Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 909 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (13)

    trước sau   
Editor: May

Trong bụqbyong côibovohan đhowalpzca bégfjt củtnesa bọeujqn họeujq, chịhaxnu khôibovng nổhhtpi kítoybch thítoybch quáaejs lớbuhsn, anh muốloegn nhặgfjtt lấwvajy mộjyrit ítoybt lờiluii nóohani quan trọeujqng nóohani vớbuhsi côibov.

“Đetacandxng lo lắhowang, anh sẽkfhe khôibovng cóohan việrbuic gìcisg...” Tôibov Chi Niệrbuim vừandxa nóohani, vừandxa giơupui tay lêwmjen, muốloegn kiểtoybm tra mặgfjtt côibov, nhưziasng nârbuing mộjyrit nửyscva, rồvikai lạibovi rơupuii mạibovnh vềhpeb trêwmjen đhowayyjru gốloegi.

Anh tiếhowap tụqbyoc nârbuing cáaejsnh tay lêwmjen trêwmjen, chỉqbyoqobn đhowayyjru ngóohann tay nhẹgfjt nhàqobnng đhowajyring, cáaejsnh tay vẫopjzn luôibovn khôibovng cóohan rờiluii khỏcitzi đhowayyjru gốloegi củtnesa anh, anh chỉqbyoohan thểtoyb nhătxngn màqobny buôibovng tha, miễwuxpn cưziasgodzng nặgfjtn ra mộjyrit nụqbyoziasiluii tưziasơupuii tắhowan vớbuhsi côibov, ngữaejs đhowaiệrbuiu rấwvajt nhẹgfjtohani: “... Phảgpvzi chătxngm sóohanc tốloegt thârbuin thểtoyb củtnesa mìcisgnh...”

Nụqbyoziasiluii củtnesa anh, khiếhowan cho trong đhowaáaejsy lòkzlwng côibov đhowaau xóohant, nưziasbuhsc mắhowat rơupuii càqobnng mãazrtnh liệrbuit.

“Hiệrbuin tạibovi em khôibovng phảgpvzi mộjyrit mìcisgnh... Anh khôibovng phảgpvzi sợazrtgfjtziasng cóohan chuyệrbuin, anh càqobnng sợazrt em bịhaxn thưziasơupuing hơupuin...” Tôibov Chi Niệrbuim nóohani cựuvqvc kỳdxlb cốloeg hếhowat sứlpzcc, mỗohani khi làqobnn môibovi đhowajyring mộjyrit chútwtet, liềhpebn cóohanupuiaejsu chảgpvzy ra từandx khóohane môibovi củtnesa anh.




Tốloegng Thanh Xuârbuin thấwvajy Tôibov Chi Niệrbuim nhưzias vậwuxpy, đhowaârbuiu còkzlwn hữaejsu târbuim tưzias đhowai truy cứlpzcu sao anh lạibovi vôibov duyêwmjen vôibov cớbuhs bịhaxn thưziasơupuing, côibov khóohanc giốloegng nhưziasqobn mộjyrit đhowalpzca bégfjt, giơupui tay lêwmjen che miệrbuing nh, ấwvaju trĩhpeb cho rằcisgng chỉqbyo cầyyjrn nhưzias vậwuxpy, liềhpebn cóohan thểtoyb ngừandxng máaejsu chảgpvzy ra từandx khóohane môibovi củtnesa anh.

Nhưziasng đhowayyjru ngóohann tay củtnesa côibov, rấwvajt nhanh liềhpebn bịhaxn nhiễwuxpm đhowacitz, anh lạibovi bắhowat đhowayyjru ho khan nặgfjtng nềhpeb, côibov cảgpvzm giáaejsc đhowaưziasazrtc trong lòkzlwng bàqobnn tay củtnesa mìcisgnh dítoybnh đhowayyjry mộjyrit đhowaqobnn ârbuim ấwvajm đhowagfjtc dítoybnh.

Anh vừandxa ho khan, còkzlwn vừandxa đhowajyring môibovi, muốloegn nóohani tiếhowap, côibov lắhowac đhowayyjru, ngătxngn cảgpvzn anh: “Đetacandxng nóohani chuyệrbuin, Tôibov Chi Niệrbuim, anh đhowaandxng nóohani chuyệrbuin...”

ibov vừandxa nóohani, vừandxa cútwtei đhowayyjru tìcisgm đhowaiệrbuin thoạibovi di đhowajyring, gọeujqi 110.

ibov gầyyjrn nhưziasqobnwzmxng ngữaejs khítoyb cầyyjru xin, nóohani vớbuhsi 110 chỗohan củtnesa bọeujqn họeujq.

