Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 993 : Rời đi trước khi tôi trở về (lục)

    trước sau   
Editor: May

Nhưtmbnng nưtmbnappdc mắposvt củcsega cômvnt hoàxpdkn toàxpdkn khômvntng theo sựlwkv khốjawjng chếjawj củcsega cômvnt, càxpdkng chảotldy càxpdkng nhiềwhbxu, cuốjawji cùfyzmng cômvnt đuyhaãkeao nứhtswc nởkeao ra tiếjawjng, cômvnt giơaari tay lêgcldn, dùfyzmng sứhtswc cắposvn mu bàxpdkn tay, co rúukyxc ởkeao trong chăgytfn, bao bọxrkdc chíilgnnh mìwqkhnh thậmgjmt chặjbnmt, mớappdi rấnnqat nhỏqjmy giọxrkdng rấnnqat nhỏqjmy giọxrkdng khófgdxc lêgcldn.

mvnt cho rằgewpng cảotld đuyhasffii nàxpdky củcsega cômvnt sẽboqx khômvntng bao giờsffi gặjbnmp đuyhaưtmbnqqpnc mộnrxwt ngưtmbnsffii nàxpdko, khiếjawjn cho cômvnt chuyểiomln dờsffii lựlwkvc chúukyx ýxkdn từngxb trêgcldn ngưtmbnsffii đuyhazdtai BOSS đuyhai, khômvntng nghĩziqk tớappdi, cômvnt lạzdtai gặjbnmp đuyhaưtmbnqqpnc.

mvntxpdk thậmgjmt rấnnqat muốjawjn ởkeaofyzmng mộnrxwt chỗwlhf thậmgjmt tốjawjt vớappdi anh, nhưtmbnng cômvnt khômvntng cófgdxaari hộnrxwi, cômvnt đuyhaếjawjn dũfgktng khíilgnkeaon hồmpkzi nófgdxi xin lỗwlhfi vớappdi cômvntfgktng khômvntng cófgdx.

mvnt chưtmbna từngxbng nófgdxi yêgcldu đuyhaưtmbnơaaring, cômvnt chưtmbna từngxbng đuyhaưtmbnqqpnc ngưtmbnsffii theo đuyhauổthtki, đuyhaâqjmyy làxpdk lầiyqfn đuyhaiyqfu tiêgcldn, làxpdk lầiyqfn đuyhaiyqfu tiêgcldn, nhưtmbnng lạzdtai khiếjawjn cho cômvntaarii xuốjawjng đuyhandqqa ngụuyhac sâqjmyu nhưtmbn vậmgjmy.

Nếjawju nhưtmbnmvntfgdx thểioml khômvntng yêgcldu anh thìwqkh tốjawjt rồmpkzi...




Mỗwlhfi lầiyqfn Trìwqkhnh Thanh Thômvntng cho rằgewpng cuốjawji cùfyzmng nưtmbnappdc mắposvt củcsega mìwqkhnh đuyhaãkeao chảotldy khômvnt, sẽboqx luômvntn cófgdxtmbnappdc mắposvt mớappdi tuômvntn ra, lặjbnmp lạzdtai nhưtmbn vậmgjmy khômvntng biếjawjt bao nhiêgcldu lầiyqfn, dùfyzm âqjmym thanh củcsega cômvnt rấnnqat nhỏqjmy, nhưtmbnng cổthtk họxrkdng vẫfdbtn khófgdxc khàxpdkn, khófgdxc đuyhaếjawjn cuốjawji cùfyzmng, toàxpdkn thâqjmyn củcsega cômvnt đuyhawhbxu bắposvt đuyhaiyqfu pháfdbtt run, cômvnt dốjawjc sứhtswc nắposvm khăgytfn trảotldi giưtmbnsffing, mớappdi miễaylnn cưtmbnjupwng ổthtkn đuyhandqqnh từngxbng đuyhaqqpnt rồmpkzi lạzdtai từngxbng đuyhaqqpnt cảotldm giáfdbtc đuyhaau đuyhaappdn mãkeaonh liệteuat ởkeao trong đuyhaáfdbty lòtmbnng.

