Suôocit́t cả môociṭt ngày, Lêrvrw Nguyêrvrẉt Xuyêrvrwn đuiriêrvrẁu khôocitng hiêrvrw̉u vìvoki sao lạlvwni có cảm giác bôocit̀n chôocit̀n nôocitn nóng, buôocit̉i tôocit́i trơlvwn̉ vêrvrẁ phòng, rôocit́t cục cũng khôocitng nhịn đuiriưlvzlơlvwṇc mà hỏi Lý Nham: “Hôocitm nay Quâjnkṇn Chúa đuiriã làm gì?”
“Quâjnkṇn Chúa cả ngày hôocitm nay đuiriêrvrẁu ơlvwn̉ trong phòng, còn làm cái gì thì tiêrvrw̉u nhâjnknn cũng khôocitng biêrvrẃt.”
Lêrvrw Nguyêrvrẉt Xuyêrvrwn trâjnkǹm ngâjnknm môociṭt lát: “Lâjnkńy áo choàng cho ta.”
Lý Nham ngâjnkn̉ng đuiriâjnkǹu lêrvrwn, cưlvzlơlvwǹi hỏi: “Hâjnkǹu gia muôocit́n qua thăwkjrm sao?”
“Ưhdqc̀”
Lý Nham lòng đuiriâjnkǹy vui mưlvzl̀ng rạo rưlvzḷc mà đuiriâjnkn̉y Lêrvrw Nguyêrvrẉt Xuyêrvrwn đuiriêrvrẃn gian phòng của Diêrvrẉp Tưlvzl̉, đuiriêrvrẃn cưlvzl̉a, Lêrvrw Nguyêrvrẉt Xuyêrvrwn lại phâjnkńt phâjnkńt tay: “Chơlvwǹ chút đuiriã”
Trong phòng phát ra mô
ociṭt â
jnknm thanh trong trẻo dê
rvrw̃ nghe.
“A a a, đ
uiriau, Quậ
dcoxn chú
tfhva ngà
ubvii nhẹ
cccg tay chút đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc khô
ocitng! Nô
ocit tỳ
oyvq là ngư
lvzlơ
lvwǹi, ngà
ubvii đ
uiriư
lvzlờ
gfvlng coi nô
ocit tì
voki như
lvzl nắ
eidzm mì
voki mà
ubvi nặ
eidzn thế
yuzw !” Thái đ
uiriô
ociṭ của Thiê
rvrwn Lă
wkjrng râ
jnkńt khô
ocitng lê
rvrw̃ phép.
Như
lvzlng Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ lại khô
ocitng hê
rvrẁ đ
uiriê
rvrw̉ tâ
jnknm, tiê
rvrẃng nói có phâ
jnkǹn ảo não: “Lúc trư
lvzlơ
lvwńc, ta xoa bóp cho phụ
hsjr thâ
jnknn, ô
ocitng luô
ocitn nói ta đ
uiriâ
jnkńm bóp râ
jnkńt thoải mái, hiê
rvrẉn tại sao lại khô
ocitng khô
ocit́ng chê
rvrẃ đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc lư
lvzḷc chư
lvzĺ!”
“Quâ
jnkṇn chúa, ngài đ
uiriư
lvzl̀ng lâ
jnkńy nô
ocit tỳ ra thư
lvzl̉ tay nghê
rvrẁ, nô
ocit tỳ là nư
lvzl̃ tư
lvzl̉, vô
ocit́n đ
uiriã sơ
lvwṇ đ
uiriau. Nô
ocit tỳ cảm thâ
jnkńy lư
lvzḷc dùng quá mạnh khô
ocitng có nghĩa là Hâ
jnkǹu gia cũng cảm thâ
jnkńy như
lvzl vâ
jnkṇy. Ngài cư
lvzĺ trư
lvzḷc tiê
rvrẃp đ
uirii xoa bóp cho ngài â
jnkńy là đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc.”
Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ vâ
jnkñn có chút ngại ngùng: “Như
lvzlng mà ta lại khô
ocitng am hiê
rvrw̉u mâ
jnkńy thư
lvzĺ này như
lvzl Triê
rvrẉu cô
ocit nư
lvzlơ
lvwnng, tuy ră
wkjr̀ng đ
uiriã đ
uiriọc y thư
lvzl cả ngày hô
ocitm nay, như
lvzlng vâ
jnkñn khô
ocitng dám xác đ
uiriịnh nê
rvrwn â
jnkńn vào huyê
rvrẉt vị nào, lơ
lvwñ chă
wkjr̉ng may… chă
wkjr̉ng may â
jnkńn nhâ
jnkǹm, vô
ocit ý làm Hâ
jnkǹu gia đ
uiriau thì biê
rvrẃt làm sao. Khoan nói cái này, nê
rvrẃu như
lvzl hại vê
rvrẃt thư
lvzlơ
lvwnng ơ
lvwn̉ châ
jnknn ngà
ubvii ấ
difjy lại càng nghiê
rvrwm trọng hơ
lvwnn, thì đ
uiriúng là tô
ociṭi lơ
lvwńn rồ
sosdi.”
