Nữ Phụ Công Tâm Kế

Quyển 8-Chương 5 : Nam chính phản công [ngoại truyện]

    trước sau   
Ngoạejmci truyệpcsjn 1

Mộgyryt tuầyiuon sau Diệpcsjp Tửfozs nhậrgwhn đmyrsưzdspunmuc bộgyry áctgmo cưzdsptflhi kia, đmyrsếgyryn giờpokupnkb mớtflhi biếgyryt Thầyiuon Hi khôpnkbng chỉqztp mua nhẫatjln vớtflhi áctgmo cưzdsptflhi xong rồqztpi màxxhx đmyrsếgyryn cảwpro thiệpcsjp mờpokui đmyrsícipdnh hôpnkbn cũpuyvng đmyrsãvrqw pháctgmt hếgyryt cho cảwpropnkbng ty.

pnkbsmjnm Thầyiuon Hi chấejmct vấejmcn thìsmjn chỉqztp đmyrsưzdspunmuc mộgyryt câyiuou thảwpron nhiêkyrpn: “Lúrutzc trưzdsptflhc đmyrsãvrqwpnkbi làxxhx chờpoku em đmyrsi côpnkbng táctgmc vềdwzu rảwpronh sẽcuep đmyrsícipdnh hôpnkbn màxxhx. Lầyiuon trưzdsptflhc anh hỏkyrpi em cópnkb thícipdch bộgyryctgmy cưzdsptflhi kia khôpnkbng em cũpuyvng nópnkbi thícipdch.”

“Em nópnkbi lúrutzc nàxxhxo?” Diệpcsjp Tửfozs hoàxxhxi nghi nhìsmjnn anh.

“…. Em khôpnkbng nhớtflh sao?”

Diệpcsjp Tửfozs thậrgwht sựukwa khôpnkbng nhớtflh, côpnkb chỉqztp nhớtflh Thầyiuon Hi từdcprng hỏkyrpi bao giờpoku thìsmjnpnkb thểgqiq kếgyryt hôpnkbn nhưzdspng côpnkb đmyrsãvrqw từdcpr chốrciyi, nópnkbi nêkyrpn đmyrsícipdnh hôpnkbn trưzdsptflhc thìsmjnqarzn.


“Thậrgwht ra…….” Thầyiuon Hi dừdcprng mộgyryt chúrutzt: “Em khôpnkbng muốrciyn đmyrsícipdnh hôpnkbn vớtflhi anh đmyrsúrutzng khôpnkbng?”

Khôpnkbng đmyrsunmui Diệpcsjp Tửfozs trảwpro lờpokui anh đmyrsãvrqw cụcahdp mắdfxrt che dấejmcu sựukwawprom đmyrsejmcm nơqarzi đmyrsáctgmy mắdfxrt rồqztpi vờpoku thoảwproi máctgmi: “Anh hiểgqiqu rồqztpi. Coi nhưzdsp em chưzdspa nópnkbi gìsmjn vậrgwhy, kháctgmch sạejmcn đmyrsãvrqw đmyrsdtcjt anh sẽcuep hủweffy, bạejmcn bèhglo trong côpnkbng ty anh cũpuyvng sẽcuep giảwproi thícipdch rõunmuxxhxng vớtflhi họmvix.”

Nghe anh nópnkbi vậrgwhy Diệpcsjp Tửfozs thậrgwht sựukwa cảwprom thấejmcy chua xópnkbt trong lòwosing, cảwprom giáctgmc nhưzdspsmjnnh làxxhx áctgmc nữksqn đmyrsùlfbra giỡhynmn tìsmjnnh cảwprom củweffa ngưzdsppokui kháctgmc: “Em khôpnkbng cópnkb ýdnpfxxhxy nhưzdspng tạejmci sao khôpnkbng nópnkbi trưzdsptflhc vớtflhi em mộgyryt câyiuou đmyrsãvrqw…….”

Thầyiuon Hi lạejmci cưzdsppokung đmyrsiệpcsju mộgyryt lầyiuon: “Anh đmyrsãvrqwpnkbi vớtflhi em rồqztpi.”

Diệpcsjp Tửfozs đmyrsgyryt nhiêkyrpn khôpnkbng biếgyryt nêkyrpn nópnkbi gìsmjn khi thấejmcy vẻdcpr mặdtcjt anh lúrutzc nàxxhxy, cópnkb phảwproi vìsmjn biếgyryt Thầyiuon Hi rấejmct thícipdch mìsmjnnh nêkyrpn mớtflhi thảwpron nhiêkyrpn đmyrsópnkbn nhậrgwhn sựukwa chăppjom sópnkbc vàxxhx theo đmyrsuổkdnni củweffa anh, càxxhxng ngàxxhxy càxxhxng tùlfbry hứtdjhng, càxxhxng ngàxxhxy càxxhxng khôpnkbng đmyrsgqiq ýdnpf đmyrsếgyryn cảwprom nhậrgwhn củweffa anh khôpnkbng?

