Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 114 : Tư tưởng lệch lạc

    trước sau   
Editor: Quỷbkqh Quỷbkqh

Ngôbkvqn Phi Thầfrvmn đrihfi rồvzbji, An Mộufrsc liềtpsqn vùztuci đrihffrvmu vàpngno quay phim, vềtpsq phầfrvmn cuộufrsc gọkmfli khócdtb hiểmpflu kia sớwbpym đrihfãnttm bịjgjkbkvqluuom ra sau đrihffrvmu.

Đykfzếajsjn tậezpgn 8h tốlcgzi côbkvq mớwbpyi lêowrvghani thâbpoin mệgnpzt mỏwbpyi vềtpsq khághanch sạftmfn.

Ăsorbn cơvzbjm rửlcgza mặxokrt xong, nằqzwvm trêowrvn giưrvzhbvskng, đrihfếajsjn đrihfufrsng đrihfezpgy mộufrst ngócdtbn tay côbkvqibtxng khôbkvqng cócdtb sứyrvyc.

Đykfzang mơvzbjvzbjpngnng màpngnng, đrihfufrst nhiêowrvn nhớwbpy ra hôbkvqm nay cócdtb mộufrst cuộufrsc gọkmfli nhỡmddc, vìkuut thếajsj, tiệgnpzn tay vớwbpyi lấfdwoy đrihfiệgnpzn thoạftmfi,…..

Đykfzftmfi Ma Vưrvzhơvzbjng?


Ai lạftmfi cócdtbghani têowrvn buồvzbjn cưrvzhbvski nhưrvzh vậezpgy?

Trong lòpksxng côbkvq vừbkqha lócdtbe lêowrvn mộufrst ýrlbd nghĩrwvx, toàpngnn thâbpoin lậezpgp tứyrvyc cứyrvyng đrihfbvsk.

ghani gìkuutvzbj?

Đykfzftmfi Ma Vưrvzhơvzbjng – Phong Kiêowrvu??

ghani têowrvn đrihfócdtb hai thághanng rồvzbji khôbkvqng hềtpsq liêowrvn lạftmfc vớwbpyi mìkuutnh, hôbkvqm nay đrihfufrst nhiêowrvn gọkmfli cho côbkvqpngnm gìkuut?

Tay run lêowrvn, khôbkvqng cẩqzwvn thậezpgn sưrvzhbspbt qua núbdqkt gọkmfli lạftmfi.

An Mộufrsc hoảkdjvng sợbspb, lậezpgp tứyrvyc tắgnpz đrihfi!

bkvq thựfrfoc sựfrfo muốlcgzn trừbkqhng phạftmft cághannh tay xúbdqkc đrihfufrsng kia!

Đykfzúbdqkng lúbdqkc An Mộufrsc đrihfang vôbkvqztucng rốlcgzi rắgnpzm, chuôbkvqng đrihfiệgnpzn thoạftmfi đrihfufrst nhiêowrvn vang lêowrvn.

“A!” An Mộufrsc hoảkdjvng sợbspb thiếajsju chúbdqkt nữowrva thìkuutpngnm rơvzbji đrihfiệgnpzn thoạftmfi.

Trong lòpksxng căpngnng thẳufrsng bồvzbjn chồvzbjn, quảkdjv nhiêowrvn làpngn Đykfzftmfi Ma Vưrvzhơvzbjng!

Chuôbkvqng đrihfiệgnpzn thoạftmfi đrihfãnttm đrihfrihf lầfrvmn thứyrvy 2, dưrvzhbvskng nhưrvzh rấfdwot kiêowrvn nhẫmndjn, ýrlbd rằqzwvng nếajsju côbkvq khôbkvqng nhậezpgn đrihfiệgnpzn, nócdtb sẽxsyx vang lêowrvn khôbkvqng ngừbkqhng.

An Mộufrsc cắgnpzn chặxokrt răpngnng, nhậezpgn thìkuut nhậezpgn, dùztuc sao anh cũibtxng đrihfang khôbkvqng ởxapq C thịjgjk thìkuutpngnm gìkuut đrihfưrvzhbspbc mìkuutnh?


cdtbi vậezpgy nhưrvzhng côbkvq vẫmndjn run rẩqzwvy nghe đrihfiệgnpzn thoạftmfi.

Cuộufrsc gọkmfli vừbkqha đrihfưrvzhbspbc kếajsjt nốlcgzi côbkvq đrihfãnttm cảkdjvm nhậezpgn đrihfưrvzhbspbc sựfrfo lạftmfnh lẽxsyxo truyềtpsqn đrihfếajsjn từbkqhowrvn kia.

Giọkmflng củsrbja anh vẫmndjn trầfrvmm trầfrvmm khócdtb đrihfghann nhưrvzh trưrvzhwbpyc, “A lôbkvq?”

Chỉdsoc mộufrst chữowrv đrihfãnttmpngnm An Mộufrsc dưrvzhbvskng nhưrvzh đrihfãnttm nhìkuutn thấfdwoy đrihfôbkvqi mắgnpzt hẹcdtbp dàpngni cùztucng đrihfôbkvqi môbkvqi đrihffrvmy ýrlbdrvzhbvski..

Sau đrihfócdtb, anh lạftmfi nócdtbi,”Gọkmfli cho tôbkvqi làpngnm gìkuut? Chẳufrsng lẽxsyx em nhớwbpybkvqi?”

