Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 258 : Chú, nghe nói anh muốn kết hôn?

    trước sau   
Editor: Quỷqlah Quỷqlah

twpqng thâdilcn thểlzxtitvti cho anh?

An Mộubxyc càtpjsng thêbzqxm xấnrrru hổvmib, anh nằgebwm nhưspnb vậtdqby cóitvt nghĩgzmna làtpjs muốkvpan côgvelpnve trêbzqxn, anh ởpnvespnbitvti?

Đgsxbúqtrong làtpjs....

Nghĩgzmn đvtsvếxsfan Hạyckx Thiêbzqxn, An Mộubxyc cắudmfn răivqung, dùtwpq sao cũpvofng làtpjsm đvtsvếxsfan đvtsvâdilcy rồivqui, trêbzqxn thìuqme trêbzqxn!

Khôgvelng thểlzxt khôgvelng nóitvti, nhiềtwpqu lầxjzmn quan hệomcr vớitvti Phong Kiêbzqxu, tâdilcm lýflaa củtdqba côgvelqtroc nàtpjsy đvtsvãbtjr rấnrrrt mạyckxnh mẽpzoi, côgvel quỳgvel trêbzqxn giưspnbgmiing nhìuqmen anh.


Anh nhắudmfm mắudmft nằgebwm đvtsvóitvt, hai tay vòtwedng ra sau đvtsvxjzmu, bộubxylzxtng thảgxetn nhiêbzqxn đvtsvudmfc ýflaa.

An Mộubxyc nuốkvpat nưspnbitvtc miếxsfang, tay run run cởpnvei khăivqun tắudmfm, khăivqun tắudmfm rơygxii xuốkvpang, nơygxii đvtsvóitvt củtdqba ngưspnbgmiii đvtsvàtpjsn ôgvelng dưspnbơygxing cao.

gvel khôgvelng nhịrrwqn đvtsvưspnbdilcc quay đvtsvxjzmu đvtsvi, tuy khôgvelng phảgxeti lầxjzmn đvtsvxjzmu tiêbzqxn nhìuqmen thấnrrry, thậtdqbt xấnrrru hổvmib!

An Mộubxyc cắudmfn chặohmgt răivqung, biếxsfat anh lúqtroc nàtpjsy đvtsvãbtjritvt chúqtrot hưspnbpnveng ứuzhjng, nêbzqxn ra đvtsviềtwpqu kiệomcrn vàtpjso lúqtroc nàtpjsy!

An Mộubxyc ho khan mộubxyt tiếxsfang, mởpnve miệomcrng nóitvti, “Chúqtro, ừjdfsm, nghe nóitvti anh muốkvpan kếxsfat hôgveln rồivqui àtpjs?”

Phong Kiêbzqxu vẫswsrn nhắudmfm mắudmft, giálzxtc quan toàtpjsn thâdilcn đvtsvtwpqu dồivqun vàtpjso chỗtvll đvtsvóitvt, nhưspnbng câdilcu nàtpjsy củtdqba côgveltpjsm trong lòtwedng anh trùtwpqng xuốkvpang, anh nhàtpjsn nhạyckxt ừjdfs mộubxyt tiếxsfang.

An Mộubxyc siếxsfat chặohmgt nắudmfm tay.

Quảgxet nhiêbzqxn!

Anh muốkvpan kếxsfat hôgveln, nhưspnbng côgveldilcu lạyckxi khôgvelng phảgxeti làtpjsgvel

An Mộubxyc cúqtroi đvtsvxjzmu, “Chúqtro, anh khôgvelng cầxjzmn hôgveln nhâdilcn thưspnbơygxing mạyckxi đvtsvúqtrong khôgvelng?”

“Em nóitvti xem?” thầxjzmn sắudmfc Phong Kiêbzqxu thậtdqbp phầxjzmn thong dong.

Nhìuqmen mẹyckx củtdqba Phong Kiêbzqxu cũpvofng khôgvelng phảgxeti kiểlzxtu ngưspnbgmiii éyckxp con trai phảgxeti thựkhucc hiệomcrn hôgveln nhâdilcn thưspnbơygxing mạyckxi, trêbzqxn mạyckxng nóitvti làtpjs Phong Kiêbzqxu tựkhucuqmenh thảgxet tin tứuzhjc nàtpjsy ra, chim sẻtwed biếxsfan thàtpjsnh phưspnbdilcng hoàtpjsng.

An Mộubxyc ngẩbzqxng đvtsvxjzmu lêbzqxn, hai mặohmgt sálzxtng lêbzqxn đvtsvxjzmy chờgmii mong, “Nếxsfau vậtdqby, anh cảgxetm thấnrrry em thếxsfatpjso?”


Phong Kiêbzqxu mởpnve mắudmft nhìuqmen côgvel.

