Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào
Chương 121 : An Mộc, tôi muốn từ hôn với cô!
Editor: Càruvh Chua
Tròbkyp ng mắbjsb t An Mộyjip c co rụygsp t lạoqia i:”Tôojjc i….”
“Đyuqt êxxbf m qua tôojjc i đfdxc ãllcy phảorkc i đfdxc ếlyqg n tậedcv n trưzncj ờvhcx ng tìiodr m côojjc , kếlyqg t quảorkc tìiodr m khắbjsb p nơeiem i đfdxc ềhihw u khôojjc ng thấauyn y, nếlyqg u khôojjc ng nhờvhcx nhâsqql n viêxxbf n tưzncj vấauyn n gọmnde i đfdxc iệddov n thoạoqia i giúbusv p, tôojjc i còbkyp n khôojjc ng biếlyqg t côojjc đfdxc ãllcy che giấauyn u đfdxc iềhihw u nàruvh y đfdxc ưzncj ợseyr c ba thákkdf ng!”
An Mộyjip c đfdxc ảorkc o đfdxc ôojjc i mắbjsb t, cúbusv i đfdxc ầbkxd u:”Anh Tửkpxv Khiêxxbf m, tôojjc i…”
Sứmfcl c chịoaja u đfdxc ựeuen ng củxclt a Phong Tửkpxv Khiêxxbf m cóyjip hạoqia n, côojjc làruvh m bộyjip dạoqia ng khôojjc ng rõrhun ràruvh ng nhưzncj vậedcv y, quảorkc nhiêxxbf n làruvh m cho anh mấauyn t kiêxxbf n nhẫedcv n:”Đyuqt ưzncj ợseyr c rồkkns i, tôojjc i đfdxc ếlyqg n làruvh đfdxc ểnufc nóyjip i vớyrnq i côojjc , tôojjc i muốzckp n từorkc hôojjc n vớyrnq i côojjc !”
An Mộyjip c lậedcv p tứmfcl c ngẩutam ng đfdxc ầbkxd u, khôojjc ng thểnufc tin nổvqdx i:”Anh Tửkpxv Khiêxxbf m, tạoqia i sao?”
Phong Tửkpxv Khiêxxbf m phấauyn t tay:”Khôojjc ng tạoqia i sao cảorkc , bâsqql y giờvhcx côojjc cùdckb ng tôojjc i vềhihw nhàruvh mộyjip t chuyếlyqg n, chúbusv ng ta thưzncj ơeiem ng lưzncj ợseyr ng mộyjip t chúbusv t”.
Nóyjip i xong anh ta liềhihw n đfdxc i thẳlyqg ng vềhihw phígxuk a trưzncj ớyrnq c.
An Mộyjip c lui vềhihw phígxuk a sau:”Anh Tửkpxv Khiêxxbf m, tôojjc i khôojjc ng đfdxc i, tôojjc i khôojjc ng cầbkxd n từorkc hôojjc n!”
Phong Tửkpxv Khiêxxbf m nhígxuk u màruvh y, nélyqg t mặruvh t lộyjip rõrhun ýoaja chákkdf n ghélyqg t:”Côojjc nóyjip i khôojjc ng màruvh xong ưzncj ? Chuyệddov n nàruvh y tôojjc i đfdxc ãllcy quyếlyqg t đfdxc ịoaja nh rồkkns i!”
Nóyjip i xong anh ta lậedcv p tứmfcl c túbusv m chặruvh t tay An Mộyjip c, kélyqg o đfdxc i.
“Anh Tửkpxv Khiêxxbf m, buôojjc ng tôojjc i ra, buôojjc ng ra….”, An Mộyjip c giãllcy y giụygsp a cũdmjt ng vôojjc ígxuk ch, chẳlyqg ng lẽbkxd phảorkc i làruvh m bộyjip dạoqia ng sốzckp ng chếlyqg t khôojjc ng chịoaja u từorkc hôojjc n mớyrnq i cóyjip thểnufc ngămnde n cảorkc n đfdxc ưzncj ợseyr c việddov c nàruvh y?
Cóyjip lẽbkxd do côojjc diễcqff n quákkdf đfdxc ạoqia t.
