra sứjnzl c cùvlef côrsvo , “Em dáalrl m chêpsom anh giàgyam ?”
“Đcmab ừnczc ng……Aaaa! Phong Kiêpsom u…..hahahah!.......anh tha cho em đagkk i…………….”
Tiếgyam ng cưnjil ờssoi i vang thậcbtf t xa, làgyam m ngưnjil ờssoi i ta cảuinw m thấqncr y sao trêpsom n trờssoi i cũhsqv ng sáalrl ng hơcgst n mộnjil t chúyske t.
Phong Kiêpsom u nhìzafo n côrsvo gáalrl i trong lòuafd ng, lạpspc i nhìzafo n lêpsom n trờssoi i, tuy biếgyam t nhữtfsm ng ngôrsvo i sao kia khôrsvo ng phảuinw i làgyam nhữtfsm ng ngưnjil ờssoi i đagkk ãtjzm khuấqncr t, trong lòuafd ng vẫwzci n vang lêpsom n mộnjil t câalrl u nócmab i, “An Mộnjil c đagkk ãtjzm cócmab con, hai ngưnjil ờssoi i hãtjzm y yêpsom n nghỉurbg đagkk i.”
Chiế
An Mộ
Chỉ
An Mô
Cá
Cô
Nó
Phong Kiê
An Mộ
Phong Kiê
An Mộ
Mộ
An Mộ
Hai má
“Ba mẹ
An Mộ
“Cho nê
An Mộ
Phong Kiê
An Mộ
An Mộ
Phong Kiê
Cho nê
An Mộ
Chẳ
An Mộ
Nó
“Đ
Tiế
Phong Kiê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.