Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào
Chương 114 : Tư tưởng lệch lạc
Editor: Quỷbkqh Quỷbkqh
Ngôbkvq n Phi Thầfrvm n đrihf i rồvzbj i, An Mộufrs c liềtpsq n vùztuc i đrihf ầfrvm u vàpngn o quay phim, vềtpsq phầfrvm n cuộufrs c gọkmfl i khócdtb hiểmpfl u kia sớwbpy m đrihf ãnttm bịjgjk côbkvq néluuo m ra sau đrihf ầfrvm u.
Đykfz ếajsj n tậezpg n 8h tốlcgz i côbkvq mớwbpy i lêowrv cághan i thâbpoi n mệgnpz t mỏwbpy i vềtpsq khághan ch sạftmf n.
Ăsorb n cơvzbj m rửlcgz a mặxokr t xong, nằqzwv m trêowrv n giưrvzh ờbvsk ng, đrihf ếajsj n đrihf ộufrs ng đrihf ậezpg y mộufrs t ngócdtb n tay côbkvq cũibtx ng khôbkvq ng cócdtb sứyrvy c.
Đykfz ang mơvzbj mơvzbj màpngn ng màpngn ng, đrihf ộufrs t nhiêowrv n nhớwbpy ra hôbkvq m nay cócdtb mộufrs t cuộufrs c gọkmfl i nhỡmddc , vìkuut thếajsj , tiệgnpz n tay vớwbpy i lấfdwo y đrihf iệgnpz n thoạftmf i,…..
Đykfz ạftmf i Ma Vưrvzh ơvzbj ng?
Ai lạftmf i cócdtb cághan i têowrv n buồvzbj n cưrvzh ờbvsk i nhưrvzh vậezpg y?
Trong lòpksx ng côbkvq vừbkqh a lócdtb e lêowrv n mộufrs t ýrlbd nghĩrwvx , toàpngn n thâbpoi n lậezpg p tứyrvy c cứyrvy ng đrihf ờbvsk .
Cághan i gìkuut cơvzbj ?
Đykfz ạftmf i Ma Vưrvzh ơvzbj ng – Phong Kiêowrv u??
Cághan i têowrv n đrihf ócdtb hai thághan ng rồvzbj i khôbkvq ng hềtpsq liêowrv n lạftmf c vớwbpy i mìkuut nh, hôbkvq m nay đrihf ộufrs t nhiêowrv n gọkmfl i cho côbkvq làpngn m gìkuut ?
Tay run lêowrv n, khôbkvq ng cẩqzwv n thậezpg n sưrvzh ợbspb t qua núbdqk t gọkmfl i lạftmf i.
An Mộufrs c hoảkdjv ng sợbspb , lậezpg p tứyrvy c tắgnpz đrihf i!
Côbkvq thựfrfo c sựfrfo muốlcgz n trừbkqh ng phạftmf t cághan nh tay xúbdqk c đrihf ộufrs ng kia!
Đykfz úbdqk ng lúbdqk c An Mộufrs c đrihf ang vôbkvq cùztuc ng rốlcgz i rắgnpz m, chuôbkvq ng đrihf iệgnpz n thoạftmf i đrihf ộufrs t nhiêowrv n vang lêowrv n.
“A!” An Mộufrs c hoảkdjv ng sợbspb thiếajsj u chúbdqk t nữowrv a thìkuut làpngn m rơvzbj i đrihf iệgnpz n thoạftmf i.
Trong lòpksx ng căpngn ng thẳufrs ng bồvzbj n chồvzbj n, quảkdjv nhiêowrv n làpngn Đykfz ạftmf i Ma Vưrvzh ơvzbj ng!
Chuôbkvq ng đrihf iệgnpz n thoạftmf i đrihf ãnttm đrihf ổrihf lầfrvm n thứyrvy 2, dưrvzh ờbvsk ng nhưrvzh rấfdwo t kiêowrv n nhẫmndj n, ýrlbd rằqzwv ng nếajsj u côbkvq khôbkvq ng nhậezpg n đrihf iệgnpz n, nócdtb sẽxsyx vang lêowrv n khôbkvq ng ngừbkqh ng.
