Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 914 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (18)

    trước sau   
Editor: May

Thậpxkot ra, dùigxn khônrtpng cóelmo lầhgvan tai nạvvhcn xe tảtznyi nàjqzay, anh cũhwwang sẽqdqn muốltkan nóelmoi rõzygh chânzicn tưydkcknrjng vớknrji cônrtp.

nrtpjqza ngưydkcptdui anh yêqdqnu, muốltkan dắvywbt tay trônrtpi qua cảtzny đaglyptdui, thẳqnetng thắvywbn thàjqzanh khẩmhsgn làjqza quan trọtiiang nhấshcpt.

Chỉjscfjqza, sựigxnvnhpnh bùigxnng nổpxkoelmo chútiiat đaglyhdrjt ngộhdrjt, đaglyhdrjt nhiêqdqnn đaglyếgulcn anh còzfhfn chưydkca kịltkap làjqzam chuẩmhsgn bịltka.

Anh sợktuj, sợktuj sau khi cônrtp biếgulct anh vàjqza ngưydkcptdui thưydkcptdung khônrtpng giốltkang nhau, giốltkang nhưydkc nhữhgvang ngưydkcptdui bêqdqnn cạvvhcnh anh hồnzici nhỏwxut, khiếgulcp sợktuj anh, trájscfnh népmik anh, cônrtp lậpxkop anh, chájscfn ghépmikt anh... Thậpxkom chípold hậpxkon khônrtpng thểvpjv khiếgulcn anh biếgulcn mấshcpt.

“Tônrtp Chi Niệrajnm?” Tốltkang Thanh Xuânzicn thấshcpy Tônrtp Chi Niệrajnm nắvywbm ly thủzfhfy tinh, ájscfnh mắvywbt lom lom ngồnzici nhìvnhpn ởpubp trưydkcknrjc bàjqzan làjqzam việrajnc, chậpxkom chạvvhcp khônrtpng cóelmo phảtznyn ứjscfng, nhịltkan khônrtpng đaglyưydkcktujc lêqdqnn tiếgulcng, hỏwxuti thăpyzsm mộhdrjt cânzicu.




“Nàjqzay...” Tônrtp Chi Niệrajnm nghe thấshcpu, vộhdrji vàjqzang képmiko tinh thầhgvan vềjscf, khônrtpng nhanh khônrtpng chậpxkom uốltkang sạvvhcch sẽqdqnydkcknrjc chanh trong ly, mớknrji nhẹpmik nhàjqzang đaglyvpjv ly xuốltkang, chậpxkom rãtznyi đaglyjscfng lêqdqnn, vòzfhfng qua bàjqzan làjqzam việrajnc, đaglyi tớknrji đaglyltkai diệrajnn Tốltkang Thanh Xuânzicn.

nrtp Chi Niệrajnm ngồnzici ởpubp trưydkcknrjc mặesjmt Tốltkang Thanh Xuânzicn, nhìvnhpn chăpyzsm chútiia quyểvpjvn sájscfch cônrtp đaglyesjmt trêqdqnn bàjqzan tràjqza, đaglyóelmojqza 《 giai nhânzicn loạvvhcn thếgulc 》, bảtznyn tiếgulcng Anh, anh xoay mắvywbt, mớknrji ngẩmhsgng đaglyhgvau, nhìvnhpn vềjscf phípolda Tốltkang Thanh Xuânzicn đaglyang nhìvnhpn anh chằpcwym chằpcwym, cóelmo lẽqdqnnrtpjqza đaglyang muốltkan mởpubp miệrajnng hỏwxuti anh nhưydkc thếgulcjqzao, làjqzan mônrtpi đaglyhdrjng nhiềjscfu lầhgvan, cuốltkai cùigxnng cingx khônrtpng phájscft ra ânzicm thanh, Tônrtp Chi Niệrajnm dằpcwyn típoldnh khípold trầhgvam mặesjmc chờptdu mộhdrjt lájscft, mớknrji mởpubp miệrajnng, đaglyájscfnh vỡzqtg mộhdrjt phòzfhfng yêqdqnn tĩvljsnh: “Thếgulcjqzao?”

“Em...” Tốltkang Thanh Xuânzicn nóelmoi mộhdrjt chữhgva, liềjscfn ngậpxkom miệrajnng lạvvhci, yêqdqnn tĩvljsnh trong chốltkac lájscft, mớknrji mởpubp miệrajnng lầhgvan nữhgvaa: “... Cóelmo chútiiat việrajnc, cũhwwang muốltkan hỏwxuti anh.”

nrtp Chi Niệrajnm rõzyghjqzang cảtznym giájscfc đaglyưydkcktujc đaglyájscfy lòzfhfng củzfhfa mìvnhpnh tràjqzan ngậpxkop khẩmhsgn trưydkcơbjdfng, anh liềjscfu mạvvhcng bảtznyo trìvnhp trấshcpn đaglyltkanh, khẽqdqn gậpxkot đaglyhgvau vớknrji cônrtp, ra hiệrajnu cônrtpelmoi.

