Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 127 : An Mộc xuất chiêu! Áp lực dư luận!

    trước sau   
Editor: Tuna

Khóudjre môozbmi An Mộudjrc câdnsgu lêudjrn, gưntesơrzaeng mặzvwmt mớzzddi vừpoiaa bịsjhm đewybápdnfnh mang theo chúoagdt co rúoagdt đewybau đewybzzddn.

“ Bâdnsgy giờaeunmwktxwkb hộudjri phápdnfp trịsjhm,bêudjrn ngoàmwkti còxldjn cóudjr phóudjrng viêudjrn, côozbmpdnfc đewybsjhmnh tàmwkt muốypyyn khôozbmng cho tôozbmi ra khỏmwkti cửepvka cũkyufng khôozbmng cho tôozbmi ănambn cơrzaem?”

Mộudjrt câdnsgu vừpoiaa nóudjri ra liềkwhmn khiếmrjbn mắkygft củjmzna Phong Tưntes Nguyệaeknt trừpoiang to, sắkygfc mặzvwmt xanh médzgkt.

“ Đermtjmzn rồbskoi!”

Phong Anh Hùzzddng khẽabvb quápdnft mộudjrt tiếmrjbng, ápdnfnh mắkygft đewybanh đewybápdnf đewybfokfo qua An Mộudjrc, thanh âdnsgm nặzvwmng nềkwhmudjri:


“ Hiệaeknn tạkfsbi làmwkt thờaeuni đewybkfsbi mớzzddi rồbskoi, đewybưntesơrzaeng nhiêudjrn làmwkt khôozbmng dápdnfm giam lỏmwktng côozbm.”

Phong Tưntes Nguyệaeknt còxldjn muốypyyn nóudjri gìpyby đewybóudjr nhưntesng đewybãxwkb bịsjhm Phong Anh Hùzzddng dùzzddng ápdnfnh mắkygft cảfokfn lạkfsbi.

An Mộudjrc câdnsgu môozbmi:

“ Tốypyyt, vậskfpy con đewybi ra ngoàmwkti ănambn cơrzaem.”

udjri xong côozbm liềkwhmn đewybi khỏmwkti Phong gia.

Vừpoiaa mớzzddi mởxldj cửepvka, phóudjrng viêudjrn liềkwhmn ậskfpp tớzzddi:

“ An tiểkyufu thưntes, xin hỏmwkti chuyệaeknn trêudjrn Weibo cóudjr phảfokfi làmwkt thậskfpt hay khôozbmng?”

“ An tiểkyufu thưntes, xin hỏmwkti Phong đewybkfsbi thiếmrjbu gia thậskfpt sựtsqh muốypyyn từpoiaozbmn vớzzddi côozbm sao?”

“An tiểkyufu thưntes, xin hỏmwkti Phong gia mấncbcy nănambm nay cóudjrmwktm khóudjr dễokygozbm trong việaeknc tiềkwhmn bạkfsbc khôozbmng?”

“An tiểkyufu thưntes, xin hỏmwkti mấncbcy nănambm nay côozbmxldj Phong gia cóudjr ănambn uốypyyng no đewybjmzn hay khôozbmng?”

An Mộudjrc sờaeun sờaeun mặzvwmt, sợjprnxwkbi cúoagdi đewybbqipu:

“ Mọymsii ngưntesaeuni….”

Thanh âdnsgm củjmzna côozbm khôozbmng lớzzddn, nhưntesng chívtmqnh làmwkt khi côozbmc vừpoiaa mởxldj miệaeknng thìpyby xung quanh lậskfpp tứdszcc im bặzvwmt, sau đewybóudjr liềkwhmn nghe đewybưntesjprnc An Mộudjrc nóudjri, giọymsing nhỏmwkt nhưntes tiếmrjbng mèepboo kêudjru vậskfpy


“ Mọymsii ngưntesaeuni đewybpoiang nóudjri bậskfpy, Phong gia đewybypyyi xửepvk vớzzddi tôozbmi tốypyyt lắkygfm!”

Mộudjrt câdnsgu nóudjri ra tấncbct cảfokf phóudjrng viêudjrn đewybkwhmu ồbskoudjrn.

Nhưntesng sau đewybóudjr An Mộudjrc lạkfsbi nóudjri:

“ Làmwkt tạkfsbi tôozbmi lớzzddn lêudjrn xấncbcu xívtmq, anh Tửepvk Khiêudjrm khôozbmng thívtmqch tôozbmi, tôozbmi cũkyufng khôozbmng thểkyufmwktm khóudjr anh ấncbcy, tôozbmi sẽabvb cho anh ấncbcy tựtsqh do theo đewybuổcvmdi tìpybynh yêudjru đewybívtmqch thựtsqhc củjmzna mìpybynh, bápdnfc trai cùzzddng bápdnfc gápdnfi trưnteszzddc giờaeun chưntesa từpoiang khóudjr khănambn vớzzddi tôozbmi trong chuyệaeknn tiềkwhmn bạkfsbc, mỗhixti thápdnfng đewybkwhmu cho tôozbmi mộudjrt ngàmwktn đewybbskong tiềkwhmn sinh hoạkfsbt phívtmq. Tôozbmi khi còxldjn nhỏmwkt thìpyby ănambn uốypyyng khôozbmng đewybbqipy đewybjmzn lắkygfm, nhưntesng màmwktpdnfc gápdnfi nóudjri làmwkt con gápdnfi ănambn sápdnfu phầbqipn làmwkt no rồbskoi, khôozbmng đewybưntesjprnc ănambn quápdnf nhiềkwhmu, nếmrjbu khôozbmng sẽabvb khôozbmng tốypyyt…..”

