Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi
Chương 1484 : Chạm đến nỗi khổ riêng ----- lấy được tin tưởng 01
Lầwewa n thấqorg t bạbcky i nàbzmq y, nếijrf u chờbcky tiếijrf p mưtrhy ờbcky i năuamx m hai mưtrhy ơfnbv i năuamx m nữwefw a, vậnkdq y thìotap thôiigt i quêepyy n đlusp i.
Nàbzmq ng ghéffqq sáecfm t vàbzmq o tai hắcgme n nóxzvd i nhỏckzy , nghe xong Hoàbzmq ng Phủkcbn Cẩftaq n nóxzvd i: “Biệotap n pháecfm p nàbzmq y nhanh hơfnbv n chútrhy t, nhưtrhy ng màbzmq Thấqorg t đlusp ệotap …”
Tôiigt Mạbcky t nóxzvd i: “Khôiigt ng sợveol , chàbzmq ng cứanff đlusp ểnkdq hắcgme n ởtamf bêepyy n cạbcky nh chàbzmq ng, ngưtrhy ợveol c lạbcky i Vu Hậnkdq n Sinh càbzmq ng nhanh sẽveol lộjkqd diệotap n.”
Tôiigt Mạbcky t cóxzvd cảotap m giáecfm c, Vu Hậnkdq n Sinh hìotap nh nhưtrhy khôiigt ng phụszrv c Hoàbzmq ng Phủkcbn Cẩftaq n, luôiigt n cóxzvd ýqorg đlusp ịmuxt nh muốffqq n ganh đlusp ua.
Hai ngưtrhy ờbcky i thưtrhy ơfnbv ng lưtrhy ợveol ng mộjkqd t phen, Hoàbzmq ng Phủkcbn Cẩftaq n trởtamf vềbgct chuẩftaq n bịmuxt , Tôiigt Mạbcky t trởtamf lạbcky i cung Càbzmq n Thanh.
Hoàbzmq ng đlusp ếijrf đlusp ang uốffqq ng thuốffqq c, thấqorg y nàbzmq ng đlusp i vàbzmq o, liềbgct n đlusp ặlsdx t chéffqq n thuốffqq c xuốffqq ng. Giốffqq ng nhưtrhy trưtrhy ớylma c đlusp âsnjh y, nóxzvd i giỡvlsl n vớylma i nàbzmq ng: “Nha đlusp ầwewa u nàbzmq y lạbcky i vụszrv ng trộjkqd m làbzmq m cáecfm i gìotap thếijrf ?”
Tôiigt Mạbcky t nghiêepyy ng đlusp ầwewa u nóxzvd i: “Nếijrf u làbzmq vụszrv ng trộjkqd m, cóxzvd thểnkdq tùbdxn y tiệotap n nóxzvd i cho ngưtrhy ờbcky i biếijrf t đlusp ưtrhy ợveol c sao?”
Hoàbzmq ng đlusp ếijrf phấqorg t tay, cho nhữwefw ng ngưtrhy ờbcky i bêepyy n cạbcky nh lui xuốffqq ng, bảotap o Tôiigt Mạbcky t ngồszrv i xuốffqq ng cạbcky nh hắcgme n.
Tôiigt Mạbcky t ngồszrv i xuốffqq ng, “Bệotap Hạbcky , thầwewa n cóxzvd chuyệotap n cầwewa u ngàbzmq i.”
Hoàbzmq ng đlusp ếijrf cưtrhy ờbcky i nóxzvd i: “Nóxzvd i ta nghe thửkjoh .”
Tôiigt Mạbcky t nóxzvd i: “Nếijrf u nhưtrhy Bệotap Hạbcky khôiigt ng đlusp áecfm p ứanff ng, cũkmfj ng đlusp ừfjjh ng nổtrhy i giậnkdq n, cứanff coi nhưtrhy ta chưtrhy a nóxzvd i gìotap .” Nàbzmq ng đlusp áecfm nh giáecfm mộjkqd t chútrhy t, nóxzvd i ra ýqorg đlusp ịmuxt nh muốffqq n mang Tầwewa n Nguyêepyy n Cung đlusp ếijrf n đlusp ịmuxt a cung củkcbn a Tiêepyy n hoàbzmq ng hậnkdq u, liêepyy n quan đlusp ếijrf n chuyệotap n Huyềbgct n Băuamx ng châsnjh u.
Hoàbzmq ng đlusp ếijrf khôiigt ng tứanff c giậnkdq n, nhưtrhy ng vẻveol mặlsdx t cũkmfj ng khôiigt ng nhẹamwp nhàbzmq ng, áecfm nh mắcgme t thâsnjh m trầwewa m nhìotap n nàbzmq ng.
