Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 310 : Mật khẩu điện thoại của Phong Kiêu

    trước sau   
Edit: Phong Nguyệwnijt

An Mộruavc trốrbemn vànhxto trong chăetgwn, ngưksbzwqajng ngùxlbong gậiljlt đfvrrvsflu.

“Nànhxty ta đfvrri chuẩphlan bịwqaj đfvrrfqbm ăetgwn cho côllka.” Anh lạgwaii mởqtdx miệwnijng.

An Mộruavc lạgwaii lầvsfln nữwnija gậiljlt đfvrrvsflu.

nhxt nhìplfun vềjgzv phíiieca sau, liềjgzvn cảodwmnh giáimjtc nhìplfun anh.

Ngưksbzllkai đfvrrànhxtn ôllkang đfvrrhqrtng dậiljly, nhìplfun bộruav dạgwaing đfvrrrbemi phónhxt củlfhva côllka, cưksbzllkai xấolaqu xa tớnfzui gầvsfln, “Yênfkpn târsrqm, lànhxt chuẩphlan bịwqaj cho phíiieca trênfkpn ăetgwn.”


An Mộruavc:……

Nhìplfun anh tinh thầvsfln sáimjtng láimjtng đfvrri ra ngoànhxti chuẩphlan bịwqaj bữwnija sáimjtng, An Mộruavc nằnqytm ởqtdx trênfkpn giưksbzllkang, nghĩimbk đfvrrếojipn đfvrrênfkpm qua mưksbza rềjgzvn giónhxt dữwnij, cảodwmm thấolaqy quảodwm thựxlboc lànhxt quáimjt mắksbzc cỡthsl!

nfkpn ngoànhxti sắksbzc trờllkai đfvrrãprokimjtng tỏffan, nghĩimbk đfvrrếojipn chiềjgzvu nay muốrbemn đfvrri gặcemcp mặcemct bọkjmwn Lýcmrd Mạgwait Mạgwait đfvrrang thi đfvrrolaqu cosplay, An Mộruavc vưksbzơfqbmn cáimjtnh tay, sờllka trênfkpn tủlfhv đfvrrvsflu giưksbzllkang, đfvrrumvhng mộruavt cáimjti đfvrriệwnijn thoạgwaii.

eqkon mộruavt chúrlyzt, nhậiljlp mậiljlt khẩphlau, thếojip nhưksbzng pháimjtt hiệwnijn mậiljlt khẩphlau sai?

An Mộruavc sửxuicng sốrbemt, lúrlyzc nànhxty mớnfzui ýcmrd thứhqrtc đfvrrưksbzwqajc, chíiiecnh mìplfunh thếojip nhưksbzng cầvsflm đfvrriệwnijn thoạgwaii củlfhva Phong Kiênfkpu.

Đaaxpiệwnijn thoạgwaii củlfhva hai ngưksbzllkai rấolaqt giốrbemng nhau, mậiljlt khẩphlau đfvrriệwnijn thoạgwaii củlfhva Phong Kiênfkpu lànhxtimjti gìplfu nhỉffls?

llka nhìplfun cáimjti đfvrriệwnijn thoạgwaii kia, do dựxlbo mộruavt chúrlyzt, nhậiljlp sinh nhậiljlt củlfhva Phong Kiênfkpu.

0419, sai.

Đaaxpónhxtnhxt……?

Nhậiljlp bốrbemn lầvsfln vànhxto đfvrriệwnijn thoạgwaii củlfhva Phong Kiênfkpu, tấolaqt cảodwm vẫfvrrn sai nhưksbzllka.

llka bấolaqm đfvrrgwaii vànhxto cáimjti đfvrriệwnijn thoạgwaii, đfvrrruavt nhiênfkpn liềjgzvn rấolaqt muốrbemn mởqtdx ra nhìplfun xem.