Lý Nham đ
uiriư
lvzĺng ngoài cư
lvzl̉a tinh ý mà nhâ
jnkṇn ra vành tai Hâ
jnkǹu gia nhà mình hình như
lvzl hơ
lvwni đ
uiriỏ lê
rvrwn, hă
wkjŕn khô
ocitng nhịn đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc mà hơ
lvwni kéo khóe miê
rvrẉng, đ
uiriâ
jnkǹu cúi càng thâ
jnkńp.
Nét mă
wkjṛt Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn vâ
jnkñn trư
lvzlơ
lvwńc sau như
lvzl mô
ociṭt, hơ
lvwǹ hư
lvzl̃ng như
lvzl nư
lvzlơ
lvwńc: “Gõ cư
lvzl̉a đ
uirii.”
“Vâ
jnknng.” Lý Nham tiê
rvrẃn lê
rvrwn vài bư
lvzlơ
lvwńc, câ
jnkńt cao giọng, giọng đ
uiriiê
rvrẉu khô
ocitng tư
lvzḷ chủ đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc mà mang theo chút hư
lvzlng phâ
jnkńn: “Xin hỏi Quâ
jnkṇn chúa, khô
ocitng biê
rvrẃt Quâ
jnkṇn chúa đ
uiriã nghỉ chư
lvzla?”
Mọi â
jnknm thanh trong phòng dư
lvzlơ
lvwǹng như
lvzl im bă
wkjṛt, chỉ chô
ocit́c lát lại vang lê
rvrwn tiê
rvrẃng bư
lvzlơ
lvwńc châ
jnknn cùng tiê
rvrẃng quâ
jnkǹn áo ma sát sô
ociṭt soạt
Ngư
lvzlơ
lvwǹi mơ
lvwn̉ cư
lvzl̉a là Thiê
rvrwn Lă
wkjrng, vạt áo của cô
ocit có chút lô
ociṭn xô
ociṭn, gư
lvzlơ
lvwnng mă
wkjṛt đ
uiriã khô
ociti phục lại bình tĩnh, khom ngư
lvzlơ
lvwǹi thi lê
rvrw̃: “Hâ
jnkǹu gia, Quâ
jnkṇn Chúa vâ
jnkñn chư
lvzla đ
uirii nghỉ, còn đ
uiriang đ
uiriọc sách trong phòng! Hâ
jnkǹu gia có muô
ocit́n vào thă
wkjrm mô
ociṭt chút khô
ocitng?”
Khuê
rvrw phòng của nư
lvzl̃ tư
lvzl̉, nam tư
lvzl̉ khô
ocitng thê
rvrw̉ tùy ý ra vào, như
lvzlng nê
rvrẃu Thiê
rvrwn Lă
wkjrng đ
uiriã hỏi vâ
jnkṇy, Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn cũng gâ
jnkṇt gâ
jnkṇt đ
uiriâ
jnkǹu, khô
ocitng mô
ociṭt ai tư
lvzl̀ng chú ý đ
uiriê
rvrẃn chuyê
rvrẉn này.
Lúc Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ ra đ
uirión, đ
uiriô
ociti gò má vâ
jnkñn còn ư
lvzl̉ng đ
uiriỏ: “Trơ
lvwǹi đ
uiriã tô
ocit́i, sao Hâ
jnkǹu gia còn đ
uiriê
rvrẃn đ
uiriâ
jnkny?”
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn giư
lvzlơ
lvwnng mă
wkjŕt nhìn cô
ocit, gư
lvzlơ
lvwnng mă
wkjṛt khô
ocitng lô
ociṭ chút cảm xúc, cũng khô
ocitng nói lơ
lvwǹi nào. Mãi đ
uiriê
rvrẃn khi Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ đ
uiriã că
wkjrng thă
wkjr̉ng lúng túng đ
uiriê
rvrẃn mư
lvzĺc să
wkjŕp lô
ociṭt cả móng tay mình ra, hă
wkjŕn mơ
lvwńi mơ
lvwn̉ miê
rvrẉng nó
itjyi: “Khô
ocitng phải là đ
uiriang luyê
rvrẉn tâ
jnkṇp xem làm thê
rvrẃ nào đ
uiriê
rvrw̉ xoa bóp cho ta sao? Hiê
rvrẉn tại thư
lvzl̉ đ
uirii.”
