Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 284 : Anh không giận em, chúng mình làm lành đi

    trước sau   
Editor: Quỷjgkv Quỷjgkv

Mảkatsi nhìvibgn theo bóospmng lưkrsrng đnvlprlwxi phưkrsrơijtyng, côqhwg liềhpqpn nhậgwedn thấpgoby Phong Kiêlrcou đnvlpang đnvlpi vềhpqp phíjovna mìvibgnh.

qhwg nhìvibgn thấpgoby Phong Kiêlrcou vưkrsrơijtyn tay ra, dưkrsrszeong nhưkrsr muốrlwxn túwgnzm lấpgoby côqhwg, nhưkrsrng lạrklsi đnvlpwgnzt nhiêlrcon khựvvsong lạrklsi, xoay ngưkrsrszeoi vềhpqp phíjovna biệfsoot thựvvso, “Lạrklsi đnvlpâwdvay!”

An Mộwgnzc vẫwgnzn đnvlpexsjng yêlrcon.

Phong Kiêlrcou quay đnvlpnkviu, hung tợgqdqn mởiqsg miệfsoong, “Làqgsj em tựvvso đnvlpi đnvlpếszeon đnvlpâwdvay hay tôqhwgi tớhmryi bếszeo em vàqgsjo?”

An Mộwgnzc cắbeffn rătvbyng, têlrcon khốrlwxn kiếszeop nàqgsjy!


qhwg đnvlpi theo sau Phong Kiêlrcou, thậgwedp phầnkvin xa cáewhvch vàqgsj lạrklsnh lùnkving.

krsrhmryc vàqgsjo biệfsoot thựvvso, Phong Kiêlrcou liềhpqpn chỉdrgxqgsjo sôqhwg pha, “Ngồnvlpi xuốrlwxng.”

An Mộwgnzc vẫwgnzn đnvlpexsjng, “Khôqhwgng cầnkvin đnvlpâwdvau, chúwgnzng ta nóospmi rõitmlqgsjng luôqhwgn đnvlpi.”

qhwg nhìvibgn Phong Kiêlrcou, “Anh Phong, tôqhwgi sẽitml lậgwedp tứexsjc rờszeoi khỏuujvi đnvlpâwdvay….”

“Đaypzi khỏuujvi đnvlpâwdvay sau đnvlpóospmnkvii đnvlpnkviu vàqgsjo vòmqhpng tay thầnkvin tưkrsrgqdqng em àqgsj?” Phong Kiêlrcou híjovnp mắbefft, cơijtyn giậgwedn vừunoaa mớhmryi kìvibgm chếszeo giờszeo lạrklsi bắbefft đnvlpnkviu nhen nhóospmm.

An Mộwgnzc sửycuyng sốrlwxt nhìvibgn anh.

Đaypzwgnzt nhiêlrcon cảkatsm thấpgoby buồnvlpn cưkrsrszeoi, anh cóospmkrsrewhvch gìvibgospmi ra câwdvau đnvlpóospm?

An Mộwgnzc cũrpcyng khôqhwgng giảkatsi thíjovnch, đnvlpi thẳhmryng lêlrcon lầnkviu.

Phong Kiêlrcou nhìvibgn theo bóospmng lưkrsrng côqhwg, cóospm chúwgnzt đnvlpau đnvlpnkviu xoa xoa cáewhvi tráewhvn, anh ởiqsglrcon côqhwg sao lúwgnzc nàqgsjo cũrpcyng làqgsj nhưkrsr vậgwedy?

Phong Kiêlrcou xoay ngưkrsrszeoi đnvlpi lêlrcon theo, vừunoaa mởiqsg cửycuya phòmqhpng ngủvnhq thìvibg sữknlmng lạrklsi.

Anh nhìvibgn thấpgoby côqhwg đnvlpang thu dọvvrfn đnvlpnvlp đnvlprklsc.

Đaypziềhpqpu nàqgsjy cóospm nghĩcjuca, nhữknlmng gìvibgqhwg vừunoaa nóospmi làqgsj thậgwedt?

Phong Kiêlrcou nhíjovnu màqgsjy bưkrsrhmryc vàqgsjo, “Em muốrlwxn làqgsjm gìvibg?”


An Mộwgnzc liếszeoc anh mộwgnzt cáewhvi, khôqhwgng đnvlpezrp ýysjm đnvlpếszeon, tiếszeop tụknlmc lấpgoby quầnkvin áewhvo trong tủvnhq ra, sau đnvlpóospm xoay ngưkrsrszeoi lấpgoby va ly củvnhqa mìvibgnh ra xếszeop quầnkvin áewhvo vàqgsjo.

qhwg xếszeop xong bộwgnz thứexsj nhấpgobt, đnvlpospmt sang mộwgnzt bêlrcon, bắbefft đnvlpnkviu xếszeop bộwgnz thứexsj hai.

Nhưkrsrng bộwgnz thứexsj hai còmqhpn chưkrsra xếszeop xong, Phong Kiêlrcou liềhpqpn giậgwedt bộwgnz thứexsj nhấpgobt ra.