“Anh làruvh m gìiodr vậedcv y? buôojjc ng An Mộyjip c ra!” Mộyjip t giọmnde ng nóyjip i chắbjsb c nịoaja ch vang lêxxbf n, hai ngưzncj ờvhcx i quay lạoqia i đfdxc ãllcy thấauyn y Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t nổvqdx i giậedcv n đfdxc ùdckb ng đfdxc ùdckb ng chạoqia y tớyrnq i, túbusv m chặruvh t tay An Mộyjip c, ákkdf nh mắbjsb t cảorkc nh giákkdf c nhìiodr n Phong Tửkpxv Khiêxxbf m:”Anh làruvh ai, buôojjc ng côojjc ấauyn y ra! ởmlib trong trưzncj ờvhcx ng họmnde c, đfdxc ốzckp i vớyrnq i nhữnerk ng hàruvh nh đfdxc ộyjip ng nhưzncj thếlyqg nàruvh y, chúbusv ng tôojjc i cóyjip thểnufc bákkdf o cảorkc nh sákkdf t!”
An Mộyjip c thậedcv t làruvh dởmlib khóyjip c dởmlib cưzncj ờvhcx i!
Phong Tửkpxv Khiêxxbf m hừorkc lạoqia nh mộyjip t tiếlyqg ng:”Ngưzncj ờvhcx i xấauyn u còbkyp n đfdxc ầbkxd y ngoàruvh i kia! Tôojjc i vớyrnq i côojjc ấauyn y làruvh m gìiodr liêxxbf n quan gìiodr đfdxc ếlyqg n côojjc ? Ăswsu n no dửkpxv ng mỡuatn nêxxbf n muốzckp n xen vàruvh o chuyệddov n ngưzncj ờvhcx i khákkdf c àruvh !”
Nóyjip i xong, anh ta khôojjc ng còbkyp n giữnerk hìiodr nh ảorkc nh, hùdckb ng hổvqdx tiếlyqg n lêxxbf n mộyjip t bưzncj ớyrnq c, gỡuatn bàruvh n tay đfdxc ang nắbjsb m tay An Mộyjip c củxclt a Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t ra hấauyn t mạoqia nh:”Cúbusv t ngay!”
An Mộyjip c trơeiem mắbjsb t nhìiodr n!
Từorkc khi vàruvh o đfdxc ạoqia i họmnde c, vìiodr côojjc luôojjc n bậedcv n rộyjip n đfdxc óyjip ng phim vàruvh trau dồkkns i kĩobwv nămnde ng diễcqff n xuấauyn t nêxxbf n rấauyn t ígxuk t khi đfdxc i họmnde c, cũdmjt ng khôojjc ng cóyjip bạoqia n bèojjc .
Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t làruvh lớyrnq p trưzncj ởmlib ng, thưzncj ờvhcx ng xuyêxxbf n tậedcv n tìiodr nh hỏkabb i han côojjc , lầbkxd n nàruvh y côojjc ấauyn y ra tay trưzncj ợseyr ng nghĩobwv a, cũdmjt ng xem nhưzncj mộyjip t ngưzncj ờvhcx i bạoqia n củxclt a côojjc .
Ngàruvh y thưzncj ờvhcx ng An Mộyjip c ởmlib Phong gia bịoaja khinh thưzncj ờvhcx ng còbkyp n chưzncj a tígxuk nh, Phong Tửkpxv Khiêxxbf m lạoqia i còbkyp n hàruvh nh xửkpxv vớyrnq i bạoqia n côojjc nhưzncj vậedcv y sao?
An Mộyjip c thuậedcv n tay túbusv m chặruvh t lấauyn y tay Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t, giảorkc vờvhcx bịoaja hai ngưzncj ờvhcx i lôojjc i kélyqg o nhưzncj ng luôojjc n chủxclt đfdxc ộyjip ng hưzncj ớyrnq ng vềhihw phígxuk a Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t, thuậedcv n tiệddov n vung vẩutam y đfdxc ầbkxd u gốzckp i vàruvh o sau châsqql n củxclt a Phong Tửkpxv Khiêxxbf m, tay kia vung lêxxbf n cao kélyqg o tay Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t lêxxbf n theo.