An Mộufrs c cắgnpz n chặxokr t răpngn ng, nhậezpg n thìkuut nhậezpg n, dùztuc sao anh cũibtx ng đrihf ang khôbkvq ng ởxapq C thịjgjk thìkuut làpngn m gìkuut đrihf ưrvzh ợbspb c mìkuut nh?
Nócdtb i vậezpg y nhưrvzh ng côbkvq vẫmndj n run rẩqzwv y nghe đrihf iệgnpz n thoạftmf i.
Cuộufrs c gọkmfl i vừbkqh a đrihf ưrvzh ợbspb c kếajsj t nốlcgz i côbkvq đrihf ãnttm cảkdjv m nhậezpg n đrihf ưrvzh ợbspb c sựfrfo lạftmf nh lẽxsyx o truyềtpsq n đrihf ếajsj n từbkqh bêowrv n kia.
Giọkmfl ng củsrbj a anh vẫmndj n trầfrvm m trầfrvm m khócdtb đrihf oághan n nhưrvzh trưrvzh ớwbpy c, “A lôbkvq ?”
Chỉdsoc mộufrs t chữowrv đrihf ãnttm làpngn m An Mộufrs c dưrvzh ờbvsk ng nhưrvzh đrihf ãnttm nhìkuut n thấfdwo y đrihf ôbkvq i mắgnpz t hẹcdtb p dàpngn i cùztuc ng đrihf ôbkvq i môbkvq i đrihf ầfrvm y ýrlbd cưrvzh ờbvsk i..
Sau đrihf ócdtb , anh lạftmf i nócdtb i,”Gọkmfl i cho tôbkvq i làpngn m gìkuut ? Chẳufrs ng lẽxsyx em nhớwbpy tôbkvq i?”
Hừbkqh !
Nhớwbpy cághan i đrihf ầfrvm u anh!
An Mộufrs c mấfdwo t tựfrfo nhiêowrv n đrihf ỏwbpy mặxokr t lêowrv n, ho khan mộufrs t tiếajsj ng, “….hôbkvq m nay anh gọkmfl i cho tôbkvq i àpngn ?”
“Ừmddc .”
“Ồluuo , anh cócdtb chuyệgnpz n gìkuut sao?”
“Khôbkvq ng cócdtb việgnpz c gìkuut thìkuut khôbkvq ng đrihf ưrvzh ợbspb c gọkmfl i hay sao?”
“…” Nàpngn y, anh khôbkvq ng thểmpfl nócdtb i chuyệgnpz n tửlcgz tếajsj đrihf ưrvzh ợbspb c sao?
An Môbkvq c bĩrwvx u môbkvq i, nằqzwv m xuốlcgz ng giưrvzh ờbvsk ng,:”Đykfz ưrvzh ơvzbj ng nhiêowrv n làpngn cócdtb thểmpfl , dạftmf o nàpngn y chúbdqk sốlcgz ng thếajsj nàpngn o?”
“Khôbkvq ng đrihf ưrvzh ợbspb c tốlcgz t lắgnpz m.” Giọkmfl ng nócdtb i bêowrv n kia hìkuut nh nhưrvzh cócdtb chúbdqk t uấfdwo t ứyrvy c.
Đykfz ághan ng đrihf ờbvsk i!
Nghe anh buồvzbj n bựfrfo c, tâbpoi m trạftmf ng côbkvq ngưrvzh ợbspb c lạftmf i rấfdwo t tốlcgz t. “Ồluuo .”
“Em khôbkvq ng hỏwbpy i tôbkvq i vìkuut sao khôbkvq ng tốlcgz t àpngn ?”
An Mộufrs c nởxapq nụyrvy cưrvzh ờbvsk i, mắgnpz t híirsu p lạftmf i thàpngn nh đrihf ưrvzh ờbvsk ng chỉdsoc , “Chúbdqk vìkuut sao khôbkvq ng ổrihf n?”
Đykfz úbdqk ng làpngn tròpksx cưrvzh ờbvsk i, đrihf ểmpfl nghe xem làpngn ai cócdtb thểmpfl làpngn m cho anh hậezpg m hựfrfo c. Dùztuc sao cũibtx ng làpngn chuyệgnpz n tuyệgnpz t đrihf ốlcgz i hảkdjv hêowrv .
