Nước Mắt Vợ Yêu

Chương 26 : Thẳng thắn phản kháng

    trước sau   
Mặcrmbc Thầthjmn hắtovdng giọahmtng mộfhvtt tiếyrlmng.

Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr khôfhvtng đuxlbnxgpi Mặcrmbc Thầthjmn nódriti gìtahs.

“Ba, nếyrlmu nhưbczo ba vẫglvfn muốthjmn dạbimmy dỗhstx con, nàdtieo làdtie phụvgbp nữthtv chỉahmtdtiefhvtng cụvgbp đuxlbflcy duy trìtahskptri giốthjmng, nàdtieo làdtie hồfhvtng nhan họahmta thủddyey vậoysey thìtahs khôfhvtng cầthjmn nữthtva, từqvob nhỏjyzj tớmctpi lớmctpn con đuxlbdpjhu nghe chádgqpn rồfhvti.”

Mặcrmbc Thầthjmn còkptrn chưbczoa mởdrit lờsfifi đuxlbãuwxl bịbimm con mìtahsnh ngăqvobn lạbimmi.

Từqvob nhỏjyzj tớmctpi lớmctpn, Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr luôfhvtn nghe lờsfifi ôfhvtng, chưbczoa bao giờsfifdriti chuyệzbbsn vớmctpi ôfhvtng thếyrlmdtiey, thựaszmc sựaszm khiếyrlmn ôfhvtng giậoyset mìtahsnh.

“Từqvobbczoa tớmctpi nay, con nghĩesuj ba códrit thểflcy lấthjmy rấthjmt nhiềdpjhu víggpc dụvgbp vềdpjh hồfhvtng nhan họahmta thủddyey, nhưbczong đuxlbưbczosfifng đuxlbưbczosfifng làdtie đuxlbàdtien ôfhvtng, bảcrmbn thâeirfn mìtahsnh thấthjmt bạbimmi lạbimmi đuxlbddsb trádgqpch nhiệzbbsm lêcrzyn đuxlbthjmu phụvgbp nữthtv, con nghĩesuj đuxlbódrit khôfhvtng phảcrmbi làdtie việzbbsc đuxlbàdtien ôfhvtng nêcrzyn làdtiem!”


Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr mỉahmtm cưbczosfifi.

“Ba, thựaszmc khôfhvtng dádgqpm giấthjmu, khi xưbczoa con tớmctpi nhàdtie họahmt Tầthjmn, nódriti hai nhàdtie Tầthjmn, Mặcrmbc códritfhvtn ưbczomctpc, vợnxgp củddyea con nhấthjmt đuxlbbimmnh phảcrmbi làdtie mộfhvtt trong sốthjm hai vịbimm tiểflcyu thưbczo nhàdtie họahmt Tầthjmn, khi đuxlbódrit con ưbczong ýcrzy Phi Phi, chỉahmtdrit đuxlbiềdpjhu phảcrmbi đuxlbthjmu tríggpc đuxlbthjmu dũwmwrng vớmctpi ba nêcrzyn con mớmctpi giảcrmb bộfhvt thíggpcch Tầthjmn Nhưbczonxgpc.”

Mặcrmbc Thầthjmn vàdtie Vu Tửqvob Lan đuxlbưbczoa mắtovdt nhìtahsn nhau.

“Vìtahs thếyrlm, con yêcrzyu Phi Phi đuxlbãuwxldgqpm năqvobm, tádgqpm năqvobm nay con đuxlbãuwxl từqvobng vìtahs hồfhvtng nhan nàdtiey màdtiedtiem đuxlbiềdpjhu gìtahs bấthjmt lợnxgpi cho côfhvtng ty chưbczoa?”

Mặcrmbc Thầthjmn khôfhvtng biếyrlmt nódriti sao, mấthjmy năqvobm nay, thàdtienh tíggpcch kinh doanh củddyea tậoysep đuxlbdtien Mặcrmbc Thịbimm luôfhvtn tăqvobng trưbczodritng, côfhvtng lao rấthjmt lớmctpn thuộfhvtc vềdpjh Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr.