Hừbkqh!

Nhớwbpyghani đrihffrvmu anh!

An Mộufrsc mấfdwot tựfrfo nhiêowrvn đrihfwbpy mặxokrt lêowrvn, ho khan mộufrst tiếajsjng, “….hôbkvqm nay anh gọkmfli cho tôbkvqi àpngn?”

“Ừmddc.”

“Ồluuo, anh cócdtb chuyệgnpzn gìkuut sao?”

“Khôbkvqng cócdtb việgnpzc gìkuut thìkuut khôbkvqng đrihfưrvzhbspbc gọkmfli hay sao?”

“…” Nàpngny, anh khôbkvqng thểmpflcdtbi chuyệgnpzn tửlcgz tếajsj đrihfưrvzhbspbc sao?

An Môbkvqc bĩrwvxu môbkvqi, nằqzwvm xuốlcgzng giưrvzhbvskng,:”Đykfzưrvzhơvzbjng nhiêowrvn làpngncdtb thểmpfl, dạftmfo nàpngny chúbdqk sốlcgzng thếajsjpngno?”


“Khôbkvqng đrihfưrvzhbspbc tốlcgzt lắgnpzm.” Giọkmflng nócdtbi bêowrvn kia hìkuutnh nhưrvzhcdtb chúbdqkt uấfdwot ứyrvyc.

Đykfzághanng đrihfbvski!

Nghe anh buồvzbjn bựfrfoc, tâbpoim trạftmfng côbkvq ngưrvzhbspbc lạftmfi rấfdwot tốlcgzt. “Ồluuo.”

“Em khôbkvqng hỏwbpyi tôbkvqi vìkuut sao khôbkvqng tốlcgzt àpngn?”

An Mộufrsc nởxapq nụyrvyrvzhbvski, mắgnpzt híirsup lạftmfi thàpngnnh đrihfưrvzhbvskng chỉdsoc, “Chúbdqkkuut sao khôbkvqng ổrihfn?”

Đykfzúbdqkng làpngn tròpksxrvzhbvski, đrihfmpfl nghe xem làpngn ai cócdtb thểmpflpngnm cho anh hậezpgm hựfrfoc. Dùztuc sao cũibtxng làpngn chuyệgnpzn tuyệgnpzt đrihflcgzi hảkdjvowrv.

“Ừmddc, nghe đrihfưrvzhbspbc tin bạftmfn giưrvzhbvskng củsrbja mìkuutnh, khi khôbkvqng cócdtb việgnpzc gìkuut luôbkvqn muốlcgzn cùztucng ngưrvzhbvski khághanc lêowrvn giưrvzhbvskng, làpngnm cho tôbkvqi thựfrfoc sựfrfo hoàpngni nghi cócdtb phảkdjvi do năpngnng lựfrfoc củsrbja mìkuutnh khôbkvqng đrihfsrbj.”

An Mộufrsc ngồvzbji bậezpgt dậezpgy trợbspbn mắgnpzt lêowrvn:”……Anh, anh, làpngnm sao anh biếajsjt?”

cdtbi xong, côbkvq liềtpsqn kiểmpflm tra đrihfiệgnpzn thoạftmfi, cẩqzwvn thậezpgn suy nghĩrwvx, nhưrvzhng cho dùztuc bịjgjk nghe trộufrsm thậezpgt thìkuutbkvqcdtb thểmpfl phághant hiệgnpzn đrihfưrvzhbspbc sao?

An Mộufrsc đrihfufrst nhiêowrvn cảkdjvm thấfdwoy mìkuutnh đrihfãnttm bịjgjk theo dõqqbri trong suốlcgzt thờbvski gian qua, nhưrvzh vậezpgy, đrihflcgzi phưrvzhơvzbjng biếajsjt mìkuutnh muốlcgzn kýrlbd hợbspbp đrihfvzbjng vớwbpyi Ngôbkvqn Phi Thầfrvmn sao?

An Mộufrsc nuốlcgzt nưrvzhwbpyc miếajsjng.

owrvn kia lạftmfi nócdtbi:”Chághanu dâbpoiu, cócdtb phảkdjvi em bắgnpzt đrihffrvmu cócdtbrvzhrvzhxapqng ‘lệgnpzch lạftmfc’ rồvzbji khôbkvqng?”

rvzhrvzhxapqng “lệgnpzch lạftmfc”?

Nếajsju khôbkvqng phảkdjvi do lúbdqkc nàpngny cócdtbkuut đrihfócdtb khôbkvqng thíirsuch hợbspbp, nếajsju khôbkvqng phảkdjvi do giọkmflng nócdtbi củsrbja ngưrvzhbvski đrihfàpngnn ôbkvqng quághan mứyrvyc réluuot lạftmfnh, An Mộufrsc côbkvq thiếajsju chúbdqkt nữowrva thìkuutrvzhbvski phághanowrvn!

Nhưrvzhng An Mộufrsc vẫmndjn đrihfághanp:”Chúbdqk, thứyrvy lỗsbeli cho tôbkvqi khi nócdtbi, trưrvzhwbpyc khi chúbdqkng ta ởxapqowrvn nhau, cơvzbj thểmpfl củsrbja tôbkvqi từbkqhbpoiu đrihfãnttm ‘lệgnpzch lạftmfc’ rồvzbji.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.