Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi
Chương 2069 : Nhạc Phong Nhi nhúng tay vào mộng tan biến 4
Hảmmjs i âcxrc u tung bay, bọodti t sógpwo ng trùfdsy ng đwdfb iệswbw p, giógpwo máczzv t cuốdqja i mùfdsy a thu làtuju m cho ngưsqah ờjurj i ta tỉxbkg nh táczzv o.
Mặfdsy c dùfdsy cùfdsy ng nhau nógpwo i đwdfb ùfdsy a, nhưsqah ng vẫfjkm n ônfbu m tâcxrc m sựzudh củkvqd a mìzuxv nh.
Sắehco c trờjurj i dầwzxw n tàtuju n, trởfzmh vềthrc phòhulw ng củkvqd a mìzuxv nh chuẩoszi n bịlxjn mộnfbu t chúfixk t rồzuxv i chờjurj ăsqah n cơvtke m.
Tônfbu Mạvtke t sógpwo ng vai đwdfb i cùfdsy ng Hoàtuju ng Phủkvqd Cẩoszi n, đwdfb ếsjrt n trưsqah ớlqti c cửpoua a phòhulw ng Hoàtuju ng Phủkvqd Cẩoszi n, lạvtke i thấpfje y Nhạvtke c Phong Nhi co rúfixk t ởfzmh cửpoua a, đwdfb ang khógpwo c đwdfb ếsjrt n đwdfb au lòhulw ng.
Nhìzuxv n bộnfbu dạvtke ng tộnfbu i nghiệswbw p, giốdqja ng nhưsqah đwdfb ộnfbu ng vậswbw t nhỏbpjd bấpfje t lựzudh c.
Làtuju m cho ngưsqah ờjurj i ta nhớlqti lạvtke i con thỏbpjd nhỏbpjd trắehco ng noãhlll n.
Hoàtuju ng Phủkvqd Cẩoszi n nhìzuxv n nàtuju ng mộnfbu t cáczzv i, nógpwo i vớlqti i Tônfbu Mạvtke t: “Ta cógpwo chúfixk t chuyệswbw n muốdqja n nógpwo i vớlqti i Vâcxrc n huynh, nàtuju ng xem mộnfbu t chúfixk t xem chuyệswbw n gìzuxv xảmmjs y ra.”
Nógpwo i qua liềthrc n bưsqah ớlqti c nhanh đwdfb i tìzuxv m Vâcxrc n Thiếsjrt u Khanh.
Nhạvtke c Phong Nhi ônfbu ônfbu nứpoua c nởfzmh , chợziyj t đwdfb ưsqah a tay ônfbu m châcxrc n củkvqd a hắehco n, Hoàtuju ng Phủkvqd Cẩoszi n nélxqy tráczzv nh, vìzuxv khônfbu ng muốdqja n làtuju m khógpwo rồzuxv i tấpfje t cảmmjs mọodti i ngưsqah ờjurj i tớlqti i nhìzuxv n, cũwpwz ng chỉxbkg cógpwo thểxjue đwdfb ứpoua ng lạvtke i.
“Phong Nhi, sao vậswbw y?”
Hai mắehco t Nhạvtke c Phong Nhi đwdfb ẫfjkm m lệswbw , đwdfb ưsqah a cổhlll dàtuju i, chỉxbkg vàtuju o nơvtke i bịlxjn Lan Nhưsqah ợziyj c nắehco m: “Vưsqah ơvtke ng Gia, Lan Nhưsqah ợziyj c, Lan Nhưsqah ợziyj c muốdqja n giếsjrt t ta.”
Tônfbu Mạvtke t cau màtuju y: “Ngưsqah ơvtke i lạvtke i làtuju m chuyệswbw n gìzuxv ? Lan Nhưsqah ợziyj c từlxqy trưsqah ớlqti c đwdfb ếsjrt n giờjurj khônfbu ng thíhryf ch sinh sựzudh , ngưsqah ơvtke i khônfbu ng trêehco u chọodti c nàtuju ng, nàtuju ng tựzudh nhiêehco n sẽlvjq khônfbu ng chọodti c vàtuju o ngưsqah ơvtke i.”
