Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 375 : Phong Kiêu, tôi chiên bò bít tết cho anh

    trước sau   
Editor: Càyslh Chua.

“Thậtunnt sao?” giọfpyzng nóqyski An Mộdeyic chứwtiva đptokmtffng cảviclm giábosoc vôrzmwergeng hưzrfung phấoknfn.

Phong Kiêydyqu ghékvudyslho di đptokdeying, khóqyske môrzmwi hơqwyzi nhếbtmach lêydyqn,:”Làyslhrzmwi.”

“Tôrzmwi biếbtmat làyslh anh màyslh.” Giọfpyzng nóqyski củdeyia An Mộdeyic thựmtffc sựmtffzrfung phấoknfn, “Phong Kiêydyqu, tôrzmwi muốydyqn đptokưzrfuoknfc thưzrfuxzuqng, tôrzmwi muốydyqn đptokưzrfuoknfc thưzrfuxzuqng!”

Giọfpyzng nóqyski bìaxiinh tĩdeyinh củdeyia Phong Kiêydyqu truyềbrlmn qua đptokiệkgbbn thoạmxvmi vôrzmwergeng trầdotzm ấoknfm dễluek nghe, “Đbosoưzrfuoknfc rồergei, tôrzmwi biếbtmat rồergei.”

An Mộdeyic bĩdeyiu môrzmwi, đptokang cóqysk hứwtivng nóqyski chuyệkgbbn, “Anh khôrzmwng thểglty giảvicl bộdeyiyslh đptokếbtman giờzjiv mớydyqi biếbtmat sao?”


Phízrfua bêydyqn kia đptokiệkgbbn thoạmxvmi ngừvndeng lạmxvmi mộdeyit chúxgoit, tiếbtmap theo thay đptokdeyii ngữxgoi khízrfu, cóqysk vẻltxkrzmwergeng khoa trưzrfuơqwyzng, “Thậtunnt vậtunny sao? Tôrzmwi đptokang rấoknft vui vìaxii em đptokâlueky!”

An Mộdeyic:….

“Ha ha ha ha ha!” An Mộdeyic cưzrfuzjivi to thàyslhnh tiếbtmang.

eytsng khôrzmwng biếbtmat cưzrfuzjivi bao lâlueku, An Mộdeyic nắsvsem chặskgmt tay, lúxgoic nàyslhy mớydyqi mởxzuq miệkgbbng, “Phong Kiêydyqu, hôrzmwm nay tôrzmwi rấoknft vui.”

“Tôrzmwi biếbtmat.”

“Sao anh biếbtmat?”

“Em nóqyski cho tôrzmwi biếbtmat.”

“Vậtunny hảvicl.” An Mộdeyic mởxzuq miệkgbbng, “Vìaxii chúxgoic mừvndeng tôrzmwi đptokmxvmt giảvicli, tôrzmwi mờzjivi anh ăbvwyn cơqwyzm đptokưzrfuoknfc khôrzmwng?”

Phízrfua đptokydyqi diệkgbbn thấoknfp giọfpyzng cưzrfuzjivi hai tiếbtmang, “Đbosoưzrfuoknfc thôrzmwi!”

Ádwtdnh mắsvset An Mộdeyic sábosong lêydyqn, “Tôrzmwi mờzjivi anh ăbvwyn bòcjsjzrfut tếbtmat nhékvud, tôrzmwi nhớydyqkvud hồergei ởxzuq thàyslhnh phốydyq C, anh rấoknft thízrfuch móqyskn nàyslhy.”

Phong Kiêydyqu:….

“Sắsvsep tớydyqi tôrzmwi cũeytsng bậtunnn họfpyzc chắsvsec khôrzmwng mờzjivi đptokưzrfuoknfc đptokâlueku, hay làyslh tốydyqi nay, tôrzmwi mờzjivi anh bòcjsjzrfut tếbtmat luôrzmwn đptoki! Chúxgoing ta lạmxvmi cóqysk mộdeyit bữxgoia tốydyqi bêydyqn ábosonh nếbtman lãdwtdng mạmxvmn cùergeng nhau, đptokưzrfuoknfc khôrzmwng?”

“……..”


“A lôrzmw, anh còcjsjn đptokóqysk khôrzmwng?” An Mộdeyic nhìaxiin nhìaxiin di đptokdeying, trêydyqn đptokiệkgbbn thoạmxvmi vẫxiymn còcjsjn giữxgoi cuộdeyic gọfpyzi màyslh.

“……ờzjiv” Phízrfua đptokydyqi diệkgbbn ho khan mộdeyit tiếbtmang, “Chúxgoing ta vẫxiymn đptoki ra ngoàyslhi ăbvwyn đptoki.”

An Mộdeyic “A?” mộdeyit tiếbtmang, “Tạmxvmi sao?”

Phong Kiêydyqu ngừvndeng lạmxvmi mộdeyit chúxgoit, “Trong nhàyslhqysk Hạmxvm Nghe Ârybum, em muốydyqn bữxgoia tốydyqi bêydyqn ábosonh nếbtman củdeyia chúxgoing ta cóqysk thêydyqm mộdeyit bóqyskng đptokèiihvn nhưzrfu vậtunny nữxgoia sao?”

An Mộdeyic sao cóqysk thểglty thôrzmwng minh bằnkxkng ngưzrfuzjivi nàyslhy, nhưzrfung sao lạmxvmi cảviclm thấoknfy nhữxgoing lờzjivi nóqyski đptokóqysk nhưzrfu muốydyqn giấoknfu giếbtmam mìaxiinh đptokiềbrlmu gìaxii đptokóqysk nhỉibhb?

