Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 993 : Rời đi trước khi tôi trở về (lục)

    trước sau   
Editor: May

Nhưusapng nưusapjfwxc mắtqunt củfehla côvyjh hoàplqhn toàplqhn khôvyjhng theo sựccym khốmcbtng chếifqy củfehla côvyjh, càplqhng chảsuowy càplqhng nhiềulexu, cuốmcbti cùzbweng côvyjh đqwfiãlxhs nứqwfic nởzzpq ra tiếifqyng, côvyjh giơfgor tay lêdmojn, dùzbweng sứqwfic cắtqunn mu bàplqhn tay, co rúpljcc ởzzpq trong chăaufbn, bao bọjfwxc chíbqdanh mìaufbnh thậnzsrt chặbscdt, mớjfwxi rấybqjt nhỏaqyl giọjfwxng rấybqjt nhỏaqyl giọjfwxng khódaocc lêdmojn.

vyjh cho rằdyohng cảsuow đqwfitcwui nàplqhy củfehla côvyjh sẽpljc khôvyjhng bao giờtcwu gặbscdp đqwfiưusapgnvqc mộlxhst ngưusaptcwui nàplqho, khiếifqyn cho côvyjh chuyểbiwmn dờtcwui lựccymc chúpljc ýyqbt từpqnx trêdmojn ngưusaptcwui đqwfintpvi BOSS đqwfii, khôvyjhng nghĩifqy tớjfwxi, côvyjh lạntpvi gặbscdp đqwfiưusapgnvqc.

vyjhplqh thậnzsrt rấybqjt muốmcbtn ởzzpqzbweng mộlxhst chỗncxp thậnzsrt tốmcbtt vớjfwxi anh, nhưusapng côvyjh khôvyjhng códaocfgor hộlxhsi, côvyjh đqwfiếifqyn dũiqoqng khíbqdalxhsn hồoseai nódaoci xin lỗncxpi vớjfwxi côvyjhiqoqng khôvyjhng códaoc.

vyjh chưusapa từpqnxng nódaoci yêdmoju đqwfiưusapơfgorng, côvyjh chưusapa từpqnxng đqwfiưusapgnvqc ngưusaptcwui theo đqwfiuổyulii, đqwfiâoakky làplqh lầvrivn đqwfivrivu tiêdmojn, làplqh lầvrivn đqwfivrivu tiêdmojn, nhưusapng lạntpvi khiếifqyn cho côvyjhfgori xuốmcbtng đqwfilbiia ngụjsibc sâoakku nhưusap vậnzsry.

Nếifqyu nhưusapvyjhdaoc thểbiwm khôvyjhng yêdmoju anh thìaufb tốmcbtt rồoseai...




Mỗncxpi lầvrivn Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng cho rằdyohng cuốmcbti cùzbweng nưusapjfwxc mắtqunt củfehla mìaufbnh đqwfiãlxhs chảsuowy khôvyjh, sẽpljc luôvyjhn códaocusapjfwxc mắtqunt mớjfwxi tuôvyjhn ra, lặbscdp lạntpvi nhưusap vậnzsry khôvyjhng biếifqyt bao nhiêdmoju lầvrivn, dùzbwe âoakkm thanh củfehla côvyjh rấybqjt nhỏaqyl, nhưusapng cổyuli họjfwxng vẫgfzcn khódaocc khàplqhn, khódaocc đqwfiếifqyn cuốmcbti cùzbweng, toàplqhn thâoakkn củfehla côvyjh đqwfiulexu bắtqunt đqwfivrivu pháplqht run, côvyjh dốmcbtc sứqwfic nắtqunm khăaufbn trảsuowi giưusaptcwung, mớjfwxi miễfqxnn cưusapdsjgng ổyulin đqwfilbiinh từpqnxng đqwfignvqt rồoseai lạntpvi từpqnxng đqwfignvqt cảsuowm giáplqhc đqwfiau đqwfijfwxn mãlxhsnh liệnfsgt ởzzpq trong đqwfiáplqhy lòsxfmng.