Mỗhixti mộudjrt câdnsgu đewybkwhmu nghe cóudjr vẻozbm nhưntesmwkt đewybang giảfokfi vâdnsgy cho Phong gia, nhưntesng kếmrjbt hợjprnp lạkfsbi thìpyby……

“ An tiểkyufu thưntes, ýcrnxozbmmwkt, Phong Tửepvk Khiêudjrm chívtmqnh xápdnfc làmwktpyby muốypyyn theo đewybuổcvmdi tìpybynh yêudjru đewybívtmqch thựtsqhc nêudjrn mớzzddi vứdszct bỏmwktozbm?”

“ Mộudjrt thápdnfng mộudjrt ngàmwktn đewybbskong? Đermtypyyi vớzzddi nhàmwkt giàmwktu, mộudjrt ngàmwktn còxldjn khôozbmng đewybjmzn đewybkyuf đewybi làmwktm móudjrng a?”

“ Con nívtmqt ănambn sápdnfu phầbqipn làmwkt no? Trờaeuni ạkfsb, trápdnfch sao côozbm lạkfsbi gầbqipy nhưntes thếmrjb!”

udjr phóudjrng viêudjrn còxldjn tinh mắkygft nhìpybyn thấncbcy dấncbcu tay trêudjrn mặzvwmt củjmzna An Mộudjrc liềkwhmn lậskfpp tứdszcc kêudjru to:

“ An tiểkyufu thưntes, dấncbcu tay trêudjrn mặzvwmt côozbmmwkt nhưntes thếmrjbmwkto vậskfpy? Bọymsin họymsizzddng bạkfsbo lựtsqhc vớzzddi côozbm sao?”

An Mộudjrc nghe thấncbcy thếmrjb vộudjri vàmwktng xua tay, sốypyyt ruộudjrt giảfokfi thívtmqch:

“ Khôozbmng, khôozbmng phảfokfi, lầbqipn nàmwkty chịsjhmntes Nguyệaeknt đewybápdnfnh cũkyufng khôozbmng nặzvwmng lắkygfm.”

“ Lầbqipn nàmwkty, khôozbmng nặzvwmng lắkygfm? Cóudjr nghĩclita làmwkt nhữdszcng lầbqipn trưnteszzddc còxldjn mạkfsbnh hơrzaen?”


An Mộudjrc lậskfpp tứdszcc cúoagdi đewybbqipu:

“ Mọymsii ngưntesaeuni đewybpoiang hỏmwkti nữdszca, cầbqipu xin mọymsii ngưntesaeuni đewybpoiang hỏmwkti nữdszca, tôozbmi muốypyyn ra ngoàmwkti ănambn cơrzaem, xin nhưntesaeunng đewybưntesaeunng mộudjrt chúoagdt…”

“ Ăxldjn cơrzaem? Đermtãxwkb trểkyuf thếmrjbmwkty rồbskoi bọymsin họymsic tạkfsbi sao khôozbmng giữdszcozbm lạkfsbi ănambn cơrzaem?”

“……”

An Mộudjrc cuốypyyi cùzzddng cũkyufng đewybudjrt kívtmqch vòxldjng vâdnsgy củjmzna phóudjrng viêudjrn, tâdnsgm tìpybynh côozbmoagdc nàmwkty rấncbct tốypyyt.

Sờaeun sờaeun dấncbcu tay trêudjrn mặzvwmt, khóudjre môozbmi câdnsgu lêudjrn. Kỳdzgk thựtsqhc làmwktoagdc Phong Tưntes Nguyệaeknt đewybápdnfnh tớzzddi, côozbmudjr thểkyuf trápdnfnh, nhưntesng côozbm muốypyyn lấncbcy cápdnfi tápdnft nàmwkty làmwktm lýcrnx do!

Ăxldjn cơrzaem xong côozbmkyufng khôozbmng muốypyyn tiếmrjbp tụdhmtc trởxldj vềkwhm Phong gia chịsjhmu nhụdhmtc, nêudjrn côozbm trởxldj vềkwhmnambn phòxldjng thuêudjr gầbqipn trưntesaeunng.

Khôozbmng cầbqipn phảfokfi tiếmrjbp tụdhmtc diễokygn kịsjhmch nữdszca, côozbm liềkwhmn thấncbcy mìpybynh khôozbmng cóudjr việaeknc gìpyby đewybkyufmwktm nữdszca,

Đermtang ngồbskoi ngâdnsgy ngôozbmc thìpyby phápdnft hiệaeknn đewybiệaeknn thoạkfsbi củjmzna Đermtưntesaeunng Hạkfsb vang lêudjrn.

An Mộudjrc vộudjri vàmwktng bắkygft mápdnfy, liềkwhmn phápdnft hiệaeknn làmwkt Ngôozbmn Phi Thầbqipn.

An Mộudjrc nghe đewybiệaeknn thoạkfsbi:

“ Ngôozbmn lãxwkbo sưntes.”

Giọymsing củjmzna Ngôozbmn Phi Thầbqipn rấncbct ôozbmn nhu nhưntesng lạkfsbi làmwktm cho ngưntesaeuni ta cảfokfm giápdnfc rằvwmtng khôozbmng dápdnfm khôozbmng tôozbmn trọymsing ôozbmng:

“ Ânggtn, chuyệaeknn củjmzna côozbm khoảfokfng bao lâdnsgu thìpyby giảfokfi quyếmrjbt xong?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.