Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 984 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân 30
Editor: May
Tầmhoj n Dĩzdnk Nam khôdcpr ng cóxerb đlqit áwyyi nh thứqqkd c Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng.
Anh nhìznvq n chằcbyo m chằcbyo m dung nhan ngủboog say củboog a côdcpr , yêaihk n tĩzdnk nh nhìznvq n xem, luôdcpr n nhìznvq n đlqit ếcgxn n khi côdcpr tỉeizc nh lạboog i, anh mớboog i đlqit ưiphw a nưiphw ớboog c đlqit ểbrua cho côdcpr súdepg c miệvlyj ng, hai ngưiphw ờxuwi i rửinqh a mặjhxd t đlqit ơlkzu n giảtasz n ởphwf trêaihk n rừnlun ng núdepg i hoang vắrsac ng, xuốqbkz ng núdepg i, vềorih thàdwnn nh phốqbkz .
Lúdepg c mưiphw ờxuwi i giờxuwi , xe củboog a Tầmhoj n Dĩzdnk Nam, láwyyi i vữxerb ng vàdwnn ng lêaihk n Tứqqkd Hoàdwnn n củboog a Bắrsac c Kinh.
Trậxegz n hoan áwyyi i trong xe vàdwnn o tốqbkz i hôdcpr m qua, khiếcgxn n cho Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng cựidnz c kỳkodk mệvlyj t mỏfedh i, ởphwf trêaihk n đlqit ưiphw ờxuwi ng Tầmhoj n Dĩzdnk Nam láwyyi i xe vềorih thàdwnn nh phốqbkz , côdcpr dựidnz a vàdwnn o ởphwf trêaihk n lưiphw ng xe, còorih n nhắrsac m mắrsac t lạboog i, ngủboog mộxnyh t giấqboy c, lúdepg c tỉeizc nh lạboog i, côdcpr nhìznvq n áwyyi nh mặjhxd t trờxuwi i rấqboy t tốqbkz t ngoàdwnn i cửinqh a sổcbyo , nghĩzdnk đlqit ếcgxn n anh vàdwnn côdcpr còorih n chưiphw a ălejt n bữxerb a sáwyyi ng, lêaihk n tiếcgxn ng: “Anh muốqbkz n ălejt n cáwyyi i gìznvq ? Chờxuwi láwyyi t nữxerb a chúdepg ng ta dừnlun ng xe ởphwf cửinqh a siêaihk u thịdepg , mua vàdwnn i thứqqkd , trởphwf vềorih em làdwnn m cho anh ălejt n nhéetqr .”
Tầmhoj n Dĩzdnk Nam gậxegz t đlqit ầmhoj u, nóxerb i: “Đrodh ưiphw ợljxe c.”
Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng nởphwf nụcbyo cưiphw ờxuwi i.
Tầmhoj n Dĩzdnk Nam nhìznvq n chằcbyo m chằcbyo m con đlqit ưiphw ờxuwi ng trưiphw ớboog c mặjhxd t, vẻqipe mặjhxd t nho nhãkodk bìznvq nh tĩzdnk nh nhưiphw thưiphw ờxuwi ng.
Mưiphw ờxuwi i giờxuwi , Tôdcpr Chi Niệvlyj m rờxuwi i giưiphw ờxuwi ng, Tốqbkz ng Thanh Xuâkodk n còorih n đlqit ang ngủboog say, anh khôdcpr ng đlqit áwyyi nh thứqqkd c côdcpr , sau khi tựidnz mìznvq nh rửinqh a mặjhxd t, đlqit i phòorih ng trẻqipe con, xem Tiểbrua u Hạboog t Vừnlun ng.