“Hả?” Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ dư
lvzlơ
lvwǹng như
lvzl có chút nghe khô
ocitng hiê
rvrw̉u, đ
uiriô
ociti mă
wkjŕt mê
rvrw man mà chơ
lvwńp chơ
lvwńp mâ
jnkńy cái.
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn thă
wkjr̉ng thă
wkjŕn vén vạt trư
lvzlơ
lvwǹng bào (1) của mình lê
rvrwn, liê
rvrẃc nhìn hai châ
jnknn mình, sau đ
uirió nhìn vê
rvrẁ phía Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉.
(1) Ádqwoo khoác bêrvrwn ngoài trong y phục côocit̉ trang, vạt áo dài, tay áo rôociṭng.Lúc này, Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ cũng đ
uiriã hiê
rvrw̉u rõ chuyê
rvrẉn gì xảy ra, gư
lvzlơ
lvwnng mă
wkjṛt lâ
jnkṇp tư
lvzĺc đ
uiriỏ rư
lvzḷc , đ
uiriâ
jnkǹu lư
lvzlơ
lvwñi cô
ocit như
lvzl líu lại, nói lă
wkjŕp ba lă
wkjŕp bă
wkjŕp: “A, đ
uirió đ
uirió đ
uirió cái đ
uirió, ta còn chư
lvzla…”
“Mau lê
rvrwn”
Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ lâ
jnkṇp tư
lvzĺc nhảy tơ
lvwńi trư
lvzlơ
lvwńc xe lă
wkjrn của hă
wkjŕn như
lvzl mô
ociṭt chú thỏ con, khô
ocitng nói hai lơ
lvwǹi mà ngô
ocit̀i xô
ocit̉m xuô
ocit́ng. Cô
ocit chuâ
jnkn̉n bị đ
uiriư
lvzla tay đ
uiriă
wkjṛt lê
rvrwn, lại đ
uiriô
ociṭt nhiê
rvrwn rụt lại: “Như
lvzlng mà, bọn họ khô
ocitng phải nói ră
wkjr̀ng, Triê
rvrẉu cô
ocit nư
lvzlơ
lvwnng còn muô
ocit́n ngâ
jnknm châ
jnknn cho ngài trư
lvzlơ
lvwńc sao?”
“Có cũng đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc, khô
ocitng có cũng khô
ocitng sao.”‘
“Như
lvzlng mà, xoa bóp huyê
rvrẉt vị…..”
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn nhíu nhíu mày: “Cô
ocit cư
lvzĺ tùy ý â
jnkńn đ
uirii”
Câ
jnknu này chính là có ý thúc giục cô
ocit nhanh lê
rvrwn mô
ociṭt chút.
Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ suy tư
lvzl mô
ociṭt lát, vâ
jnkñn đ
uiriư
lvzĺng dâ
jnkṇy: “Ngài chơ
lvwǹ ta mô
ociṭt chút.”
Bê
rvrwn trong, nư
lvzlơ
lvwńc â
jnkńm đ
uiriã đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc chuâ
jnkn̉n bị cho cô
ocit, cô
ocit vâ
jnkñn chư
lvzla dùng, cô
ocit đ
uirii đ
uiriê
rvrẃn duô
ocit̃i tay nhúng vào ngâ
jnknm mô
ociṭt lát, lại rút ra lau sạch, lúc này mơ
lvwńi lại trơ
lvwn̉ ra ngô
ocit̀i xô
ocit̉m trư
lvzlơ
lvwńc ngư
lvzlơ
lvwǹi hă
wkjŕn, câ
jnkn̉n thâ
jnkṇn tư
lvzl̀ng chút mô
ociṭt mà xă
wkjŕn ô
ocit́ng quâ
jnkǹn hă
wkjŕn lê
rvrwn.
Lòng bàn tay cô
ocit â
jnkńm áp, lư
lvzḷc xoa bóp tuy hơ
lvwni nhẹ chút, thê
rvrẃ như
lvzlng khô
ocitng biê
rvrẃt vì sao lại khiê
rvrẃn cho hai châ
jnknn hă
wkjŕn có cảm giác tê
rvrw dại khô
ocitng tê
rvrwn. Cảm giác này vâ
jnkñn liê
rvrwn tục tă
wkjrng lê
rvrwn, làm trái tim hă
wkjŕn cũng â
jnkńm áp hơ
lvwnn vài phâ
jnkǹn.
Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ xoa bóp mô
ociṭt lúc, khô
ocitng nhịn đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc mà lén lút đ
uiriư
lvzla mă
wkjŕt nhìn să
wkjŕc mă
wkjṛt của hă
wkjŕn: “Nhẹ hay nă
wkjṛng?”
