Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 187 : Phong Tử Khiêm đổi trắng thay đen, day dưa không dứt

    trước sau   
Editor: Tuna

Vẻehqa mặigent An Mộnbxpc nghiêipwjm lạepqni:

“ Phong tiêipwjn sinh, thỉgixcnh anh buôldodng tôldodi ra! Giữvwasa chúqxsung ta đeevmãvxvr khôldodng còldodn quan hệngzz, anh đeevmãvxvr khôldodng còldodn làzlzm vịhhlsldodn phu củnixsa tôldodi!”

“ A, Phong tiêipwjn sinh? Nhìtcvgn xem, bâjbgey giờgqyd gọjbgei nhau xa cámdrkch nhưhwnn vậbkphy, đeevmúqxsung a, bâjbgey giờgqydldod đeevmãvxvrzlzm ngưhwnngqydi cówowj chúqxsut tiếhwnnng tăcglnm rồwowji, nêipwjn bâjbgey giờgqyd chưhwnngdoeng mắebgkt tôldodi đeevmúqxsung khôldodng? Chẳrhadng lẽekgx e quêipwjn rồwowji, năcglnm đeevmówowj khi ba mẹqhfdldod bịhhls tai nạepqnn xe, ai đeevmãvxvr thu dưhwnnmcqpng côldod? Khôldodng nghĩigen tớgdoei Phong gia bọjbgen tôldodi đeevmúqxsung làzlzm nuôldodi on tay ámdrko nuôldodi khỉgixcldodm nhàzlzm!”

An Mộnbxpc vẫgdiln rấhwjpt bìtcvgnh tĩigennh.

ipwjn Phong Tửhnia Khiêipwjm nàzlzmy bâjbgey giờgqyd con họjbgec đeevmưhwnnnfovc chiêipwju đeevmknxki trắebgkng thay đeevmen nữvwasa đeevmhwjpy?


Nhưhwnnng bâjbgey giờgqyd, côldodwowjqhfdng hắebgkn tranh luậbkphn, cho dùqhfdzlzm đeevmúqxsung hay sai đeevmgixcu sẽekgx rấhwjpt hạepqn thấhwjpp bảcbvin thâjbgen, còldodn cówowj khảcbvicglnng bịhhls nhàzlzmmdrko, chówowjcglnn chụzdmkp đeevmưhwnnnfovc.

Đgsmjưhwnngqydng Hạepqnldodldodn chưhwnna nổknxki danh thìtcvg đeevmãvxvr tai tiếhwnnng đeevmcglny ngưhwnngqydi rồwowji!

Nhưhwnnng nếhwnnu khôldodng cãvxvri lạepqni màzlzm cam chịhhlsu bịhhls hiềgixcm nghi thìtcvg đeevmúqxsung làzlzm tiếhwnnn thoámdrki lưhwnnmcqpng nan!

Đgsmjôldodi mắebgkt phưhwnnnfovng củnixsa An Mộnbxpc trừxilxng to, nhìtcvgn chằecjzm chằecjzm Phong Tửhnia Khiêipwjm, lúqxsuc lâjbgeu sau mớgdoei mởeiap miệngzzng:

“ Phong Tửhnia Khiêipwjm, thịhhls phi đeevmúqxsung sai, chắebgkc hẳrhadn trong lòldodng anh hiểvocru rấhwjpt rõlsow, chúqxsung ta đeevmãvxvr từxilxldodn rồwowji nếhwnnu anh vẫgdiln còldodn đeevmếhwnnn quấhwjpy rầcglny tôldodi, thìtcvg đeevmxilxng trámdrkch tôldodi nhờgqyd vảcbvi đeevmếhwnnn cảcbvinh sámdrkt!”

Đgsmjôldodi mắebgkt Phong Tửhnia Khiêipwjm đeevmbjsb ngầcglnu:

“ Ai đeevmúqxsung ai sai? Ba tôldodi tạepqni sao lạepqni ngồwowji tùqhfd, chịhhlsldodi sốbseeng chếhwnnt khôldodng rõlsow, tôldodi còldodn quảcbvin ai đeevmúqxsung ai sai sao, tôldodi chỉgixc thấhwjpy côldod thậbkpht làzlzm ngoan đeevmnbxpc!”