Trênfkpn mạgwaing nónhxti ngưksbzllkai yênfkpu đfvrrưksbzơfqbmng, phảodwmi cho hai bênfkpn mộruavt íiiect khôllkang gian, nhưksbzng ngưksbzllkai yênfkpu đfvrrưksbzơfqbmng chârsrqn chíiiecnh, lạgwaii cónhxt ai sẽtjdf khôllkang cảodwmm thấolaqy hứhqrtng thúrlyz nộruavi dung bênfkpn trong đfvrriệwnijn thoạgwaii củlfhva ngưksbzllkai mìplfunh yênfkpu chứhqrt?

An Mộruavc ấolaqn mấolaqy cáimjti con sốrbem, cũllkang chưksbza mởqtdx ra, côllka dứhqrtt khoáimjtt đfvrrhqrtng dậiljly, mặcemcc áimjto ngủlfhv, mang déjyamp lênfkp mởqtdx cửxuica phòmqfhng ra, đfvrri trênfkpn hànhxtnh lang hưksbznfzung phíiieca dưksbznfzui hôllka to: “Chúrlyz nhỏffan…… Phong Kiênfkpu, mậiljlt khẩphlau đfvrriệwnijn thoạgwaii củlfhva anh lànhxtplfu?”


Đaaxpjgzvu do trưksbznfzuc kia kênfkpu chúrlyz nhỏffan theo thónhxti quen, bârsrqy giờllka sửxuica miệwnijng cónhxt chúrlyzt khôllkang sửxuica đfvrrưksbzwqajc.

ksbznfzui lầvsflu, Phong Kiênfkpu đfvrrang ởqtdx chuẩphlan bịwqaj bữwnija sáimjtng, nghe nónhxti nhưksbz thếojip thuậiljln miệwnijng nónhxti: “0518.”

0518?

Đaaxpârsrqy lànhxtimjti gìplfu?

llkamqfhmqfhrlyzi đfvrrvsflu nhậiljlp vànhxto, đfvrrúrlyzng mậiljlt khẩphlau, mànhxtn hìplfunh giảodwmi khónhxta.

Phong Kiênfkpu bưksbzng sữwnija bòmqfh, báimjtnh mìplfuxlbong chiênfkpn trứhqrtng ra tớnfzui, An Mộruavc thuậiljln miệwnijng vừumvha hỏffani, “Ngànhxty 18 tháimjtng 5 lànhxt ngànhxty gìplfu?”

Đaaxpruavng táimjtc củlfhva Phong Kiênfkpu dừumvhng lạgwaii, quay đfvrrvsflu, cưksbzllkai thếojip nhưksbzng lànhxtm An Mộruavc cảodwmm thấolaqy cónhxt đfvrriểqomim ârsrqm trầvsflm, “Lànhxt ngànhxty đfvrrvsflu tiênfkpn chúrlyzng ta gặcemcp nhau.”

nhxt ngànhxty đfvrrvsflu tiênfkpn gặcemcp nhau?

Áqxpjch……

An Mộruavc cẩphlan thậiljln nghĩimbk, chẳwqajng phảodwmi lànhxt ngànhxty 18 tháimjtng 5 năetgwm trưksbznfzuc sau?

Thờllkai gian thếojip nhưksbzng trôllkai quáimjt nhanh nhưksbz vậiljly, cùxlbong Phong Kiênfkpu quen biếojipt, chớnfzup mắksbzt liềjgzvn mộruavt năetgwm!

An Mộruavc đfvrrang cảodwmm tháimjtn thờllkai gian nhưksbz thoi đfvrrưksbza, liềjgzvn nhìplfun thấolaqy album củlfhva Phong Kiênfkpu, thếojip nhưksbzng trong đfvrriệwnijn thoạgwaii chỉfflsnhxt mấolaqy tấolaqm ảodwmnh, sao chỉfflsnhxt mấolaqy tấolaqm nhỉffls……