“Nhẹ”
“Ư
hdqc̀m” Tay cô
ocit lại dùng thê
rvrwm chút lư
lvzḷc: “Bâ
jnkny giơ
lvwǹ thì sao?”
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn nhìn chă
wkjr̀m chă
wkjr̀m đ
uiriỉnh đ
uiriâ
jnkǹu cô
ocit, đ
uiriô
ociṭt nhiê
rvrwn muô
ocit́n vư
lvzlơ
lvwnn tay xoa mô
ociṭt chút “Vư
lvzl̀a vă
wkjṛn.”
Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ liê
rvrẁn thỏa mãn nơ
lvwn̉ nụ cư
lvzlơ
lvwǹi, đ
uiriô
ociṭng tác dư
lvzlơ
lvwńi tay lại càng thê
rvrwm hă
wkjrng say. Có đ
uiriiê
rvrẁu chỉ kiê
rvrwn trì đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc thê
rvrwm mô
ociṭt chút cô
ocit cũng đ
uiriã khô
ocitng còn sư
lvzĺc lư
lvzḷc, cánh tay có chút đ
uiriau như
lvzĺc. Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn khô
ocitng nhâ
jnkṇn ra đ
uiriiê
rvrẁu â
jnkńy, cô
ocit đ
uiriành că
wkjŕn ră
wkjrng kiê
rvrẃn trì, thê
rvrẃ như
lvzlng chỉ sau mô
ociṭt lát cô
ocit dư
lvzlơ
lvwǹng như
lvzl đ
uiriã nhụt chí mà than thơ
lvwn̉.
“Ai da, tay mỏi, đ
uiriơ
lvwṇi ta nghỉ ngơ
lvwni mô
ociṭt lát rô
ocit̀i lại tiê
rvrẃp tục xoa bóp cho ngài.”
Cô
ocit đ
uiriư
lvzĺng lê
rvrwn, nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay, quay đ
uiriâ
jnkǹu sang bê
rvrwn, ánh mă
wkjŕt liê
rvrẃc qua hă
wkjŕn, như
lvzlng lại khô
ocitng dám đ
uiriô
ocit́i mă
wkjṛt hă
wkjŕn.
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn liê
rvrẁn gọi lại cô
ocit: “Lại đ
uiriâ
jnkny.”
“Hả?” trong lòng Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ có chút hoang mang, như
lvzlng vâ
jnkñn ngoan ngoãn tiê
rvrẃn gâ
jnkǹn vài bư
lvzlơ
lvwńc. Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn dùng mô
ociṭt tay nă
wkjŕm chă
wkjṛt cánh tay của cô
ocit, cô
ocit còn chư
lvzla kịp ngạc nhiê
rvrwn lui lại phía sau, hă
wkjŕn đ
uiriã kéo nhẹ mô
ociṭt cái, cả thâ
jnknn hình Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ nhào vào lô
ocit̀ng ngư
lvzḷc của hă
wkjŕn.
“A!” Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ hét lê
rvrwn kinh hãi, đ
uiriê
rvrẃn khi phản ư
lvzĺng lại, thì phát hiê
rvrẉn mình đ
uiriã ngô
ocit̀i trong lô
ocit̀ng ngư
lvzḷc hă
wkjŕn. Lâ
jnkǹn này khô
ocitng xong rô
ocit̀i, să
wkjŕc đ
uiriỏ rư
lvzḷc trê
rvrwn khuô
ocitn mă
wkjṛt Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ đ
uiriã lan đ
uiriê
rvrẃn cả cô
ocit̉, thâ
jnknn mình kéo că
wkjrng hê
rvrẃt mư
lvzĺc, khô
ocitng hiê
rvrw̉u sao mà cư
lvzĺng đ
uiriơ
lvwǹ, gâ
jnkǹn như
lvzl ngư
lvzl̀ng thơ
lvwn̉.
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn ,vâ
jnkñn hoàn toàn bình tĩnh như
lvzl trư
lvzlơ
lvwńc, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay cô
ocit, mă
wkjŕt rũ xuô
ocit́ng, nét mă
wkjṛt khô
ocitng mang chút cảm xúc nào.
“Hâ
jnkǹu….Hâ
jnkǹu gia. Ta có thê
rvrw̉ tư
lvzḷ làm.” Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ cúi đ
uiriâ
jnkǹu, tiê
rvrẃng nói như
lvzl muô
ocit̃i kê
rvrwu.
“Đ
achdư
lvzl̀ng lô
ociṭn xô
ociṭn.”
Hă
wkjŕn mơ
lvwńi mơ
lvwn̉ miê
rvrẉng nói mô
ociṭt câ
jnknu, Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ lại như
lvzl bị dán Đ
achdịnh thâ
jnknn phù(2), ngoan ngoãn khô
ocitng dám nhúc nhích.
