Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 901 : Đình Đình, anh có siêu năng lực (5)

    trước sau   
Editor: May

Ngữdltp khíaiob Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn gấvrmhp gámewfp nhưdrfk vậuxbjy, làdcbx xảpsmky ra chuyệnyyyn lớenhun gìvjrf sao?

nyyy Chi Niệnyyym nửddcla ngủprgy nửddcla tỉdqkfnh, vừruufa nghe đuuvcưdrfkpxquc tiếkgeeng củprgya Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn, liềnfrzn hoàdcbxn toàdcbxn tỉdqkfnh támewfo lạuuvci, anh bấvrmht giámewfc muốmjxtn héajdwaiob mắvceft, kếkgeet quảpsmk lạuuvci nghe thấvrmhy mộrikat loạuuvct tiếkgeeng nônyyyn nónyyyng “Tônyyy Chi Niệnyyym” củprgya Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn.

nyyy Chi Niệnyyym nhíaiobu mi tâfvwhm lạuuvci mộrikat chúwgcvt, trong đuuvckrmtu ónyyyc liềnfrzn chợpxqut lónyyye lêxbosn mộrikat ýrath nghĩimbc.

nyyy gấvrmhp thàdcbxnh bộrika dạuuvcng nàdcbxy, chẳrpwqng lẽruufnyyy lạuuvci biếkgeen thàdcbxnh em gámewfi ruộrikat củprgya mìvjrfnh? Tấvrmht cảpsmk phámewft sinh ngàdcbxy hônyyym qua, đuuvcnfrzu làdcbx Tốmjxtng Mạuuvcnh Hoa biêxbosn soạuuvcn lấvrmhy cớenhu lung tung?

Toàdcbxn thâfvwhn Tônyyy Chi Niệnyyym hung hărkpnng giậuxbjt mìvjrfnh mộrikat cámewfi, khônyyyng cónyyy chúwgcvt xíaiobu do dựlete liềnfrzn khéajdwp míaiob mắvceft đuuvcãohhy mởelvz mộrikat nửddcla củprgya mìvjrfnh ra lạuuvci lầkrmtn nữdltpa.




“Tônyyy Chi Niệnyyym!” Theo mộrikat tiếkgeeng hònyyy hếkgeet cấvrmht cao âfvwhm đuuvciệnyyyu củprgya Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn, Tônyyy Chi Niệnyyym nghe thấvrmhy cửddcla phònyyyng ngủprgy bịenhu Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn dùxnfjng sứxnfjc đuuvcxahiy ra, theo cũnhjtng làdcbx tiếkgeeng bưdrfkenhuc châfvwhn lẹrhsnp xẹrhsnp lẹrhsnp xẹrhsnp củprgya cônyyy, trong miệnyyyng cônyyy, lạuuvci gọsdwgi têxbosn anh nhiềnfrzu lầkrmtn.

Chẳrpwqng lẽruuf thậuxbjt giốmjxtng nhưdrfk anh nghĩimbc? Mộrikang đuuvcrhsnp kinh hỉdqkf nhưdrfk vậuxbjy, anh cònyyyn chưdrfka mơlegv đuuvcprgy, liềnfrzn phảpsmki rơlegvi vàdcbxo vựletec sâfvwhu khônyyyng tậuxbjn cùxnfjng mộrikat lầkrmtn nữdltpa ưdrfk?

nyyy Chi Niệnyyym khônyyyng muốmjxtn đuuvcmjxti mắvceft, giảpsmk thàdcbxnh mộrikat bộrikamewfng chưdrfka tỉdqkfnh lạuuvci, trởelvzvjrfnh, đuuvcnrndi tưdrfk thếkgee, nhắvcefm mắvceft tiếkgeep tụriefc giảpsmk ngủprgy.

“Tônyyy Chi Niệnyyym!” Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn khônyyyng gọsdwgi Tônyyy Chi Niệnyyym tỉdqkfnh đuuvcưdrfkpxquc, trựletec tiếkgeep dùxnfjng sứxnfjc kéajdwo mởelvz chărkpnn, néajdwm ởelvz trêxbosn thảpsmkm sàdcbxn, sau đuuvcónyyy liềnfrzn đuuvcưdrfka hai bàdcbxn tay ra, dùxnfjng mộrikat bàdcbxn tay bónyyyp lêxbosn mũnhjti Tônyyy Chi Niệnyyym, mộrikat bàdcbxn tay che kíaiobn miệnyyyng anh lạuuvci.

nyyy Chi Niệnyyym khônyyyng thểrika thởelvz nổnrndi, ngộrikap đuuvcprgyrkpnm phúwgcvt, mớenhui đuuvcbdme bừruufng cảpsmk khuônyyyn mặxquit mởelvz to mắvceft ra.

Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn thấvrmhy anh tỉdqkfnh lạuuvci, lậuxbjp tứxnfjc rụrieft tay lạuuvci, khẩxahin cấvrmhp vộrikai vãohhy liềnfrzn mởelvz miệnyyyng: “Tônyyy Chi Niệnyyym...”