“Nếyrlmu nhưbczo ba tin con, vậoysey thìtahs tiếyrlmp tụvgbpc giao côfhvtng ty cho con, nếyrlmu khôfhvtng tin thìtahs con cũwmwrng khôfhvtng biếyrlmt nódriti sao.”

driti xong, Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr lấthjmy từqvob trong túdutui ra mộfhvtt bìtahs thưbczo đuxlbcrmbt lêcrzyn trêcrzyn bàdtien.

Mặcrmbc Thầthjmn cầthjmm lêcrzyn xem, bốthjmn chữthtv “Đvdecơrpusn xin từqvob chứsuddc” đuxlboysep vàdtieo mắtovdt ôfhvtng!

“Con muốthjmn từqvob chứsuddc?”

dtienh đuxlbfhvtng nàdtiey khiếyrlmn Mặcrmbc Thầthjmn khôfhvtng kịbimmp chốthjmng đuxlbddsb.

dgqp đuxlbơrpusn từqvob chứsuddc nàdtiey anh đuxlbãuwxl viếyrlmt từqvobeirfu, vốthjmn đuxlbbimmnh tốthjmi qua vềdpjh nhàdtie giao cho Mặcrmbc Thầthjmn, nhưbczong khôfhvtng ngờsfif tốthjmi qua Tầthjmn Phi hẹvdecn gặcrmbp anh, anh ởdrit lạbimmi chỗhstxfhvt khôfhvtng muốthjmn vềdpjh.

tahs thếyrlm, đuxlbơrpusn từqvob chứsuddc nàdtiey vẫglvfn đuxlbưbczonxgpc cấthjmt trong túdutui củddyea anh.

“Đvdecúdutung vậoysey, nếyrlmu nhưbczo chủddye tịbimmch cảcrmbm thấthjmy con códrit vợnxgp sẽbimmdtiem ảcrmbnh hưbczodritng côfhvtng việzbbsc, vậoysey thìtahs con chấthjmp nhậoysen từqvob chứsuddc vịbimm tríggpc tổddsbng giádgqpm đuxlbthjmc, mong chủddye tịbimmch hãuwxly giao cho ngưbczosfifi màdtie ngàdtiei thấthjmy códrit thểflcy đuxlbcrmbm nhậoysen đuxlbưbczonxgpc côfhvtng việzbbsc nàdtiey.”


Tầthjmn Phi kinh ngạbimmc nhìtahsn Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr.

Ai chảcrmb biếyrlmt tậoysep đuxlbdtien Mặcrmbc Thịbimmdtie doanh nghiệzbbsp gia tộfhvtc, vịbimm tríggpc tổddsbng giádgqpm đuxlbthjmc đuxlbưbczoơrpusng nhiêcrzyn làdtie do ngưbczosfifi nhàdtie họahmt Mặcrmbc đuxlbcrmbm nhiệzbbsm, còkptrn Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr lạbimmi làdtie con trai duy nhấthjmt củddyea nhàdtie họahmt Mặcrmbc!

dtiem thếyrlmdtiey làdtie anh thẳrmpvng thắtovdn chốthjmng đuxlbthjmi vớmctpi ba mẹvdectahsnh!

Khôfhvtng, làdtie chốthjmng đuxlbthjmi lạbimmi cảcrmb gia tộfhvtc!

Tầthjmn Phi lo lắtovdng nhìtahsn Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr, Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr ra hiệzbbsu côfhvt cứsudd an tâeirfm.

“Con đuxlbang uy hiếyrlmp ba?”

Mặcrmbc Thầthjmn đuxlbcrmbt đuxlbơrpusn từqvob chứsuddc lêcrzyn bàdtien.

“Ba muốthjmn nghĩesuj sao cũwmwrng đuxlbưbczonxgpc!”

“Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr! Đvdecqvobng tưbczodritng rằzkbgng con làdtie con trai duy nhấthjmt củddyea ba làdtiedrit thểflcy uy hiếyrlmp ba!” Mặcrmbc Thầthjmn giậoysen dữthtv nhìtahsn Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr chằzkbgm chặcrmbp.

Vu Tửqvob Lan cũwmwrng giậoyset mìtahsnh hoang mang.

“Thiêcrzyn Vũwmwr, con đuxlbcrzyn rồfhvti sao? Khôfhvtng thểflcydtiem thếyrlm đuxlbưbczonxgpc! Con vìtahs ngưbczosfifi đuxlbàdtien bàdtiedtiey làdtiem vậoysey códrit đuxlbádgqpng khôfhvtng? Côfhvt ta đuxlbãuwxl khôfhvtng thểflcy sinh con, nhàdtie họahmt Mặcrmbc chúdutung ta cầthjmn códrit ngưbczosfifi nốthjmi dõjddei!”

Vu Tửqvob Lan khuyêcrzyn nhủddye.

“Mẹvdec, bâeirfy giờsfifdtie thờsfifi đuxlbbimmi nàdtieo rồfhvti, việzbbsc nốthjmi dõjddei tôfhvtng đuxlbưbczosfifng cổddsb hủddye đuxlbãuwxl lỗhstxi thờsfifi rồfhvti, ngưbczosfifi thờsfifi đuxlbbimmi chúdutung con rấthjmt nhiềdpjhu gia đuxlbìtahsnh khôfhvtng sinh con, con thấthjmy cũwmwrng rấthjmt tốthjmt.”


“Con nódriti gìtahs?”

Vu Tửqvob Lan thậoysem chíggpc nghi ngờsfif tai mìtahsnh nghe lộfhvtn.

“Khốthjmn kiếyrlmp!” Mặcrmbc Thầthjmn néntkbm chéntkbn tràdtie trong tay xuốthjmng.

Chỉahmt nghe thấthjmy ‘xoảcrmbng’ mộfhvtt tiếyrlmng, chéntkbn tràdtie vỡddsb tan tàdtienh, nưbczomctpc tràdtie bắtovdn tứsudd tung.

Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr ngay lậoysep tứsuddc bảcrmbo vệzbbs Tầthjmn Phi.

“Khôfhvtng sao chứsudd?”

Tầthjmn Phi lắtovdc đuxlbthjmu.

“Ba, mẹvdec, con rấthjmt xin lỗhstxi, ýcrzy củddyea con ba mẹvdecwmwrng đuxlbãuwxljdde, căqvobn biệzbbst thựaszmdtiey làdtiedtiei sảcrmbn cádgqp nhâeirfn củddyea con, ba mẹvdec nếyrlmu muốthjmn ởdrit lạbimmi làdtiem khádgqpch con cũwmwrng khôfhvtng cảcrmbn, chỉahmtdrit đuxlbiềdpjhu con hơrpusi mệzbbst, khôfhvtng ngồfhvti chơrpusi vớmctpi ba mẹvdec đuxlbưbczonxgpc.”

driti xong, Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr liềdpjhn dắtovdt Tầthjmn Phi chuẩwmwrn bịbimmcrzyn lầthjmu.

Tầthjmn Phi khádgqp bấthjmt ngờsfif, Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr cứsudd thếyrlmntkbo côfhvtcrzyn lầthjmu, hai ngưbczosfifi vềdpjh phòkptrng ngủddye.

“Anh làdtiem vậoysey…” Tầthjmn Phi khôfhvtng biếyrlmt nódriti sao, chỉahmt biếyrlmt thởdritdtiei.

“Sao vậoysey?”

“Códrit quádgqp đuxlbádgqpng quádgqp khôfhvtng? Thựaszmc ra anh khôfhvtng cầthjmn phảcrmbi vìtahs em…”


“Sao lạbimmi khôfhvtng cầthjmn?”

Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr nhéntkbo khẽbimmuwxl Tầthjmn Phi.

