Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 963 : Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân (9)
Editor: May
“Đzhpg i gọhqvj i bảgvfw o vệicda lêblgn n cho tôpgty i, đblgn em...” Đzhpg ếznip n hiệicda n tạrylf i Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n vẫsmro n còiabh n khôpgty ng biếznip t têblgn n gọhqvj i củoslv a ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc đblgn óveok làxbue gìkssp , nóveok i đblgn ếznip n đblgn âlqyi y vấaapd p mộdipf t cáqmmq i, chỉvxfc làxbue côpgty cũiwgk ng khôpgty ng cóveok hứaapd ng thúvqpn biếznip t têblgn n gọhqvj i củoslv a côpgty ta làxbue gìkssp , nếznip u côpgty đblgn ềwxdq u phảgvfw i biếznip t têblgn n mỗobvc i mộdipf t phụvwlw nữgdhc thímnom ch Tôpgty Chi Niệicda m làxbue gìkssp , vậdgqg y chẳagzo ng phảgvfw i mỗobvc i ngàxbue y côpgty sẽkecy bậdgqg n đblgn ếznip n chỉvxfc cóveok thểfppk nhớvqpn têblgn n thôpgty i ưlruj ?
Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n dứaapd t khoáqmmq t dùlqyi ng tay chỉvxfc ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc ởpgty trêblgn n ghếznip sôpgty pha: “... néagzo m côpgty ta ra côpgty ng ty cho tôpgty i!”
Thưlruj kýnaac Dưlruj ơogjb ng nghe đblgn ưlruj ợnaac c câlqyi u nàxbue y, khuôpgty n mặbzou t khôpgty ng thểfppk tưlruj ởpgty ng tưlruj ợnaac ng nổginb i chớvqpn p chớvqpn p mắiwgk t, lạrylf i khôpgty ng dáqmmq m đblgn i đblgn ếznip n trưlruj ớvqpn c bàxbue n làxbue m việicda c, đblgn i gọhqvj i đblgn iệicda n thoạrylf i cho bảgvfw o vệicda , màxbue làxbue mang theo vàxbue i phầaapd n do dựxbue nhìkssp n vềwxdq phímnom a Tôpgty Chi Niệicda m.
“Côpgty ta” trong miệicda ng Tốogjb ng tiểfppk u thưlruj , chímnom nh làxbue kháqmmq ch hàxbue ng lớvqpn n nhấaapd t gầaapd n đblgn âlqyi y củoslv a côpgty ng ty họhqvj ... Bọhqvj n họhqvj lấaapd y lòiabh ng còn khôpgty ng kịp, sao cóveok thểfppk dùlqyi ng néagzo m ra đblgn ểfppk đblgn ốogjb i đblgn ãgqvq i chứaapd ?
Ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc đblgn óveok nhìkssp n thấaapd y phảgvfw n ứaapd ng củoslv a thưlruj kýnaac Dưlruj ơogjb ng, khóveok e môpgty i hơogjb i hơogjb i câlqyi u lêblgn n, giốogjb ng nhưlruj làxbue đblgn ang khoe khoang vớvqpn i Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n, tặbzou ng cho côpgty mộdipf t áqmmq nh mắiwgk t vui sưlruj ớvqpn ng khi ngưlruj ờhqvj i gặbzou p họhqvj a, sau đblgn óveok ngay trưlruj ớvqpn c mặbzou t Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n, nởpgty rộdipf mộdipf t nụvwlw cưlruj ờhqvj i muốogjb n bao nhiêblgn u khiêblgn u khímnom ch liềwxdq n cóveok bấaapd y nhiêblgn u khiêblgn u khímnom ch vớvqpn i Tôpgty Chi Niệicda m.
XX! Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n nhìkssp n thấaapd y mộdipf t màxbue n nàxbue y, hoàxbue n toàxbue n khôpgty ng cóveok thờhqvj i gian đblgn ểfppk lo dưlruj ỡfykf ng thai, dưlruj ớvqpn i đblgn áqmmq y lòiabh ng mắiwgk ng mộdipf t câlqyi u.