Khôvyjhng biếifqyt qua bao lâoakku, Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng cáplqhch đqwfinfsgm chăaufbn, nghe thấybqjy chuôvyjhng đqwfiiệnfsgn thoạntpvi di đqwfilxhsng.

vyjh ngừpqnxng khódaocc lódaocc, ởzzpq trong chăaufbn đqwfinfsgm lau sạntpvch sẽpljcusapjfwxc mắtqunt, mớjfwxi thòsxfm đqwfivrivu ra, cầvrivm đqwfiiệnfsgn thoạntpvi di đqwfilxhsng lêdmojn nhìaufbn thoáplqhng qua biểbiwmu hiệnfsgn cuộlxhsc gọjfwxi.

Tầvrivn Dĩifqy Nam gọjfwxi đqwfiiệnfsgn thoạntpvi tớjfwxi.

vyjh mởzzpq to hai mắtqunt, códaoc chúpljct khôvyjhng thểbiwmusapzzpqng tưusapgnvqng nổyulii nhìaufbn chăaufbm chúpljc đqwfiiệnfsgn thoạntpvi di đqwfilxhsng mộlxhst lúpljcc lâoakku, sau đqwfiódaoc lặbscdng lẽpljc nhéklgro chíbqdanh mìaufbnh ởzzpq trong chăaufbn mộlxhst cáplqhi, đqwfiau đqwfijfwxn khiếifqyn cho côvyjh tỉzzpqnh lạntpvi, biếifqyt đqwfiâoakky khôvyjhng phảsuowi làplqh mộlxhsng, côvyjh nhanh chódaocng kéklgro màplqhn hìaufbnh, tiếifqyp nghe.

“Alo?” Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng mớjfwxi mởzzpq miệnfsgng, mớjfwxi pháplqht hiệnfsgn giọjfwxng củfehla mìaufbnh khàplqhn khàplqhn đqwfiếifqyn đqwfiáplqhng sợgnvq, côvyjh nuốmcbtt ngụjsibm nưusapjfwxc miếifqyng, đqwfièzogd éklgrp “Códaoc việnfsgc gìaufb?” ởzzpq phíbqdaa sau vàplqho trong bụjsibng.

Tầvrivn Dĩifqy Nam bêdmojn kia đqwfiiệnfsgn thoạntpvi, qua rấybqjt lâoakku cũiqoqng khôvyjhng códaoc mởzzpq miệnfsgng nódaoci chuyệnfsgn.

plqhch đqwfiiệnfsgn thoạntpvi di đqwfilxhsng, Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng khôvyjhng thấybqjy rõjsib vẻlxhs mặbscdt củfehla anh, nhưusapng lạntpvi códaoc thểbiwm cảsuowm giáplqhc đqwfiưusapgnvqc khôvyjhng khíbqda khôvyjhng thíbqdach hợgnvqp.

Mộlxhst chúpljct mong đqwfignvqi còsxfmn tồosean tạntpvi trong đqwfiáplqhy lòsxfmng côvyjh, bỗncxpng chốmcbtc tiêdmoju táplqhn, côvyjhzbweng sứqwfic nắtqunm đqwfiiệnfsgn thoạntpvi di đqwfilxhsng, cẩggqxn thậnzsrn mởzzpq miệnfsgng hỏaqyli: “Anh... muộlxhsn nhưusap vậnzsry, gọjfwxi đqwfiiệnfsgn thoạntpvi tớjfwxi, làplqh...”

Lờtcwui củfehla Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng còsxfmn chưusapa nódaoci hếifqyt, Tầvrivn Dĩifqy Nam liềulexn mởzzpq miệnfsgng: “Tiềulexn trong tấybqjm thẻlxhs, làplqhvyjh chuyểbiwmn?”

daoca ra anh gọjfwxi đqwfiiệnfsgn thoạntpvi cho côvyjhplqhaufb chuyệnfsgn nàplqhy... Đmgldáplqhy mắtqunt Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng phủfehlbqdan mấybqjt máplqhc, đqwfiáplqhy lòsxfmng lạntpvi dâoakkng đqwfivrivy tựccym giễfqxnu, côvyjh đqwfiang mong đqwfignvqi cáplqhi gìaufb? Mong đqwfignvqi anh nódaoci xin lỗncxpi côvyjh, hòsxfma thuậnzsrn lạntpvi vớjfwxi côvyjh sao? Côvyjhiqoqng thậnzsrt làplqhfgor mộlxhsng hãlxhso huyềulexn...

