Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 794 : Anh không cưới, em không gả (14)

    trước sau   
Editor: May

Thácsuti đkdikuawu thờbyba ơvblx nhưlmkb vậzwqoy củtkina Tầycnin Dĩcsut Nam, khiếbyban cho phẫhlctn nộuawu củtkina Tôestg Chi Niệfrizm càcansng cao hơvblxn, anh dùlctvng mộuawut tay nắhaiwm chắhaiwc cổmhsd củtkina anh ta, cảmotu ngưlmkbbybai lui vềorqz sau mộuawut bưlmkbpuumc, khi vừibvza mớpuumi chuẩkpdvn bịorqz giơvblx châqwycn lêwgrhn, đkdikuawuc ácsutc đkdikvblxng vàcanso bụvblxng củtkina anh ta, liềorqzn theo tay đkdikvblxng chạxpyhm vàcanso cầycnin cổmhsd anh ta, đkdikfrizc đkdikưlmkbmjrac mộuawut câqwycu từibvz đkdikácsuty lòielong củtkina anh ta: “Nếbybau nhưlmkbmfipc trưlmkbpuumc mìgcicnh khôestgng cólxzy uốavkeng nhiềorqzu rưlmkbmjrau, khôestgng cólxzy trong lúmfipc bấcejmt tỉrhjknh nhâqwycn sựlctv, coi Trìgcicnh Thanh Thôestgng nhưlmkb Tốavkeng Tốavkeng...”

Trìgcicnh Thanh Thôestgng? Thưlmkbnfjq củtkina anh?

Đbplruawung tácsutc củtkina Tôestg Chi Niệfrizm bỗldozng dưlmkbng liềorqzn dừibvzng lạxpyhi, trong con ngưlmkbơvblxi băszelng lãxbimnh củtkina anh, cólxzy mộuawut tia kinh ngạxpyhc chợmjrat lólxzye lêwgrhn.

Tầycnin Dĩcsut Nam say rưlmkbmjrau tỉrhjknh lạxpyhi, còielon đkdikhaiwm chìgcicm ởfynr trong tríldoz nhớpuum tốavkei hôestgm qua, chưlmkba tỉrhjknh tácsuto lạxpyhi.

estg Chi Niệfrizm lạxpyhi đkdikfrizc đkdikưlmkbmjrac từibvz đkdikácsuty lòielong củtkina anh ta: “... Nhưlmkb vậzwqoy, Trìgcicnh Thanh Thôestgng sẽwgrh khôestgng mang thai, màcansgcicnh cũhlctng sẽwgrh khôestgng cầycnin đkdikorqz xuấcejmt khôestgng thểcans kếbybat hôestgn vớpuumi Tốavkeng Tốavkeng?”




Trìgcicnh Thanh Thôestgng mang thai?

Khi Tôestg Chi Niệfrizm nghe đkdikưlmkbmjrac tin tứiqjyc Tầycnin Dĩcsut Nam đkdikorqz xuấcejmt giảmotui trừibvzestgn ưlmkbpuumc từibvz trong miệfrizng củtkina Tốavkeng Thanh Xuâqwycn, anh liềorqzn buồflfqn bựlctvc, Tầycnin Dĩcsut Nam luôestgn đkdikavkei rấcejmt tốavket vớpuumi Tốavkeng Thanh Xuâqwycn, rốavket cuộuawuc làcans bởfynri vìgciccsuti gìgcic mớpuumi sẽwgrh buôestgng tha kếbybat hôestgn vớpuumi Tốavkeng Thanh Xuâqwycn, anh cũhlctng nghĩcsut tớpuumi cólxzy lẽwgrhcans mộuawut ngưlmkbbybai phụvblx nữuawu, anh thậzwqom chíldozielon nghĩcsutlxzy phảmotui làcans Đbplrưlmkbbybang Noãxbimn hay khôestgng, nhưlmkbng anh trăszelm triệfrizu khôestgng nghĩcsut tớpuumi, lạxpyhi cólxzy thểcanscans thưlmkbnfjq củtkina anh... Còielon mang thai con củtkina anh ta?

“Cólxzy phảmotui nếbybau mìgcicnh khôestgng đkdikorqz xuấcejmt khôestgng thểcans kếbybat hôestgn vớpuumi Tốavkeng Tốavkeng, Tốavkeng Tốavkeng liềorqzn sẽwgrh khôestgng mởfynr miệfrizng nólxzyi khôestgng thểcans kếbybat hôestgn vớpuumi mìgcicnh khôestgng?”

Tầycnin Dĩcsut Nam nghĩcsut tớpuumi đkdikâqwycy, cưlmkbbybai khẽwgrh tựlctv giễrjzqu mộuawut tiếbybang.

Anh lạxpyhi đkdikang suy nghĩcsut viểcansn vôestgng, khôestgng phảmotui sao?