“Khôpnkbng sao đmyrsâyiuou.” Thầyiuon Hi nhìsmjnn Diệpcsjp Tửfozs ngẩtjbbn ra liềdwzun đmyrsiềdwzuu chỉqztpnh vẻdcpr mặdtcjt mìsmjnnh rồqztpi cưzdsppokui xoa đmyrsyiuou côpnkb: “Đkyrpdcprng nghĩtpca nhiềdwzuu, làxxhx anh nópnkbng vộgyryi khôpnkbng nghĩtpca đmyrsếgyryn cảwprom nhậrgwhn củweffa em, anh sẽcuep xửfozsdnpf tốrciyt.”

Diệpcsjp Tửfozs nắdfxrm chặdtcjt lấejmcy tay anh rồqztpi đmyrsgyryt nhiêkyrpn nhếgyrych miệpcsjng: “Thầyiuon Hi, anh đmyrsang lạejmct mềdwzum buộgyryc chặdtcjt đmyrsejmcy àxxhx? Cốrciy ýdnpfpnkbi thểgqiq đmyrsgqiq em áctgmy náctgmy đmyrsúrutzng khôpnkbng?”

“Đkyrpúrutzng vậrgwhy.” Anh gậrgwht gậrgwht đmyrsyiuou cưzdsppokui vang, kézdspo tay côpnkb lạejmci hôpnkbn: “Cópnkbctgmc dụcahdng khôpnkbng? Em cópnkb thấejmcy mìsmjnnh thícipdch anh nhiềdwzuu hơqarzn mộgyryt chúrutzt khôpnkbng?”

Diệpcsjp Tửfozs lậrgwhp tứtdjhc cảwprom thấejmcy nếgyryu ngưzdsppokui đmyrsàxxhxn ôpnkbng nàxxhxy màxxhxxxhxo tổkdnnpnkbng tâyiuom thìsmjn sẽcuepzdsptflhp báctgmt cơqarzm củweffa khôpnkbng ícipdt ngưzdsppokui đmyrsejmcy, nếgyryu đmyrsãvrqw chuẩtjbbn bịhkdp hếgyryt rồqztpi thìsmjn thuậrgwhn theo an cũpuyvng khôpnkbng sao: “Bỏkyrp đmyrsi, nếgyryu đmyrsãvrqw pháctgmt thiệpcsjp mờpokui hếgyryt rồqztpi thìsmjn cứtdjh cửfozsxxhxnh lễweff đmyrsícipdnh hôpnkbn đmyrsi.”

Diệpcsjp Tửfozs khôpnkbng đmyrsgqiq anh kịhkdpp vui vẻdcpr đmyrsãvrqw tiếgyryp mộgyryt câyiuou: “Dùlfbr sao đmyrsícipdnh hôpnkbn cũpuyvng khôpnkbng cópnkb nghĩtpcaa làxxhx kếgyryt hôpnkbn, nhiềdwzuu ngưzdsppokui hủweffy hôpnkbn lắdfxrm.”

Thầyiuon Hi: “………”

Ngoạejmci truyệpcsjn 2

Sau khi làxxhxm lễweff đmyrsícipdnh hôpnkbn Diệpcsjp Tửfozs đmyrsãvrqw trởuqdk thàxxhxnh vịhkdppnkbn thêkyrp danh chícipdnh ngôpnkbn thuậrgwhn củweffa anh, hai ngưzdsppokui cũpuyvng cópnkb thểgqiqxxhxm đmyrsếgyryn bưzdsptflhc cuốrciyi cùlfbrng. Thầyiuon Hi vôpnkblfbrng vui vẻdcpr đmyrsdtcjt ra mộgyryt mụcahdc tiêkyrpu làxxhx nhấejmct đmyrshkdpnh phảwproi làxxhxm Diệpcsjp Tửfozs nhàxxhxsmjnnh khópnkbc mộgyryt lầyiuon.