Khômvntng biếjawjt qua bao lâqjmyu, Trìwqkhnh Thanh Thômvntng cáfdbtch đuyhateuam chăgytfn, nghe thấnnqay chuômvntng đuyhaiệteuan thoạzdtai di đuyhanrxwng.

mvnt ngừngxbng khófgdxc lófgdxc, ởkeao trong chăgytfn đuyhateuam lau sạzdtach sẽboqxtmbnappdc mắposvt, mớappdi thòtmbn đuyhaiyqfu ra, cầiyqfm đuyhaiệteuan thoạzdtai di đuyhanrxwng lêgcldn nhìwqkhn thoáfdbtng qua biểiomlu hiệteuan cuộnrxwc gọxrkdi.

Tầiyqfn Dĩziqk Nam gọxrkdi đuyhaiệteuan thoạzdtai tớappdi.

mvnt mởkeao to hai mắposvt, cófgdx chúukyxt khômvntng thểiomltmbnkeaong tưtmbnqqpnng nổthtki nhìwqkhn chăgytfm chúukyx đuyhaiệteuan thoạzdtai di đuyhanrxwng mộnrxwt lúukyxc lâqjmyu, sau đuyhaófgdx lặjbnmng lẽboqx nhéprpoo chíilgnnh mìwqkhnh ởkeao trong chăgytfn mộnrxwt cáfdbti, đuyhaau đuyhaappdn khiếjawjn cho cômvnt tỉolwynh lạzdtai, biếjawjt đuyhaâqjmyy khômvntng phảotldi làxpdk mộnrxwng, cômvnt nhanh chófgdxng képrpoo màxpdkn hìwqkhnh, tiếjawjp nghe.

“Alo?” Trìwqkhnh Thanh Thômvntng mớappdi mởkeao miệteuang, mớappdi pháfdbtt hiệteuan giọxrkdng củcsega mìwqkhnh khàxpdkn khàxpdkn đuyhaếjawjn đuyhaáfdbtng sợqqpn, cômvnt nuốjawjt ngụuyham nưtmbnappdc miếjawjng, đuyhaèhtsw éprpop “Cófgdx việteuac gìwqkh?” ởkeao phíilgna sau vàxpdko trong bụuyhang.

Tầiyqfn Dĩziqk Nam bêgcldn kia đuyhaiệteuan thoạzdtai, qua rấnnqat lâqjmyu cũfgktng khômvntng cófgdx mởkeao miệteuang nófgdxi chuyệteuan.

fdbtch đuyhaiệteuan thoạzdtai di đuyhanrxwng, Trìwqkhnh Thanh Thômvntng khômvntng thấnnqay rõkwrc vẻuzpg mặjbnmt củcsega anh, nhưtmbnng lạzdtai cófgdx thểioml cảotldm giáfdbtc đuyhaưtmbnqqpnc khômvntng khíilgn khômvntng thíilgnch hợqqpnp.

Mộnrxwt chúukyxt mong đuyhaqqpni còtmbnn tồmpkzn tạzdtai trong đuyhaáfdbty lòtmbnng cômvnt, bỗwlhfng chốjawjc tiêgcldu táfdbtn, cômvntfyzmng sứhtswc nắposvm đuyhaiệteuan thoạzdtai di đuyhanrxwng, cẩukyxn thậmgjmn mởkeao miệteuang hỏqjmyi: “Anh... muộnrxwn nhưtmbn vậmgjmy, gọxrkdi đuyhaiệteuan thoạzdtai tớappdi, làxpdk...”

Lờsffii củcsega Trìwqkhnh Thanh Thômvntng còtmbnn chưtmbna nófgdxi hếjawjt, Tầiyqfn Dĩziqk Nam liềwhbxn mởkeao miệteuang: “Tiềwhbxn trong tấnnqam thẻuzpg, làxpdkmvnt chuyểiomln?”

fgdxa ra anh gọxrkdi đuyhaiệteuan thoạzdtai cho cômvntxpdkwqkh chuyệteuan nàxpdky... Đhhsmáfdbty mắposvt Trìwqkhnh Thanh Thômvntng phủcsegilgnn mấnnqat máfdbtc, đuyhaáfdbty lòtmbnng lạzdtai dâqjmyng đuyhaiyqfy tựlwkv giễaylnu, cômvnt đuyhaang mong đuyhaqqpni cáfdbti gìwqkh? Mong đuyhaqqpni anh nófgdxi xin lỗwlhfi cômvnt, hòtmbna thuậmgjmn lạzdtai vớappdi cômvnt sao? Cômvntfgktng thậmgjmt làxpdkaari mộnrxwng hãkeaoo huyềwhbxn...

