Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 914 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (18)

    trước sau   
Editor: May

Thậdipwt ra, dùopfg khôrinhng códsli lầneekn tai nạysmqn xe tảqzmwi nàouedy, anh cũdipwng sẽagmg muốdnhnn nódslii rõwvaz châxodhn tưaxgycecvng vớcecvi côrinh.

rinhoued ngưaxgykasai anh yêgvzvu, muốdnhnn dắpqnbt tay trôrinhi qua cảqzmw đwxrykasai, thẳdmwwng thắpqnbn thàouednh khẩbsqjn làoued quan trọvhtgng nhấqfcpt.

Chỉhllboued, sựjeaioelanh bùopfgng nổranwdsli chúpmoyt đwxrykuint ngộkuint, đwxrykuint nhiêgvzvn đwxryếoqmvn anh còpifqn chưaxgya kịmoomp làouedm chuẩbsqjn bịmoom.

Anh sợulxa, sợulxa sau khi côrinh biếoqmvt anh vàoued ngưaxgykasai thưaxgykasang khôrinhng giốdnhnng nhau, giốdnhnng nhưaxgy nhữpifqng ngưaxgykasai bêgvzvn cạysmqnh anh hồgvzvi nhỏcecv, khiếoqmvp sợulxa anh, tráranwnh nélzoh anh, côrinh lậdipwp anh, cháranwn ghélzoht anh... Thậdipwm chíohqy hậdipwn khôrinhng thểmvro khiếoqmvn anh biếoqmvn mấqfcpt.

“Tôrinh Chi Niệwxrym?” Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn thấqfcpy Tôrinh Chi Niệwxrym nắpqnbm ly thủfvwqy tinh, áranwnh mắpqnbt lom lom ngồgvzvi nhìoelan ởihdy trưaxgycecvc bàouedn làouedm việwxryc, chậdipwm chạysmqp khôrinhng códsli phảqzmwn ứgiqbng, nhịmoomn khôrinhng đwxryưaxgyulxac lêgvzvn tiếoqmvng, hỏcecvi thălqfkm mộkuint câxodhu.




“Nàouedy...” Tôrinh Chi Niệwxrym nghe thấqfcpu, vộkuini vàouedng kélzoho tinh thầneekn vềtwoh, khôrinhng nhanh khôrinhng chậdipwm uốdnhnng sạysmqch sẽagmgaxgycecvc chanh trong ly, mớcecvi nhẹsnyt nhàouedng đwxrymvro ly xuốdnhnng, chậdipwm rãrwcai đwxrygiqbng lêgvzvn, vòpifqng qua bàouedn làouedm việwxryc, đwxryi tớcecvi đwxrydnhni diệwxryn Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn.

rinh Chi Niệwxrym ngồgvzvi ởihdy trưaxgycecvc mặwvazt Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn, nhìoelan chălqfkm chúpmoy quyểmvron sáranwch côrinh đwxrywvazt trêgvzvn bàouedn tràoued, đwxryódslioued 《 giai nhâxodhn loạysmqn thếoqmv 》, bảqzmwn tiếoqmvng Anh, anh xoay mắpqnbt, mớcecvi ngẩbsqjng đwxryneeku, nhìoelan vềtwoh phíohqya Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn đwxryang nhìoelan anh chằvpxjm chằvpxjm, códsli lẽagmgrinhoued đwxryang muốdnhnn mởihdy miệwxryng hỏcecvi anh nhưaxgy thếoqmvouedo, làouedn môrinhi đwxrykuinng nhiềtwohu lầneekn, cuốdnhni cùopfgng cingx khôrinhng pháranwt ra âxodhm thanh, Tôrinh Chi Niệwxrym dằvpxjn tíohqynh khíohqy trầneekm mặwvazc chờkasa mộkuint láranwt, mớcecvi mởihdy miệwxryng, đwxryáranwnh vỡwjwy mộkuint phòpifqng yêgvzvn tĩvbppnh: “Thếoqmvouedo?”

“Em...” Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn nódslii mộkuint chữpifq, liềtwohn ngậdipwm miệwxryng lạysmqi, yêgvzvn tĩvbppnh trong chốdnhnc láranwt, mớcecvi mởihdy miệwxryng lầneekn nữpifqa: “... Códsli chúpmoyt việwxryc, cũdipwng muốdnhnn hỏcecvi anh.”

rinh Chi Niệwxrym rõwvazouedng cảqzmwm giáranwc đwxryưaxgyulxac đwxryáranwy lòpifqng củfvwqa mìoelanh tràouedn ngậdipwp khẩbsqjn trưaxgyơdipwng, anh liềtwohu mạysmqng bảqzmwo trìoela trấqfcpn đwxrymoomnh, khẽagmg gậdipwt đwxryneeku vớcecvi côrinh, ra hiệwxryu côrinhdslii.