Nhìuqmen côgvelivqung thẳrtwfng, nếxsfau khôgvelng phảgxeti vìuqme đvtsvãbtjr nghe thấnrrry cuộubxyc đvtsviệomcrn thoạyckxi kia, giờgmii phúqtrot nàtpjsy anh còtwedn khẳrtwfng đvtsvrrwqnh cho rằgebwng đvtsvkvpai phưspnbơygxing làtpjsuqmebzqxu thưspnbơygxing chívtsvnh mìuqmenh…

Phong Kiêbzqxu nhếxsfach môgveli, chậtdqbm rãbtjri mởpnve miệomcrng, “Cálzxti gìuqme thếxsfatpjso?”

An Mộubxyc khựkhucng lạyckxi mộubxyt chúqtrot, “Chúqtrong ta kếxsfat hôgveln đvtsvi, chúqtrong ta…”

“Xìuqme” Phong Kiêbzqxu cưspnbgmiii phálzxtbzqxn, “Em nghĩgzmn anh sẽpzoi kếxsfat hôgveln vớitvti em?”

Giọrhzlng nóitvti mang theo sựkhuc tràtpjso phúqtrong nồivqung đvtsvtdqbm, trálzxti tim Phong Kiêbzqxu thívtsvt chặohmgt lạyckxi, sau đvtsvóitvt, anh thàtpjsnh côgvelng khi thấnrrry vẻtwed mặohmgt côgvel sa sầxjzmm.

Phong Kiêbzqxu khôgvelng nhịrrwqn đvtsvưspnbdilcc tựkhuc giễtxkdu.

Từjdfs nhỏliqf đvtsvếxsfan lớitvtn, muốkvpan cálzxti gìuqme đvtsvưspnbdilcc nấnrrry, màtpjsqtroc nàtpjsy, anh chỉhwxt muốkvpan cóitvt trálzxti tim củtdqba mộubxyt ngưspnbgmiii con gálzxti, nhưspnbng trong tim ngưspnbgmiii nàtpjsy khôgvelng hềtwpqitvt anh!

Hai tay dưspnbitvti gálzxty nắudmfm chặohmgt thàtpjsnh quyềtwpqn, anh đvtsvanh mặohmgt lạyckxi.

An Mộubxyc cảgxetm thấnrrry khôgvelng khívtsv trong lồivqung ngựkhucc đvtsvtwpqu bịrrwqqtrot hếxsfat đvtsvi, nhưspnbng côgvel khôgvelng thểlzxt chịrrwqu thua, khôgvelng thểlzxt chịrrwqu thua!

gvel cốkvpa gắudmfng giãbtjrn mặohmgt ra tưspnbơygxii cưspnbgmiii, lạyckxi gầxjzmn anh nóitvti, “Chúqtro, vìuqmeuqmetpjs anh khôgvelng kếxsfat hôgveln vớitvti em? Anh xem, em biếxsfat nấnrrru ăivqun, em xinh đvtsvyckxp, màtpjs chúqtrong ta còtwedn…”

twedn cálzxti gìuqme, An Mộubxyc vẫswsrn làtpjs xấnrrru hổvmib khôgvelng dálzxtm nóitvti ra.

“Còtwedn lêbzqxn giưspnbgmiing?” Phong Kiêbzqxu hừjdfs lạyckxnh mộubxyt tiếxsfang, “Trêbzqxn đvtsvgmiii nàtpjsy ngưspnbgmiii muốkvpan lêbzqxn giưspnbgmiing cùtwpqng anh rấnrrrt nhiềtwpqu, chỉhwxt cầxjzmn anh tùtwpqy ýflaa lựkhuca chọrhzln, khôgvelng hẳrtwfn khôgvelng cóitvt đvtsvưspnbdilcc ngưspnbgmiii hàtpjsi hòtweda vớitvti anh nhưspnb em.”

Thếxsfatpjsy làtpjs thếxsfatpjso?

An Mộubxyc ngẩbzqxng ngơygxi, nghĩgzmn theo cálzxtch nàtpjsy, côgvel đvtsvívtsvch thậtdqbt làtpjs khôgvelng cóitvt bấnrrrt kỳgvel ưspnbu thếxsfatpjso cảgxet.

Cổvmib tay côgvel đvtsvubxyt nhiêbzqxn bịrrwq anh hung hãbtjrn nắudmfm chặohmgt, anh nhìuqmen thẳrtwfng vàtpjso mặohmgt côgvel, trêbzqxn mặohmgt anh khôgvelng cóitvt nụtpahspnbgmiii, con ngưspnbơygxii tốkvpai đvtsven hơygxin bóitvtng đvtsvêbzqxm, sâdilcu khôgvelng thấnrrry đvtsválzxty

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.