(2) Đachdịnh thâjnknn phù: bùa làm cho ngưlvzlơlvwǹi bị dán đuiriưlvzĺng im khôocitng thêrvrw̉ nhúc nhích.Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn xoa bóp mô
ociṭt cánh tay xong lại chuyê
rvrw̉n sang cánh tay còn lại của cô
ocit. Mãi đ
uiriê
rvrẃn khi, hă
wkjŕn cảm thâ
jnkńy ô
ocit̉n rô
ocit̀i, mơ
lvwńi nă
wkjŕm chă
wkjṛt tay cô
ocit, đ
uiriâ
jnkńy ngư
lvzlơ
lvwǹi cô
ocit lê
rvrwn, giúp cô
ocit đ
uiriư
lvzĺng dâ
jnkṇy.
“Nghỉ ngơ
lvwni sơ
lvwńm đ
uirii, ta vê
rvrẁ trư
lvzlơ
lvwńc.”
Lúc này, Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ như
lvzl bay trê
rvrwn mâ
jnkny mù, lơ
lvwn lư
lvzl̉ng mơ
lvwn hô
ocit̀. Cô
ocit tùy ý đ
uiriáp lại vài câ
jnknu.Mãi cho đ
uiriê
rvrẃn khi că
wkjrn phòng yê
rvrwn tĩnh lại, Thiê
rvrwn Lă
wkjrng đ
uirii tơ
lvwńi đ
uiriụng vào cô
ocit, tinh thâ
jnkǹn cô
ocit mơ
lvwńi đ
uiriô
ociṭt nhiê
rvrwn bay trơ
lvwn̉ lại.
“Quâ
jnkṇn Chúa, Hâ
jnkǹu gia đ
uiriã đ
uirii rô
ocit̀i, ngài còn đ
uiriư
lvzĺng đ
uirió nghĩ gì nư
lvzl̃a!”
Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ chơ
lvwńp chơ
lvwńp mă
wkjŕt, lại chơ
lvwńp chơ
lvwńp, sau đ
uirió dùng sư
lvzĺc véo cánh tay mình, rô
ocit̀i mơ
lvwńi thong thả nói:
“Thiê
rvrwn Lă
wkjrng, có phải ngư
lvzlơ
lvwni cũng thâ
jnkńy đ
uiriú
tfhvng khô
ocitng, vư
lvzl̀a nãy Hâ
jnkǹu gia ô
ocitm ta phải khô
ocitng?”
Thiê
rvrwn Lă
wkjrng phì cư
lvzlơ
lvwǹi: “Vâ
jnknng vâ
jnknng vâ
jnknng, Hâ
jnkǹu gia lúc nãy đ
uiriã ô
ocitm ngài, nhìn quâ
jnkṇn chúa mă
wkjṛt đ
uiriầ
jqmry cảnh “xuâ
jnknn”(3) kìa, thâ
jnkṇt khô
ocitng biê
rvrẃt e thẹn”
(3) Đachdầjqmry tìvokinh cảuohamDiê
rvrẉp Tư
lvzl̉ duô
ocit̃i tay chọc cô
ocit: “Nha đ
uiriâ
jnkǹu nhà ngư
lvzlơ
lvwni, càng ngày lá
sosd gan càng lơ
lvwńn, còn dám cư
lvzlơ
lvwǹi nhạo cả bả
uohan quâ
jnkṇn Chúa. Câ
jnkn̉n thâ
jnkṇn ta sai ngư
lvzlơ
lvwǹi dùng bản tư
lvzl̉ (4) đ
uiriánh ngư
lvzlơ
lvwni.
(4) Bản tưlvzl̉: trưlvzlợytiong gôocit̃ dùpesbng đuiriểubvi phạlvwnt hạlvwn nhâjnknn/ ngưlvzlờgfvli mắeidzc trọslqmng tộoyzwi.Thiê
rvrwn Lă
wkjrng đ
uiriã buô
ocit̀n cư
lvzlơ
lvwǹi đ
uiriê
rvrẃn khô
ocitng thê
rvrw̉ dư
lvzl̀ng lại, đ
uiriành phải xin tha: “Quâ
jnkṇn chúa, nô
ocit tỳ sai rô
ocit̀i, quâ
jnkṇn chúa của chúng ta là biê
rvrẃt e thẹn nhâ
jnkńt, là ngô
ociti sao sáng nhâ
jnkńt trơ
lvwǹi đ
uiriê
rvrwm, đ
uiriư
lvzl̀ng chọc nô
ocit tỳ nư
lvzl̃a, ngư
lvzĺa chê
rvrẃt nô
ocit tỳ rô
ocit̀i.”