Theo tiếkgeeng củprgya cônyyy, Tônyyy Chi Niệnyyym rõrathdcbxng cảpsmkm giámewfc đuuvcưdrfkpxquc trámewfi tim củprgya mìvjrfnh hung hărkpnng run hai cámewfi, an thậuxbjt khônyyyng cónyyynhjtng khíaiob đuuvci đuuvcmjxti mặxquit hìvjrfnh ảpsmknh mộrikang đuuvcrhsnp vỡvshjmewft, anh nghĩimbcnhjtng khônyyyng nghĩimbc liềnfrzn nhảpsmky xuốmjxtng từruuf trêxbosn giưdrfkuytjng, vộrikai vàdcbxng đuuvcrika lạuuvci câfvwhu “Đlegvìvjrfnh Đlegvìvjrfnh, anh rửddcla mặxquit trưdrfkenhuc, lámewft nữdltpa hẵenhung nónyyyi” vớenhui Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn, liềnfrzn nhanh chónyyyng xônyyyng vềnfrz phíaioba phònyyyng tắvcefm.

“Tônyyy Chi Niệnyyym, em cónyyy chuyệnyyyn rấvrmht quan trọsdwgng muốmjxtn nónyyyi vớenhui anh, anh hãohhyy nghe em nónyyyi hếkgeet trưdrfkenhuc, rửddcla mặxquit...” Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn vừruufa nónyyyi, vừruufa đuuvcuổnrndi theo Tônyyy Chi Niệnyyym.

“Tônyyy Chi Niệnyyym!” Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn giơlegv tay lêxbosn, vỗpxqu mạuuvcnh cửddcla phònyyyng tắvcefm hai cámewfi, sau khi nghe đuuvcưdrfkpxquc “Đlegvìvjrfnh Đlegvìvjrfnh, chờuytj chúwgcvt” củprgya ngưdrfkuytji đuuvcàdcbxn ônyyyng truyềnfrzn tớenhui, nhìvjrfn chung quanh mộrikat lầkrmtn, liềnfrzn đuuvci đuuvcếkgeen trưdrfkenhuc bàdcbxn trang đuuvciểrikam, kéajdwo ngărkpnn kéajdwo ra, lấvrmhy chìvjrfa khónyyya, trựletec tiếkgeep mởelvz cửddcla phònyyyng tắvcefm ra, xônyyyng vàdcbxo trong.

nyyy Chi Niệnyyym đuuvcang đuuvci vệnyyy sinh, nghĩimbcnhjtng khônyyyng nghĩimbc liềnfrzn giơlegv tay lêxbosn, bảpsmko vệnyyynyyy Chi Niệnyyym nhỏbdme củprgya mìvjrfnh, chấvrmht lỏbdmeng chưdrfka chảpsmky xong, díaiobnh mộrikat tay anh.

nyyy Chi Niệnyyym bịenhu chíaiobnh mìvjrfnh làdcbxm ghêxbos tởelvzm, cốmjxtajdwn dụriefc vọsdwgng nônyyyn mửddcla, hung hărkpnng cắvcefn chặxquit hàdcbxm rărkpnng nónyyyi vớenhui Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn xônyyyng tớenhui: “Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn, anh đuuvcang đuuvci vệnyyy sinh!”

Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn nhìvjrfn chărkpnm chúwgcv bộrika vịenhu quan trong đuuvcưdrfkpxquc Tônyyy Chi Niệnyyym bảpsmko vệnyyy, khônyyyng quan tâfvwhm chúwgcvt nàdcbxo “àdcbx” mộrikat tiếkgeeng, bìvjrfnh bìvjrfnh tĩimbcnh tĩimbcnh néajdwm mộrikat câfvwhu “Anh tiếkgeep tụriefc” vớenhui Tônyyy Chi Niệnyyym, liềnfrzn khẩxahin cấvrmhp vộrikai vãohhy bắvceft đuuvckrmtu nónyyyi đuuvciểrikam chíaiobnh: “Tônyyy Chi Niệnyyym, em vàdcbx anh nónyyyi mộrikat chuyệnyyyn rấvrmht nghiêxbosm túwgcvc...”

Àuxbj? Anh tiếkgeep tụriefc?

nyyy cảpsmkm thấvrmhy cônyyy đuuvcxnfjng ởelvz chỗpxqudcbxy, anh cónyyy thểrika tiếkgeep tụriefc đuuvci vệnyyy sinh tiếkgeep sao?

Mặxquit Tônyyy Chi Niệnyyym bỗpxqung chốmjxtc đuuvcen xuốmjxtng, anh cònyyyn chưdrfka kịenhup hònyyya hoãohhyn buồprgyn bựletec trong lònyyyng củprgya mìvjrfnh, liềnfrzn từruuf trong giọsdwgng nónyyyi củprgya Tốmjxtng Thanh Xuâfvwhn, bắvceft đuuvcưdrfkpxquc mấvrmhy chữdltp “chuyệnyyyn nghiêxbosm túwgcvc” nàdcbxy.

Chuyệnyyyn nghiêxbosm túwgcvc... Sao lạuuvci càdcbxng lúwgcvc càdcbxng giốmjxtng nhưdrfk dựlete đuuvcmewfn củprgya anh thếkgee? Chẳrpwqng lẽruuf ngủprgy mộrikat đuuvcêxbosm tỉdqkfnh lạuuvci, khoảpsmkng cámewfch giữdltpa anh vàdcbxnyyy, lạuuvci phảpsmki cámewfch mộrikat khoảpsmkng trốmjxtng ưdrfk?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.