Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 385 : Vậy em nói xem, em thích tôi ở điểm nào?

    trước sau   
Editor: Càmaus Chua.

Dung Trạulyech bêtbipn cạulyenh còrwibn cốjwiqbfuenh nóemvui to, “Đrzomâznvey làmaus bạulyen trai củjwiqa côrbbd sao? Tuy rằfzbang nhìbfuen cóemvu chúsceht chắlbovp váfzba, nhưssqwng nóemvui chung làmausdvpfng kháfzba đnakmi, cóemvu phảjzfti anh ta đnakmang cưssqwhtgui phảjzfti khôrbbdng? Cóemvu phảjzfti mắlbovc chứscehng thầfhmdn kinh khôrbbdng bìbfuenh thưssqwhtgung ngay từuikg trong bụgnfang mẹumcq khôrbbdng?”

An Mộnwxqc:……

Vệdasr Uy:…….

Phong Kiêtbipu:……..

Phong Kiêtbipu nghe đnakmưssqwyqrnc hai chữtfdd bạulyen trai, áfzbanh mắlbovt sắlbovc béwqnqn quéwqnqt vềuikg phíjzfta Vệdasr Uy, Vệdasr Uy chỉfdlc cảjzftm thấgnjoy toàmausn thâznven nổxcqbi hếhuuct da gàmaus, theo bảjzftn nărxsung ngồfdlci thẳshbjng ngưssqwhtgui, trong lòrwibng thìbfue lạulyei dởxhdb khóemvuc dởxhdbssqwhtgui, mìbfuenh chắlbovc chắlbovn đnakmang nằfzbam trong tầfhmdm ngắlbovm củjwiqa lãenzgo đnakmulyei! Thậrxsut sựlbbl chuyệdasrn củjwiqa mìbfuenh khôrbbdng liêtbipn quan gìbfue đnakmếhuucn lãenzgo đnakmulyei màmaus!”


An Mộnwxqc đnakmang khôrbbdng biếhuuct giảjzfti thíjzftch nhưssqw thếhuucmauso, Vệdasr Uy đnakmãenzgtbipn tiếhuucng, “Tôrbbdi khôrbbdng phảjzfti bạulyen trai củjwiqa côrbbd An.”

Dung Trạulyech mớhuuci đnakmfhmdu hơwrzxi sửuzfing sốjwiqt, tiếhuucp theo lạulyei càmausng thêtbipm khinh thưssqwhtgung Vệdasr Uy, “Thậrxsut làmausfzbam làmausm màmaus khôrbbdng dáfzbam nhậrxsun, cóemvu bạulyen gáfzbai xinh đnakmumcqp nhưssqw vậrxsuy cóemvubfuemaus phảjzfti giấgnjou? Anh nóemvui xem anh còrwibn đnakmáfzbang mặzbsft đnakmàmausn ôrbbdng sao?”

Vệdasr Uy:……

Dung Trạulyech tiếhuucn lêtbipn phíjzfta trưssqwhuucc mộnwxqt bưssqwhuucc, “Đrzomưssqwhtgung Hạulye, mộnwxqt ngưssqwhtgui đnakmàmausn ôrbbdng nhưssqw vậrxsuy thìbfue tốjwiqt ởxhdb chỗlyvomauso chứsceh? Sao cóemvu thểohyx xứscehng đnakmôrbbdi vớhuuci côrbbd?”

Vệdasr Uy ho khan mộnwxqt tiếhuucng, “Anh Dung, tôrbbdi đnakmãenzgemvui tôrbbdi khôrbbdng phảjzfti bạulyen trai củjwiqa côrbbd An.”

“Nóemvui dốjwiqi ~” Dung Trạulyech trợyqrnn mắlbovt, “Trong xe chẳshbjng lẽaefzrwibn cóemvu ngưssqwhtgui đnakmàmausn ôrbbdng kháfzbac?”

Vệdasr Uy:……

An Mộnwxqc:…..

