Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 114 : Tư tưởng lệch lạc

    trước sau   
Editor: Quỷmhnf Quỷmhnf

Ngôumuun Phi Thầsgeln đgryzi rồqsldi, An Mộrivfc liềdthnn vùnboqi đgryzsgelu vàrkzoo quay phim, vềdthn phầsgeln cuộrivfc gọeyryi khódncg hiểveiyu kia sớdbmnm đgryzãpmxm bịxuxgumuutwilm ra sau đgryzsgelu.

Đumuuếaejxn tậdbmnn 8h tốaejxi côumuu mớdbmni lêpxikrkzoi thâhqpxn mệveiyt mỏtsyai vềdthn khárkzoch sạirwan.

Ăeyryn cơndmym rửnivsa mặndmyt xong, nằnqkim trêpxikn giưkgnhuhyqng, đgryzếaejxn đgryzrivfng đgryzdbmny mộrivft ngódncgn tay côumuupmxmng khôumuung códncg sứyvkcc.

Đumuuang mơndmyndmyrkzong màrkzong, đgryzrivft nhiêpxikn nhớdbmn ra hôumuum nay códncg mộrivft cuộrivfc gọeyryi nhỡgqpj, vìdocy thếaejx, tiệveiyn tay vớdbmni lấfwmey đgryziệveiyn thoạirwai,…..

Đumuuirwai Ma Vưkgnhơndmyng?


Ai lạirwai códncgrkzoi têpxikn buồqsldn cưkgnhuhyqi nhưkgnh vậdbmny?

Trong lòeeyjng côumuu vừdthna lódncge lêpxikn mộrivft ýnboq nghĩijfn, toàrkzon thâhqpxn lậdbmnp tứyvkcc cứyvkcng đgryzuhyq.

rkzoi gìdocyndmy?

Đumuuirwai Ma Vưkgnhơndmyng – Phong Kiêpxiku??

rkzoi têpxikn đgryzódncg hai thárkzong rồqsldi khôumuung hềdthn liêpxikn lạirwac vớdbmni mìdocynh, hôumuum nay đgryzrivft nhiêpxikn gọeyryi cho côumuurkzom gìdocy?

Tay run lêpxikn, khôumuung cẩnpion thậdbmnn sưkgnhjuybt qua nújuybt gọeyryi lạirwai.

An Mộrivfc hoảgpsong sợjuyb, lậdbmnp tứyvkcc tắqfkg đgryzi!

umuu thựhqpxc sựhqpx muốaejxn trừdthnng phạirwat cárkzonh tay xújuybc đgryzrivfng kia!

Đumuuújuybng lújuybc An Mộrivfc đgryzang vôumuunboqng rốaejxi rắqfkgm, chuôumuung đgryziệveiyn thoạirwai đgryzrivft nhiêpxikn vang lêpxikn.

“A!” An Mộrivfc hoảgpsong sợjuyb thiếaejxu chújuybt nữfwmea thìdocyrkzom rơndmyi đgryziệveiyn thoạirwai.

Trong lòeeyjng cădncgng thẳxzzsng bồqsldn chồqsldn, quảgpso nhiêpxikn làrkzo Đumuuirwai Ma Vưkgnhơndmyng!

Chuôumuung đgryziệveiyn thoạirwai đgryzãpmxm đgryzdncg lầsgeln thứyvkc 2, dưkgnhuhyqng nhưkgnh rấfwmet kiêpxikn nhẫnivsn, ýnboq rằnqking nếaejxu côumuu khôumuung nhậdbmnn đgryziệveiyn, nódncg sẽxpaz vang lêpxikn khôumuung ngừdthnng.

An Mộrivfc cắqfkgn chặndmyt rădncgng, nhậdbmnn thìdocy nhậdbmnn, dùnboq sao anh cũpmxmng đgryzang khôumuung ởlvay C thịxuxg thìdocyrkzom gìdocy đgryzưkgnhjuybc mìdocynh?


dncgi vậdbmny nhưkgnhng côumuu vẫnivsn run rẩnpioy nghe đgryziệveiyn thoạirwai.

Cuộrivfc gọeyryi vừdthna đgryzưkgnhjuybc kếaejxt nốaejxi côumuu đgryzãpmxm cảgpsom nhậdbmnn đgryzưkgnhjuybc sựhqpx lạirwanh lẽxpazo truyềdthnn đgryzếaejxn từdthnpxikn kia.

Giọeyryng củlhoua anh vẫnivsn trầsgelm trầsgelm khódncg đgryzrkzon nhưkgnh trưkgnhdbmnc, “A lôumuu?”

Chỉnpio mộrivft chữfwme đgryzãpmxmrkzom An Mộrivfc dưkgnhuhyqng nhưkgnh đgryzãpmxm nhìdocyn thấfwmey đgryzôumuui mắqfkgt hẹeeyjp dàrkzoi cùnboqng đgryzôumuui môumuui đgryzsgely ýnboqkgnhuhyqi..

Sau đgryzódncg, anh lạirwai nódncgi,”Gọeyryi cho tôumuui làrkzom gìdocy? Chẳxzzsng lẽxpaz em nhớdbmnumuui?”

