Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 142 : Em lấy cái gì để cảm ơn tôi?

    trước sau   
Editor: Quỷzuwk Quỷzuwk

An Mộjjhbc sửicrung sốrroft, mớcnwdi nhớcnwd ra, năazwcm Phong Tưydlc Nguyệfjtit 15 tuổxqcci cóbkoi mộjjhbt ngànmcjy tâcuhrm trạnkmqng khôsndyng tốrroft, hắazwct lêoanvn nưydlccnwdc sôsndyi vừydlca đqbhnun lêoanvn đqbhnùkithi côsndy từydlc phíyidha sau.

Hồenpzi ấumluy côsndy đqbhnau đqbhnếtpghn mứukznc mồenpzsndyi lạnkmqnh chảkbzcy ròuyhwng ròuyhwng, muốrrofn chạnkmqy đqbhni đqbhnrrvu xửicruzhyf vếtpght thưydlcơgnqwng, nhưydlcng Phong Tưydlc Nguyệfjtit túrocym chặejazt lấumluy côsndy, bắazwct côsndy thu dọiotfn sạnkmqch sẽqbhn mớcnwdi đqbhnưydlcxxkic trởsrom vềvvnq phòuyhwng.

Chờicru đqbhnếtpghn khi vềvvnq đqbhnưydlcxxkic phong, trêoanvn đqbhnùkithi đqbhnãnzteydlcng lêoanvn mộjjhbt bọiotfng nưydlccnwdc to, do quầatson ásujdo ma sásujdt mànmcj bịhmgs vỡpfkq.

Da thịhmgst côsndy rấumlut mau lànmcjnh, bịhmgs thưydlcơgnqwng từydlc nhỏxxki đqbhnếtpghn lớcnwdn rấumlut íyidht khi lưydlcu lạnkmqi sẹecneo.

Nhưydlcng lầatson đqbhnóbkoi bịhmgs bỏxxking quásujd nghiêoanvm trọiotfng, nêoanvn đqbhnãnzte đqbhnrrvu lạnkmqi mộjjhbt vếtpght sẹecneo nhànmcjn nhạnkmqt.


Nhưydlcng….ngưydlcicrui đqbhnànmcjn ôsndyng nànmcjy quay ngưydlcicrui côsndy lạnkmqi, vìxqcc muốrrofn nhìxqccn vếtpght sẹecneo đqbhnóbkoi?

Phong Kiêoanvu hỏxxkii, “Em nóbkoii cásujdi gìxqcc?”

An Mộjjhbc vộjjhbi vànmcjng lấumlup liếtpghm, “Àxxki, haha, khôsndyng cóbkoixqcc, chúrocy, tôsndyi chưydlca nóbkoii gìxqcc….”

“Đyidhóbkoii quásujd ăazwcn bừydlca?” Ngưydlcicrui đqbhnànmcjn ôsndyng lặejazp lạnkmqi mộjjhbt chúrocyt, bởsromi vìxqcc đqbhnưydlca lưydlcng vềvvnq phíyidha anh, nêoanvn An Mộjjhbc khôsndyng nhìxqccn thấumluy biểrrvuu cảkbzcm củsroma anh, nhưydlcng nghe giọiotfng đqbhniệfjtiu nànmcjy, cóbkoi thểrrvu cảkbzcm nhậhdypn đqbhnưydlcxxkic tâcuhrm trạnkmqng củsroma anh đqbhnang khásujd tốrroft?

“Lấumluy câcuhru nànmcjy đqbhnrrvuxqccnh dung cũhdypng khôsndyng tồenpzi.”

An Mộjjhbc đqbhnatsou đqbhnatsoy vạnkmqch đqbhnen còuyhwn chưydlca rơgnqwi xuốrrofng, cảkbzc ngưydlcicrui cứukznng đqbhnicru!

Bởsromi vìxqcc….

Phong Kiêoanvu cúrocyi đqbhnatsou, khẽqbhnsndyn lêoanvn vếtpght sẹecneo củsroma côsndy!

kithng da giữmrkva hai châcuhrn lậhdypp tứukznc trởsromoanvn mẫirenn cảkbzcm, toànmcjn bộjjhb sựlhzh chúrocy ýzhyf củsroma An Mộjjhbc đqbhnvvnqu dồenpzn xuốrrofng vịhmgs tríyidh đqbhnóbkoi.

gnqwi thởsrom củsroma anh rơgnqwi xuốrrofng da thịhmgst côsndy, miệfjting vếtpght thưydlcơgnqwng ưydlccnwdt sũhdypng, mềvvnqm mạnkmqi, còuyhwn mang theo hơgnqwi ấumlum, lànmcjm toànmcjn thâcuhrn côsndy run rẩtpghy!

Miệfjting lưydlcpfkqi An Mộjjhbc lậhdypp tứukznc cóbkoi chúrocyt khôsndy đqbhnazwcng, “Chúrocy?”

nmcjn tay to củsroma anh nâcuhrng châcuhrn côsndy, đqbhnjjhbng tásujdc dịhmgsu dànmcjng khiếtpghn An Mộjjhbc cảkbzcm thấumluy mìxqccnh giốrrofng mộjjhbt móbkoin đqbhnenpz sứukzn đqbhnưydlcxxkic nâcuhrng niu che chởsrom.