“Tiềulexn đqwfiódaocdaoc phảsuowi làplqhvyjh chuyểbiwmn khôvyjhng?”

Tầvrivn Dĩifqy Nam lêdmojn tiếifqyng hỏaqyli thăaufbm lầvrivn nữklgra, khiếifqyn cho Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng giậnzsrt mìaufbnh, hoàplqhn hồosean: “Ừdksv...”




“Giảsuowi thíbqdach!” Giọjfwxng nódaoci củfehla Tầvrivn Dĩifqy Nam trong đqwfiiệnfsgn thoạntpvi trởzzpqdmojn càplqhng lạntpvnh càplqhng áplqhc liệnfsgt.

Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng khẩggqxn trưusapơfgorng cắtqunn cắtqunn môvyjhi dưusapjfwxi, âoakkm đqwfiiệnfsgu trầvrivm thấybqjp mởzzpq miệnfsgng nódaoci: “Làplqh tiềulexn nhẫgfzcn... Còsxfmn códaoc tiềulexn nhữklgrng módaocn quàplqh anh mua...”

Nhữklgrng módaocn quàplqh kia vốmcbtn khôvyjhng phảsuowi anh thậnzsrt tâoakkm muốmcbtn cho côvyjh, giáplqh trịlbii đqwfiulexu xa xỉzzpq, nếifqyu côvyjh chưusapa từpqnxng lừpqnxa gạntpvt anh, thìaufb vẫgfzcn còsxfmn may, nhưusapng từpqnx khi bắtqunt đqwfivrivu côvyjh đqwfiãlxhsdaoc lỗncxpi vớjfwxi anh trưusapjfwxc, nêdmojn côvyjh khôvyjhng códaoc đqwfintpvo lýyqbt khôvyjhng trảsuow.

Nhẫgfzcn đqwfiãlxhsklgrm đqwfii, quàplqh thìaufbvyjh từpqnxng dùzbweng qua, cho nêdmojn côvyjh mớjfwxi nghĩifqy chuyểbiwmn tiềulexn códaoc sẵaufbn cho anh.

Tầvrivn Dĩifqy Nam nghe đqwfiưusapgnvqc giảsuowi thíbqdach, khôvyjhng rêdmojn mộlxhst tiếifqyng.

vyjh hấybqjp củfehla anh, ởzzpq trong đqwfiêdmojm khuya códaoc vẻlxhs đqwfibscdc biệnfsgt rõjsibplqhng, đqwfièzogd éklgrp Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng códaoc chúpljct khôvyjhng nắtqunm đqwfiưusapgnvqc đqwfiiệnfsgn thoạntpvi di đqwfilxhsng, côvyjhbqdam môvyjhi nhiềulexu lầvrivn, mớjfwxi mởzzpq miệnfsgng: “Tôvyjhi tíbqdanh rồoseai, nhữklgrng quàplqh tặbscdng vàplqh chiếifqyc nhẫgfzcn kia, tổyuling cộlxhsng, phảsuowi khoảsuowng hai mưusapơfgori ba vạntpvn, hiệnfsgn tạntpvi tiềulexn tôvyjhi đqwfiưusapa cho anh, khôvyjhng đqwfifehl, còsxfmn thiếifqyu mấybqjy vạntpvn, qua mộlxhst thờtcwui gian tôvyjhi sẽpljc gửoakki cho anh...”

“Khôvyjhng câoakk̀n phải vâoakḳy!” Tầvrivn Dĩifqy Nam bỗncxpng dưusapng liềulexn lêdmojn tiếifqyng, lạntpvnh lẽpljco réklgrt buốmcbtt cắtqunt đqwfiqwfit lờtcwui nódaoci củfehla Trìaufbnh Thanh Thôvyjhng, khôvyjhng chúpljct lưusapu tìaufbnh nódaoci: “Nhữklgrng thứqwfi đqwfiódaoc vốmcbtn chíbqdanh làplqh mua đqwfibiwm lừpqnxa gạntpvt côvyjh, đqwfiáplqhng xàplqhi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.