Hừdthn!

Nhớdbmnrkzoi đgryzsgelu anh!

An Mộrivfc mấfwmet tựhqpx nhiêpxikn đgryztsya mặndmyt lêpxikn, ho khan mộrivft tiếaejxng, “….hôumuum nay anh gọeyryi cho tôumuui àrkzo?”

“Ừnivs.”

“Ồtwil, anh códncg chuyệveiyn gìdocy sao?”

“Khôumuung códncg việveiyc gìdocy thìdocy khôumuung đgryzưkgnhjuybc gọeyryi hay sao?”

“…” Nàrkzoy, anh khôumuung thểveiydncgi chuyệveiyn tửnivs tếaejx đgryzưkgnhjuybc sao?

An Môumuuc bĩijfnu môumuui, nằnqkim xuốaejxng giưkgnhuhyqng,:”Đumuuưkgnhơndmyng nhiêpxikn làrkzodncg thểveiy, dạirwao nàrkzoy chújuyb sốaejxng thếaejxrkzoo?”


“Khôumuung đgryzưkgnhjuybc tốaejxt lắqfkgm.” Giọeyryng nódncgi bêpxikn kia hìdocynh nhưkgnhdncg chújuybt uấfwmet ứyvkcc.

Đumuuárkzong đgryzuhyqi!

Nghe anh buồqsldn bựhqpxc, tâhqpxm trạirwang côumuu ngưkgnhjuybc lạirwai rấfwmet tốaejxt. “Ồtwil.”

“Em khôumuung hỏtsyai tôumuui vìdocy sao khôumuung tốaejxt àrkzo?”

An Mộrivfc nởlvay nụpmxmkgnhuhyqi, mắqfkgt híjtahp lạirwai thàrkzonh đgryzưkgnhuhyqng chỉnpio, “Chújuybdocy sao khôumuung ổdncgn?”

Đumuuújuybng làrkzo tròeeyjkgnhuhyqi, đgryzveiy nghe xem làrkzo ai códncg thểveiyrkzom cho anh hậdbmnm hựhqpxc. Dùnboq sao cũpmxmng làrkzo chuyệveiyn tuyệveiyt đgryzaejxi hảgpsopxik.

“Ừnivs, nghe đgryzưkgnhjuybc tin bạirwan giưkgnhuhyqng củlhoua mìdocynh, khi khôumuung códncg việveiyc gìdocy luôumuun muốaejxn cùnboqng ngưkgnhuhyqi khárkzoc lêpxikn giưkgnhuhyqng, làrkzom cho tôumuui thựhqpxc sựhqpx hoàrkzoi nghi códncg phảgpsoi do nădncgng lựhqpxc củlhoua mìdocynh khôumuung đgryzlhou.”

An Mộrivfc ngồqsldi bậdbmnt dậdbmny trợjuybn mắqfkgt lêpxikn:”……Anh, anh, làrkzom sao anh biếaejxt?”

dncgi xong, côumuu liềdthnn kiểveiym tra đgryziệveiyn thoạirwai, cẩnpion thậdbmnn suy nghĩijfn, nhưkgnhng cho dùnboq bịxuxg nghe trộrivfm thậdbmnt thìdocyumuudncg thểveiy phárkzot hiệveiyn đgryzưkgnhjuybc sao?

An Mộrivfc đgryzrivft nhiêpxikn cảgpsom thấfwmey mìdocynh đgryzãpmxm bịxuxg theo dõeeyji trong suốaejxt thờuhyqi gian qua, nhưkgnh vậdbmny, đgryzaejxi phưkgnhơndmyng biếaejxt mìdocynh muốaejxn kýnboq hợjuybp đgryzqsldng vớdbmni Ngôumuun Phi Thầsgeln sao?

An Mộrivfc nuốaejxt nưkgnhdbmnc miếaejxng.

pxikn kia lạirwai nódncgi:”Chárkzou dâhqpxu, códncg phảgpsoi em bắqfkgt đgryzsgelu códncgkgnhkgnhlvayng ‘lệveiych lạirwac’ rồqsldi khôumuung?”

kgnhkgnhlvayng “lệveiych lạirwac”?

Nếaejxu khôumuung phảgpsoi do lújuybc nàrkzoy códncgdocy đgryzódncg khôumuung thíjtahch hợjuybp, nếaejxu khôumuung phảgpsoi do giọeyryng nódncgi củlhoua ngưkgnhuhyqi đgryzàrkzon ôumuung quárkzo mứyvkcc rétwilt lạirwanh, An Mộrivfc côumuu thiếaejxu chújuybt nữfwmea thìdocykgnhuhyqi phárkzopxikn!

Nhưkgnhng An Mộrivfc vẫnivsn đgryzárkzop:”Chújuyb, thứyvkc lỗhqpxi cho tôumuui khi nódncgi, trưkgnhdbmnc khi chújuybng ta ởlvaypxikn nhau, cơndmy thểveiy củlhoua tôumuui từdthnhqpxu đgryzãpmxm ‘lệveiych lạirwac’ rồqsldi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.