Dung Trạulyech vưssqwơwrzxn tay chỉfdlc vềuikgssqwhuucng An Mộnwxqc, “Nhưssqw vậrxsuy ngưssqwhtgui đnakmàmausn ôrbbdng nàmausy khôrbbdng hềuikg xứscehng đnakmáfzbang, khôrbbdng hềuikg nghĩlbbl đnakmếhuucn tưssqwơwrzxng lai củjwiqa hai ngưssqwhtgui, vìbfue hạulyenh phúscehc tưssqwơwrzxng lạulyei củjwiqa côrbbd, tôrbbdi cũdvpfng muốjwiqn theo đnakmuổxcqbi côrbbd, Đrzomưssqwhtgung Hạulye, tôrbbdi sẽaefz khôrbbdng từuikg bỏmhel!”

An Mộnwxqc:…….  

Nhìbfuen thấgnjoy áfzbanh mắlbovt lạulyenh bărxsung củjwiqa Phong Kiêtbipu, nhưssqw mộnwxqt con dao nhỏmhel tựlbbla nhưssqw đnakmãenzg đnakmâznvem tớhuuci, An Mộnwxqc nhanh chóemvung lùuluwi vềuikg phíjzfta sau mộnwxqt bưssqwhuucc, tráfzbanh néwqnqfzbanh tay lôrbbdi kéwqnqo củjwiqa Dung Trạulyech, côrbbdssqwhtgui xấgnjou hổxcqb mởxhdb miệdasrng, “Dung lãenzgo sưssqw, chuyệdasrn củjwiqa tôrbbdi khôrbbdng cầfhmdn ah phảjzfti lo lắlbovng, việdasrc kia, khôrbbdng còrwibn gìbfue đnakmohyxemvui, anh cứsceh vềuikg bữtfdda tiệdasrc trưssqwhuucc đnakmi, tôrbbdi còrwibn cóemvu việdasrc…..”

Dung Trạulyech nhìbfuen nhìbfuen An Mộnwxqc, lạulyei nhìbfuen đnakmếhuucn Vệdasr Uy, lắlbovc đnakmfhmdu đnakmfhmdy tiếhuucc nuốjwiqi nhưssqw viếhuuct lêtbipn mặzbsft dòrwibng chữtfdd tiếhuucc nuốjwiqi, “Mộnwxqt bôrbbdng hoa nhàmausi cắlbovm lêtbipn bãenzgi cứsceht trâznveu!”

Nhưssqwng Dung Trạulyech cũdvpfng khôrbbdng phảjzfti ngưssqwhtgui lìbfue lợyqrnm cứscehfzbam chằfzbang lấgnjoy ngưssqwhtgui kháfzbac, nếhuucu An Mộnwxqc tỏmhel tháfzbai đnakmnwxq nhưssqw vậrxsuy, Dung Trạulyech khôrbbdng hềuikg do dựlbbl, chỉfdlc nghiêtbipm túscehc nóemvui, “Nóemvui đnakmếhuucn chuyệdasrn tíjzftnh toáfzban, hôrbbdm nay Dung Trạulyech tôrbbdi phảjzfti nóemvui cho côrbbd biếhuuct, tôrbbdi chấgnjom côrbbd rồfdlci, trừuikg phi hai ngưssqwhtgui kếhuuct hôrbbdn, nếhuucu khôrbbdng tôrbbdi vẫssqwn còrwibn cơwrzx hộnwxqi, phảjzfti khôrbbdng?”


emvui xong, khôrbbdng đnakmyqrni An Mộnwxqc mởxhdb miệdasrng, Dung Trạulyech trựlbblc tiếhuucp xoay ngưssqwhtgui đnakmi vàmauso bữtfdda tiệdasrc.

scehc đnakmi đnakmếhuucn bêtbipn Phong Kiêtbipu, Dung Trạulyech nghiếhuucn rărxsung, “Phong tổxcqbng, anh khôrbbdng vàmauso bữtfdda tiệdasrc sao?”

Ágiwlnh mắlbovt Phong Kiêtbipu nhìbfuen Dung Trạulyech tựlbbla nhưssqw muốjwiqn cho anh ta mộnwxqt nháfzbat dao, “Khôrbbdng đnakmi.”

Dung Trạulyech ồfdlctbipn mộnwxqt tiếhuucng, cũdvpfng khôrbbdng nghĩlbbl nhiềuikgu, nhanh chóemvung rờhtgui đnakmi.

Đrzomyqrni đnakmếhuucn khi bóemvung dáfzbang Dung Trạulyech biếhuucn mấgnjot ởxhdbenzgi đnakmlyvo xe, An Mộnwxqc lúscehc nàmausy mớhuuci nhẹumcq nhàmausng thởxhdb ra.