“Tiềwhbxn đuyhaófgdxfgdx phảotldi làxpdkmvnt chuyểiomln khômvntng?”

Tầiyqfn Dĩziqk Nam lêgcldn tiếjawjng hỏqjmyi thăgytfm lầiyqfn nữappda, khiếjawjn cho Trìwqkhnh Thanh Thômvntng giậmgjmt mìwqkhnh, hoàxpdkn hồmpkzn: “Ừuvhf...”




“Giảotldi thíilgnch!” Giọxrkdng nófgdxi củcsega Tầiyqfn Dĩziqk Nam trong đuyhaiệteuan thoạzdtai trởkeaogcldn càxpdkng lạzdtanh càxpdkng áfdbtc liệteuat.

Trìwqkhnh Thanh Thômvntng khẩukyxn trưtmbnơaaring cắposvn cắposvn mômvnti dưtmbnappdi, âqjmym đuyhaiệteuau trầiyqfm thấnnqap mởkeao miệteuang nófgdxi: “Làxpdk tiềwhbxn nhẫfdbtn... Còtmbnn cófgdx tiềwhbxn nhữappdng mófgdxn quàxpdk anh mua...”

Nhữappdng mófgdxn quàxpdk kia vốjawjn khômvntng phảotldi anh thậmgjmt tâqjmym muốjawjn cho cômvnt, giáfdbt trịndqq đuyhawhbxu xa xỉolwy, nếjawju cômvnt chưtmbna từngxbng lừngxba gạzdtat anh, thìwqkh vẫfdbtn còtmbnn may, nhưtmbnng từngxb khi bắposvt đuyhaiyqfu cômvnt đuyhaãkeaofgdx lỗwlhfi vớappdi anh trưtmbnappdc, nêgcldn cômvnt khômvntng cófgdx đuyhazdtao lýxkdn khômvntng trảotld.

Nhẫfdbtn đuyhaãkeaoprpom đuyhai, quàxpdk thìwqkhmvnt từngxbng dùfyzmng qua, cho nêgcldn cômvnt mớappdi nghĩziqk chuyểiomln tiềwhbxn cófgdx sẵrrcfn cho anh.

Tầiyqfn Dĩziqk Nam nghe đuyhaưtmbnqqpnc giảotldi thíilgnch, khômvntng rêgcldn mộnrxwt tiếjawjng.

mvnt hấnnqap củcsega anh, ởkeao trong đuyhaêgcldm khuya cófgdx vẻuzpg đuyhajbnmc biệteuat rõkwrcxpdkng, đuyhaèhtsw éprpop Trìwqkhnh Thanh Thômvntng cófgdx chúukyxt khômvntng nắposvm đuyhaưtmbnqqpnc đuyhaiệteuan thoạzdtai di đuyhanrxwng, cômvntilgnm mômvnti nhiềwhbxu lầiyqfn, mớappdi mởkeao miệteuang: “Tômvnti tíilgnnh rồmpkzi, nhữappdng quàxpdk tặjbnmng vàxpdk chiếjawjc nhẫfdbtn kia, tổthtkng cộnrxwng, phảotldi khoảotldng hai mưtmbnơaarii ba vạzdtan, hiệteuan tạzdtai tiềwhbxn tômvnti đuyhaưtmbna cho anh, khômvntng đuyhacseg, còtmbnn thiếjawju mấnnqay vạzdtan, qua mộnrxwt thờsffii gian tômvnti sẽboqx gửjafsi cho anh...”

“Khômvntng câqjmỳn phải vâqjmỵy!” Tầiyqfn Dĩziqk Nam bỗwlhfng dưtmbnng liềwhbxn lêgcldn tiếjawjng, lạzdtanh lẽboqxo réprpot buốjawjt cắposvt đuyhahtswt lờsffii nófgdxi củcsega Trìwqkhnh Thanh Thômvntng, khômvntng chúukyxt lưtmbnu tìwqkhnh nófgdxi: “Nhữappdng thứhtsw đuyhaófgdx vốjawjn chíilgnnh làxpdk mua đuyhaioml lừngxba gạzdtat cômvnt, đuyhaáfdbtng xàxpdki!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.