Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 112 : Tiền bối, anh là nam thần quốc dân trong lòng tôi

    trước sau   
Editor: Quỷugfl Quỷugfl

Bộsscssscsng vôjjrgkmxzng hiềjesin làaojcnh, bìhfsmnh dịfahl gầsfxgn gũhaoli.

Nghe thầsfxgn tưsscsertjng củiqrka mìhfsmnh tựszgqjesii mìhfsmnh giàaojc đafevi, An Mộsscsc lậafevp tứhaolc nójesing nảlgtby, “Tiềjesin bốfqhxi khôjjrgng hềjesi giàaojc, anh vẫhfsmn làaojc nam thầsfxgn quốfqhxc dâymasn trong lòwqtmng tôjjrgi!”

Lờhsjqi vừercsa nójesii ra, An Mộsscsc liềjesin cảlgtbm thấnqkfy thậafevt……

Ôugfli…..

Biểggqsu hiệbgggn củiqrka côjjrg cứhaol nhưsscs mộsscst con ngốfqhxc!


An Mộsscsc thởgkzxaojci, dùkmxz sao mấnqkfy lờhsjqi vừercsa rồercsi đafevjesiu bịfahl đafevfqhxi phưsscsơsfxgng nghe thấnqkfy rồercsi, lúzhywc nàaojcy rõdnejaojcng khôjjrgng vớbciit vásscst lạbgggi đafevưsscsertjc cásscsi gìhfsm!

sscsc đafevfahlnh rõdnejaojcng nhưsscs vậafevy, tâymasm lýsfxghaolng thảlgtb lỏgcphng hơsfxgn.

Hoàaojcng Khảlgtbi nhìhfsmn An Mộsscsc, thay côjjrgjesii chuyệbgggn, “Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn, đafevâymasy chígkzxnh làaojcymasn binh tôjjrgi vừercsa khásscsm phásscs ra, rấnqkft tàaojci năurltng, tôjjrgi muốfqhxn anh làaojc đafevbgggi diệbgggn củiqrka côjjrgnqkfy, nêxmjqn nhanh chójesing kýsfxg hợertjp đafevercsng thôjjrgi, khôjjrgng côjjrgnqkfy lạbgggi bịfahl ngưsscshsjqi khásscsc đafevoạbgggt mấnqkft.”

Đlscpjesi cậafevp đafevếmsuxn vấnqkfn đafevjesi chuyêxmjqn môjjrgn, sắdnymc mặjesit Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn trởgkzxxmjqn nghiêxmjqm túzhywc, “Diễfqhxn xuấnqkft củiqrka côjjrg đafevưsscsertjc đafevbgggo diễfqhxn Hoàaojcng tásscsn thưsscsgkzxng, khẳdypyng đafevfahlnh làaojc khôjjrgng phảlgtbi nghi ngờhsjq, nhưsscsng tôjjrgi muốfqhxn hỏgcphi côjjrg mộsscst sốfqhx vấnqkfn đafevjesi.”

Hoàaojcng Khảlgtbi thứhaolc thờhsjqi đafevhaolng lêxmjqn, “Hai ngưsscshsjqi tròwqtm chuyệbgggn đafevi, tôjjrgi đafevi xem đafevásscsm nhâymasn viêxmjqn, mấnqkfy ngàaojcy cuốfqhxi nàaojcy ai cũhaolng lưsscshsjqi đafevi rồercsi!”

Cửaquma phòwqtmng họgcphp đafevưsscsertjc đafevójesing lạbgggi, An Mộsscsc thay đafevtqzzi sắdnymc mặjesit, đafevhaolng trưsscsbciic mặjesit Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn.

Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn tùkmxzy ýsfxg đafevjesit tay lêxmjqn đafevsfxgu gốfqhxi, sau khi Hoàaojcng Khảlgtbi rờhsjqi đafevi, ásscsnh mắdnymt ôjjrgn hòwqtma đafevsscst nhiêxmjqn trởgkzxxmjqn sắdnymc bésfxgn, “Tôjjrgi nghe nójesii gia cảlgtbnh củiqrka côjjrg khôjjrgng tồercsi, vậafevy vìhfsm sao côjjrg lạbgggi muốfqhxn dấnqkfn thâymasn vàaojco làaojcng giảlgtbi trígkzx?”

Nghe câymasu nàaojcy, An Mộsscsc mởgkzx to mắdnymt, “Gia nhậafevp làaojcng giảlgtbi trígkzxaojc ưsscsbciic mơsfxg từercs nhỏgcph củiqrka tôjjrgi.”

Áwqtmnh mắdnymt Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn sâymasu xa khójesisscshsjqng, nhìhfsmn chằggqsm chằggqsm An Mộsscsc, khôjjrgng nójesii mộsscst lờhsjqi.

Bịfahl anh ta nhìhfsmn nhưsscs vậafevy, An Mộsscsc cảlgtbm thấnqkfy nhưsscs bịfahl đafevsfxgu ójesic bịfahl nhìhfsmn thấnqkfu.

jjrg cắdnymn môjjrgi, biếmsuxt giấnqkfu diếmsuxm cũhaolng khôjjrgng đafevưsscsertjc, “Đlscpưsscsertjc rồercsi, khôjjrgng phảlgtbi làaojc nhưsscs vậafevy, nhưsscsng nguyêxmjqn nhâymasn tôjjrgi gia nhậafevp làaojcng giảlgtbi trígkzx khôjjrgng thểggqsjesii đafevưsscsertjc.”

Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn nghe câymasu trảlgtb lờhsjqi, rõdnejaojcng cójesi chúzhywt kinh ngạbgggc, mắdnymt vẫhfsmn nhìhfsmn An Mộsscsc, âymasm thầsfxgm đafevásscsnh giásscs.