Hắebgkn dùqhfdng sứhidxc túqxsum An Mộnbxpc, liềgixcn hưhwnngdoeng cửhniaa màzlzmnfovo:

“ Ha hảcbvi, ai đeevmúqxsung ai sai? Chúqxsung ta liềgixcn tìtcvgm côldodng chúqxsung đeevmếhwnnn phámdrkn xénfovt đeevmi!”

An Mộnbxpc bịhhls hắebgkn lôldodi kénfovo đeevmếhwnnn cửhniaa, hoảcbving sợnfov trừxilxng to mắebgkt, nghe đeevmưhwnnnfovc lờgqydi hắebgkn nówowji, côldod liềgixcn biếhwnnt bêipwjn ngoàzlzmi cówowj rấhwjpt nhiềgixcu phówowjng viêipwjn đeevmang chơvfsl!

hwnngdoei tìtcvgnh thếhwnn cấhwjpp bámdrkch, côldod muốbseen trámdrknh khỏbjsbi Phong Tửhnia Khiêipwjm, nhưhwnnng hắebgkn đeevmãvxvr đeevmipwjn cuồwowjng đeevmếhwnnn cựlechc đeevmnbxp rồwowji, cậbkphy to con khíepqn lựlechc lớgdoen, dùqhfd sao hắebgkn cũvfslng làzlzm đeevmàzlzmn ôldodng, sứhidxc củnixsa An Mộnbxpc sao cówowj thểvocr đeevmjbge lạepqni.

Đgsmjưhwnngqydng Cảcbvinh lậbkphp tứhidxc đeevmhidxng lêipwjn, muốbseen đeevmi qua đeevmówowj, lạepqni bịhhls Hứhidxa Lộnbxpqxsum chặigent lạepqni, Đgsmjưhwnngqydng Cảcbvinh nghi hoặigenc nhìtcvgn lạepqni, Hứhidxa Lộnbxp thấhwjpp giọjbgeng nówowji:

“ Đgsmjưhwnngqydng Cảcbvinh, hôldodm nay thếhwnnzlzmo Đgsmjưhwnngqydng Hạepqnvfslng phảcbvii díepqnnh tai tiếhwnnng, chuyệngzzn nàzlzmy càzlzmng làzlzmm lớgdoen thìtcvg cậbkphu càzlzmng khôldodng thểvocrepqnnh vàzlzmo.”


Sắebgkc mặigent Đgsmjưhwnngqydng Cảcbvinh đeevmnbxpt nhiêipwjn biếhwnnn đeevmknxki, hạepqn mắebgkt nówowji:

“ Cậbkphu….”

Hứhidxa Lộnbxpzlzmm ra vẻehqa nghiêipwjm trang:

“ Cậbkphu màzlzmepqnnh vàzlzmo, liềgixcn sẽekgx chịhhlsu chung tai tiếhwnnng, tớgdoe thìtcvg khôldodng liêipwjn quan đeevmếhwnnn, cùqhfdng lắebgkm chỉgixc bịhhls ngưhwnngqydi ta nówowji làzlzmipwjnh vựlecha kẻehqa yếhwnnu, hoặigenc làzlzm thôldodng đeevmwowjng cùqhfdng Đgsmjưhwnngqydng Hạepqnzlzmm bậbkphy màzlzm thôldodi.”

wowji tớgdoei đeevmâjbgey, côldod ta nghi hoặigenc nhìtcvgn vềgixc phíepqna Đgsmjưhwnngqydng Cảcbvinh:

“ Cậbkphu muốbseen nówowji cámdrki gìtcvgvfsl?”

Đgsmjưhwnngqydng Cảcbvinh sửhniang sốbseet, câjbgeu nówowji đeevmang đeevmhhlsnh phámdrkt ra liềgixcn bịhhls chặigenn lạepqni,anh nghĩigen tạepqni sao mìtcvgnh lạepqni cówowj thểvocr nghi ngờgqyd Hứhidxa Lộnbxp chứhidx?

Hứhidxa Lộnbxpzlzmm nhưhwnn khôldodng hiểvocru đeevmưhwnnnfovc ýhwnn cảcbviu anh, trựlechc tiếhwnnp đeevmhidxng lêipwjn nówowji:

“ Buôldodng côldodhwjpy ra!”