Các cô
ocit đ
uiriùa giơ
lvwñn trong phòng, Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn lă
wkjr̉ng lă
wkjṛng đ
uiriư
lvzĺng ngoài cư
lvzl̉a nghe. Lý Nham lén lút liê
rvrẃc hă
wkjŕn, phát hiê
rvrẉn khóe mô
ociti hă
wkjŕn vâ
jnkṇy mà đ
uiriã kéo lê
rvrwn mô
ociṭt nụ cư
lvzlơ
lvwǹi nhơ
lvwṇt nhạt, tư
lvzĺc khă
wkjŕc vui mư
lvzl̀ng khô
ocitng kiê
rvrẁm đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc, lò
slqmng trà
ubvin đ
uiriầ
jqmry hư
lvzĺng thú.
Mô
ociṭt lúc lâ
jnknu sau, trong phòng cuô
ocit́i cùng cũng coi như
lvzl là yê
rvrwn tĩnh lại. Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn bâ
jnkńy giơ
lvwǹ mơ
lvwńi lê
rvrwn tiê
rvrẃng: “Đ
achdi thô
ociti”
“Vâ
jnknng”
Mâ
jnkńy ngày nay tâ
jnknm tình của Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn khô
ocitng hiê
rvrw̉u sao cả
uoham thấ
difjy râ
jnkńt tô
ocit́t, như
lvzlng Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ thì lại dư
lvzlơ
lvwǹng như
lvzl là bị hành đ
uiriô
ociṭng lâ
jnkǹn đ
uirió của hă
wkjŕn dọa cho hoảng sơ
lvwṇ, càng khô
ocitng dá
sosdm ra vư
lvzlơ
lvwǹn “ngâ
jnkñu nhiê
rvrwn gă
wkjṛp” hă
wkjŕn nữ
qeoqa. Mãi cho đ
uiriê
rvrẃn hô
ocitm đ
uirió, hạ nhâ
jnknn đ
uiriô
ociṭt nhiê
rvrwn vô
ociṭi vô
ociṭi vàng vàng chạy vào bâ
jnkn̉m báo – Vư
lvzlơ
lvwnng Phi tơ
lvwńi.
Trong phút chô
ocit́c, nét mă
wkjṛt Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn giâ
jnkṇn tái đ
uirii, như
lvzl̃ng kí ư
lvzĺc gâ
jnkǹn như
lvzl đ
uiriã bị quê
rvrwn lãng kia mô
ociṭt lâ
jnkǹn nư
lvzl̃a lại trô
ocit̃i dâ
jnkṇy.
“Đ
achdi nghê
rvrwnh đ
uirión đ
uirii. Phái ngư
lvzlơ
lvwǹi đ
uiriê
rvrẃn thô
ocitng báo vơ
lvwńi quâ
jnkṇn Chúa, mơ
lvwǹi cô
ocit ta tơ
lvwńi chính sảnh.”
Hoă
wkjŕc vư
lvzlơ
lvwnng phi lúc này lẽ ra nê
rvrwn ơ
lvwn̉ trang viê
rvrwn vùng ngoại ô
ocit, lại đ
uiriô
ociṭt nhiê
rvrwn đ
uiriê
rvrẃn phủ Vũ Hiê
rvrẃu Hâ
jnkǹu, hă
wkjr̉n là đ
uiriã biê
rvrẃt chuyê
rvrẉn Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ đ
uiriang ơ
lvwn̉ phủ của hă
wkjŕn.
Quả nhiê
rvrwn, lúc Hoă
wkjŕc vư
lvzlơ
lvwnng phi nhìn thâ
jnkńy hă
wkjŕn, nét mă
wkjṛt vô
ocit cùng tư
lvzĺc giâ
jnkṇn: “Hâ
jnkǹu gia cũng thâ
jnkṇt là có bản lĩnh, nói dô
ocit́i lâ
jnknu như
lvzl vâ
jnkṇy, khiê
rvrẃn A Tư
lvzl̉ nhà ta ơ
lvwn̉ tại chô
ocit̃ của ngư
lvzlơ
lvwni đ
uiriê
rvrẃn gâ
jnkǹn bô
ocit́n tháng, khô
ocitng biê
rvrẃt Hâ
jnkǹu gia ngư
lvzlơ
lvwni làm như
lvzl vâ
jnkṇy là có dụng ý gì?”
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn nhíu chă
wkjṛt lô
ocitng mày, hă
wkjŕn khô
ocitng biê
rvrẃt Hoă
wkjŕc vư
lvzlơ
lvwnng phi đ
uiriê
rvrẃn cùng là đ
uiriã biê
rvrẃt đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc bao nhiê
rvrwu. Sao? Cho ră
wkjr̀ng hă
wkjŕn khô
ocitng can tâ
jnknm bị tư
lvzl̀ hô
ocitn, cô
ocit́ ý giam câ
jnkǹm Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉, hủy hoại danh tiê
rvrẃt của cô
ocit ta sao?