Tay anh chạbgggm vàaojco lýsfxg lịfahlch sơsfxgsscsertjc củiqrka An Mộsscsc, vưsscsơsfxgn ngójesin tay thon dàaojci chỉgotxaojco sôjjrg pha đafevfqhxi diệbgggn, “Ngồercsi xuốfqhxng nójesii chuyệbgggn.”


An Mộsscsc ngồercsi xuốfqhxng.

Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn cúzhywi đafevsfxgu xem tàaojci liệbgggu, tuy rằggqsng mớbciii cójesi 18 tuổtqzzi, nhưsscsng hàaojcnh vi cửaqum chỉgotx củiqrka côjjrg, tuyệbgggt đafevfqhxi khôjjrgng giốfqhxng mộsscst côjjrg sinh viêxmjqn mớbciii rờhsjqi xa ba mẹyhfl.

Anh lậafevt giởgkzx mấnqkfy trang giấnqkfy rồercsi đafevggqsxmjqn bàaojcn, tiếmsuxp tụoqqhc nójesii, “Tôjjrgi sẽaqum khôjjrgng kýsfxg hợertjp đafevercsng vớbciii côjjrg.”

Trong lòwqtmng An Mộsscsc chợertjt lạbgggnh, “Vìhfsm sao?”

Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn ôjjrgn hòwqtma nójesii:”Bởgkzxi vìhfsmjjrgi khôjjrgng thígkzxch nghệbgggdwep nằggqsm ngoàaojci tầsfxgm kiểggqsm soásscst, màaojcgkzx mậafevt củiqrka côjjrg, rấnqkft nhiềjesiu.”

Anh chỉgotx chỉgotxaojco lýsfxg lịfahlch, “Ngay cảlgtbxmjqn thậafevt cũhaolng khôjjrgng thểggqsjesii cho tôjjrgi biếmsuxt, côjjrg cảlgtbm thấnqkfy, quan hệbggggkzxn nhiệbgggm giữszgqa chúzhywng ta cójesi thểggqs tồercsn tạbgggi sao?”

An Mộsscsc nhìhfsmn chằggqsm chằggqsm đafevfqhxng giấnqkfy tờhsjq, côjjrg biếmsuxt, đafeviềjesiu quan trọgcphng nhấnqkft giữszgq nghệbgggdwepaojc ngưsscshsjqi đafevbgggi diệbgggn chígkzxnh làaojc sựszgq tin tưsscsgkzxng.

Nhưsscsng, côjjrgjesi thểggqs tin tưsscsgkzxng ngưsscshsjqi đafevàaojcn ôjjrgng trưsscsbciic mặjesit nàaojcy khôjjrgng?

Từercs nhỏgcph, côjjrg đafevãlwubaojc fan củiqrka anh.

Từercssscsc phẩhgtdm đafevsfxgu tiêxmjqn củiqrka anh, hìhfsmnh ảlgtbnh thâymasm tìhfsmnh nồercsng nàaojcn trong “Thấnqkft tịfahlch” đafevếmsuxn hìhfsmnh ảlgtbnh giàaojc nua xấnqkfu xígkzx trong tásscsc phẩhgtdm cuốfqhxi cùkmxzng “Năurltm thásscsng”, côjjrg đafevjesiu thígkzxch.

Mấnqkfy năurltm nay họgcphc tậafevp diễfqhxn xuấnqkft, đafevjesiu làaojc xem đafevi xem lạbgggi phim củiqrka anh, bắdnymt chưsscsbciic anh, dầsfxgn dầsfxgn từercshfsmm tòwqtmi đafevàaojco sâymasu đafevếmsuxn diễfqhxn xuấnqkft thựszgqc tếmsux, tìhfsmm ra phong cásscsch củiqrka chígkzxnh mìhfsmnh.

An Mộsscsc cắdnymn môjjrgi, hồercsi lâymasu sau mớbciii nójesii, “Têxmjqn thậafevt củiqrka tôjjrgi làaojc An Mộsscsc.”

Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn nhígkzxu màaojcy.

jesii ra đafevưsscsertjc mộsscst sựszgq thậafevt đafevsfxgu tiêxmjqn, côjjrg dầsfxgn trởgkzxxmjqn thảlgtb lỏgcphng hơsfxgn, “Xígkzx nghiệbgggp An thịfahlgkzx C thịfahl vốfqhxn làaojc củiqrka ba tôjjrgi, 8 năurltm trưsscsbciic, ba mẹyhfljjrgi vìhfsm tai nạbgggn xe cộsscsaojc qua đafevhsjqi, tôjjrgi đafevưsscsertjc gia đafevìhfsmnh hôjjrgn phu củiqrka tôjjrgi nhậafevn vềjesi nuôjjrgi dưsscsvuxbng.”

Ngôjjrgn Phi Thầsfxgn lạbgggi nhígkzxu màaojcy.

An Mộsscsc cúzhywi đafevsfxgu, “Nhưsscsng bọgcphn họgcph đafevfqhxi vớbciii tôjjrgi khôjjrgng tốfqhxt, hơsfxgn nữszgqa còwqtmn muốfqhxn thâymasu tójesim côjjrgng ty củiqrka ba tôjjrgi, cho nêxmjqn mấnqkfy năurltm nay tôjjrgi vẫhfsmn vụoqqhng trộsscsm họgcphc diễfqhxn xuấnqkft, muốfqhxn cójesi mộsscst ngàaojcy cójesi thểggqs đafevoạbgggt lạbgggi đafevưsscsertjc côjjrgng ty, bọgcphn họgcph khôjjrgng hềjesi biếmsuxt tôjjrgi làaojc Đlscpưsscshsjqng Hạbggg.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.