“Bang!”
Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t hung hămnde ng đfdxc ákkdf nh vàruvh o mặruvh t Phong Tửkpxv Khiêxxbf m làruvh m cho anh ta loạoqia ng choạoqia ng lùdckb i lạoqia i, ngãllcy ngồkkns i xuốzckp ng đfdxc ấauyn t.
Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t ngẩutam n ngưzncj ờvhcx i nhữnerk ng ngưzncj ờvhcx i khákkdf c khôojjc ng hay đfdxc ểnufc ýoaja mấauyn y chuyệddov n nàruvh y nhưzncj ng côojjc vẫedcv n luôojjc n làruvh thiêxxbf n kim tiểnufc u thưzncj nhàruvh họmnde Lígxuk , cũdmjt ng khôojjc ng phảorkc i dễcqff bắbjsb t nạoqia t, đfdxc ôojjc i tay chốzckp ng nạoqia nh:”Khi mắbjsb ng ngưzncj ờvhcx i khákkdf c xấauyn u xa, ngưzncj ơeiem i đfdxc ãllcy tựeuen soi gưzncj ơeiem ng nhìiodr n lạoqia i mìiodr nh chưzncj a! Nếlyqg u tôojjc i màruvh cũdmjt ng tígxuk nh làruvh ngưzncj ờvhcx i xấauyn u, chẳlyqg ng phảorkc i anh đfdxc ãllcy gặruvh p đfdxc ồkkns ng minh đfdxc óyjip sao?”
Mặruvh t Phong Tửkpxv Khiêxxbf m in nốzckp t nămnde m ngóyjip n tay ửkpxv ng đfdxc ỏkabb lêxxbf n, ngồkkns i dưzncj ớyrnq i đfdxc ấauyn t nhìiodr n bộyjip dạoqia ng rấauyn t chậedcv t vậedcv t, sau đfdxc óyjip sắbjsb c mặruvh t bỗlskq ng xanh mélyqg t, đfdxc ứmfcl ng dậedcv y, bộyjip dạoqia ng nhưzncj muốzckp n đfdxc ákkdf nh trảorkc .
Lúbusv c nàruvh y, An Mộyjip c vộyjip i vàruvh ng đfdxc ứmfcl ng ra chắbjsb n trưzncj ớyrnq c mặruvh t Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t:”Mạoqia t Mạoqia t, anh ấauyn y, anh ấauyn y làruvh anh trai tôojjc i!”
Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t sửkpxv ng sốzckp t:”Cákkdf i gìiodr ?”
Phong Tửkpxv Khiêxxbf m cákkdf i chígxuk nh làruvh khôojjc ng muốzckp n mọmnde i ngưzncj ờvhcx i biếlyqg t An Mộyjip c làruvh vịoaja hôojjc n phu củxclt a anh, thấauyn y An Mộyjip c thứmfcl c thờvhcx i, liềhihw n hừorkc lạoqia nh mộyjip t tiếlyqg ng, đfdxc ứmfcl ng nghiêxxbf m chỗlskq đfdxc óyjip , gưzncj ơeiem ng mặruvh t xanh mélyqg t:”Côojjc nghe rõrhun khôojjc ng đfdxc óyjip , chúbusv ng tôojjc i làruvh m gìiodr liêxxbf n quan đfdxc ếlyqg n việddov c hígxuk t thởmlib củxclt a côojjc khôojjc ng?!”
Lígxuk Mạoqia t Mạoqia t lạoqia i hoàruvh i nghi nhìiodr n An Mộyjip c:”An Mộyjip c, anh ta cóyjip thậedcv t làruvh anh trai côojjc khôojjc ng thếlyqg ? cóyjip anh trai nàruvh o màruvh cưzncj xửkpxv vớyrnq i em gákkdf i nhưzncj vậedcv y?”
Trò
“Đ
An Mộ
Sứ
An Mộ
Phong Tử
Nó
An Mộ
Phong Tử
Nó
“Anh Tử
Có
“Anh là
An Mộ
Phong Tử
Nó
An Mộ
Từ
Lí
Ngà
An Mộ
“Bang!”
Lí
Lí
Mặ
Lú
Lí
Phong Tử
Lí
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.