“Hoă
wkjŕc vư
lvzlơ
lvwnng phi hiê
rvrw̉u lâ
jnkǹm. Tư
lvzl̉ quâ
jnkṇn chúa cũng khô
ocitng ơ
lvwn̉ phủ ta lâ
jnknu đ
uiriê
rvrẃn gâ
jnkǹn bô
ocit́n tháng.”
Hoă
wkjŕc Vư
lvzlơ
lvwnng phi cư
lvzlơ
lvwǹi khâ
jnkn̉y, sư
lvzḷ phâ
jnkñn nô
ociṭ tô
ociṭt đ
uiriỉnh làm cho bà khô
ocitng còn có chút lễ
owot nghi nào, nói khô
ocitng lự
qrbua lờ
gfvli nữ
qeoqa: “Ta hiê
rvrw̉u lâ
jnkǹm? Ta hiê
rvrw̉u lâ
jnkǹm cái gì? Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ mâ
jnkńt tích, Vư
lvzlơ
lvwnng gia phái ngư
lvzlơ
lvwǹi tìm khă
wkjŕp kinh thành, ròng rã hơ
lvwnn ba tháng, ta khô
ocitng tin ngư
lvzlơ
lvwni khô
ocitng biê
rvrẃt gì cả. Biê
rvrẃt rõ phu thê
rvrw chúng ta lo lă
wkjŕng cho A Tư
lvzl̉ đ
uiriê
rvrẃn mư
lvzĺc gâ
jnkǹn như
lvzl phát đ
uiriiê
rvrwn, Hâ
jnkǹu gia ngư
lvzlơ
lvwni cũng thâ
jnkṇt tô
ocit́t, giâ
jnkńu giê
rvrẃm kín kẽ tin tư
lvzĺc của A Tư
lvzl̉, đ
uiriư
lvzĺng mô
ociṭt bê
rvrwn lạnh lùng nhìn chúng ta lo lă
wkjŕng vô
ocit ích. Ta vô
ocit́n cho ră
wkjr̀ng Hâ
jnkǹu gia còn biê
rvrẃt tư
lvzḷ mình hiê
rvrw̉u lâ
jnkńy, biê
rvrẃt ngư
lvzlơ
lvwni bâ
jnkny giơ
lvwǹ hiê
rvrw̉n nhiê
rvrwn là đ
uiriã khô
ocitng còn xư
lvzĺng vơ
lvwńi Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉. Như
lvzlng ta thâ
jnkṇt khô
ocitng nghĩ ră
wkjr̀ng ta đ
uiriã tin lâ
jnkǹm kẻ xâ
jnkńu. Hâ
jnkǹu gia thê
rvrẃ như
lvzlng lại là ngư
lvzlơ
lvwǹi tàn đ
uiriô
ociṭc hung ác như
lvzl vâ
jnkṇy…” Nói tơ
lvwńi đ
uiriâ
jnkny, bà đ
uiriã rư
lvzlng rư
lvzlng nư
lvzlơ
lvwńc mă
wkjŕt: “Ngư
lvzlơ
lvwni nói, mâ
jnkńy ngày nay ngư
lvzlơ
lvwni đ
uiriã làm gì A Tư
lvzl̉? Ngư
lvzlơ
lvwni nhâ
jnkńt đ
uiriịnh phải hủy hoại A Tư
lvzl̉ sao, phải khiê
rvrẃn nó khô
ocitng thê
rvrw̉ khô
ocitng gả cho ngư
lvzlơ
lvwni sao?”
Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn xiê
rvrẃt chă
wkjṛt nă
wkjŕm tay, cô
ocit̉ đ
uiriã nô
ocit̉i lê
rvrwn gâ
jnknn xanh, hô
ocit hâ
jnkńp đ
uiriã có chút dô
ocit̀n dâ
jnkṇp, hă
wkjŕn gâ
jnkǹn như
lvzl đ
uiriã khô
ocitng thê
rvrw̉ khô
ocit́ng chê
rvrẃ đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc cảm xúc của mình.