Mưiphw ờxuwi i giờxuwi rưiphw ỡqrey i, Tốqbkz ng Thanh Xuâkodk n tỉeizc nh lạboog i, toàdwnn n bộxnyh hàdwnn nh trìznvq nh Tôdcpr Chi Niệvlyj m nặjhxd n kem đlqit áwyyi nh rălejt ng, đlqit ưiphw a cốqbkz c đlqit ểbrua xúdepg c miệvlyj ng, hầmhoj u hạboog Tốqbkz ng Thanh Xuâkodk n rửinqh a mặjhxd t xong, sau đlqit óxerb ởphwf dưiphw ớboog i sựidnz chỉeizc hủboog y lắrsac c đlqit ầmhoj u gậxegz t đlqit ầmhoj u củboog a côdcpr , chọljxe n cho côdcpr mộxnyh t bộxnyh quầmhoj n áwyyi o, thay đlqit ồxxci giúdepg p côdcpr , hai ngưiphw ờxuwi i cầmhoj m lấqboy y sổcbyo hộxnyh khẩeizc u, cùlbcr ng xuốqbkz ng lầmhoj u, lêaihk n xe, láwyyi i đlqit ếcgxn n cụcbyo c dâkodk n chíecjk nh.
Mưiphw ờxuwi i giờxuwi bốqbkz n mưiphw ơlkzu i lălejt m, xe vữxerb ng vàdwnn ng ngừnlun ng ởphwf bãkodk i đlqit ỗphwf xe cụcbyo c dâkodk n chíecjk nh, Tôdcpr Chi Niệvlyj m thay Tốqbkz ng Thanh Xuâkodk n kéetqr o cửinqh a ra, dắrsac t tay côdcpr , cùlbcr ng đlqit i vàdwnn o đlqit ạboog i sảtasz nh cụcbyo c dâkodk n chíecjk nh.
-
Mưiphw ờxuwi i giờxuwi nălejt m mưiphw ơlkzu i, xe củboog a Tầmhoj n Dĩzdnk Nam cũeizc ng láwyyi i đlqit ếcgxn n cửinqh a cụcbyo c dâkodk n chíecjk nh, anh cốqbkz ýxcfr tìznvq m mộxnyh t góxerb c nhỏfedh củboog a bãkodk i đlqit ổcbyo xe, dừnlun ng lạboog i.
Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng kinh ngạboog c quay đlqit ầmhoj u, nhìznvq n vềorih phíecjk a Tầmhoj n Dĩzdnk Nam: “Chúdepg ng ta khôdcpr ng phảtasz i muốqbkz n vềorih nhàdwnn ưiphw ? Sao lạboog i tớboog i nơlkzu i nàdwnn y?”
Tầmhoj n Dĩzdnk Nam khôdcpr ng sốqbkz t ruộxnyh t trảtasz lờxuwi i vấqboy n đlqit ềorih củboog a Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng, anh trưiphw ớboog c tắrsac t lửinqh a xe, cảtasz ngưiphw ờxuwi i chậxegz m rãkodk i dựidnz a vàdwnn o ởphwf trêaihk n lưiphw ng xe, anh khôdcpr ng nhìznvq n Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng, trêaihk n mặjhxd t khôdcpr ng còorih n treo nho nhãkodk vàdwnn ôdcpr n nhuậxegz n vàdwnn o mộxnyh t giâkodk y trưiphw ớboog c, chỉeizc còorih n lạboog i hoàdwnn n toàdwnn n lạboog nh lẽbkvm o ớboog n lạboog nh.
Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng nhìznvq n Tầmhoj n Dĩzdnk Nam nhưiphw vậxegz y, háwyyi to miệvlyj ng, đlqit áwyyi y lòorih ng lờxuwi mờxuwi hiệvlyj n ra mộxnyh t chúdepg t dựidnz cảtasz m khôdcpr ng tốqbkz t.
Bêaihk n trong xe yêaihk n tĩzdnk nh khoảtasz ng nửinqh a phúdepg t, Tầmhoj n Dĩzdnk Nam thanh thanh giọljxe ng nóxerb i, mởphwf miệvlyj ng, âkodk m thanh khôdcpr ng còorih n làdwnn loạboog i ôdcpr n nhu màdwnn Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng quen thuộxnyh c, màdwnn làdwnn lãkodk nh đlqit ạboog m khôdcpr ng cóxerb bấqboy t kỳkodk tìznvq nh cảtasz m nàdwnn o: “Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng, chúdepg ng ta vàdwnn o trong làdwnn m thủboog tụcbyo c ly hôdcpr n đlqit i.”
Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng giốqbkz ng nhưiphw làdwnn đlqit ầmhoj n đlqit ộxnyh n, nhìznvq n chằcbyo m chằcbyo m Tầmhoj n Dĩzdnk Nam khôdcpr ng cóxerb chúdepg t xíecjk u phảtasz n ứqqkd ng.
Bêaihk n trong xe yêaihk n tĩzdnk nh cóxerb chúdepg t dọljxe a ngưiphw ờxuwi i, trêaihk n đlqit ưiphw ờxuwi ng phốqbkz khôdcpr ng xa, cóxerb phảtasz i đlqit ang truyềorih n tiếcgxn ng mộxnyh t tiếcgxn ng còorih i xe chóxerb i tai khôdcpr ng.
Khôdcpr ng biếcgxn t qua bao lâkodk u, Trìznvq nh Thanh Thôdcpr ng mớboog i nhẹbtsg nhàdwnn ng chớboog p chớboog p mắrsac t, côdcpr giốqbkz ng nhưiphw cho rằcbyo ng chíecjk nh mìznvq nh nghe lầmhoj m, kéetqr o kéetqr o khóxerb e môdcpr i, mởphwf miệvlyj ng ngẩeizc n ngơlkzu hỏfedh i Tầmhoj n Dĩzdnk Nam: “Anh nóxerb i gìznvq vậxegz y?”
Sau khi côdcpr nóxerb i xong, còorih n ngâkodk y ngốqbkz c kéetqr o khóxerb e môdcpr i vớboog i anh mộxnyh t chúdepg t, nặjhxd n ra mộxnyh t chúdepg t tưiphw ơlkzu i cưiphw ờxuwi i.
“Tôdcpr i nóxerb i, chúdepg ng, ta, vàdwnn o, làdwnn m, thủboog , tụcbyo c, ly, hôdcpr n, đlqit i.” Tầmhoj n Dĩzdnk Nam gằcbyo n từnlun ng chữxerb , chữxerb chữxerb rõbkvm ràdwnn ng lặjhxd p lạboog i lờxuwi i vừnlun a rồxxci i lầmhoj n nữxerb a.
Theo lờxuwi i nóxerb i củboog a anh, nụcbyo cưiphw ờxuwi i chưiphw a hoàdwnn n toàdwnn n thu liễxerb m lạboog i củboog a côdcpr , ngưiphw ng trệvlyj ởphwf khóxerb e môdcpr i côdcpr , cóxerb mộxnyh t dòorih ng nưiphw ớboog c mắrsac t trong suốqbkz t, lălejt n xuốqbkz ng từnlun khóxerb e mắrsac t củboog a côdcpr .
Lờxuwi i nóxerb i củboog a anh đlqit ãkodk nóxerb i đlqit ếcgxn n rõbkvm ràdwnn ng nhưiphw vậxegz y, côdcpr cũeizc ng nghe đlqit ưiphw ợljxe c ràdwnn nh mạboog ch rõbkvm ràdwnn ng, côdcpr nhìznvq n chằcbyo m chằcbyo m anh, im lặjhxd ng khôdcpr ng tiếcgxn ng đlqit ộxnyh ng rơlkzu i xuốqbkz ng nhiềorih u xâkodk u nưiphw ớboog c mắrsac t, mớboog i đlqit ộxnyh ng môdcpr i, cóxerb chúdepg t niềorih m tin khôdcpr ng đlqit ủboog , nhỏfedh giọljxe ng mởphwf miệvlyj ng: “Quẹbtsg o tráwyyi i phíecjk a trưiphw ớboog c, chíecjk nh làdwnn đlqit ưiphw ờxuwi ng vềorih nhàdwnn , khoảtasz ng chừnlun ng hai trălejt m méetqr t, cóxerb mộxnyh t Walmart, hiệvlyj n tạboog i siêaihk u thịdepg đlqit ãkodk mởphwf cửinqh a...”
Tầ
Anh nhì
Lú
Trậ
Tầ
Trì
Tầ
Mư
Mư
Mư
-
Mư
Trì
Tầ
Trì
Bê
Trì
Bê
Khô
Sau khi cô
“Tô
Theo lờ
Lờ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.