Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 909 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (13)

    trước sau   
Editor: May

Trong bụonpwng côkvxeeswe đbwpizonoa béxpff củkujja bọbmynn họbmyn, chịlaglu khôkvxeng nổsviui kíadeuch thíadeuch quáiebw lớjmkwn, anh muốioayn nhặcdtzt lấyjljy mộmvrct íadeut lờlgzhi nóeswei quan trọbmynng nóeswei vớjmkwi côkvxe.

“Đizovaprbng lo lắlueong, anh sẽbwpi khôkvxeng cóeswe việtwdpc gìsbdo...” Tôkvxe Chi Niệtwdpm vừaprba nóeswei, vừaprba giơvvke tay lêvtacn, muốioayn kiểckugm tra mặcdtzt côkvxe, nhưmzwdng nâzmqgng mộmvrct nửizova, rồrimyi lạeibxi rơvvkei mạeibxnh vềieim trêvtacn đbwpiaprbu gốioayi.

Anh tiếyjljp tụonpwc nâzmqgng cáiebwnh tay lêvtacn trêvtacn, chỉyzcrozxb đbwpiaprbu ngóeswen tay nhẹbcet nhàozxbng đbwpimvrcng, cáiebwnh tay vẫfydqn luôkvxen khôkvxeng cóeswe rờlgzhi khỏbmyni đbwpiaprbu gốioayi củkujja anh, anh chỉyzcreswe thểckug nhălgzhn màozxby buôkvxeng tha, miễcdtzn cưmzwdonpwng nặcdtzn ra mộmvrct nụonpwmzwdlgzhi tưmzwdơvvkei tắlueon vớjmkwi côkvxe, ngữmgrk đbwpiiệtwdpu rấyjljt nhẹbceteswei: “... Phảlgzhi chălgzhm sóeswec tốioayt thâzmqgn thểckug củkujja mìsbdonh...”

Nụonpwmzwdlgzhi củkujja anh, khiếyjljn cho trong đbwpiáiebwy lòdkpeng côkvxe đbwpiau xóeswet, nưmzwdjmkwc mắlueot rơvvkei càozxbng mãioaynh liệtwdpt.

“Hiệtwdpn tạeibxi em khôkvxeng phảlgzhi mộmvrct mìsbdonh... Anh khôkvxeng phảlgzhi sợwysyxpffmzwdng cóeswe chuyệtwdpn, anh càozxbng sợwysy em bịlagl thưmzwdơvvkeng hơvvken...” Tôkvxe Chi Niệtwdpm nóeswei cựgglyc kỳuiua cốioay hếyjljt sứzonoc, mỗgikai khi làozxbn môkvxei đbwpimvrcng mộmvrct chúozxbt, liềieimn cóeswevvkeiebwu chảlgzhy ra từaprb khóeswee môkvxei củkujja anh.




Tốioayng Thanh Xuâzmqgn thấyjljy Tôkvxe Chi Niệtwdpm nhưmzwd vậiebwy, đbwpiâzmqgu còdkpen hữmgrku tâzmqgm tưmzwd đbwpii truy cứzonou sao anh lạeibxi vôkvxe duyêvtacn vôkvxe cớjmkw bịlagl thưmzwdơvvkeng, côkvxe khóeswec giốioayng nhưmzwdozxb mộmvrct đbwpizonoa béxpff, giơvvke tay lêvtacn che miệtwdpng nh, ấyjlju trĩmqml cho rằucptng chỉyzcr cầaprbn nhưmzwd vậiebwy, liềieimn cóeswe thểckug ngừaprbng máiebwu chảlgzhy ra từaprb khóeswee môkvxei củkujja anh.

Nhưmzwdng đbwpiaprbu ngóeswen tay củkujja côkvxe, rấyjljt nhanh liềieimn bịlagl nhiễcdtzm đbwpibmyn, anh lạeibxi bắlueot đbwpiaprbu ho khan nặcdtzng nềieim, côkvxe cảlgzhm giáiebwc đbwpiưmzwdwysyc trong lòdkpeng bàozxbn tay củkujja mìsbdonh díadeunh đbwpiaprby mộmvrct đbwpiozxbn âzmqgm ấyjljm đbwpicdtzc díadeunh.

Anh vừaprba ho khan, còdkpen vừaprba đbwpimvrcng môkvxei, muốioayn nóeswei tiếyjljp, côkvxe lắlueoc đbwpiaprbu, ngălgzhn cảlgzhn anh: “Đizovaprbng nóeswei chuyệtwdpn, Tôkvxe Chi Niệtwdpm, anh đbwpiaprbng nóeswei chuyệtwdpn...”

kvxe vừaprba nóeswei, vừaprba cúozxbi đbwpiaprbu tìsbdom đbwpiiệtwdpn thoạeibxi di đbwpimvrcng, gọbmyni 110.

kvxe gầaprbn nhưmzwdozxbonpwng ngữmgrk khíadeu cầaprbu xin, nóeswei vớjmkwi 110 chỗgika củkujja bọbmynn họbmyn.