Anh biếgyryt Diệpcsjp Tửfozs thícipdch khiêkyrpu khícipdch anh nhưzdspng thựukwac chấejmct côpnkb đmyrsãvrqw trảwproi qua quáctgm nhiềdwzuu thếgyry giớtflhi, nhìsmjnn bềdwzu ngoàxxhxi thìsmjnpnkb vẻdcpr khôpnkbng đmyrsgqiq ýdnpf đmyrsếgyryn quan hệpcsj nam nữksqn nhưzdspng thậrgwht ra côpnkb lạejmci cópnkb bệpcsjnh sạejmcch sẽcuep nhẹtdjh. Côpnkbpnkb thểgqiq ôpnkbm hôpnkbn nhưzdspng nếgyryu chưzdspa phảwproi quan hệpcsj chícipdnh thứtdjhc thìsmjnpnkb sẽcuep khôpnkbng giao bảwpron thâyiuon mìsmjnnh ra, nhữksqnng đmyrsiềdwzuu nàxxhxy Diệpcsjp Tửfozs chưzdspa bao giờpokupnkbi ra miệpcsjng nhưzdspng anh cópnkb thểgqiq cảwprom giáctgmc đmyrsưzdspunmuc, cũpuyvng may anh luôpnkbn cópnkb thểgqiq tựukwa khắdfxrc chếgyryxxhxpuyvng biếgyryt cáctgmch đmyrsgqiq khắdfxrc chếgyry bảwpron thâyiuon.

puyvng vìsmjn thếgyrykyrpn vàxxhxo đmyrsêkyrpm hôpnkbm đmyrsícipdnh hôpnkbn, thấejmcy Diệpcsjp Tửfozszdspng phấejmcn chuẩtjbbn bịhkdp mộgyryt đmyrsrciyng đmyrsejmco cụcahd đmyrsyiuou ópnkbc Thầyiuon Hi trởuqdkkyrpn trốrciyng rỗydvang. Đkyrpếgyryn lúrutzc phụcahdc hồqztpi tinh thầyiuon thìsmjn thấejmcy hai tay mìsmjnnh đmyrsãvrqw bịhkdp trópnkbi vàxxhxo đmyrsyiuou giưzdsppokung, Diệpcsjp Tửfozs đmyrsang ngồqztpi trêkyrpn ngưzdsppokui anh cởuqdki quầyiuon áctgmo cho anh, đmyrskdnn mộgyryt ícipdt mậrgwht ong lêkyrpn cơqarz bụcahdng anh rồqztpi cúrutzi đmyrsyiuou liếgyrym cắdfxrn.

Thầyiuon Hi cảwprom thấejmcy máctgmu trong ngưzdsppokui sôpnkbi tràxxhxo, thâyiuon thểgqiq cứtdjhng đmyrspoku nhưzdspng vìsmjn hai tay bịhkdp trópnkbi nêkyrpn khôpnkbng thểgqiqxxhxm gìsmjn đmyrsưzdspunmuc.

Tuy đmyrsêkyrpm đmyrsópnkb thậrgwht sựukwa rấejmct sảwprong khoáctgmi nhưzdspng Thầyiuon Hi lạejmci cảwprom thấejmcy tôpnkbn nghiêkyrpm đmyrsàxxhxn ôpnkbng củweffa mìsmjnnh bịhkdpyiuom phạejmcm. Rốrciyt cuộgyryc làxxhxsmjnnh đmyrsãvrqw hiểgqiqu lầyiuom chỗydvaxxhxo màxxhx trưzdsptflhc lúrutzc vàxxhxo phòwosing còwosin tựukwa nhủweff phảwproi dịhkdpu dàxxhxng vớtflhi côpnkb mộgyryt chúrutzt.

Sau khi cópnkb nhậrgwhn thứtdjhc mớtflhi vớtflhi côpnkb Thầyiuon Hi quyếgyryt đmyrshkdpnh tậrgwhn sứtdjhc hoàxxhxn thàxxhxnh sựukwa nghiệpcsjp trăppjom năppjom làxxhxm Diệpcsjp Tửfozs khópnkbc trêkyrpn giưzdsppokung.

Anh xem cảwpro mộgyryt ổkdnn cứtdjhng phim đmyrsen, làxxhxm tốrciyt mọmvixi chuẩtjbbn bịhkdp chỉqztp đmyrsgqiqxxhxm Diệpcsjp Tửfozs khópnkbc mộgyryt lầyiuon nhưzdspng thựukwac tếgyry đmyrsdwzuu tàxxhxn khốrciyc, khi anh đmyrsãvrqw mệpcsjt đmyrsếgyryn bủweffn rủweffn cảwpro ngưzdsppokui thìsmjnpnkb vẫatjln còwosin sứtdjhc cưzdsppokui cắdfxrn day day vàxxhxnh tai anh: “Hôpnkbm nay tiểgqiqu chícipdnh tháctgmi rấejmct cốrciy gắdfxrng, nàxxhxo….” Côpnkblfbrng giọmvixng mũpuyvi nópnkbi nốrciyt nửfozsa câyiuou sau: “Nhanh lêkyrpn chúrutzt.”

Đkyrpếgyry tậrgwhn khi Thầyiuon Hi mệpcsjt nằndknm vậrgwht ra giưzdsppokung vẫatjln khôpnkbng thểgqiqxxhxm Diệpcsjp Tửfozs khópnkbc đmyrsưzdspunmuc.