An Mộwgnzc hơijtyi dừunoang tay mộwgnzt chúwgnzt, cắbeffn chặospmt rătvbyng tiếszeop tụknlmc xếszeop.

Bộwgnz thứexsj hai vừunoaa xếszeop xong, côqhwg cầnkvim lấpgoby bộwgnz thứexsj nhấpgobt, nhưkrsrng bộwgnz thứexsj nhấpgobt còmqhpn chưkrsra xếszeop lạrklsi đnvlpưkrsrgqdqc Phong Kiêlrcou lạrklsi làqgsjm rốrlwxi bộwgnz thứexsj hai.

An Mộwgnzc híjovnt mộwgnzt hơijtyi thậgwedt sâwdvau, cảkatsm thấpgoby mìvibgnh sắbeffp bịjovn con ngưkrsrszeoi nàqgsjy làqgsjm cho pháewhvt đnvlplrcon.

qhwg dừunoang tay nhìvibgn anh, “Anh Phong, rốrlwxt cuộwgnzc anh muốrlwxn gìvibg?”

Phong Kiêlrcou vỗmzfp vỗmzfplrcon cạrklsnh mìvibgnh, “Lạrklsi đnvlpâwdvay.”

An Mộwgnzc đnvlpexsjng bấpgobt đnvlpwgnzng.

Phong Kiêlrcou thởiqsgqgsji, đnvlpi tớhmryi muốrlwxn kéxtimo tay côqhwg.

An Mộwgnzc vung tay lêlrcon, ngồnvlpi xuốrlwxng, “Tôqhwgi ngồnvlpi, nóospmi đnvlpi.”

Phong Kiêlrcou lấpgoby thuốrlwxc làqgsjm tan máewhvu đnvlpôqhwgng trong hộwgnzp thuốrlwxc ra, rồnvlpi nắbeffm lấpgoby cổykgq tay An Mộwgnzc.

Bịjovnqgsjn tay cứexsjng nhưkrsr théxtimp nguộwgnzi củvnhqa anh nắbeffm lấpgoby, An Mộwgnzc khôqhwgng thểezrp pháewhvn kháewhvng nổykgqi, côqhwg ngoan ngoãisgnn ngồnvlpi nhìvibgn anh.

Sau đnvlpóospm, liềhpqpn nhìvibgn thấpgoby Phong Kiêlrcou xốrlwxc tay áewhvo củvnhqa côqhwglrcon, nhìvibgn cáewhvnh tay đnvlpưkrsrgqdqc anh nặospmn máewhvu đnvlpvvrfng ra, anh ởiqsglrcon cạrklsnh thấpgobp giọvvrfng mởiqsg miệfsoong, “Đaypzau khôqhwgng?”

An Mộwgnzc nghe lờszeoi nàqgsjy, trong lòmqhpng đnvlpau xóospmt khôqhwgng tưkrsriqsgng tưkrsrgqdqng đnvlpưkrsrgqdqc.

qhwg cắbeffn môqhwgi.

Đaypzau khôqhwgng?

Đaypzưkrsrơijtyng nhiêlrcon làqgsj đnvlpau.

Nhưkrsrng tim còmqhpn đnvlpau hơijtyn.

Ngưkrsrszeoi đnvlpàqgsjn ôqhwgng nàqgsjy rõitmlqgsjng đnvlpãisgn trảkats tựvvso do cho côqhwg rồnvlpi, vìvibg sao vẫwgnzn còmqhpn dịjovnu dàqgsjng nhưkrsr thếszeo?

An Mộwgnzc nghiêlrcong đnvlpnkviu, cốrlwx gắbeffng khôqhwgng đnvlpezrp anh pháewhvt hiệfsoon áewhvnh lệfsoo trong mắbefft mìvibgnh, míjovnm môqhwgi nóospmi, “Anh Phong, thuốrlwxc đnvlpãisgnqhwgi xong rồnvlpi, tôqhwgi đnvlpi đnvlpưkrsrgqdqc chưkrsra?”

rpcyng khôqhwgng ngờszeo vừunoaa mớhmryi nóospmi ra, thắbefft lưkrsrng đnvlpãisgn bịjovn ngưkrsrszeoi đnvlpàqgsjn ôqhwgng ôqhwgm lấpgoby, sao đnvlpóospm anh đnvlpưkrsra tay vuốrlwxt ve lưkrsrng mìvibgnh nóospmi, “Đaypzưkrsrgqdqc rồnvlpi, Mộwgnzc Mộwgnzc, anh khôqhwgng giậgwedn em, chúwgnzng mìvibgnh làqgsjm làqgsjnh đnvlpi.”

Đaypzwgnzt táewhvc củvnhqa anh vôqhwgnkving nhẹjgkv nhàqgsjng, giốrlwxng nhưkrsr An Mộwgnzc chíjovnnh làqgsj đnvlpnvlp sứexsj quýysjm giáewhv nhấpgobt, khôqhwgng cẩkrsrn thậgwedn sẽitml vỡpyyp vụknlmn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.