Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 187 : Phong Tử Khiêm đổi trắng thay đen, day dưa không dứt

    trước sau   
Editor: Tuna

Vẻsqok mặdldtt An Mộlxidc nghiêqgwim lạmgnbi:

“ Phong tiêqgwin sinh, thỉjdhynh anh buôfbdsng tôfbdsi ra! Giữvqkma chúekoing ta đtfdwãkcvl khôfbdsng còjjpjn quan hệtsfg, anh đtfdwãkcvl khôfbdsng còjjpjn làcdwx vịgvyxfbdsn phu củdrzta tôfbdsi!”

“ A, Phong tiêqgwin sinh? Nhìdrztn xem, bâkccmy giờbkoq gọmymii nhau xa cáphcxch nhưypfr vậkvpuy, đtfdwúekoing a, bâkccmy giờbkoqfbds đtfdwãkcvlcdwx ngưypfrbkoqi cókcvl chúekoit tiếekoing tăkcfnm rồfrpgi, nêqgwin bâkccmy giờbkoq chưypfrhwokng mắceiht tôfbdsi đtfdwúekoing khôfbdsng? Chẳfrpgng lẽvuov e quêqgwin rồfrpgi, năkcfnm đtfdwókcvl khi ba mẹrkmdfbds bịgvyx tai nạmgnbn xe, ai đtfdwãkcvl thu dưypfrcdwxng côfbds? Khôfbdsng nghĩceih tớhwoki Phong gia bọmymin tôfbdsi đtfdwúekoing làcdwx nuôfbdsi on tay áphcxo nuôfbdsi khỉjdhyjjpjm nhàcdwx!”

An Mộlxidc vẫcdwxn rấfbdst bìdrztnh tĩceihnh.

qgwin Phong Tửdrzt Khiêqgwim nàcdwxy bâkccmy giờbkoq con họmymic đtfdwưypfrkyhcc chiêqgwiu đtfdwkcvli trắceihng thay đtfdwen nữvqkma đtfdwfbdsy?


Nhưypfrng bâkccmy giờbkoq, côfbdskcvlphjjng hắceihn tranh luậkvpun, cho dùphjjcdwx đtfdwúekoing hay sai đtfdwmbaru sẽvuov rấfbdst hạmgnb thấfbdsp bảdizyn thâkccmn, còjjpjn cókcvl khảdizykcfnng bịgvyx nhàcdwxphcxo, chókcvlkcfnn chụtdmyp đtfdwưypfrkyhcc.

Đtsfgưypfrbkoqng Hạmgnbfbdsjjpjn chưypfra nổkcvli danh thìdrzt đtfdwãkcvl tai tiếekoing đtfdwupfqy ngưypfrbkoqi rồfrpgi!

Nhưypfrng nếekoiu khôfbdsng cãkcvli lạmgnbi màcdwx cam chịgvyxu bịgvyx hiềmbarm nghi thìdrzt đtfdwúekoing làcdwx tiếekoin thoáphcxi lưypfrcdwxng nan!

Đtsfgôfbdsi mắceiht phưypfrkyhcng củdrzta An Mộlxidc trừlxidng to, nhìdrztn chằmymim chằmymim Phong Tửdrzt Khiêqgwim, lúekoic lâkccmu sau mớhwoki mởqgwi miệtsfgng:

“ Phong Tửdrzt Khiêqgwim, thịgvyx phi đtfdwúekoing sai, chắceihc hẳfrpgn trong lòjjpjng anh hiểwnuru rấfbdst rõfpzu, chúekoing ta đtfdwãkcvl từlxidfbdsn rồfrpgi nếekoiu anh vẫcdwxn còjjpjn đtfdwếekoin quấfbdsy rầupfqy tôfbdsi, thìdrzt đtfdwlxidng tráphcxch tôfbdsi nhờbkoq vảdizy đtfdwếekoin cảdizynh sáphcxt!”

Đtsfgôfbdsi mắceiht Phong Tửdrzt Khiêqgwim đtfdwphcx ngầupfqu:

“ Ai đtfdwúekoing ai sai? Ba tôfbdsi tạmgnbi sao lạmgnbi ngồfrpgi tùphjj, chịgvyxfbdsi sốgwohng chếekoit khôfbdsng rõfpzu, tôfbdsi còjjpjn quảdizyn ai đtfdwúekoing ai sai sao, tôfbdsi chỉjdhy thấfbdsy côfbds thậkvput làcdwx ngoan đtfdwlxidc!”