Côpgty ta năybuc m lầaapd n bảgvfw y lưlruj ợnaac t khiêblgn u khímnom ch côpgty thìkssp thôpgty i, còiabh n len léagzo n hôpgty n ngưlruj ờhqvj i đblgn àxbue n ôpgty ng củoslv a côpgty , hôpgty n ngưlruj ờhqvj i đblgn àxbue n ôpgty ng củoslv a côpgty cũiwgk ng thôpgty i đblgn i, lạrylf i còiabh n ởpgty trưlruj ớvqpn c mặbzou t côpgty , diễoslv u võfykf dưlruj ơogjb ng oai nởpgty nụvwlw cưlruj ờhqvj i mịvssp hoặbzou c vớvqpn i ngưlruj ờhqvj i đblgn àxbue n ôpgty ng côpgty nhưlruj vậdgqg y!
Quảgvfw thựxbue c làxbue ...
Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n còiabh n chưlruj a nghĩcsrj xong, ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc quyếznip n rũiwgk vẫsmro n luôpgty n trầaapd m mặbzou c từxbue khi côpgty bưlruj ớvqpn c vàxbue o phòiabh ng đblgn ộdipf t nhiêblgn n mởpgty miệicda ng, nhưlruj ng khôpgty ng phảgvfw i nóveok i chuyệicda n vớvqpn i côpgty , màxbue làxbue nóveok i vớvqpn i Tôpgty Chi Niệicda m: “Niệicda m? Đzhpg âlqyi y chímnom nh làxbue côpgty gáqmmq i anh thímnom ch sao?”
Trong ngữgdhc khímnom củoslv a côpgty ta, rõfykf ràxbue ng mang theo mộdipf t chúvqpn t xem thưlruj ờhqvj ng.
Tôpgty Chi Niệicda m nhẹvssp nhăybuc n mi tâlqyi m mộdipf t chúvqpn t, đblgn áqmmq y mắiwgk t hiệicda n ra mộdipf t chúvqpn t khôpgty ng đblgn ồsyll ng ýnaac , bấaapd t giáqmmq c đblgn ộdipf ng môpgty i muốogjb n mởpgty miệicda ng nóveok i chuyệicda n, kếznip t quảgvfw chưlruj a pháqmmq t ra đblgn ưlruj ợnaac c mộdipf t âlqyi m thanh nàxbue o, liềwxdq n nhậdgqg n đblgn ưlruj ợnaac c áqmmq nh mắiwgk t cảgvfw nh cáqmmq o củoslv a Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n đblgn ang nổginb i trậdgqg n lôpgty i đblgn ìkssp nh phóveok ng tớvqpn i: “Tôpgty Chi Niệicda m, trưlruj ớvqpn c khi chưlruj a trảgvfw i qua sựxbue cho phéagzo p củoslv a em, anh dáqmmq m nóveok i mộdipf t câlqyi u vớvqpn i ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc kháqmmq c thửgqvq xem!”
Coi nhưlruj em biếznip t, anh mởpgty miệicda ng làxbue bởpgty i vìkssp lờhqvj i nóveok i củoslv a côpgty ta khiếznip n cho anh khôpgty ng cao hứaapd ng, em cũiwgk ng khôpgty ng đblgn ồsyll ng ýnaac anh mởpgty miệicda ng nóveok i chuyệicda n vớvqpn i côpgty ta!
Tôpgty Chi Niệicda m khôpgty ng chầaapd n chờhqvj chúvqpn t nàxbue o, ngoan ngoãgqvq n ngậdgqg m miệicda ng lạrylf i.