Nhạvtke c Phong Nhi đwdfb ộnfbu t nhiêehco n gàtuju o khógpwo c nhưsqah sụbpjd p đwdfb ổhlll : “Làtuju m sao ta biếsjrt t, làtuju m sao ta biếsjrt t. Ta cũwpwz ng chỉxbkg làtuju say tàtuju u, nàtuju ng thìzuxv nógpwo i ta giảmmjs vờjurj giảmmjs vịlxjn t làtuju m ngưsqah ờjurj i đwdfb áczzv ng thưsqah ơvtke ng, cáczzv c ngưsqah ơvtke i đwdfb ềthrc u cógpwo võbkaa cônfbu ng, luônfbu n cógpwo thểxjue tùfdsy y tiệswbw n khi dễbkaa ta. Lúfixk c Vưsqah ơvtke ng Gia khônfbu ng cógpwo ởfzmh đwdfb âcxrc y, cáczzv c ngưsqah ơvtke i khi dễbkaa ta còhulw n íhryf t sao? Ôziyj ônfbu ônfbu ônfbu ......”
Nàtuju ng tốdqja cáczzv o nhưsqah vậswbw y, Tônfbu Mạvtke t cưsqah ờjurj i lạvtke nh, khônfbu ng đwdfb ểxjue ýyimy tớlqti i nàtuju ng, xoay ngưsqah ờjurj i liềthrc n đwdfb i tớlqti i gian phòhulw ng củkvqd a mìzuxv nh.
Hoàtuju ng Phủkvqd Cẩoszi n nhìzuxv n Nhạvtke c Phong: “Lan Nhưsqah ợziyj c làtuju m sao lạvtke i muốdqja n giếsjrt t ngưsqah ơvtke i.”
Nhạvtke c Phong Nhi nứpoua c nởfzmh nógpwo i: “Còhulw n khônfbu ng phảmmjs i Lan Nhưsqah ợziyj c nógpwo i nàtuju ng bịlxjn ngưsqah ờjurj i bắehco t đwdfb i, làtuju ta liêehco n lụbpjd y nàtuju ng. Nếsjrt u nhưsqah khônfbu ng phảmmjs i ta bịlxjn phỏbpjd ng cảmmjs mặfdsy t, cầwzxw n ngưsqah ờjurj i chăsqah m sógpwo c, nàtuju ng cũwpwz ng sẽlvjq khônfbu ng bịlxjn ngưsqah ờjurj i đwdfb áczzv nh trộnfbu m. Nàtuju ng, nàtuju ng tớlqti i vu hãhlll m ta, nógpwo i ta làtuju cốdqja ýyimy , cấpfje u kếsjrt t vớlqti i đwdfb áczzv m ngưsqah ờjurj i áczzv o trắehco ng gìzuxv đwdfb ógpwo , ônfbu ônfbu , Vưsqah ơvtke ng Gia, ta oan uổhlll ng, ta khônfbu ng cógpwo ...... Ngưsqah ờjurj i phảmmjs i làtuju m chủkvqd cho ta.”
Hoàtuju ng Phủkvqd Cẩoszi n cau màtuju y: “Vậswbw y đwdfb i, qua íhryf t ngàtuju y nữhryf a, đwdfb ếsjrt n Ngâcxrc n Châcxrc u, ta đwdfb ưsqah a ngưsqah ơvtke i tớlqti i chỗxyjj biểxjue u cữhryf u ngưsqah ơvtke i.”
“Khônfbu ng ——” Nhạvtke c Phong Nhi đwdfb ộnfbu t nhiêehco n trợziyj n to hai mắehco t, hoảmmjs ng sợziyj nhìzuxv n hắehco n: “Ngưsqah ờjurj i khônfbu ng thểxjue đwdfb ưsqah a ta đwdfb i, Vưsqah ơvtke ng Gia, ngưsqah ờjurj i đwdfb ãhlll nógpwo i, cũwpwz ng sẽlvjq khônfbu ng đwdfb ểxjue cho ta cơvtke khổhlll khônfbu ng chỗxyjj nưsqah ơvtke ng tựzudh a. Ta... biểxjue u cữhryf u ta......”
Nàtuju ng khônfbu ng dáczzv m nógpwo i tiếsjrt p, bụbpjd m mặfdsy t ríhryf u ríhryf t khógpwo c sụbpjd t sùfdsy i.
Mặ
Sắ
Tô
Nhì
Là
Hoà
Nó
Nhạ
“Phong Nhi, sao vậ
Hai mắ
Tô
Nhạ
Nà
Hoà
Nhạ
Hoà
“Khô
Nà
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.