An Mộjjhbc mởsrom to hai mắazwct, tim đqbhnhdypp nhanh hơgnqwn.


hdypng khôsndyng biếtpght tưydlc thếtpghnmcjy đqbhnưydlcxxkic duy trìxqcc bao lâcuhru, An Mộjjhbc cảkbzcm giásujdc tim côsndy sắazwcp muốrrofn vọiotft lêoanvn cổxqcc họiotfng, lúrocyc nànmcjy ngưydlcicrui đqbhnànmcjn ôsndyng mớcnwdi vỗjchvsndyng côsndy, đqbhnrrvusndy mặejazc lạnkmqi quầatson ngủsrom.

Sau đqbhnóbkoi lạnkmqi xásujdch côsndyoanvn, An Mộjjhbc giôsndyng nhưydlc mộjjhbt đqbhnukzna trẻvhoz ngồenpzi lêoanvn đqbhnùkithi Phong Kiêoanvu.

Nhưydlcng lầatson nànmcjy côsndy khôsndyng dásujdm lộjjhbn xộjjhbn nữmrkva.

ydlcơgnqwng mặejazt nhỏxxki nhắazwcn đqbhnãnzte đqbhnưydlcxxkic tẩtpghy trang, giờicru khôsndyng còuyhwn bịhmgs tầatsong phấumlun mànmcju vànmcjng kia che khuấumlut, da dẻvhoz trắazwcng nõnzten, hồenpzng nhuậhdypn, đqbhnôsndyi mắazwct phưydlcxxking lúrocyng liếtpghng lạnkmqi rũhdyp xuốrrofng, vẻvhoz thẹecnen thùkithng lộjjhb hếtpght cảkbzc ra.

Phong Kiêoanvu nhìxqccn chăazwcm chúrocy, yếtpght hầatsou giậhdypt giậhdypt, đqbhnôsndyi mắazwct trầatsom xuốrrofng, khóbkoie môsndyi tưydlcơgnqwi cưydlcicrui tànmcj mịhmgs, “Khôsndyng phảkbzci muốrrofn vay tiềvvnqn sao, bao nhiêoanvu?”

An Mộjjhbc cúrocyi đqbhnatsou, vòuyhw đqbhni vòuyhw lạnkmqi góbkoic ásujdo.

sndy biếtpght, nếtpghu mìxqccnh mởsrom miệfjting thìxqcc chẳcnwdng khásujdc gìxqccsujdn thâcuhrn.

Nhưydlcng, dùkith sao cũhdypng đqbhnãnzte quan hệfjti hai lầatson, khảkbzcazwcng lớcnwdn sẽqbhn phásujdt sinh thêoanvm vànmcji lầatson nữmrkva thìxqcc sao?

Việfjtic đqbhnãnzte đqbhnếtpghn nưydlccnwdc nànmcjy, nếtpghu côsndy khôsndyng đqbhnukznng ra giànmcjnh lạnkmqi quyềvvnqn kiểrrvum soásujdt An thịhmgs, ai biếtpght đqbhnưydlcxxkic đqbhnásujdm ngưydlcicrui họiotf Phong kia sẽqbhncuhry ra nhữmrkvng tổxqccn hạnkmqi gìxqcc đqbhnếtpghn An thịhmgs?

An Mộjjhbc ngẩtpghng đqbhnatsou, nghiếtpghn răazwcng nóbkoii, “Mộjjhbt tỷzuwk.”

Sắazwcc mặejazt ngưydlcicrui đqbhnànmcjn ôsndyng chẳcnwdng mảkbzcy may biếtpghn hóbkoia, dưydlcicrung nhưydlc mộjjhbt tỷzuwk đqbhnrrofi vớcnwdi anh chẳcnwdng khásujdc mộjjhbt xu.

Anh thong dong dựlhzha vànmcjo ghếtpghsndy pha, bànmcjn tay đqbhnejazt lêoanvn hôsndyng côsndy bắazwct đqbhnatsou chuyểrrvun đqbhnjjhbng, “Ừcuhrm, vậhdypy em lấumluy gìxqcc ra đqbhnxqcci?”

An Mộjjhbc lấumluy lòuyhwng nhìxqccn anh, “Chúrocy, sau nànmcjy tôsndyi sẽqbhn trảkbzc lạnkmqi cho anh đqbhnưydlcxxkic khôsndyng? Anh cóbkoi thểrrvuyidhnh lãnztei.”

Ngưydlcicrui đqbhnànmcjn ôsndyng nhưydlccnwdng mànmcjy, “Ồsthh, ‘Đyidhôsndyng Hoa côsndyng chúrocya’ đqbhnãnzte hoànmcjn thànmcjnh, theo tôsndyi đqbhnưydlcxxkic biếtpght, thùkith lao vànmcj hoa hồenpzng củsroma em chỉjdtdbkoignqwn mộjjhbt nghìxqccn vạnkmqn? Tôsndyi nhớcnwdnzte em đqbhnãnzte đqbhnenpzng ýzhyf vớcnwdi tôsndyi sẽqbhn ngoan ngoãnzten đqbhnếtpghn trưydlcicrung, vậhdypy em lấumluy tiềvvnqn ởsrom đqbhnâcuhru ra trảkbzc?”

bkoii tớcnwdi đqbhnâcuhry, bànmcjn tay anh bêoanvn hôsndyng An Mộjjhbc siếtpght chặejazt, “Hay lànmcj….em muốrrofn qua mặejazt tôsndyi, tiếtpghp tụiervc vụiervng trộjjhbm đqbhnóbkoing phim?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.