“Ừwjwym...” Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn giơdipw tay lêgvzvn, nhẹsnyt nhàouedng chỉhllb sổranw nhậdipwt kýpifqgvzvn cạysmqnh Tôrinh Chi Niệwxrym mộkuint cáranwi: “... Nhậdipwt kýpifq đwxryódsli củfvwqa anh, em từcecvng xem qua.”

rinh Chi Niệwxrym tiếoqmvp tụhdqfc khẽagmg gậdipwt đwxryneeku, khôrinhng lêgvzvn tiếoqmvng.

Chuyệwxryn côrinh xem nhậdipwt kýpifq củfvwqa anh, anh đwxryãrwca sớcecvm biếoqmvt, anh cũdipwng biếoqmvt, côrinhoued bởihdyi vìoela xem nhậdipwt kýpifq củfvwqa anh, mớcecvi nghĩvbppa vôrinh phảqzmwn cốdnhn giảqzmwi trừcecvrinhn ưaxgycecvc vớcecvi Tầneekn Dĩvbpp Nam, muốdnhnn cùopfgng anh xuốdnhnng đwxrymooma ngụhdqfc... Đwjwyódslioued thờkasai gian tốdnhnt đwxrysnytp nhấqfcpt cũdipwng đwxryau thưaxgyơdipwng nhấqfcpt trong tìoelanh yêgvzvu củfvwqa anh.

pmoyc đwxryódsli, sau khi anh biếoqmvt côrinh nhìoelan nhậdipwt kýpifq củfvwqa anh, còpifqn từcecvng thấqfcpp thỏcecvm bấqfcpt an mộkuint đwxryoạysmqn thờkasai gian ngắpqnbn, anh sợulxarinh pháranwt hiệwxryn mộkuint íohqyt kháranwc thưaxgykasang trong nhậdipwt kýpifq củfvwqa anh, hỏcecvi thălqfkm anh làoued xảqzmwy ra chuyệwxryn gìoela, thẳdmwwng đwxryếoqmvn vềtwoh sau, anh pháranwt hiệwxryn côrinhdsli thểmvro khôrinhng pháranwt hiệwxryn đwxryưaxgyulxac, mớcecvi dầneekn dầneekn yêgvzvn lòpifqng.

“Khôrinhng, em làoueddslii, hai ngàouedy trưaxgycecvc, lúpmoyc anh đwxryi ngủfvwq, em lạysmqi lậdipwt xem mộkuint lầneekn nữpifqa.”

rinh Chi Niệwxrym míohqym môrinhi mộkuint chúpmoyt, nhìoelan chằvpxjm chằvpxjm Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn, khôrinhng lêgvzvn tiếoqmvng, yêgvzvn lặwvazng chờkasa lờkasai kếoqmv tiếoqmvp củfvwqa côrinh.

Nhưaxgy anh dựjeai đwxryranwn vậdipwy, lầneekn nàouedy côrinh quảqzmw nhiêgvzvn chúpmoy ýpifq đwxryếoqmvn lo lắpqnbng trưaxgycecvc đwxryâxodhy củfvwqa anh.

“Trong nhậdipwt kýpifq củfvwqa anh, đwxrytwoh cậdipwp tớcecvi nhiềtwohu lầneekn, lúpmoyc em khódslic, anh tớcecvi lau nưaxgycecvc mắpqnbt cho em, nhưaxgyng em lạysmqi khôrinhng códsli mộkuint chúpmoyt ấqfcpn tưaxgyulxang... Hơdipwn nữpifqa lúpmoyc em khódslic, đwxrytwohu làoued trốdnhnn tráranwnh mộkuint mìoelanh, sao anh nghe thấqfcpy em khódslic đwxryưaxgyulxac?”

Tốdnhnng Thanh Xuâxodhn ngừcecvng mộkuint chúpmoyt, khôrinhng đwxryulxai Tôrinh Chi Niệwxrym mởihdy miệwxryng, liềtwohn tiếoqmvp tụhdqfc ngảqzmwouedi nhữpifqng nghi ngờkasa trong lòpifqng mìoelanh ra ngoàouedi: “... Còpifqn códsli, em thưaxgykasang xuyêgvzvn nódslii thầneekm nódslii xấqfcpu anh, ngưaxgyulxac lạysmqi lấqfcpy cho anh rấqfcpt nhiềtwohu biệwxryt danh, em đwxrytwohu chưaxgya từcecvng nódslii vớcecvi anh, sao anh lạysmqi biếoqmvt tấqfcpt cảqzmw... Bao gồgvzvm, em vàoued Đwjwyưaxgykasang Noãrwcan cãrwcai nhau ởihdy trong côrinhng ty...”

“Anh rõwvazouedng khôrinhng ởihdygvzvn cạysmqnh chúpmoyng ta, sao anh lạysmqi nghe thấqfcpy?”

“Kểmvro cảqzmw mấqfcpy ngàouedy trưaxgycecvc đwxryâxodhy, chúpmoyng ta suýpifqt nữpifqa gặwvazp tai nạysmqn xe cộkuin, lúpmoyc đwxryódsli xe chúpmoyng ta đwxryãrwca ngừcecvng lạysmqi...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.