Hắceihn dùphjjng sứjdhyc túekoim An Mộlxidc, liềmbarn hưypfrhwokng cửdrzta màcdwxfvzdo:

“ Ha hảdizy, ai đtfdwúekoing ai sai? Chúekoing ta liềmbarn tìdrztm côfbdsng chúekoing đtfdwếekoin pháphcxn xéfvzdt đtfdwi!”

An Mộlxidc bịgvyx hắceihn lôfbdsi kéfvzdo đtfdwếekoin cửdrzta, hoảdizyng sợkyhc trừlxidng to mắceiht, nghe đtfdwưypfrkyhcc lờbkoqi hắceihn nókcvli, côfbds liềmbarn biếekoit bêqgwin ngoàcdwxi cókcvl rấfbdst nhiềmbaru phókcvlng viêqgwin đtfdwang chơlmhq!

ypfrhwoki tìdrztnh thếekoi cấfbdsp báphcxch, côfbds muốgwohn tráphcxnh khỏphcxi Phong Tửdrzt Khiêqgwim, nhưypfrng hắceihn đtfdwãkcvl đtfdwqgwin cuồfrpgng đtfdwếekoin cựfnzlc đtfdwlxid rồfrpgi, cậkvpuy to con khíphjj lựfnzlc lớhwokn, dùphjj sao hắceihn cũxqjwng làcdwx đtfdwàcdwxn ôfbdsng, sứjdhyc củdrzta An Mộlxidc sao cókcvl thểwnur đtfdwmymi lạmgnbi.

Đtsfgưypfrbkoqng Cảdizynh lậkvpup tứjdhyc đtfdwjdhyng lêqgwin, muốgwohn đtfdwi qua đtfdwókcvl, lạmgnbi bịgvyx Hứjdhya Lộlxidekoim chặdldtt lạmgnbi, Đtsfgưypfrbkoqng Cảdizynh nghi hoặdldtc nhìdrztn lạmgnbi, Hứjdhya Lộlxid thấfbdsp giọmyming nókcvli:

“ Đtsfgưypfrbkoqng Cảdizynh, hôfbdsm nay thếekoicdwxo Đtsfgưypfrbkoqng Hạmgnbxqjwng phảdizyi díphjjnh tai tiếekoing, chuyệtsfgn nàcdwxy càcdwxng làcdwxm lớhwokn thìdrzt cậkvpuu càcdwxng khôfbdsng thểwnurphjjnh vàcdwxo.”


Sắceihc mặdldtt Đtsfgưypfrbkoqng Cảdizynh đtfdwlxidt nhiêqgwin biếekoin đtfdwkcvli, hạmgnb mắceiht nókcvli:

“ Cậkvpuu….”

Hứjdhya Lộlxidcdwxm ra vẻsqok nghiêqgwim trang:

“ Cậkvpuu màcdwxphjjnh vàcdwxo, liềmbarn sẽvuov chịgvyxu chung tai tiếekoing, tớhwok thìdrzt khôfbdsng liêqgwin quan đtfdwếekoin, cùphjjng lắceihm chỉjdhy bịgvyx ngưypfrbkoqi ta nókcvli làcdwxqgwinh vựfnzla kẻsqok yếekoiu, hoặdldtc làcdwx thôfbdsng đtfdwfrpgng cùphjjng Đtsfgưypfrbkoqng Hạmgnbcdwxm bậkvpuy màcdwx thôfbdsi.”

kcvli tớhwoki đtfdwâkccmy, côfbds ta nghi hoặdldtc nhìdrztn vềmbar phíphjja Đtsfgưypfrbkoqng Cảdizynh:

“ Cậkvpuu muốgwohn nókcvli cáphcxi gìdrztlmhq?”

Đtsfgưypfrbkoqng Cảdizynh sửdrztng sốgwoht, câkccmu nókcvli đtfdwang đtfdwgvyxnh pháphcxt ra liềmbarn bịgvyx chặdldtn lạmgnbi,anh nghĩceih tạmgnbi sao mìdrztnh lạmgnbi cókcvl thểwnur nghi ngờbkoq Hứjdhya Lộlxid chứjdhy?

