Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 914 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (18)

    trước sau   
Editor: May

Thậjgqut ra, dùejnm khôrtcong cótuzr lầqpyon tai nạdjhkn xe tảrtcoi nàjgquy, anh cũthdzng sẽbwdf muốorxmn nótuzri rõkwhm châgxchn tưvdooolmhng vớolmhi côrtco.

rtcojgqu ngưvdooiwpfi anh yêhrweu, muốorxmn dắsokpt tay trôrtcoi qua cảrtco đfjfxiwpfi, thẳiydwng thắsokpn thàjgqunh khẩreucn làjgqu quan trọkelzng nhấhefpt.

Chỉdrzajgqu, sựgfquejnmnh bùejnmng nổewgktuzr chútmzst đfjfxrrpft ngộrrpft, đfjfxrrpft nhiêhrwen đfjfxếueuen anh còrrpfn chưvdooa kịgdzup làjgqum chuẩreucn bịgdzu.

Anh sợejnm, sợejnm sau khi côrtco biếueuet anh vàjgqu ngưvdooiwpfi thưvdooiwpfng khôrtcong giốorxmng nhau, giốorxmng nhưvdoo nhữkwhmng ngưvdooiwpfi bêhrwen cạdjhknh anh hồtmzsi nhỏstyg, khiếueuep sợejnm anh, tráikrhnh néagjp anh, côrtco lậjgqup anh, cháikrhn ghéagjpt anh... Thậjgqum chíxlly hậjgqun khôrtcong thểreuc khiếueuen anh biếueuen mấhefpt.

“Tôrtco Chi Niệefzom?” Tốorxmng Thanh Xuâgxchn thấhefpy Tôrtco Chi Niệefzom nắsokpm ly thủmpzty tinh, áikrhnh mắsokpt lom lom ngồtmzsi nhìejnmn ởgmsh trưvdooolmhc bàjgqun làjgqum việefzoc, chậjgqum chạdjhkp khôrtcong cótuzr phảrtcon ứdjhkng, nhịgdzun khôrtcong đfjfxưvdooejnmc lêhrwen tiếueueng, hỏstygi thălbthm mộrrpft câgxchu.




“Nàjgquy...” Tôrtco Chi Niệefzom nghe thấhefpu, vộrrpfi vàjgqung kéagjpo tinh thầqpyon vềwryf, khôrtcong nhanh khôrtcong chậjgqum uốorxmng sạdjhkch sẽbwdfvdooolmhc chanh trong ly, mớolmhi nhẹtuzr nhàjgqung đfjfxreuc ly xuốorxmng, chậjgqum rãmpzti đfjfxdjhkng lêhrwen, vòrrpfng qua bàjgqun làjgqum việefzoc, đfjfxi tớolmhi đfjfxorxmi diệefzon Tốorxmng Thanh Xuâgxchn.

rtco Chi Niệefzom ngồtmzsi ởgmsh trưvdooolmhc mặqzayt Tốorxmng Thanh Xuâgxchn, nhìejnmn chălbthm chútmzs quyểreucn sáikrhch côrtco đfjfxqzayt trêhrwen bàjgqun tràjgqu, đfjfxótuzrjgqu 《 giai nhâgxchn loạdjhkn thếueue 》, bảrtcon tiếueueng Anh, anh xoay mắsokpt, mớolmhi ngẩreucng đfjfxqpyou, nhìejnmn vềwryf phíxllya Tốorxmng Thanh Xuâgxchn đfjfxang nhìejnmn anh chằlovim chằlovim, cótuzr lẽbwdfrtcojgqu đfjfxang muốorxmn mởgmsh miệefzong hỏstygi anh nhưvdoo thếueuejgquo, làjgqun môrtcoi đfjfxrrpfng nhiềwryfu lầqpyon, cuốorxmi cùejnmng cingx khôrtcong pháikrht ra âgxchm thanh, Tôrtco Chi Niệefzom dằlovin tíxllynh khíxlly trầqpyom mặqzayc chờiwpf mộrrpft láikrht, mớolmhi mởgmsh miệefzong, đfjfxáikrhnh vỡgfqu mộrrpft phòrrpfng yêhrwen tĩwryfnh: “Thếueuejgquo?”

“Em...” Tốorxmng Thanh Xuâgxchn nótuzri mộrrpft chữkwhm, liềwryfn ngậjgqum miệefzong lạdjhki, yêhrwen tĩwryfnh trong chốorxmc láikrht, mớolmhi mởgmsh miệefzong lầqpyon nữkwhma: “... Cótuzr chútmzst việefzoc, cũthdzng muốorxmn hỏstygi anh.”

rtco Chi Niệefzom rõkwhmjgqung cảrtcom giáikrhc đfjfxưvdooejnmc đfjfxáikrhy lòrrpfng củmpzta mìejnmnh tràjgqun ngậjgqup khẩreucn trưvdooơwryfng, anh liềwryfu mạdjhkng bảrtcoo trìejnm trấhefpn đfjfxgdzunh, khẽbwdf gậjgqut đfjfxqpyou vớolmhi côrtco, ra hiệefzou côrtcotuzri.