“Sao trêblgn n thếznip giớvqpn i nàxbue y còiabh n cóveok ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc hung dữgdhc nhưlruj vậdgqg y?” Ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc đblgn óveok khẩilfk y móveok ng tay, khuôpgty n mặbzou t khôpgty ng đblgn ồsyll ng ýnaac cưlruj ờhqvj i khẽkecy mộdipf t tiếznip ng, sau đblgn óveok chậdgqg m rãgqvq i ngồsyll i dậdgqg y từxbue trêblgn n ghếznip sofa, “Niệicda m, hợnaac p táqmmq c củoslv a chúvqpn ng ta còiabh n chưlruj a bàxbue n xong, cóveok phảgvfw i nêblgn n tiếznip p tụvwlw c khôpgty ng?”
Côpgty khôpgty ng cho Tôpgty Chi Niệicda m nóveok i chuyệicda n vớvqpn i côpgty ta, Tôpgty Chi Niệicda m liềwxdq n thậdgqg t sẽkecy khôpgty ng nóveok i vớvqpn i côpgty ta sao? Côpgty ta nhắiwgk c đblgn ếznip n chuyệicda n côpgty ng việicda c, côpgty ta liềwxdq n khôpgty ng tin anh sẽkecy khôpgty ng đblgn ểfppk ýnaac đblgn ếznip n côpgty ta!
Theo sau, ngưlruj ờhqvj i phụvwlw nữgdhc đblgn óveok liềwxdq n cầaapd m văybuc n kiệicda n trêblgn n mặbzou t bàxbue n lêblgn n, nóveok i chímnom nh sựxbue : “Niệicda m, yêblgn u cầaapd u anh nóveok i, em cóveok thểfppk đblgn ồsyll ng ýnaac , chẳagzo ng qua em cóveok mộdipf t yêblgn u cầaapd u, Niệicda m...”
Niệicda m, Niệicda m, Niệicda m... Mởpgty miệicda ng liềwxdq n mộdipf t tiếznip ng Niệicda m, quảgvfw thựxbue c làxbue gọhqvj i đblgn ếznip n dấaapd m chua trong bụvwlw ng Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n lậdgqg t đblgn ếznip n 800 bìkssp nh!
Càxbue ng quan trọhqvj ng làxbue , đblgn âlqyi y rõfykf ràxbue ng cho thấaapd y côpgty ta đblgn ang đblgn áqmmq nh lôpgty i đblgn àxbue i vớvqpn i côpgty màxbue ... Côpgty vừxbue a mớvqpn i nóveok i khôpgty ng cho Tôpgty Chi Niệicda m nóveok i chuyệicda n vớvqpn i côpgty ta, côpgty ta liềwxdq n nhắiwgk c đblgn ếznip n côpgty ng việicda c... Đzhpg âlqyi y làxbue tiếznip t tấaapd u muốogjb n đblgn áqmmq nh lêblgn n mặbzou t côpgty sao?
Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n thởpgty gấaapd p, dưlruj ớvqpn i đblgn áqmmq y lòiabh ng âlqyi m thầaapd m cưlruj ờhqvj i khẽkecy hai tiếznip ng, đblgn ứaapd ng vũiwgk ng tạrylf i chỗobvc , khôpgty ng rêblgn n mộdipf t tiếznip ng.
Đzhpg ưlruj ợnaac c rồsyll i, nếznip u côpgty ta đblgn ãgqvq khôpgty ng chếznip t tâlqyi m nhưlruj vậdgqg y, vậdgqg y Tốogjb ng Thanh Xuâlqyi n côpgty liềwxdq n đblgn ểfppk cho côpgty ta nhìkssp n xem, rốogjb t cuộdipf c Tôpgty Chi Niệicda m cóveok thểfppk hay đblgn áqmmq p lạrylf i côpgty ta hay khôpgty ng!
“Đ
Tố
Thư
“Cô
Ngư
XX! Tố
Cô
Quả
Tố
Trong ngữ
Tô
Coi như
Tô
“Sao trê
Cô
Theo sau, ngư
Niệ
Cà
Tố
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.