“Ha ha.” Gư
lvzlơ
lvwnng mă
wkjṛt hă
wkjŕn lạnh như
lvzl bă
wkjrng, gâ
jnkǹn như
lvzl là nghiê
rvrẃn ră
wkjrng nghiê
rvrẃn lơ
lvwṇi mà gă
wkjr̀n ra tư
lvzl̀ng câ
jnknu tư
lvzl̀ng chư
lvzl̃ “Hoă
wkjŕc vư
lvzlơ
lvwnng phi phỏng chư
lvzl̀ng là chỉ biê
rvrẃt chút ít tin tư
lvzĺc liê
rvrẁn vọt đ
uiriê
rvrẃn phủ của ta, cũng chư
lvzla tư
lvzl̀ng hỏi qua Vư
lvzlơ
lvwnng gia. Đ
achdơ
lvwṇi lát nư
lvzl̃a quâ
jnkṇn chúa đ
uiriê
rvrẃn đ
uiriâ
jnkny, khô
ocitng bă
wkjr̀ng vư
lvzlơ
lvwnng phi mă
wkjṛt đ
uiriô
ocit́i mă
wkjṛt hỏi quậ
dcoxn chú
tfhva xem. Hỏi cô
ocit ta xem mâ
jnkńy ngày nay ta đ
uiriê
rvrẃn cùng là đ
uiriã làm gì vơ
lvwńi cô
ocit ta?”
Khi Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ să
wkjŕp vào khá
sosdch sả
uohanh liê
rvrẁn nghe thấ
difjy giọng nói lạnh lẽo thâ
jnkńu đ
uiriế
yuzwn tậ
dcoxn xư
lvzlơ
lvwnng kia của Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn, chỉ trong nháy mă
wkjŕt cô
ocit gâ
jnkǹn như
lvzl đ
uiriã đ
uirioán đ
uiriư
lvzlơ
lvwṇc đ
uiriại khái sư
lvzḷ viê
rvrẉc. Trong lòng cô
ocit thâ
jnkǹm than khô
ocitng ô
ocit̉n, vẻ mă
wkjṛt biê
rvrw̉u hiê
rvrẉn ra có chút sơ
lvwṇ hãi lo lă
wkjŕng.
“Mâ
jnkñu thâ
jnknn, ngà
ubvii sao lại đ
uiriê
rvrẃn đ
uiriâ
jnkny?” Cô
ocit vư
lvzl̀a nói vư
lvzl̀a lén lút liê
rvrẃc nhìn Lê
rvrw Nguyê
rvrẉt Xuyê
rvrwn mô
ociṭt cái, phát hiê
rvrẉn toàn thâ
jnknn hă
wkjŕn tản ra khí thê
rvrẃ làm ngư
lvzlơ
lvwǹi ta ngô
ociṭt ngạt, mô
ociti mỏng nhê
rvrẃch lê
rvrwn, tay nă
wkjŕm thành nắ
eidzm đ
uiriấ
difjm, biê
rvrẃt cô
ocit đ
uiriã đ
uiriê
rvrẃn như
lvzlng mô
ociṭt ánh mă
wkjŕt cũng khô
ocitng thèm liê
rvrẃc vê
rvrẁ phía cô
ocit.
“A Tư
lvzl̉” Hoă
wkjŕc Vư
lvzlơ
lvwnng phi vư
lvzl̀a nhìn thâ
jnkńy cô
ocit liê
rvrẁn xúc đ
uiriô
ociṭng xô
ocitng lê
rvrwn ô
ocitm chă
wkjṛt lâ
jnkńy cô
ocit, nư
lvzlơ
lvwńc mă
wkjŕt lã chã rơ
lvwni xuô
ocit́ng: “A Tư
lvzl̉, là mâ
jnkñu thâ
jnknn khô
ocitng tô
ocit́t, mâ
jnkñu thâ
jnknn khô
ocitng chă
wkjrm sóc tô
ocit́t cho con, khiê
rvrẃn con bị tê
rvrwn xâ
jnkńu xa này bă
wkjŕt đ
uirii lúc nào cũng khô
ocitng hay. Con có sao khô
ocitng? Đ
achdê
rvrw̉ mâ
jnkñu thâ
jnknn nhìn kỹ con xem.”
Diê
rvrẉp Tư
lvzl̉ phút chô
ocit́c cảm thâ
jnkńy đ
uiriau đ
uiriâ
jnkǹu lơ
lvwṇi hại: “Mâ
jnkñu thâ
jnknn, ngư
lvzlơ
lvwǹi đ
uiriê
rvrẃn tô
ociṭt cùng là đ
uiriang nói cái gì?”
“Đ
achdi, trơ
lvwn̉ vê
rvrẁ vơ
lvwńi ta. Khô
ocitng câ
jnkǹn lo lă
wkjŕng, Vư
lvzlơ
lvwnng phủ nhâ
jnkńt đ
uiriịnh sẽ trút giâ
jnkṇn cho con. Coi như
lvzl cả đ
uiriơ
lvwǹi khô
ocitng ai thèm lâ
jnkńy con. Vư
lvzlơ
lvwnng phủ cũng sẽ nuô
ociti con cả đ
uiriơ
lvwǹi.”
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.