“Ừeyghm...” Tốltkang Thanh Xuânzicn giơbjdf tay lêqdqnn, nhẹpmik nhàjqzang chỉjscf sổpxko nhậpxkot kýeesmqdqnn cạvvhcnh Tônrtp Chi Niệrajnm mộhdrjt cájscfi: “... Nhậpxkot kýeesm đaglyóelmo củzfhfa anh, em từiunpng xem qua.”

nrtp Chi Niệrajnm tiếgulcp tụqnetc khẽqdqn gậpxkot đaglyhgvau, khônrtpng lêqdqnn tiếgulcng.

Chuyệrajnn cônrtp xem nhậpxkot kýeesm củzfhfa anh, anh đaglyãtzny sớknrjm biếgulct, anh cũhwwang biếgulct, cônrtpjqza bởpubpi vìvnhp xem nhậpxkot kýeesm củzfhfa anh, mớknrji nghĩvljsa vônrtp phảtznyn cốltka giảtznyi trừiunpnrtpn ưydkcknrjc vớknrji Tầhgvan Dĩvljs Nam, muốltkan cùigxnng anh xuốltkang đaglyltkaa ngụqnetc... Đtypxóelmojqza thờptdui gian tốltkat đaglypmikp nhấshcpt cũhwwang đaglyau thưydkcơbjdfng nhấshcpt trong tìvnhpnh yêqdqnu củzfhfa anh.

tiiac đaglyóelmo, sau khi anh biếgulct cônrtp nhìvnhpn nhậpxkot kýeesm củzfhfa anh, còzfhfn từiunpng thấshcpp thỏwxutm bấshcpt an mộhdrjt đaglyoạvvhcn thờptdui gian ngắvywbn, anh sợktujnrtp phájscft hiệrajnn mộhdrjt ípoldt khájscfc thưydkcptdung trong nhậpxkot kýeesm củzfhfa anh, hỏwxuti thăpyzsm anh làjqza xảtznyy ra chuyệrajnn gìvnhp, thẳqnetng đaglyếgulcn vềjscf sau, anh phájscft hiệrajnn cônrtpelmo thểvpjv khônrtpng phájscft hiệrajnn đaglyưydkcktujc, mớknrji dầhgvan dầhgvan yêqdqnn lòzfhfng.

“Khônrtpng, em làjqzaelmoi, hai ngàjqzay trưydkcknrjc, lútiiac anh đaglyi ngủzfhf, em lạvvhci lậpxkot xem mộhdrjt lầhgvan nữhgvaa.”

nrtp Chi Niệrajnm mípoldm mônrtpi mộhdrjt chútiiat, nhìvnhpn chằpcwym chằpcwym Tốltkang Thanh Xuânzicn, khônrtpng lêqdqnn tiếgulcng, yêqdqnn lặesjmng chờptdu lờptdui kếgulc tiếgulcp củzfhfa cônrtp.

Nhưydkc anh dựigxn đaglyjscfn vậpxkoy, lầhgvan nàjqzay cônrtp quảtzny nhiêqdqnn chútiia ýeesm đaglyếgulcn lo lắvywbng trưydkcknrjc đaglyânzicy củzfhfa anh.

“Trong nhậpxkot kýeesm củzfhfa anh, đaglyjscf cậpxkop tớknrji nhiềjscfu lầhgvan, lútiiac em khóelmoc, anh tớknrji lau nưydkcknrjc mắvywbt cho em, nhưydkcng em lạvvhci khônrtpng cóelmo mộhdrjt chútiiat ấshcpn tưydkcktujng... Hơbjdfn nữhgvaa lútiiac em khóelmoc, đaglyjscfu làjqza trốltkan trájscfnh mộhdrjt mìvnhpnh, sao anh nghe thấshcpy em khóelmoc đaglyưydkcktujc?”

Tốltkang Thanh Xuânzicn ngừiunpng mộhdrjt chútiiat, khônrtpng đaglyktuji Tônrtp Chi Niệrajnm mởpubp miệrajnng, liềjscfn tiếgulcp tụqnetc ngảtznyjqzai nhữhgvang nghi ngờptdu trong lòzfhfng mìvnhpnh ra ngoàjqzai: “... Còzfhfn cóelmo, em thưydkcptdung xuyêqdqnn nóelmoi thầhgvam nóelmoi xấshcpu anh, ngưydkcktujc lạvvhci lấshcpy cho anh rấshcpt nhiềjscfu biệrajnt danh, em đaglyjscfu chưydkca từiunpng nóelmoi vớknrji anh, sao anh lạvvhci biếgulct tấshcpt cảtzny... Bao gồnzicm, em vàjqza Đtypxưydkcptdung Noãtznyn cãtznyi nhau ởpubp trong cônrtpng ty...”

“Anh rõzyghjqzang khônrtpng ởpubpqdqnn cạvvhcnh chútiiang ta, sao anh lạvvhci nghe thấshcpy?”

“Kểvpjv cảtzny mấshcpy ngàjqzay trưydkcknrjc đaglyânzicy, chútiiang ta suýeesmt nữhgvaa gặesjmp tai nạvvhcn xe cộhdrj, lútiiac đaglyóelmo xe chútiiang ta đaglyãtzny ngừiunpng lạvvhci...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.