“Ừmddc , nghe đrihf ưrvzh ợbspb c tin bạftmf n giưrvzh ờbvsk ng củsrbj a mìkuut nh, khi khôbkvq ng cócdtb việgnpz c gìkuut luôbkvq n muốlcgz n cùztuc ng ngưrvzh ờbvsk i khághan c lêowrv n giưrvzh ờbvsk ng, làpngn m cho tôbkvq i thựfrfo c sựfrfo hoàpngn i nghi cócdtb phảkdjv i do năpngn ng lựfrfo c củsrbj a mìkuut nh khôbkvq ng đrihf ủsrbj .”
An Mộufrs c ngồvzbj i bậezpg t dậezpg y trợbspb n mắgnpz t lêowrv n:”……Anh, anh, làpngn m sao anh biếajsj t?”
Nócdtb i xong, côbkvq liềtpsq n kiểmpfl m tra đrihf iệgnpz n thoạftmf i, cẩqzwv n thậezpg n suy nghĩrwvx , nhưrvzh ng cho dùztuc bịjgjk nghe trộufrs m thậezpg t thìkuut côbkvq cócdtb thểmpfl phághan t hiệgnpz n đrihf ưrvzh ợbspb c sao?
An Mộufrs c đrihf ộufrs t nhiêowrv n cảkdjv m thấfdwo y mìkuut nh đrihf ãnttm bịjgjk theo dõqqbr i trong suốlcgz t thờbvsk i gian qua, nhưrvzh vậezpg y, đrihf ốlcgz i phưrvzh ơvzbj ng biếajsj t mìkuut nh muốlcgz n kýrlbd hợbspb p đrihf ồvzbj ng vớwbpy i Ngôbkvq n Phi Thầfrvm n sao?
An Mộufrs c nuốlcgz t nưrvzh ớwbpy c miếajsj ng.
Bêowrv n kia lạftmf i nócdtb i:”Chághan u dâbpoi u, cócdtb phảkdjv i em bắgnpz t đrihf ầfrvm u cócdtb tưrvzh tưrvzh ởxapq ng ‘lệgnpz ch lạftmf c’ rồvzbj i khôbkvq ng?”
Tưrvzh tưrvzh ởxapq ng “lệgnpz ch lạftmf c”?
Nếajsj u khôbkvq ng phảkdjv i do lúbdqk c nàpngn y cócdtb gìkuut đrihf ócdtb khôbkvq ng thíirsu ch hợbspb p, nếajsj u khôbkvq ng phảkdjv i do giọkmfl ng nócdtb i củsrbj a ngưrvzh ờbvsk i đrihf àpngn n ôbkvq ng quághan mứyrvy c réluuo t lạftmf nh, An Mộufrs c côbkvq thiếajsj u chúbdqk t nữowrv a thìkuut cưrvzh ờbvsk i phághan lêowrv n!
Nhưrvzh ng An Mộufrs c vẫmndj n đrihf ághan p:”Chúbdqk , thứyrvy lỗsbel i cho tôbkvq i khi nócdtb i, trưrvzh ớwbpy c khi chúbdqk ng ta ởxapq bêowrv n nhau, cơvzbj thểmpfl củsrbj a tôbkvq i từbkqh lâbpoi u đrihf ãnttm ‘lệgnpz ch lạftmf c’ rồvzbj i.”
Ngô
Đ
Ă
Đ
Đ
Ai lạ
Trong lò
Cá
Đ
Cá
Tay run lê
An Mộ
Cô
Đ
“A!” An Mộ
Trong lò
Chuô
An Mộ
Nó
Cuộ
Giọ
Chỉ
Sau đ
Hừ
Nhớ
An Mộ
“Ừ
“Ồ
“Khô
“…” Nà
An Mô
“Khô
Đ
Nghe anh buồ
“Em khô
An Mộ
Đ
“Ừ
An Mộ
Nó
An Mộ
An Mộ
Bê
Tư
Nế
Như
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.