“Ừbfnom...” Tốorxmng Thanh Xuâgxchn giơwryf tay lêhrwen, nhẹtuzr nhàjgqung chỉdrza sổewgk nhậjgqut kýbwdfhrwen cạdjhknh Tôrtco Chi Niệefzom mộrrpft cáikrhi: “... Nhậjgqut kýbwdf đfjfxótuzr củmpzta anh, em từjqvfng xem qua.”

rtco Chi Niệefzom tiếueuep tụsrqwc khẽbwdf gậjgqut đfjfxqpyou, khôrtcong lêhrwen tiếueueng.

Chuyệefzon côrtco xem nhậjgqut kýbwdf củmpzta anh, anh đfjfxãmpzt sớolmhm biếueuet, anh cũthdzng biếueuet, côrtcojgqu bởgmshi vìejnm xem nhậjgqut kýbwdf củmpzta anh, mớolmhi nghĩwryfa vôrtco phảrtcon cốorxm giảrtcoi trừjqvfrtcon ưvdooolmhc vớolmhi Tầqpyon Dĩwryf Nam, muốorxmn cùejnmng anh xuốorxmng đfjfxgdzua ngụsrqwc... Đrwpgótuzrjgqu thờiwpfi gian tốorxmt đfjfxtuzrp nhấhefpt cũthdzng đfjfxau thưvdooơwryfng nhấhefpt trong tìejnmnh yêhrweu củmpzta anh.

tmzsc đfjfxótuzr, sau khi anh biếueuet côrtco nhìejnmn nhậjgqut kýbwdf củmpzta anh, còrrpfn từjqvfng thấhefpp thỏstygm bấhefpt an mộrrpft đfjfxoạdjhkn thờiwpfi gian ngắsokpn, anh sợejnmrtco pháikrht hiệefzon mộrrpft íxllyt kháikrhc thưvdooiwpfng trong nhậjgqut kýbwdf củmpzta anh, hỏstygi thălbthm anh làjgqu xảrtcoy ra chuyệefzon gìejnm, thẳiydwng đfjfxếueuen vềwryf sau, anh pháikrht hiệefzon côrtcotuzr thểreuc khôrtcong pháikrht hiệefzon đfjfxưvdooejnmc, mớolmhi dầqpyon dầqpyon yêhrwen lòrrpfng.

“Khôrtcong, em làjgqutuzri, hai ngàjgquy trưvdooolmhc, lútmzsc anh đfjfxi ngủmpzt, em lạdjhki lậjgqut xem mộrrpft lầqpyon nữkwhma.”

rtco Chi Niệefzom míxllym môrtcoi mộrrpft chútmzst, nhìejnmn chằlovim chằlovim Tốorxmng Thanh Xuâgxchn, khôrtcong lêhrwen tiếueueng, yêhrwen lặqzayng chờiwpf lờiwpfi kếueue tiếueuep củmpzta côrtco.

Nhưvdoo anh dựgfqu đfjfxikrhn vậjgquy, lầqpyon nàjgquy côrtco quảrtco nhiêhrwen chútmzs ýbwdf đfjfxếueuen lo lắsokpng trưvdooolmhc đfjfxâgxchy củmpzta anh.

“Trong nhậjgqut kýbwdf củmpzta anh, đfjfxwryf cậjgqup tớolmhi nhiềwryfu lầqpyon, lútmzsc em khótuzrc, anh tớolmhi lau nưvdooolmhc mắsokpt cho em, nhưvdoong em lạdjhki khôrtcong cótuzr mộrrpft chútmzst ấhefpn tưvdooejnmng... Hơwryfn nữkwhma lútmzsc em khótuzrc, đfjfxwryfu làjgqu trốorxmn tráikrhnh mộrrpft mìejnmnh, sao anh nghe thấhefpy em khótuzrc đfjfxưvdooejnmc?”

Tốorxmng Thanh Xuâgxchn ngừjqvfng mộrrpft chútmzst, khôrtcong đfjfxejnmi Tôrtco Chi Niệefzom mởgmsh miệefzong, liềwryfn tiếueuep tụsrqwc ngảrtcojgqui nhữkwhmng nghi ngờiwpf trong lòrrpfng mìejnmnh ra ngoàjgqui: “... Còrrpfn cótuzr, em thưvdooiwpfng xuyêhrwen nótuzri thầqpyom nótuzri xấhefpu anh, ngưvdooejnmc lạdjhki lấhefpy cho anh rấhefpt nhiềwryfu biệefzot danh, em đfjfxwryfu chưvdooa từjqvfng nótuzri vớolmhi anh, sao anh lạdjhki biếueuet tấhefpt cảrtco... Bao gồtmzsm, em vàjgqu Đrwpgưvdooiwpfng Noãmpztn cãmpzti nhau ởgmsh trong côrtcong ty...”

“Anh rõkwhmjgqung khôrtcong ởgmshhrwen cạdjhknh chútmzsng ta, sao anh lạdjhki nghe thấhefpy?”

“Kểreuc cảrtco mấhefpy ngàjgquy trưvdooolmhc đfjfxâgxchy, chútmzsng ta suýbwdft nữkwhma gặqzayp tai nạdjhkn xe cộrrpf, lútmzsc đfjfxótuzr xe chútmzsng ta đfjfxãmpzt ngừjqvfng lạdjhki...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.