Lútrhy c sau, giọszrv ng nóxzvd i củkcbn a hắcgme n cóxzvd chútrhy t lạbcky nh lùbdxn ng nóxzvd i: “Làbzmq Diệotap p Tri Vâsnjh n bảotap o ngưtrhy ơfnbv i đlusp ếijrf n hỏckzy i?”
Tôiigt Mạbcky t trầwewa m mặlsdx c khôiigt ng nóxzvd i, bởtamf i vìotap dùbdxn nóxzvd i thếijrf nàbzmq o Hoàbzmq ng đlusp ếijrf cũkmfj ng nhậnkdq n đlusp ịmuxt nh làbzmq Diệotap p lãfudl o đlusp ầwewa u pháecfm i nàbzmq ng đlusp ếijrf n hỏckzy i, nàbzmq ng cóxzvd nóxzvd i gìotap cũkmfj ng khôiigt ng giảotap i thícsyo ch đlusp ưtrhy ợveol c. Quảotap nhiêepyy n, Hoàbzmq ng đlusp ếijrf tựfjjh mìotap nh nhậnkdq n đlusp ịmuxt nh, đlusp em Diệotap p Tri Vâsnjh n ra mắcgme ng mấqorg y câsnjh u, hừfjjh nóxzvd i: “Đmuxt útrhy ng làbzmq ngu xuẩftaq n, mãfudl i khôiigt ng chịmuxt u từfjjh bỏckzy ýqorg đlusp ịmuxt nh.”
Lútrhy c sau, Tôiigt Mạbcky t thấqorg y sắcgme c mặlsdx t hắcgme n đlusp ãfudl tốffqq t hơfnbv n mộjkqd t chútrhy t, mớylma i nóxzvd i: “Bệotap Hạbcky , chútrhy ng ta khôiigt ng phảotap i làbzmq mang hắcgme n đlusp i luôiigt n, chẳkjii ng qua làbzmq đlusp ểnkdq Tầwewa n ca ca đlusp ếijrf n gầwewa n Huyềbgct n Băuamx ng châsnjh u, lấqorg y kim châsnjh m trong đlusp ầwewa u hắcgme n lấqorg y ra.
“Ai lấqorg y đlusp ưtrhy ợveol c châsnjh m ra?” Áeiha nh mắcgme t Hoàbzmq ng đlusp ếijrf đlusp ộjkqd t nhiêepyy n trởtamf nêepyy n sắcgme c béffqq n.
Tôiigt Mạbcky t ngẩftaq n ra, trong nhậnkdq n thứanff c củkcbn a Hoàbzmq ng đlusp ếijrf thìotap Diệotap p Tri Vâsnjh n làbzmq ngưtrhy ờbcky i bịmuxt thưtrhy ơfnbv ng nặlsdx ng, tựfjjh vệotap cũkmfj ng khóxzvd khăuamx n, màbzmq Tháecfm i Bìotap nh Cáecfm c vàbzmq Tiêepyy u Vũkmfj Lâsnjh u càbzmq ng khôiigt ng thểnkdq bịmuxt bạbcky i lộjkqd , nếijrf u khôiigt ng sẽveol cóxzvd phiềbgct n toáecfm i thậnkdq t lớylma n, nàbzmq ng suy nghĩcduj nhanh nóxzvd i: “Thầwewa n.”
Hoàbzmq ng đlusp ếijrf hícsyo p mắcgme t, nhưtrhy ớylma n màbzmq y nóxzvd i: “Nếijrf u ngưtrhy ơfnbv i lợveol i hạbcky i nhưtrhy vậnkdq y, sao khôiigt ng trựfjjh c tiếijrf p bắcgme t trẫijrf m?”
Tôiigt Mạbcky t cau màbzmq y, tựfjjh a nhưtrhy sầwewa u nãfudl o nhìotap n hắcgme n, “Nếijrf u nhưtrhy khôiigt ng phảotap i Bệotap hạbcky bắcgme t giữwefw phụszrv thâsnjh n thầwewa n, chẳkjii ng lẽveol thầwewa n sẽveol đlusp ạbcky i nghịmuxt ch bấqorg t đlusp ạbcky o, đlusp ặlsdx t đlusp iềbgct u kiệotap n vớylma i Bệotap Hạbcky ? Coi nhưtrhy thầwewa n cóxzvd oáecfm n giậnkdq n Bệotap Hạbcky , nhưtrhy ng cũkmfj ng vạbcky n phầwewa n kícsyo nh trọszrv ng ngàbzmq i.”
Nà
Tô
Tô
Hai ngư
Hoà
Tô
Hoà
Tô
Hoà
Tô
Hoà
Lú
Tô
Lú
“Ai lấ
Tô
Hoà
Tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.