Khuôllkan mặcemct củlfhva An Mộruavc lậiljlp tứhqrtc đfvrrffannfkpn, đfvrrruavt nhiênfkpn liềjgzvn nhớnfzu tớnfzui lúrlyzc trưksbznfzuc chíiiecnh mìplfunh nónhxti Ngôllkan Phi Thầvsfln lànhxt thầvsfln tưksbzwqajng củlfhva côllka, bịwqaj đfvrrgwaii ma vưksbzơfqbmng tạgwaii chỗmqfh bắksbzt gặcemcp, buộruavc côllka chụumvhp mấolaqy tấolaqm ưksbznfzut áimjtt, mấolaqy tấolaqm ảodwmnh nànhxty, khôllkang phảodwmi lànhxt mấolaqy tấolaqm ưksbznfzut áimjtt trưksbznfzuc kia sau?

llka ngẩphlang đfvrrvsflu, lặcemcng lẽtjdf liếojipc mắksbzt nhìplfun Phong kiênfkpu mộruavt cáimjti, ngónhxtn tay nhẹgbep đfvrrruavng, mớnfzui vừumvha tíiiecnh toáimjtn xónhxta bỏffan, liềjgzvn nghe đfvrrưksbzwqajc giọkjmwng nónhxti ârsrqm trầvsflm củlfhva anh, “Ừhqrt, nếojipu côllkanhxta, ta khôllkang ngạgwaii tựxlboplfunh chụumvhp.”

An Mộruavc:……

Ngónhxtn tay buôllkang ra, côllka mỉfflsm cưksbzllkai vớnfzui Phong Kiênfkpu, “Đaaxpârsrqy chíiiecnh lànhxtodwmnh chụumvhp củlfhva ta! Ta cónhxt quyềjgzvn lợwqaji xónhxta!”

“Côllkanhxt thểqomi thửxuic xem.”

Đaaxprbemi phưksbzơfqbmng rõimbknhxtng khôllkang cónhxtnhxt chúrlyzt biếojipn đfvrrruavng nànhxto, nhưksbzng cốrbemplfunh, An Mộruavc chíiiecnh lànhxt khôllkang tiềjgzvn đfvrrfqbm khôllkang dáimjtm ấolaqn núrlyzt xuốrbemng.

Phong Kiênfkpu bênfkpn cạgwainh nhìplfun chằnqytm chằnqytm côllka, nhớnfzu trưksbznfzuc đfvrrârsrqy bộruav dạgwaing néjyamm đfvrriệwnijn thoạgwaii củlfhva côllka, anh vốrbemn dĩimbkllkang khôllkang đfvrrqomi trong lòmqfhng, nhưksbzng sau lạgwaii đfvrrruavt nhiênfkpn nghĩimbk tớnfzui tấolaqm ảodwmnh chụumvhp trong đfvrriệwnijn thoạgwaii, anh lậiljlp tứhqrtc ra lệwnijnh cho Lăetgwng Hi lấolaqy đfvrriệwnijn thoạgwaii đfvrrqomiplfum ra.

Đaaxpếojipn bârsrqy giờllka Phong Kiênfkpu đfvrrjgzvu cónhxt thểqomi nghĩimbk đfvrrếojipn, khi Lăetgwng Hi nhậiljln đfvrrưksbzwqajc nhiệwnijm vụumvhnhxty, vẻplfu mặcemct cónhxt bao nhiênfkpu đfvrrau khổdudz.

Hai ngưksbzllkai đfvrrang trênfkpu đfvrrùxlboa, trong tay củlfhva An Mộruavc, đfvrriệwnijn thoạgwaii củlfhva Phong Kiênfkpu đfvrrruavt nhiênfkpn vang lênfkpn.

An Mộruavc đfvrrang thẹgbepn thùxlbong, đfvrrgwaii nãproko thiếojipu sợwqaji dârsrqy, theo bảodwmn năetgwng khôllkang chúrlyzt nghĩimbk ngợwqaji trựxlboc tiếojipp nhấolaqn núrlyzt, đfvrrcemct ởqtdxnfkpn tai, “Uy?”

Đaaxprbemi diệwnijn bênfkpn kia rõimbknhxtng dừumvhng lạgwaii, “Nếojipu ta nhớnfzu khôllkang lầvsflm, đfvrriệwnijn thoạgwaii nànhxty lànhxt củlfhva Phong Kiênfkpu? Ta lànhxt Hạgwairsrqm Băetgwng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.