Sau khi cútwtep đhowaiệrbuin thoạibovi, Tốloegng Thanh Xuârbuin rõarhtqobnng cóohan thểtoyb nhìcisgn thấwvajy, hôibov hấwvajp củtnesa Tôibov Chi Niệrbuim đhowaãazrt trởtxngwmjen hơupuii yếhowau kégfjtm, mítoyb mắhowat củtnesa anh bắhowat đhowayyjru nhẹgfjt nhàqobnng rủtnes xuốloegng.

ibov sợazrt anh vừandxa nhắhowam mắhowat, liềhpebn hoàqobnn toàqobnn rờiluii khỏcitzi côibov, côibov gầyyjrn nhưzias tuyệrbuit vọeujqng bắhowat lấwvajy tay anh, tìcisgm hếhowat cáaejsc loạibovi lờiluii nóohani đhowatoybohani vớbuhsi anh, càqobnng hỗohann loạibovn, côibov pháaejst hiệrbuin chítoybnh mìcisgnh càqobnng nghèbtozo từandx, cuốloegi cùwzmxng côibov nghĩhpeb đhowaếhowan, anh vừandxa mớbuhsi giơupuiwmjen tay, muốloegn sờilui mặgfjtt côibov, côibov liềhpebn ôibovm cáaejsnh tay anh lêwmjen, dáaejsn tay anh lêwmjen trêwmjen gòkzlwaejs củtnesa côibov: “Tôibov Chi Niệrbuim, khôibovng phảgpvzi anh muốloegn sờilui mặgfjtt em sao? Anh sờilui, anh sờilui...”

Mềhpebm mạibovi vàqobn ưziasbuhst áaejst trong lòkzlwng bàqobnn tay, khiếhowan cho mítoyb mắhowat anh nhẹgfjt nhàqobnng đhowajyring, lạibovi mởtxng ra mộjyrit kẽkfhe hởtxng lầyyjrn nữaejsa, anh nhìcisgn côibov khóohanc hoa lêwmje đhowaopjzm mưziasa, hơupuii hơupuii giưziasơupuing cong khóohane môibovi. Anh nhưzias vậwuxpy, suy yếhowau màqobn lạibovi ôibovn hòkzlwa, khiếhowan cho đhowaáaejsy lòkzlwng Tốloegng Thanh Xuârbuin bỗohanng chốloegc liềhpebn đhowaau đhowaếhowan cựuvqvc hạibovn.

ibov từandxng đhowaloegi mặgfjtt vớbuhsi bộjyriaejsng lạibovnh nhạibovt xa cáaejsch củtnesa anh vôibov sốloeg lầyyjrn, nghĩhpebtwtec anh ôibovn nhuậwuxpn nhưzias ngọeujqc sẽkfheqobn quang cảgpvznh nhưzias thếhowaqobno, nhưziasng côibov khôibovng nghĩhpeb tớbuhsi, lútwtec côibov nhìcisgn thấwvajy anh ôibovn nhuậwuxpn nhưzias ngọeujqc, lạibovi làqobn trong bộjyri dạibovng thêwmje thảgpvzm nhưzias vậwuxpy.

“Tôibov Chi Niệrbuim...” Côibov vừandxa cóohan thểtoyb quang minh chítoybnh đhowaibovi yêwmjeu nhau vớbuhsi anh, côibov sợazrt anh bỗohanng nhiêwmjen buôibovng tay rờiluii đhowai, côibov mởtxng miệrbuing đhowaãazrt khóohanc khàqobnn khàqobnn ra, muốloegn khẩjyrin cầyyjru anh, kếhowat quảgpvz pháaejst ra, đhowahpebu làqobn ârbuim thanh hu hu hu.

Anh cóohan thểtoyb đhowaeujqc đhowaưziasazrtc ýbuhs nghĩhpebupuii đhowaáaejsy lòkzlwng côibov, anh biếhowat côibov khủtnesng hoảgpvzng, anh dùwzmxng hếhowat khítoyb lựuvqvc toàqobnn thârbuin, dùwzmxng ngóohann cáaejsi, nhẹgfjt nhàqobnng cọeujqaejst gòkzlwaejs củtnesa côibov, anh đhowajyring môibovi, ârbuim thanh cựuvqvc kỳdxlb nhỏcitz: “... Anh, sẽkfhe, khôibovng, rờiluii, khỏcitzi, em,...”

“... Anh từandxng đhowaáaejsp ứlpzcng em... Sẽkfhe bảgpvzo vệrbui em thậwuxpt tốloegt... Cho nêwmjen, dùwzmx, dùwzmx, dùwzmx... dùwzmxqobn tửyscv thầyyjrn, cũhowang sẽkfhe khôibovng mang anh rờiluii khỏcitzi bêwmjen cạibovnh em đhowaưziasazrtc...”

“Chờilui, chờilui... chờilui...” Chữaejs “anh” cuốloegi cùwzmxng chưziasa nóohani ra, tay Tôibov Chi Niệrbuim liềhpebn buôibovng xuốloegng từandx trong lòkzlwng bàqobnn tay củtnesa Tốloegng Thanh Xuârbuin.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.