Nhưssqwng vừuikga mớhuuci nhẹumcq nhàmausng thởxhdb ra, tứscehc khắlbovc toàmausn thâznven lạulyei cứscehng đnakmhtgu.

Phong Kiêtbipu đnakmãenzg tớhuuci trưssqwhuucc mặzbsft côrbbd, trêtbipn môrbbdi mang theo mộnwxqt nụgnfassqwhtgui bíjzftoquzn, lạulyei làmausm cho thầfhmdn tríjzft An Mộnwxqc lạulyenh bărxsung, “Xem ra, nữtfdd vai phụgnfa xuấgnjot sắlbovc nhấgnjot củjwiqa chúscehng ta thựlbblc sựlbbl đnakmưssqwyqrnc hoan nghêtbipnh rồfdlci!”

An Mộnwxqc:……

An Mộnwxqc vộnwxqi vàmausng nâznveng cáfzbanh tay Phong Kiêtbipu lêtbipn, biếhuucn thàmausnh mộnwxqt côrbbdfzbai nhỏmhel thẹumcqn thùuluwng, ngữtfdd khíjzft lấgnjoy lòrwibng lêtbipn tiếhuucng, “Nhưssqwng ngưssqwhtgui ta chỉfdlc thíjzftch mỗlyvoi têtbipn xấgnjou xa nàmausy thôrbbdi ~”

Vệdasr Uy ởxhdb trong xe bêtbipn cạulyenh, nghe thấgnjoy câznveu nóemvui nàmausy nổxcqbi hếhuuct da gàmaus: An tiểohyxu thưssqw, Phong thiếhuucu gia, tôrbbdi cóemvu thểohyxwrzxi íjzftt nóemvui mộnwxqt chúsceht, nhưssqwng đnakmuikgng đnakmem mộnwxqt ngưssqwhtgui còrwibn sốjwiqng sờhtgu sờhtgu nhưssqwrbbdi biếhuucn thàmausnh khôrbbdng khíjzft thếhuuc chứsceh!

Vệdasr Uy nhanh chóemvung đnakmóemvung chặzbsft cửuzfia xe.        

Phong Kiêtbipu nghe lòrwibi nóemvui nũdvpfng nịoquzu đnakmóemvu, cảjzftm giáfzbac nhưssqw toàmausn thâznven cứscehng đnakmhtgu.

Trưssqwhuucc kia cũdvpfng khôrbbdng phảjzfti chưssqwa từuikgng cóemvu nữtfdd minh tinh nàmauso táfzban tỉfdlcnh anh, cũdvpfng làmaus loạulyei giọehtyng đnakmiệdasru nàmausy, anh chỉfdlc cảjzftm thấgnjoy thựlbblc ghêtbip tởxhdbm, nhữtfddng lờhtgui nóemvui ấgnjoy pháfzbat ra từuikgrbbdfzbai nhỏmhelmausy, anh lạulyei cảjzftm thấgnjoy vạulyen phầfhmdn đnakmáfzbang yêtbipu, làmausm cho anh cảjzftm thấgnjoy thầfhmdn tríjzftemvuwrzxi chúsceht nhộnwxqn nhạulyeo.

Phong Kiêtbipu nâznveng cằfzbam côrbbdtbipn, “Vậrxsuy em nóemvui xem, em thíjzftch tôrbbdi ởxhdb đnakmiểohyxm nàmauso?”

Thíjzftch anh ta ởxhdb đnakmiểohyxm nàmauso?

An Mộnwxqc trợyqrnn mắlbovt, lờhtgui nóemvui ấgnjou trĩlbbl nhưssqw vậrxsuy màmaus Phong Kiêtbipu cũdvpfng cóemvu thểohyxemvui ra sao?

Nhưssqwng chợyqrnt lạulyei cảjzftm thấgnjoy đnakmưssqwyqrnc ngưssqwhtgui đnakmàmausn ôrbbdng ôrbbdm vàmauso lòrwibng, xiếhuuct chặzbsft eo, An Mộnwxqc tứscehc khắlbovc cưssqwhtgui tủjwiqm tỉfdlcm mởxhdb miệdasrng, “Tôrbbdi thíjzftch tấgnjot cảjzft!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.