Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 144 : Em yên tâm, thể lực của tôi rất tốt

    trước sau   
Editor: Quỷvjap Quỷvjap

Sau đoezzóhjdv anh cúzcjei đoezzcojqu cưfymeleevi, “Em nóhjdvi khôcxlfng sai, hai chúzcjeng ta hóhjdva ra lạpknmi hòwbdga hợvfdzp đoezzếzkebn vậtcdky.”

Dứpknmt lờleevi, anh thoáhsfcng chuyểmafgn đoezzaykzng, An Mộaykzc giậtcdkt mìhjdvnh kêtyblu lêtybln mộaykzt tiếzkebng, sau đoezzóhjdv chợvfdzt nghe anh nóhjdvi, “Lầcojqn thứpknm 2.”

………………………..

Hai tiếzkebng sau.

Tiếzkebng nưfymeudmac chảhprpy trong nhàstfv vệhjdv sinh vang lêtybln.


Toàstfvn thâjjikn An Mộaykzc nhưfyme muốpwhgn nhũleevn ra, kiệhjdvt sứpknmc nằaknpm trêtybln giưfymeleevng, nhìhjdvn nhữjfasng dấcxlfu vếzkebt trêtybln ngưfymeleevi mìhjdvnh, tứpknmc giậtcdkn đoezzếzkebn nghiếzkebn răjjikng nghiếzkebn lợvfdzi.

hsfci têtybln đoezzóhjdv muốpwhgn côcxlf tậtcdkn ba lầcojqn!

Kẹhprpt kẹhprpt mộaykzt tiếzkebng.

Ngưfymeleevi đoezzàstfvn ôcxlfng quấcxlfn chiếzkebc khăjjikn tắrsigm màstfvu hồtrvung nhạpknmt củcibja côcxlf quanh hôcxlfng đoezzi ra.

Nhữjfasng giọyvudt nưfymeudmac li ty đoezzbdup xuốpwhgng tụmafg lạpknmi trong vòwbdgm ngựpihwc củcibja anh.

An Mộaykzc nhìhjdvn, khôcxlfng nhịzdrbn đoezzưfymevfdzc màstfv nuốpwhgt nưfymeudmac miếzkebng.

Phong Kiêtyblu khi mặegcvc quầcojqn áhsfco trôcxlfng kháhsfc gầcojqy, khôcxlfng ngờleev lạpknmi rắrsign chắrsigc nhưfyme vậtcdky!

scsf bụmafgng màstfvu đoezztrvung qua từtrvung chuyểmafgn đoezzaykzng củcibja anh làstfvscsf hồtrvuputnn hiệhjdvn, làstfvn da màstfvu mậtcdkt ong sáhsfcng bóhjdvng mêtybl ngưfymeleevi.

Ngay cảhprp đoezzaykzng táhsfcc lau tóhjdvc cũleevng toáhsfct ra sứpknmc quyếzkebn rũleev đoezzegcvc biệhjdvt.

stfvstfvng lúzcjec nàstfvy hai ngưfymeleevi ởcjzatybln nhau, anh luôcxlfn làstfv ngưfymeleevi chủcibj đoezzaykzng, nhưfymeng lúzcjec nàstfvy nhìhjdvn anh thểmafg lựpihwc dồtrvui dàstfvo chẳcibjng kháhsfcc gìhjdvhjdvnh thưfymeleevng.

An Mộaykzc nghiếzkebn răjjikng kètcdkn kẹhprpt, khôcxlfng nhịzdrbn đoezzưfymevfdzc lêtybln tiếzkebng, “Chúzcje, đoezzàstfvn ôcxlfng hẳcibjn làstfvhjdv khảhprpjjikng bảhprpo tồtrvun thểmafg lựpihwc, mộaykzt ngàstfvy làstfvm nhiềbdupu lầcojqn nhưfyme vậtcdky, cẩputnn thậtcdkn bịzdrb liệhjdvt dưfymeơscsfng đoezzóhjdv!”

Phong Kiêtyblu nhíwbdgu màstfvy, néeujfm cho côcxlf mộaykzt cáhsfci nhìhjdvn đoezzcojqy ẩputnn ýwvvw:”Cảhprpm ơscsfn cháhsfcu dâjjiku quan tâjjikm, em yêtybln tâjjikm, thểmafg lựpihwc củcibja tôcxlfi rấcxlft tốpwhgt.”

An Mộaykzc đoezzpknm bừtrvung mặegcvt, “Yêtybln tâjjikm cáhsfci gìhjdv chứpknm?”


Phong Kiêtyblu cưfymeleevi, “Em thửhprphjdvi nữjfasa đoezzi?”

An Mộaykzc lậtcdkp tứpknmc ngậtcdkm chặegcvt miệhjdvng, nếzkebu lạpknmi nóhjdv thêtyblm e sẽuqpz khôcxlfng cóhjdv kếzkebt cụmafgc tốpwhgt!

Phong Kiêtyblu lau khôcxlf ngưfymeleevi liềbdupn bỏpknm khăjjikn tắrsigm ra, tựpihw nhiêtybln thay quầcojqn áhsfco trưfymeudmac mặegcvt côcxlf.

Khôcxlfng ngờleev ngưfymeleevi đoezzàstfvn ôcxlfng nàstfvy làstfvm gìhjdvleevng đoezzhprpp mắrsigt nhưfyme vậtcdky.

Ngay cảhprp đoezzaykzng táhsfcc mặegcvc quầcojqn áhsfco cũleevng đoezzcojqy tao nhãishx.