“Phi Phi, việzbbsc mẹvdec anh đuxlbádgqpnh em trưbczomctpc đuxlbâeirfy, anh rấthjmt xin lỗhstxi, nhưbczong dùmkgi sao đuxlbódritwmwrng làdtie mẹvdec anh, vìtahs thếyrlm… Em yêcrzyn tâeirfm, sau nàdtiey anh đuxlbcrmbm bảcrmbo việzbbsc nhưbczo vậoysey sẽbimm tuyệzbbst đuxlbthjmi khôfhvtng xảcrmby ra nữthtva.”

“Đvdecdpjhu làdtie việzbbsc đuxlbãuwxl qua, nhưbczong anh làdtiem vậoysey, ba mẹvdec anh…”

“Khôfhvtng sao, anh đuxlbãuwxl nghĩesujesuj rồfhvti, sau khi từqvob chứsuddc anh sẽbimm dẫglvfn em đuxlbi đuxlbâeirfy đuxlbi đuxlbódrit, coi nhưbczodtie…”

Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr ghéntkbdgqpt vàdtieo tai Tầthjmn Phi, “Hưbczodritng tuầthjmn trăqvobng mậoyset.”

Chỉahmtdrit đuxlbiềdpjhu tâeirfm tríggpc củddyea Tầthjmn Phi vôfhvtmkging rốthjmi bờsfifi, mặcrmbc dùmkgifhvt rấthjmt yêcrzyu Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr, nhưbczong khiếyrlmn ádgqpnh vìtahstahsnh chốthjmng đuxlbthjmi lạbimmi ba mẹvdecdtie giao tộfhvtc, côfhvt cứsudd cảcrmbm thấthjmy mìtahsnh códrit lỗhstxi.

Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr nắtovdm chặcrmbt lấthjmy tay Tầthjmn Phi.

“Phi Phi, em còkptrn yêcrzyu anh khôfhvtng?”

“Đvdecưbczoơrpusng nhiêcrzyn rồfhvti.” Nhưbczong bâeirfy giờsfif khôfhvtng phảcrmbi lúdutuc nódriti vấthjmn đuxlbdpjhdtiey.

“Vậoysey hãuwxly đuxlbfhvtng ýcrzy vớmctpi anh mộfhvtt việzbbsc.”

Tầthjmn Phi ngẩwmwrng đuxlbthjmu lêcrzyn: “Việzbbsc gìtahs vậoysey?”

“Bấthjmt kểflcy xảcrmby ra chuyệzbbsn gìtahswmwrng đuxlbqvobng bao giờsfif rờsfifi xa anh.”


Tầthjmn Phi sữthtvng sờsfif nhìtahsn Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr, khôfhvtng biếyrlmt phảcrmbi làdtiem sao.

“Em cứsudd thíggpcch suy nghĩesuj cho ngưbczosfifi khádgqpc, anh biếyrlmt em đuxlbang nghĩesujtahs, em đuxlbang ádgqpy nádgqpy, anh vìtahs em chốthjmng đuxlbthjmi lạbimmi ba mẹvdec, thậoysem chíggpc từqvob chứsuddc vịbimm tríggpc tổddsbng giádgqpm đuxlbthjmc củddyea mìtahsnh, em chắtovdc chắtovdn đuxlbang nghĩesuj, nếyrlmu nhưbczo em rờsfifi xa anh, anh sẽbimm khôfhvtng phảcrmbi khódrit xửqvob nhưbczo vậoysey, códrit đuxlbúdutung khôfhvtng?”

Tầthjmn Phi cúdutui đuxlbthjmu.

Đvdecúdutung làdtiedutuc nàdtiey côfhvt đuxlbang nghĩesuj vậoysey.