Hứjdhya Lộlxidcdwxm nhưypfr khôfbdsng hiểwnuru đtfdwưypfrkyhcc ývuov cảdizyu anh, trựfnzlc tiếekoip đtfdwjdhyng lêqgwin nókcvli:

“ Buôfbdsng côfbdsfbdsy ra!”

Hứjdhya Lộlxid tiếekoin vềmbar phíphjja trưypfrhwokc:

“ Anh làcdwx ai, cókcvl phảdizyi làcdwx say quáphcxcdwxm cuồfrpgng khôfbdsng? Còjjpjn khôfbdsng mau buôfbdsng Đtsfgưypfrbkoqng Hạmgnb ra, tôfbdsi sẽvuovphcxo cảdizynh sáphcxt đtfdwókcvl!”

Hứjdhya Lộlxid ra mặdldtt làcdwxm cho cảdizy Phong Tửdrzt Khiêqgwim cùphjjng An Mộlxidc đtfdwmbaru sửdrztng sốgwoht.

Phong Tửdrzt Khiêqgwim cảdizym thấfbdsy cáphcxi giọmyming nàcdwxy tạmgnbi sao lạmgnbi nghe quen nhưypfr vậkvpuy?

An Mộlxidc thìdrzt lạmgnbi nghĩceih rằmyming…..Đtsfgupfqu ókcvlc Hứjdhya Lộlxid nhấfbdst đtfdwgvyxnh làcdwx bịgvyx nhúekoing nưypfrhwokc rồfrpgi, côfbds ta màcdwx lạmgnbi đtfdwjdhyng ra bảdizyo vệtsfgdrztnh?

Nhưypfrng sựfnzl sửdrztng sốgwoht củdrzta hai ngưypfrbkoqi rấfbdst nhanh hồfrpgi phụtdmyc lạmgnbi.

An Mộlxidc nhâkccmn cơlmhq hộlxidi, bẻsqokphcxnh tay củdrzta Phong Tửdrzt Khiêqgwim, trốgwohn thoáphcxt, nhanh chókcvlng hưypfrhwokng vềmbar phíphjja cauwr màcdwx chạmgnby, đtfdwgvyxnh đtfdwókcvlng cửdrzta lạmgnbi.

Phong Tửdrzt Khiêqgwim hoàcdwxn hồfrpgn lạmgnbi, trựfnzlc tiếekoip hưypfrhwokng ra bêqgwin ngoàcdwxi:

“ An Mộlxidc, côfbds khôfbdsng ra đtfdwúekoing khôfbdsng? Côfbds khôfbdsng ra thìdrztfbdsi tựfnzldrztnh phỏphcxng vấfbdsn vớhwoki phókcvlng viêqgwin!”

Phong Tửdrzt Khiêqgwim đtfdwúekoing làcdwx loạmgnbi ngưypfrbkoqi lìdrzt lợkyhcm la liếekoim, chắceihc chắceihn sẽvuovcdwxm thậkvput.

An Mộlxidc cắceihn răkcfnng, cầupfqm lấfbdsy đtfdwiệtsfgn thoạmgnbi, gọmymii cho 110, nhưypfrng vừlxida mớhwoki đtfdwgvyxnh gọmymii thìdrzt Hứjdhya Lộlxid liềmbarn nókcvli:

“ Đtsfgưypfrbkoqng Hạmgnb, nếekoiu gọmymii cảdizynh sáphcxt lúekoic nàcdwxy thìdrzt chuyệtsfgn sẽvuovcdwxng lớhwokn thêqgwim thôfbdsi, đtfdwmgnbo diễyeqpn Lývuov chắceihc chắceihn sẽvuov khôfbdsng hy vọmyming chuyệtsfgn nhưypfr vậkvpuy xảdizyy ra đtfdwâkccmu.”

An Mộlxidekoic nàcdwxy đtfdwúekoing làcdwx hậkvpun đtfdwếekoin nghiếekoin răkcfnng nghiếekoin lợkyhci.

Thâkccmn làcdwx ngưypfrbkoqi củdrzta côfbdsng chúekoing, thậkvput đtfdwúekoing làcdwx bi thưypfrơlmhqng, cáphcxi nàcdwxy khôfbdsng đtfdwưypfrkyhcc, cáphcxi kia khôfbdsng đtfdwưypfrkyhcc, chẳfrpgng lẽvuov bịgvyxjdhyc hiếekoip đtfdwmbaru phảdizyi nuốgwoht hếekoit vàcdwxo bụtdmyng sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.