Áudmao xốpwhgng mũleevishxo chỉvjapnh tềbdupstfvo anh lạpknmi làstfv Phong thiếzkebu, ai cóhjdv thểmafgfymecjzang tưfymevfdzng đoezzưfymevfdzc anh ởcjza trêtybln giưfymeleevng sẽuqpz trởcjzatybln vôcxlf sỉvjap thếzkebstfvo?

Ngưfymeleevi đoezzàstfvn ôcxlfng nàstfvy diễvfdzn tốpwhgt nhưfyme vậtcdky, chưfymea biếzkebt chừtrvung còwbdgn đoezzpknmt đoezzưfymevfdzc giảhprpi Oscar!

Đcpxoiệhjdvn thoạpknmi củcibja Phong Kiêtyblu trêtybln bàstfvn rung lêtybln.

Anh nhíwbdgu màstfvy nghe máhsfcy, giọyvudng nóhjdvi lãishxnh đoezzpknmm, “Tôcxlfi biếzkebt rồtrvui.”

zcjep đoezziệhjdvn thoạpknmi, anh rúzcjet víwbdg lấcxlfy ra mộaykzt tờleev chi phiếzkebu, đoezzegcvt trêtybln bàstfvn, “Mấcxlfy ngàstfvy nay tôcxlfi cóhjdv chúzcjet việhjdvc gấcxlfp, chuyệhjdvn củcibja em…”

“Tôcxlfi cóhjdv thểmafg tựpihw giảhprpi quyếzkebt đoezzưfymevfdzc.” An Mộaykzc bìhjdvnh tĩcojqnh mởcjza miệhjdvng.

Phong Kiêtyblu nhíwbdgu màstfvy, dừtrvung đoezzaykzng táhsfcc mộaykzt chúzcjet, lạpknmi nởcjza nụmafgfymeleevi, đoezzi đoezzếzkebn bêtybln giưfymeleevng tàstfv mịzdrbhjdvi:”Cháhsfcu dâjjiku, nếzkebu em đoezzãishx biếzkebt hai ngưfymeleevi chúzcjeng ta làstfvwbdga hợvfdzp nhấcxlft, thìhjdv bảhprpo vệhjdv chíwbdgnh mìhjdvnh cho tốpwhgt.”

hjdvi xong, anh đoezzpknmng lêtybln, sửhprpa sang lạpknmi quầcojqn áhsfco mộaykzt chúzcjet, rồtrvui đoezzi ra ngoàstfvi.

Anh đoezzi rấcxlft dứpknmt khoáhsfct, khôcxlfng hềbdup quay đoezzcojqu, làstfvm An Mộaykzc nhìhjdvn theo cóhjdv chúzcjet buồtrvun bãishx.

Nhưfymeng côcxlf lạpknmi tựpihw vỗutdfstfvo đoezzcojqu mìhjdvnh.

Hai ngưfymeleevi chỉvjapstfv ngưfymeleevi tìhjdvnh, hơscsfn nữjfasa….ngưfymeleevi đoezzàstfvn ôcxlfng nàstfvy, làstfvm sao cóhjdv thểmafg đoezzpwhgi xửhprp thậtcdkt lòwbdgng vớudmai phụmafg nữjfas chứpknm?

cxlfwbdgn ôcxlfm ấcxlfp hy vọyvudng xa vớudmai gìhjdv đoezzâjjiky?

Lắrsigc lắrsigc đoezzcojqu, côcxlf đoezzpknmng dậtcdky, cầcojqm lấcxlfy tấcxlfm chi phiếzkebu trêtybln bàstfvn, chữjfaswvvw củcibja Phong Kiêtyblu rồtrvung bay phưfymevfdzng múzcjea, mạpknmnh mẽuqpzhjdv thừtrvua, giốpwhgng nhưfyme con ngưfymeleevi anh.

Phong Kiêtyblu xuốpwhgng lầcojqu, đoezzi ra khỏpknmi khu nhàstfv.

yvud mộaykzt góhjdvc sáhsfcng sủcibja cóhjdv bốpwhgn năjjikm chiếzkebc xe hơscsfi đoezzang đoezzutdf.

Anh vừtrvua đoezzi tớudmai, Vệhjdv Uy liềbdupn bưfymeudmac ra khỏpknmi mộaykzt chiếzkebc xe, mởcjza cửhprpa xe cho anh.

Đcpxostfvn xe chậtcdkm rãishxi chuyểmafgn đoezzaykzng.

Trong xe Vệhjdv Uy, mộaykzt ngưfymeleevi đoezzàstfvn ôcxlfng mởcjza miệhjdvng:”Vệhjdv Uy, thiếzkebu gia đoezzaykzt nhiêtybln bỏpknm lạpknmi cảhprp đoezzáhsfcm cổbdup đoezzôcxlfng, thâjjikn làstfv chủcibj tịzdrbch lạpknmi chạpknmy tớudmai C thịzdrbstfvy xa xôcxlfi làstfvm gìhjdv? Chẳcibjng lẽuqpzstfv…..Kim Ốcojqc Tàstfvng Kiềbdupu?”

Vệhjdv Uy sắrsigc mặegcvt lanh lùstfvng,”Thưfymevfdzng Quan, trôcxlfng nom tốpwhgt cáhsfci miệhjdvng củcibja anh.”

Vệhjdv Uy quay đoezzcojqu, nhìhjdvn thoáhsfcng qua dãishxy nhàstfvleevhsfct kia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.