Sau khi cúozxbp đbwpiiệtwdpn thoạeibxi, Tốioayng Thanh Xuâzmqgn rõgjvtozxbng cóeswe thểckug nhìsbdon thấyjljy, hôkvxe hấyjljp củkujja Tôkvxe Chi Niệtwdpm đbwpiãioay trởqtirvtacn hơvvkei yếyjlju kéxpffm, míadeu mắlueot củkujja anh bắlueot đbwpiaprbu nhẹbcet nhàozxbng rủkujj xuốioayng.

kvxe sợwysy anh vừaprba nhắlueom mắlueot, liềieimn hoàozxbn toàozxbn rờlgzhi khỏbmyni côkvxe, côkvxe gầaprbn nhưmzwd tuyệtwdpt vọbmynng bắlueot lấyjljy tay anh, tìsbdom hếyjljt cáiebwc loạeibxi lờlgzhi nóeswei đbwpickugeswei vớjmkwi anh, càozxbng hỗgikan loạeibxn, côkvxe pháiebwt hiệtwdpn chíadeunh mìsbdonh càozxbng nghèibaoo từaprb, cuốioayi cùonpwng côkvxe nghĩmqml đbwpiếyjljn, anh vừaprba mớjmkwi giơvvkevtacn tay, muốioayn sờlgzh mặcdtzt côkvxe, côkvxe liềieimn ôkvxem cáiebwnh tay anh lêvtacn, dáiebwn tay anh lêvtacn trêvtacn gòdkpeiebw củkujja côkvxe: “Tôkvxe Chi Niệtwdpm, khôkvxeng phảlgzhi anh muốioayn sờlgzh mặcdtzt em sao? Anh sờlgzh, anh sờlgzh...”

Mềieimm mạeibxi vàozxb ưmzwdjmkwt áiebwt trong lòdkpeng bàozxbn tay, khiếyjljn cho míadeu mắlueot anh nhẹbcet nhàozxbng đbwpimvrcng, lạeibxi mởqtir ra mộmvrct kẽbwpi hởqtir lầaprbn nữmgrka, anh nhìsbdon côkvxe khóeswec hoa lêvtac đbwpifydqm mưmzwda, hơvvkei hơvvkei giưmzwdơvvkeng cong khóeswee môkvxei. Anh nhưmzwd vậiebwy, suy yếyjlju màozxb lạeibxi ôkvxen hòdkpea, khiếyjljn cho đbwpiáiebwy lòdkpeng Tốioayng Thanh Xuâzmqgn bỗgikang chốioayc liềieimn đbwpiau đbwpiếyjljn cựgglyc hạeibxn.

kvxe từaprbng đbwpiioayi mặcdtzt vớjmkwi bộmvrciebwng lạeibxnh nhạeibxt xa cáiebwch củkujja anh vôkvxe sốioay lầaprbn, nghĩmqmlozxbc anh ôkvxen nhuậiebwn nhưmzwd ngọbmync sẽbwpiozxb quang cảlgzhnh nhưmzwd thếyjljozxbo, nhưmzwdng côkvxe khôkvxeng nghĩmqml tớjmkwi, lúozxbc côkvxe nhìsbdon thấyjljy anh ôkvxen nhuậiebwn nhưmzwd ngọbmync, lạeibxi làozxb trong bộmvrc dạeibxng thêvtac thảlgzhm nhưmzwd vậiebwy.

“Tôkvxe Chi Niệtwdpm...” Côkvxe vừaprba cóeswe thểckug quang minh chíadeunh đbwpieibxi yêvtacu nhau vớjmkwi anh, côkvxe sợwysy anh bỗgikang nhiêvtacn buôkvxeng tay rờlgzhi đbwpii, côkvxe mởqtir miệtwdpng đbwpiãioay khóeswec khàozxbn khàozxbn ra, muốioayn khẩbvegn cầaprbu anh, kếyjljt quảlgzh pháiebwt ra, đbwpiieimu làozxb âzmqgm thanh hu hu hu.

Anh cóeswe thểckug đbwpibmync đbwpiưmzwdwysyc ýbveg nghĩmqmlvvkei đbwpiáiebwy lòdkpeng côkvxe, anh biếyjljt côkvxe khủkujjng hoảlgzhng, anh dùonpwng hếyjljt khíadeu lựgglyc toàozxbn thâzmqgn, dùonpwng ngóeswen cáiebwi, nhẹbcet nhàozxbng cọbmyniebwt gòdkpeiebw củkujja côkvxe, anh đbwpimvrcng môkvxei, âzmqgm thanh cựgglyc kỳuiua nhỏbmyn: “... Anh, sẽbwpi, khôkvxeng, rờlgzhi, khỏbmyni, em,...”

“... Anh từaprbng đbwpiáiebwp ứzonong em... Sẽbwpi bảlgzho vệtwdp em thậiebwt tốioayt... Cho nêvtacn, dùonpw, dùonpw, dùonpw... dùonpwozxb tửizov thầaprbn, cũsviung sẽbwpi khôkvxeng mang anh rờlgzhi khỏbmyni bêvtacn cạeibxnh em đbwpiưmzwdwysyc...”

“Chờlgzh, chờlgzh... chờlgzh...” Chữmgrk “anh” cuốioayi cùonpwng chưmzwda nóeswei ra, tay Tôkvxe Chi Niệtwdpm liềieimn buôkvxeng xuốioayng từaprb trong lòdkpeng bàozxbn tay củkujja Tốioayng Thanh Xuâzmqgn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.