Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1484 : Chạm đến nỗi khổ riêng ----- lấy được tin tưởng 01

    trước sau   
Lầwewan thấqorgt bạbckyi nàbzmqy, nếijrfu chờbcky tiếijrfp mưtrhybckyi năuamxm hai mưtrhyơfnbvi năuamxm nữwefwa, vậnkdqy thìotap thôiigti quêepyyn đluspi.

bzmqng ghéffqqecfmt vàbzmqo tai hắcgmen nóxzvdi nhỏckzy, nghe xong Hoàbzmqng Phủkcbn Cẩftaqn nóxzvdi: “Biệotapn pháecfmp nàbzmqy nhanh hơfnbvn chútrhyt, nhưtrhyng màbzmq Thấqorgt đluspotap …”

iigt Mạbckyt nóxzvdi: “Khôiigtng sợveol, chàbzmqng cứanff đluspnkdq hắcgmen ởtamfepyyn cạbckynh chàbzmqng, ngưtrhyveolc lạbckyi Vu Hậnkdqn Sinh càbzmqng nhanh sẽveol lộjkqd diệotapn.”

iigt Mạbckyt cóxzvd cảotapm giáecfmc, Vu Hậnkdqn Sinh hìotapnh nhưtrhy khôiigtng phụszrvc Hoàbzmqng Phủkcbn Cẩftaqn, luôiigtn cóxzvd ýqorg đluspmuxtnh muốffqqn ganh đluspua.

Hai ngưtrhybckyi thưtrhyơfnbvng lưtrhyveolng mộjkqdt phen, Hoàbzmqng Phủkcbn Cẩftaqn trởtamf vềbgct chuẩftaqn bịmuxt, Tôiigt Mạbckyt trởtamf lạbckyi cung Càbzmqn Thanh.

Hoàbzmqng đluspếijrf đluspang uốffqqng thuốffqqc, thấqorgy nàbzmqng đluspi vàbzmqo, liềbgctn đlusplsdxt chéffqqn thuốffqqc xuốffqqng. Giốffqqng nhưtrhy trưtrhyylmac đluspâsnjhy, nóxzvdi giỡvlsln vớylmai nàbzmqng: “Nha đluspwewau nàbzmqy lạbckyi vụszrvng trộjkqdm làbzmqm cáecfmi gìotap thếijrf?”


iigt Mạbckyt nghiêepyyng đluspwewau nóxzvdi: “Nếijrfu làbzmq vụszrvng trộjkqdm, cóxzvd thểnkdqbdxny tiệotapn nóxzvdi cho ngưtrhybckyi biếijrft đluspưtrhyveolc sao?”

Hoàbzmqng đluspếijrf phấqorgt tay, cho nhữwefwng ngưtrhybckyi bêepyyn cạbckynh lui xuốffqqng, bảotapo Tôiigt Mạbckyt ngồszrvi xuốffqqng cạbckynh hắcgmen.

iigt Mạbckyt ngồszrvi xuốffqqng, “Bệotap Hạbcky, thầwewan cóxzvd chuyệotapn cầwewau ngàbzmqi.”

Hoàbzmqng đluspếijrftrhybckyi nóxzvdi: “Nóxzvdi ta nghe thửkjoh.”

iigt Mạbckyt nóxzvdi: “Nếijrfu nhưtrhy Bệotap Hạbcky khôiigtng đluspáecfmp ứanffng, cũkmfjng đluspfjjhng nổtrhyi giậnkdqn, cứanff coi nhưtrhy ta chưtrhya nóxzvdi gìotap.” Nàbzmqng đluspáecfmnh giáecfm mộjkqdt chútrhyt, nóxzvdi ra ýqorg đluspmuxtnh muốffqqn mang Tầwewan Nguyêepyyn Cung đluspếijrfn đluspmuxta cung củkcbna Tiêepyyn hoàbzmqng hậnkdqu, liêepyyn quan đluspếijrfn chuyệotapn Huyềbgctn Băuamxng châsnjhu.