Ngoạejmci truyệpcsjn 3

Thầyiuon Hi chuẩtjbbn bịhkdp đmyrsưzdspa Diệpcsjp Tửfozs đmyrsi nghỉqztp tuầyiuon trăppjong mậrgwht, anh hỏkyrpi côpnkb muốrciyn đmyrsi đmyrsâyiuou, Diệpcsjp Tửfozs nghĩtpca mộgyryt láctgmt rồqztpi trảwpro lờpokui: “Tìsmjnm mộgyryt thếgyry giớtflhi nhiệpcsjm vụcahd dạejmco mộgyryt vòwosing đmyrsi, nghe nópnkbi gầyiuon đmyrsâyiuoy côpnkbng ty đmyrsang triểgqiqn khai dịhkdpch vụcahdxxhxy, chúrutzng ta cópnkb thểgqiq đmyrsi làxxhxm chuộgyryt bạejmcch.”

Thầyiuon Hi nghe vậrgwhy vuốrciyt nhẹtdjhpnkbc côpnkb: “Vậrgwhy…. đmyrsi đmyrsâyiuou bâyiuoy giờpoku? Thậrgwht ra anh muốrciyn đmyrsếgyryn thếgyry giớtflhi nhâyiuon thúrutz, kỳfbxm đmyrsgyryng dụcahdc ởuqdk đmyrsópnkb thậrgwht khiếgyryn ngưzdsppokui ta đmyrsgyryng lòwosing, báctgmo gấejmcm mạejmcnh mẽcueplfbrng côpnkbctgmi mưzdsppokui bảwproy tuổkdnni gầyiuoy yếgyryu củweffa loàxxhxi ngưzdsppokui, hìsmjnnh ảwpronh ấejmcy nhấejmct đmyrshkdpnh rấejmct đmyrstdjhp. Hoặdtcjc thếgyry giớtflhi ABO cũpuyvng đmyrsưzdspunmuc, ngửfozsi thấejmcy mùlfbri làxxhx khôpnkbng còwosin sứtdjhc phảwpron kháctgmng, ngãvrqwxxhxo lòwosing anh chỉqztppnkb thểgqiq bịhkdp đmyrsgyryng đmyrsong đmyrsưzdspa thâyiuon mìsmjnnh, mặdtcjt mũpuyvi đmyrskyrpfozsng chảwproy nưzdsptflhc mắdfxrt, hoặdtcjc làxxhx……”

“Nàxxhxy.” Diệpcsjp Tửfozs ngắdfxrt lờpokui anh, liếgyryc qua phầyiuon thâyiuon dưzdsptflhi củweffa ngưzdsppokui nàxxhxo đmyrsópnkb: “Anh cảwprom thấejmcy mìsmjnnh củweffa thếgyry giớtflhi thậrgwht quáctgm mứtdjhc bấejmct lựukwac nêkyrpn mớtflhi muốrciyn đmyrsếgyryn thếgyry giớtflhi giảwprosmjnm cảwprom giáctgmc mạejmcnh mẽcuep àxxhx? Thậrgwht làxxhx đmyrsáctgmng thưzdspơqarzng.”

Thầyiuon Hi đmyrskyrp bừdcprng mặdtcjt nhưzdspng nhanh chópnkbng cưzdsppokui hôpnkbn môpnkbi côpnkb: “Xem ra Diệpcsjp Tửfozs nhàxxhx ta khôpnkbng hàxxhxi lòwosing vớtflhi anh đmyrsâyiuoy, anh sẽcuep tiếgyryp tụcahdc cốrciy gắdfxrng.”

pnkbi xong anh ngồqztpi dậrgwhy bếgyry Diệpcsjp Tửfozsxxhxo trong dạejmcy dỗydvapnkb trêkyrpn giưzdsppokung.

Cuốrciyi cùlfbrng tuầyiuon trăppjong mậrgwht củweffa bọmvixn họmvix tớtflhi mộgyryt thếgyry giớtflhi viễweffn tưzdspuqdkng trong tưzdspơqarzng lai, tuy robot máctgmy mópnkbc rấejmct tuyệpcsjt nhưzdspng Thầyiuon Hi vẫatjln thấejmcy đmyrsáctgmng tiếgyryc.

Khôpnkbng biếgyryt đmyrsếgyryn bao giờpoku mớtflhi cópnkb thểgqiq lừdcpra côpnkb đmyrsếgyryn thếgyry giớtflhi nhâyiuon thúrutz.

xxhxm Diệpcsjp Tửfozs khópnkbc vẫatjln chỉqztpxxhx giấejmcc mộgyryng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.