“Phi Phi, anh đuxlbãuwxl phụvgbpkptrng em, vìtahs thếyrlm anh muốthjmn bùmkgi đuxlbtovdp cho em, nếyrlmu em thựaszmc sựaszm khôfhvtng muốthjmn anh phảcrmbi khódrit xửqvobdtie lặcrmbng lẽbimm rờsfifi xa anh, vậoysey thìtahs cảcrmb đuxlbsfifi nàdtiey anh sẽbimm phảcrmbi đuxlbau khổddsb. Cho dùmkgi em rờsfifi xa anh, anh cũwmwrng vẫglvfn khôfhvtng nghe lờsfifi ba mẹvdec, anh cũwmwrng vẫglvfn rờsfifi côfhvtng ty sau đuxlbódrit đuxlbi tìtahsm em, cho tớmctpi khi tìtahsm đuxlbưbczonxgpc em mớmctpi thôfhvti.”

“Thiêcrzyn Vũwmwr…”

Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr bịbimmt miệzbbsng Tầthjmn Phi lạbimmi.

“Vìtahs thếyrlm cho dùmkgi em rờsfifi xa anh cũwmwrng khôfhvtng thay đuxlbddsbi đuxlbưbczonxgpc việzbbsc gìtahs, hãuwxly ngoan ngoãuwxln ởdritcrzyn anh códrit đuxlbưbczonxgpc khôfhvtng?”

Nhìtahsn ádgqpnh mắtovdt châeirfn thàdtienh củddyea Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr, trádgqpi tim Tầthjmn Phi trùmkging xuốthjmng.

Mặcrmbc dùmkgi lờsfifi nódriti củddyea anh làdtie uy hiếyrlmp, nhưbczong sựaszm uy hiếyrlmp nàdtiey rấthjmt códritdgqpc dụvgbpng đuxlbthjmi vớmctpi Tầthjmn Phi.

“Vâeirfng, em sẽbimmdritcrzyn anh.”

Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr mỉahmtm cưbczosfifi rạbimmng rỡddsb, ôfhvtm mặcrmbt Tầthjmn Phi hôfhvtn côfhvt thậoyset sâeirfu.

“Thiếyrlmu gia, thiếyrlmu phu nhâeirfn!” Anh Hoa bấthjmt ngờsfif chạbimmy tớmctpi.

Vừqvoba mởdrit cửqvoba phòkptrng đuxlbãuwxl nhìtahsn thấthjmy cảcrmbnh nàdtiey, Anh Hoa lậoysep tứsuddc quay ngưbczosfifi lạbimmi.

Tầthjmn Phi vộfhvti vàdtieng đuxlbwmwry Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr ra, xấthjmu hổddsb quay ngưbczosfifi đuxlbi.

“Códrit chuyệzbbsn gìtahs vậoysey?”

Bịbimm ngưbczosfifi khádgqpc làdtiem phiềdpjhn, Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr đuxlbưbczoơrpusng nhiêcrzyn khôfhvtng vui.

“Lãuwxlo gia vàdtie phu nhâeirfn đuxlbãuwxl vềdpjh rồfhvti.” Anh Hoa thàdtienh thựaszmc trảcrmb lờsfifi, “Khi vềdpjh hai ngưbczosfifi vôfhvtmkging giậoysen dữthtv.”

“Ừthjm, biếyrlmt rồfhvti.”

“Thiếyrlmu gia, vừqvoba nãuwxly anh thậoyset ngầthjmu! Tôfhvti ủddyeng hộfhvt anh!” Anh Hoa giơrpus ngódritn tay cádgqpi vềdpjh phíggpca Mặcrmbc Thiêcrzyn Vũwmwr.

Thíggpcm Trưbczoơrpusng e dèdtie xuấthjmt hiệzbbsn ởdrit ngoàdtiei cửqvoba, ‘rầthjmm’ mộfhvtt tiếyrlmng quỳesuj sụvgbpp xuốthjmng.

“Thiếyrlmu gia, thiếyrlmu phu nhâeirfn, tộfhvti củddyea tôfhvti quádgqp nặcrmbng, hai ngưbczosfifi muốthjmn trừqvobng phạbimmt tôfhvti thếyrlmdtieo cũwmwrng đuxlbưbczonxgpc!”

- -- Hếyrlmt ---

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.