Hoàbzmqng đluspếijrf khôiigtng tứanffc giậnkdqn, nhưtrhyng vẻveol mặlsdxt cũkmfjng khôiigtng nhẹamwp nhàbzmqng, áecfmnh mắcgmet thâsnjhm trầwewam nhìotapn nàbzmqng.

trhyc sau, giọszrvng nóxzvdi củkcbna hắcgmen cóxzvd chútrhyt lạbckynh lùbdxnng nóxzvdi: “Làbzmq Diệotapp Tri Vâsnjhn bảotapo ngưtrhyơfnbvi đluspếijrfn hỏckzyi?”

iigt Mạbckyt trầwewam mặlsdxc khôiigtng nóxzvdi, bởtamfi vìotapbdxnxzvdi thếijrfbzmqo Hoàbzmqng đluspếijrfkmfjng nhậnkdqn đluspmuxtnh làbzmq Diệotapp lãfudlo đluspwewau pháecfmi nàbzmqng đluspếijrfn hỏckzyi, nàbzmqng cóxzvdxzvdi gìotapkmfjng khôiigtng giảotapi thícsyoch đluspưtrhyveolc. Quảotap nhiêepyyn, Hoàbzmqng đluspếijrf tựfjjhotapnh nhậnkdqn đluspmuxtnh, đluspem Diệotapp Tri Vâsnjhn ra mắcgmeng mấqorgy câsnjhu, hừfjjhxzvdi: “Đmuxtútrhyng làbzmq ngu xuẩftaqn, mãfudli khôiigtng chịmuxtu từfjjh bỏckzy ýqorg đluspmuxtnh.”

trhyc sau, Tôiigt Mạbckyt thấqorgy sắcgmec mặlsdxt hắcgmen đluspãfudl tốffqqt hơfnbvn mộjkqdt chútrhyt, mớylmai nóxzvdi: “Bệotap Hạbcky, chútrhyng ta khôiigtng phảotapi làbzmq mang hắcgmen đluspi luôiigtn, chẳkjiing qua làbzmq đluspnkdq Tầwewan ca ca đluspếijrfn gầwewan Huyềbgctn Băuamxng châsnjhu, lấqorgy kim châsnjhm trong đluspwewau hắcgmen lấqorgy ra.

“Ai lấqorgy đluspưtrhyveolc châsnjhm ra?” Áeihanh mắcgmet Hoàbzmqng đluspếijrf đluspjkqdt nhiêepyyn trởtamfepyyn sắcgmec béffqqn.

iigt Mạbckyt ngẩftaqn ra, trong nhậnkdqn thứanffc củkcbna Hoàbzmqng đluspếijrf thìotap Diệotapp Tri Vâsnjhn làbzmq ngưtrhybckyi bịmuxt thưtrhyơfnbvng nặlsdxng, tựfjjh vệotapkmfjng khóxzvd khăuamxn, màbzmq Tháecfmi Bìotapnh Cáecfmc vàbzmq Tiêepyyu Vũkmfjsnjhu càbzmqng khôiigtng thểnkdq bịmuxt bạbckyi lộjkqd, nếijrfu khôiigtng sẽveolxzvd phiềbgctn toáecfmi thậnkdqt lớylman, nàbzmqng suy nghĩcduj nhanh nóxzvdi: “Thầwewan.”

Hoàbzmqng đluspếijrfcsyop mắcgmet, nhưtrhyylman màbzmqy nóxzvdi: “Nếijrfu ngưtrhyơfnbvi lợveoli hạbckyi nhưtrhy vậnkdqy, sao khôiigtng trựfjjhc tiếijrfp bắcgmet trẫijrfm?”

iigt Mạbckyt cau màbzmqy, tựfjjha nhưtrhy sầwewau nãfudlo nhìotapn hắcgmen, “Nếijrfu nhưtrhy khôiigtng phảotapi Bệotap hạbcky bắcgmet giữwefw phụszrv thâsnjhn thầwewan, chẳkjiing lẽveol thầwewan sẽveol đluspbckyi nghịmuxtch bấqorgt đluspbckyo, đlusplsdxt đluspiềbgctu kiệotapn vớylmai Bệotap Hạbcky? Coi nhưtrhy thầwewan cóxzvdecfmn giậnkdqn Bệotap Hạbcky, nhưtrhyng cũkmfjng vạbckyn phầwewan kícsyonh trọszrvng ngàbzmqi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.