Hứhidxa Lộnbxp tiếhwnnn vềgixc phíepqna trưhwnngdoec:

“ Anh làzlzm ai, cówowj phảcbvii làzlzm say quámdrkzlzmm cuồwowjng khôldodng? Còldodn khôldodng mau buôldodng Đgsmjưhwnngqydng Hạepqn ra, tôldodi sẽekgxmdrko cảcbvinh sámdrkt đeevmówowj!”

Hứhidxa Lộnbxp ra mặigent làzlzmm cho cảcbvi Phong Tửhnia Khiêipwjm cùqhfdng An Mộnbxpc đeevmgixcu sửhniang sốbseet.

Phong Tửhnia Khiêipwjm cảcbvim thấhwjpy cámdrki giọjbgeng nàzlzmy tạepqni sao lạepqni nghe quen nhưhwnn vậbkphy?

An Mộnbxpc thìtcvg lạepqni nghĩigen rằecjzng…..Đgsmjcglnu ówowjc Hứhidxa Lộnbxp nhấhwjpt đeevmhhlsnh làzlzm bịhhls nhúqxsung nưhwnngdoec rồwowji, côldod ta màzlzm lạepqni đeevmhidxng ra bảcbvio vệngzztcvgnh?

Nhưhwnnng sựlech sửhniang sốbseet củnixsa hai ngưhwnngqydi rấhwjpt nhanh hồwowji phụzdmkc lạepqni.

An Mộnbxpc nhâjbgen cơvfsl hộnbxpi, bẻehqamdrknh tay củnixsa Phong Tửhnia Khiêipwjm, trốbseen thoámdrkt, nhanh chówowjng hưhwnngdoeng vềgixc phíepqna cauwr màzlzm chạepqny, đeevmhhlsnh đeevmówowjng cửhniaa lạepqni.

Phong Tửhnia Khiêipwjm hoàzlzmn hồwowjn lạepqni, trựlechc tiếhwnnp hưhwnngdoeng ra bêipwjn ngoàzlzmi:

“ An Mộnbxpc, côldod khôldodng ra đeevmúqxsung khôldodng? Côldod khôldodng ra thìtcvgldodi tựlechtcvgnh phỏbjsbng vấhwjpn vớgdoei phówowjng viêipwjn!”

Phong Tửhnia Khiêipwjm đeevmúqxsung làzlzm loạepqni ngưhwnngqydi lìtcvg lợnfovm la liếhwnnm, chắebgkc chắebgkn sẽekgxzlzmm thậbkpht.

An Mộnbxpc cắebgkn răcglnng, cầcglnm lấhwjpy đeevmiệngzzn thoạepqni, gọjbgei cho 110, nhưhwnnng vừxilxa mớgdoei đeevmhhlsnh gọjbgei thìtcvg Hứhidxa Lộnbxp liềgixcn nówowji:

“ Đgsmjưhwnngqydng Hạepqn, nếhwnnu gọjbgei cảcbvinh sámdrkt lúqxsuc nàzlzmy thìtcvg chuyệngzzn sẽekgxzlzmng lớgdoen thêipwjm thôldodi, đeevmepqno diễmcqpn Lýhwnn chắebgkc chắebgkn sẽekgx khôldodng hy vọjbgeng chuyệngzzn nhưhwnn vậbkphy xảcbviy ra đeevmâjbgeu.”

An Mộnbxpqxsuc nàzlzmy đeevmúqxsung làzlzm hậbkphn đeevmếhwnnn nghiếhwnnn răcglnng nghiếhwnnn lợnfovi.

Thâjbgen làzlzm ngưhwnngqydi củnixsa côldodng chúqxsung, thậbkpht đeevmúqxsung làzlzm bi thưhwnnơvfslng, cámdrki nàzlzmy khôldodng đeevmưhwnnnfovc, cámdrki kia khôldodng đeevmưhwnnnfovc, chẳrhadng lẽekgx bịhhlshidxc hiếhwnnp đeevmgixcu phảcbvii nuốbseet hếhwnnt vàzlzmo bụzdmkng sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.