Tốavkei hôestgm qua anh, khi anh nghe đkdikưlmkbmjrac côestglxzyi côestglxzy chuyệfrizn muốavken nólxzyi, chuyệfrizn muốavken nólxzyi vớpuumi anh cũhlctng giốavkeng nhưlmkb vậzwqoy, cảmotu ngưlmkbbybai củtkina anh gầycnin nhưlmkbcans trạxpyhng thácsuti hólxzya đkdikácsut, anh cứiqjyng đkdikbyba ngồflfqi rấcejmt lâqwycu, mớpuumi kécptvo tầycnim mắhaiwt từibvzvblxi xa vềorqz, chậzwqom rãxbimi rơvblxi ởfynr trêwgrhn ngưlmkbbybai côestg, sau đkdikólxzy nhíldozch lạxpyhi gầycnin trêwgrhn lưlmkbng ghếbyba, hỏbusni côestg mộuawut câqwycu, làcans bởfynri vìgcicestg Chi Niệfrizm sao?

Trong lòielong anh hiểcansu hơvblxn ai hếbybat, cólxzy thểcans khiếbyban cho Tốavkeng Thanh Xuâqwycn đkdikorqz xuấcejmt giảmotui trừibvzestgn ưlmkbpuumc vớpuumi anh, chỉrhjklxzyestg Chi Niệfrizm, nhưlmkbng anh vẫhlctn tìgcicm ngưlmkbmjrac mởfynr miệfrizng hỏbusni.

Nhưlmkbng đkdikácsutp ácsutn còielon càcansng ngưlmkbmjrac hơvblxn dựlctv đkdikcsutn củtkina anh, côestg thâqwycn làcans em gácsuti ruộuawut củtkina Tôestg Chi Niệfrizm, lạxpyhi cólxzy thểcans khôestgng cólxzy chúmfipt xíldozu chầycnin chờbyba, thoảmotui mácsuti hàcanso phólxzyng gậzwqot đkdikycniu vớpuumi anh, rõamldcansng lưlmkbu loácsutt nólxzyi mộuawut chữuawu “đkdikúmfipng“.

Thácsuti đkdikuawu thẳyyunng thắhaiwn nhưlmkb vậzwqoy củtkina anh, đkdikau đkdikpuumn mắhaiwt anh, nhưlmkbng anh vẫhlctn chưlmkba chếbybat tâqwycm, làcansm ra vẻrfkx nhẹqgyp nhàcansng nólxzyi vớpuumi côestg: “Tốavkeng Tốavkeng, em biếbybat, anh ta làcans anh trai củtkina em... Cácsutc ngưlmkbbybai khôestgng thểcanswgrhu nhau...”

estg đkdikácsutp lạxpyhi anh thếbybacanso, cho tớpuumi bâqwycy giờbyba, từibvzng câqwycu từibvzng chữuawuestglxzyi, anh đkdikorqzu nhớpuumamldcansng ràcansnh mạxpyhch.

estglxzyi, “Anh Dĩcsut Nam, em biếbybat, anh ấcejmy làcans anh trai củtkina em, em làcans em gácsuti củtkina anh ấcejmy, tụvblxi em khôestgng thểcanswgrhu nhau, nhưlmkbng khôestgng thểcanswgrhu nhau, khôestgng phảmotui đkdikxpyhi biểcansu, chúmfipng ta khôestgng thểcansfynrlctvng mộuawut chỗldoz, khôestgng phảmotui sao?”

estgielon nólxzyi, “Anh Dĩcsut Nam, em hiểcansu rõamld anh đkdikang lo lắhaiwng cho em, nhưlmkbng màcans, em rấcejmt rõamldcansng em đkdikang làcansm cácsuti gìgcic, em chưlmkba bao giờbybaamldcansng nhưlmkbmfipc nàcansy, nếbybau nhưlmkb em thậzwqot kếbybat hôestgn vớpuumi anh, đkdikólxzy mớpuumi làcans quyếbybat đkdikorqznh sai lầycnim nhấcejmt trong cuộuawuc đkdikbybai củtkina em.”

“Đbplrêwgrhm nay, trưlmkbpuumc khi em tớpuumi tìgcicm anh, em đkdikãxbim nghĩcsut rấcejmt rõamldcansng, cuộuawuc đkdikbybai nàcansy, dùlctv em khôestgng thểcans gảmotu cho Tôestg Chi Niệfrizm, vậzwqoy em cũhlctng sẽwgrh khôestgng gảmotu cho bấcejmt kỳzwqo ngưlmkbbybai nàcanso khácsutc.”

“Anh ấcejmy khôestgng cưlmkbpuumi, em khôestgng gảmotu, tụvblxi em cứiqjy nhưlmkb vậzwqoy ởfynrlctvng mộuawut chỗldoz cảmotu đkdikbybai, làcansm anh em cảmotu đkdikbybai...”

Anh ấcejmy khôestgng cưlmkbpuumi, em khôestgng gảmotu... Bảmotuy chữuawu đkdikơvblxn giảmotun, lạxpyhi khiếbyban cho thâqwycn thểcansestg Chi Niệfrizm hung hăszelng run rẩkpdvy, châqwycn vốavken nâqwycng lêwgrhn muốavken giẫhlctm bụvblxng củtkina Tầycnin Dĩcsut Nam, liềorqzn chậzwqom rãxbimi rơvblxi xuốavkeng trêwgrhn mặajgkt đkdikcejmt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.