Nhưzrfung rõkvudyslhng, anh ta nóqyski rấoknft cóqyskzrfu.

An Mộdeyic đptokdeyit nhiêydyqn cảviclm thấoknfy, bảvicln thâluekn ởxzuq thủdeyi đptokôrzmweytsng chưzrfua đptokếbtman căbvwyn hộdeyi, cóqysk phảvicli đptokãdwtd quábosozrfu trízrfu rồergei khôrzmwng!

Nhìaxiin xem, hiệkgbbn tạmxvmi muốydyqn tìaxiim mộdeyit nơqwyzi riêydyqng tưzrfu đptokglty hẹtunnn hòcjsjeytsng khóqysk khăbvwyn.

Phong Kiêydyqu nhưzrfu sợoknfrzmwqyski thêydyqm đptokiềbrlmu gìaxii, lậtunnp tứwtivc đptokưzrfua ra quyếbtmat đptokrhjdnh, “Tôrzmwi đptoki đptokskgmt nhàyslhyslhng đptokâlueky.”

“Đbosoưzrfuoknfc đptokưzrfuoknfc, vậtunny anh tìaxiim nơqwyzi nàyslho kízrfun đptokábosoo mộdeyit chúxgoit nhékvud, tôrzmwi khôrzmwng muốydyqn cóqysk tai tiếbtmang khôrzmwng hay.”

“Đbosoưzrfuoknfc.”

An Mộdeyic nóqyski tớydyqi đptokâlueky, liềbrlmn nhìaxiin thấoknfy phízrfua trưzrfuydyqc cóqysk Dung Trạmxvmch, Ngôrzmwzrfuzrfu, Đbosoàyslho Nhạmxvmc Hạmxvmo, còcjsjn cóqysk cảvicl đptokmxvmo diễluekn cùergeng nhâluekn viêydyqn đptokyslhn phim đptokwtivng cábosoch đptokóqysk khôrzmwng xa đptokang phấoknft phấoknft tay vớydyqi côrzmw, nhìaxiin thấoknfy ábosonh mắsvset tòcjsjcjsj củdeyia An Mộdeyic, Ngôrzmwzrfuzrfu liềbrlmn làyslhm mộdeyit đptokdeying tábosoc nhưzrfu đptokang ăbvwyn cơqwyzm.

An Mộdeyic lậtunnp tứwtivc hiểgltyu ra, côrzmw khẽkvudkvudyslho đptokdotzu mìaxiinh,:”Phong Kiêydyqu ~~”

Phong Kiêydyqu nghe thấoknfy giọfpyzng đptokiệkgbbu ấoknfy, biếbtmat chắsvsec làyslhqysk chuyệkgbbn khôrzmwng hay, “Sao?”

Phong Kiêydyqu:…..”Vậtunny nêydyqn? Anh tớydyqi chỗfxnqrzmwi chơqwyzi mộdeyit lúxgoic đptokưzrfuoknfc khôrzmwng?”

Phong Kiêydyqu đptokang đptokwtivng đptokydyqi diệkgbbn Vệkgbb Uy, cúxgoii đptokdotzu xem văbvwyn kiệkgbbn, nghe nóqyski nhưzrfu thếbtma lỗfxnq tai lậtunnp tứwtivc dựmtffng đptokwtivng lêydyqn.

An tiểgltyu thưzrfuqyskboso gan thậtunnt làyslh to quáboso nhỉibhb! Cũeytsng dábosom mờzjivi thiếbtmau gia đptokếbtman chơqwyzi sao?

Vệkgbb Uy ngẩnhzwng đptokdotzu lêydyqn, đptokôrzmwi mắsvset liếbtmac liếbtmac mộdeyit chúxgoit, liềbrlmn tứwtivc khắsvsec bịrhjd Phong Kiêydyqu làyslhm cho phábosot sợoknf, cúxgoii đptokdotzu giảvicl đptokiếbtmac, trong lòcjsjng đptokergeng thờzjivi nghĩdeyi: mìaxiinh làyslh khôrzmwng khízrfu, mìaxiinh làyslh khôrzmwng khízrfu….

An Mộdeyic dởxzuq khóqyskc dởxzuqzrfuzjivi.

Giọfpyzng nóqyski củdeyia ngưzrfuzjivi đptokàyslhn ôrzmwng rõkvudyslhng làyslh vẫxiymn bìaxiinh tĩdeyinh, nhưzrfung sao lạmxvmi cóqysk mộdeyit chúxgoit lạmxvmnh lẽkvudo đptokếbtman hoảviclng sợoknf nhưzrfu vậtunny!

An Mộdeyic lấoknfy lòcjsjng mởxzuq miệkgbbng, “Chuyệkgbbn đptokóqysk, tôrzmwi sẽkvud bồergei thưzrfuzjivng xứwtivng đptokábosong cho anh, đptokưzrfuoknfc khôrzmwng?”

“Bồergei thưzrfuzjivng thếbtmayslho?”

An Mộdeyic cắsvsen môrzmwi, “Tôrzmwi chiêydyqn bòcjsjzrfut tếbtmat cho anh ăbvwyn!”

Phong Kiêydyqu:…..

Từvnde phízrfua xa, Ngôrzmwzrfuzrfu gọfpyzi to mộdeyit tiếbtmang An Mộdeyic, đptokábosom ngưzrfuzjivi kia đptokãdwtdydyqn xe hếbtmat, An Mộdeyic nóqyskng nảvicly, “Tạmxvmm thờzjivi nhưzrfu thếbtma đptokãdwtd nhékvud, tôrzmwi treo mábosoy đptokâlueky.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.