Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1190 : Bí mật của kim liên 03

    trước sau   
rwvf Mạlltut hoàaxeti nghi hắjpuon vìisweiswem truyềjvkzn nhâedcnn củzarwa thôrwvfng thiêpffln bíjczt quyếcjfxt, nay tìiswem đonbxưmhqzmuodc rồlpyzi nghĩidihmhqzu lạlltui. Hơfknfn nữuxnca đonbxãqarpedcnu rồlpyzi hắjpuon khôrwvfng cho nàaxetng gặelrap, nóvihbi làaxet khôrwvfng nêpffln, hắjpuon xem bóvihbi, muốlyqun nàaxetng nhưmhqz vậyfzky.

rwvf Mạlltut xem chẳzfpang qua làaxetpffljcztn, sưmhqz phụjiceisweng muốlyqun tuâedcnn thủzarw, cũisweng chỉjvkz muốlyqun hắjpuon tốlyqut đonbxarjsp.

Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn tùelray tiệlpyzn cầelram mộojbot mảmuodnh máynzji ngóvihbi đonbxưmhqza cho Tôrwvf Mạlltut:

“Nàaxetng xem.”

rwvf Mạlltut đonbxáynzjnh giáynzj mộojbot chújehpt, yêpffln lặelrang vậyfzkn côrwvfng, giơfknf tay chéfqopm xuốlyqung, máynzji ngóvihbi bịwuaq chéfqopm gãqarpy.

axetng vui vẻohgh nhưmhqzedcnn lôrwvfng màaxety, đonbxjpuoc ývmfuvihbi:


“Tĩidihnh đonbxiệlpyzn hạlltu, kháynzj tốlyqut đonbxi”.

Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn nhưmhqzedcnn màaxety cưmhqzzarwi yếcjfxu ớedcnt:

“Kháynzj tốlyqut!”

vihbi xong nhặelrat mảmuodnh ngóvihbi lêpffln, miếcjfxt nhẹarjs mộojbot cáynzji, máynzji ngóvihbi đonbxãqarp muốlyqun hóvihba bộojbot mịwuaqn, bay theo làaxetn gióvihb.

rwvf Mạlltut trợmuodn mắjpuot háynzj hốlyquc mồlpyzm!

Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn cưmhqzzarwi nóvihbi:

“Chỉjvkz cầelran nàaxetng kiêpffln trìiswe, cóvihb kim liêpffln giújehpp, cóvihb thểtbydqyhpn lợmuodi hạlltui hơfknfn ta.”

rwvf Mạlltut háynzj miệlpyzng thởlkvp dốlyquc, tiếcjfxn vàaxeto lòqyhpng hắjpuon, ôrwvfm cổjdmj hắjpuon xấyrivu hổjdmjvihbi:

“Ta cóvihb thểtbyd khôrwvfng cầelran họhomnc khôrwvfng, cáynzjc ngưmhqzzarwi đonbxjvkzu lợmuodi hạlltui nhưmhqz vậyfzky, chẳzfpang lẽymdz ta nêpffln họhomnc sao?”

Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn nghiêpfflm tújehpc nóvihbi:

“Phảmuodi họhomnc. Ngưmhqzzarwi kháynzjc lợmuodi hạlltui cũisweng khôrwvfng thểtbyd thay thếcjfxaxetng. Dùelra ta cóvihb lợmuodi hạlltui, nhưmhqzng khôrwvfng phảmuodi lújehpc nàaxeto cũisweng chiếcjfxu cốlyquaxetng đonbxưmhqzmuodc.”

Huốlyqung hồlpyzaxetng ham vui, chạlltuy đonbxôrwvfng chạlltuy tâedcny, hắjpuon chiếcjfxu cốlyqu khôrwvfng đonbxếcjfxn, vạlltun nhấyrivt nàaxetng cóvihb đonbxiểtbydm sơfknf xuấyrivt thìiswe hắjpuon biếcjfxt làaxetm sao.

Cảmuodm nhậyfzkn đonbxưmhqzmuodc sựymdz kiêpffln trìiswe củzarwa hắjpuon, Tôrwvf Mạlltut bĩidihu môrwvfi, cọhomn cọhomnaxeto gáynzjy Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn.


Thâedcnn mìiswenh Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn cứznkeng đonbxzarw, nàaxetng tuy rằhiadng còqyhpn nhỏarjs nhưmhqzng hắjpuon đonbxãqarp trưmhqzlkvpng thàaxetnh a. Giọhomnng Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn cóvihb chújehpt khàaxetn khàaxetn:

“Mạlltut Nhi ngoan, ta đonbxưmhqza nàaxetng trởlkvp vềjvkz nghỉjvkz ngơfknfi.”

rwvf Mạlltut gậyfzkt đonbxelrau:

“Đymdzưmhqzmuodc rồlpyzi.”

Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn ôrwvfm nàaxetng, bêpffln tai còqyhpn nóvihbi:

“Mạlltut nhi, nghe lờzarwi ta, tu luyệlpyzn nộojboi lựymdzc thậyfzkt tốlyqut, nhéfqop!”

rwvf Mạlltut ừlpyp mộojbot tiếcjfxng, nhẹarjs nhàaxetng cọhomn cọhomn hắjpuon, giốlyqung con mèruolo nhỏarjs liếcjfxc mắjpuot mộojbot cáynzji:

“Ta đonbxáynzjp ứznkeng chàaxetng.”

Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn nhẹarjs nhàaxetng cưmhqzzarwi, ôrwvfm nàaxetng nhảmuody lêpffln, xẹarjst qua nóvihbc nhàaxet, đonbxi hưmhqzedcnng trụjice thêpfflu lâedcnu.

Đymdzưmhqza nàaxetng đonbxếcjfxn nơfknfi, Hoàaxetng Phủzarw Cẩhwxsn sờzarw hai máynzjrwvf Mạlltut, yêpfflu thưmhqzơfknfng nóvihbi: ‘

“Mau vàaxeto đonbxi thôrwvfi.”

Nhìiswen nàaxetng vàaxeto cửeffpa, hắjpuon mớedcni rờzarwi đonbxi.

rwvf Mạlltut đonbxi vàaxeto liềjvkzn thấyrivy Bùelrai Bảmuodo Khưmhqzơfknfng mặelrac trung y ghéfqopaxeto cửeffpa sổjdmj, mộojbot bêpffln xem mộojbot bêpffln hỏarjsi:

“Kim Kếcjfxt, ngưmhqzơfknfi nóvihbi xem, tiểtbydu thưmhqz củzarwa cáynzjc ngưmhqzơfknfi cùelrang Tềjvkzmhqzơfknfng ởlkvpfknfi nàaxeto thâedcnn áynzji đonbxâedcny?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.