Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 794 : Anh không cưới, em không gả (14)

    trước sau   
Editor: May

Tháofjwi đjuqlzwdp thờhdwt ơytdb nhưuozm vậexzby củecsna Tầecsnn Dĩvnkb Nam, khiếqhaen cho phẫvnkbn nộzwdp củecsna Tôzwdp Chi Niệrcxam cànczfng cao hơytdbn, anh dùehqvng mộzwdpt tay nắwjjfm chắwjjfc cổordz củecsna anh ta, cảmgfn ngưuozmhdwti lui vềjbbo sau mộzwdpt bưuozmgobdc, khi vừexzba mớgobdi chuẩzwdpn bịpnqo giơytdb châecsnn lêysson, đjuqlzwdpc áofjwc đjuqlcougng vànczfo bụcougng củecsna anh ta, liềjbbon theo tay đjuqlcougng chạzgpxm vànczfo cầecsnn cổordz anh ta, đjuqluljnc đjuqlưuozmnejyc mộzwdpt câecsnu từexzb đjuqláofjwy lòuljnng củecsna anh ta: “Nếqhaeu nhưuozmulycc trưuozmgobdc mìcougnh khôzwdpng cóhhie uốvnkbng nhiềjbbou rưuozmnejyu, khôzwdpng cóhhie trong lúulycc bấszqit tỉyssonh nhâecsnn sựzwnq, coi Trìcougnh Thanh Thôzwdpng nhưuozm Tốvnkbng Tốvnkbng...”

Trìcougnh Thanh Thôzwdpng? Thưuozmefyv củecsna anh?

Đayfizwdpng táofjwc củecsna Tôzwdp Chi Niệrcxam bỗssvbng dưuozmng liềjbbon dừexzbng lạzgpxi, trong con ngưuozmơytdbi băvnkbng lãrcxanh củecsna anh, cóhhie mộzwdpt tia kinh ngạzgpxc chợnejyt lóhhiee lêysson.

Tầecsnn Dĩvnkb Nam say rưuozmnejyu tỉyssonh lạzgpxi, còuljnn đjuqlwjjfm chìcougm ởcoug trong tríjuql nhớgobd tốvnkbi hôzwdpm qua, chưuozma tỉyssonh táofjwo lạzgpxi.

zwdp Chi Niệrcxam lạzgpxi đjuqluljnc đjuqlưuozmnejyc từexzb đjuqláofjwy lòuljnng củecsna anh ta: “... Nhưuozm vậexzby, Trìcougnh Thanh Thôzwdpng sẽecsn khôzwdpng mang thai, mànczfcougnh cũofjwng sẽecsn khôzwdpng cầecsnn đjuqljbbo xuấszqit khôzwdpng thểvnkb kếqhaet hôzwdpn vớgobdi Tốvnkbng Tốvnkbng?”




Trìcougnh Thanh Thôzwdpng mang thai?

Khi Tôzwdp Chi Niệrcxam nghe đjuqlưuozmnejyc tin tứzwnqc Tầecsnn Dĩvnkb Nam đjuqljbbo xuấszqit giảmgfni trừexzbzwdpn ưuozmgobdc từexzb trong miệrcxang củecsna Tốvnkbng Thanh Xuâecsnn, anh liềjbbon buồxpein bựzwnqc, Tầecsnn Dĩvnkb Nam luôzwdpn đjuqlvnkbi rấszqit tốvnkbt vớgobdi Tốvnkbng Thanh Xuâecsnn, rốvnkbt cuộzwdpc lànczf bởcougi vìcougofjwi gìcoug mớgobdi sẽecsn buôzwdpng tha kếqhaet hôzwdpn vớgobdi Tốvnkbng Thanh Xuâecsnn, anh cũofjwng nghĩvnkb tớgobdi cóhhie lẽecsnnczf mộzwdpt ngưuozmhdwti phụcoug nữdebe, anh thậexzbm chíjuqluljnn nghĩvnkbhhie phảmgfni lànczf Đayfiưuozmhdwtng Noãrcxan hay khôzwdpng, nhưuozmng anh trăvnkbm triệrcxau khôzwdpng nghĩvnkb tớgobdi, lạzgpxi cóhhie thểvnkbnczf thưuozmefyv củecsna anh... Còuljnn mang thai con củecsna anh ta?

“Cóhhie phảmgfni nếqhaeu mìcougnh khôzwdpng đjuqljbbo xuấszqit khôzwdpng thểvnkb kếqhaet hôzwdpn vớgobdi Tốvnkbng Tốvnkbng, Tốvnkbng Tốvnkbng liềjbbon sẽecsn khôzwdpng mởcoug miệrcxang nóhhiei khôzwdpng thểvnkb kếqhaet hôzwdpn vớgobdi mìcougnh khôzwdpng?”

Tầecsnn Dĩvnkb Nam nghĩvnkb tớgobdi đjuqlâecsny, cưuozmhdwti khẽecsn tựzwnq giễfniru mộzwdpt tiếqhaeng.

Anh lạzgpxi đjuqlang suy nghĩvnkb viểvnkbn vôzwdpng, khôzwdpng phảmgfni sao?

Tốvnkbi hôzwdpm qua anh, khi anh nghe đjuqlưuozmnejyc côzwdphhiei côzwdphhie chuyệrcxan muốvnkbn nóhhiei, chuyệrcxan muốvnkbn nóhhiei vớgobdi anh cũofjwng giốvnkbng nhưuozm vậexzby, cảmgfn ngưuozmhdwti củecsna anh gầecsnn nhưuozmnczf trạzgpxng tháofjwi hóhhiea đjuqláofjw, anh cứzwnqng đjuqlhdwt ngồxpeii rấszqit lâecsnu, mớgobdi kénmxzo tầecsnm mắwjjft từexzbytdbi xa vềjbbo, chậexzbm rãrcxai rơytdbi ởcoug trêysson ngưuozmhdwti côzwdp, sau đjuqlóhhie nhíjuqlch lạzgpxi gầecsnn trêysson lưuozmng ghếqhae, hỏpnqoi côzwdp mộzwdpt câecsnu, lànczf bởcougi vìcougzwdp Chi Niệrcxam sao?

Trong lòuljnng anh hiểvnkbu hơytdbn ai hếqhaet, cóhhie thểvnkb khiếqhaen cho Tốvnkbng Thanh Xuâecsnn đjuqljbbo xuấszqit giảmgfni trừexzbzwdpn ưuozmgobdc vớgobdi anh, chỉyssohhiezwdp Chi Niệrcxam, nhưuozmng anh vẫvnkbn tìcougm ngưuozmnejyc mởcoug miệrcxang hỏpnqoi.

Nhưuozmng đjuqláofjwp áofjwn còuljnn cànczfng ngưuozmnejyc hơytdbn dựzwnq đjuqlofjwn củecsna anh, côzwdp thâecsnn lànczf em gáofjwi ruộzwdpt củecsna Tôzwdp Chi Niệrcxam, lạzgpxi cóhhie thểvnkb khôzwdpng cóhhie chúulyct xíjuqlu chầecsnn chờhdwt, thoảmgfni máofjwi hànczfo phóhhieng gậexzbt đjuqlecsnu vớgobdi anh, rõdoiznczfng lưuozmu loáofjwt nóhhiei mộzwdpt chữdebe “đjuqlúulycng“.

Tháofjwi đjuqlzwdp thẳqqheng thắwjjfn nhưuozm vậexzby củecsna anh, đjuqlau đjuqlgobdn mắwjjft anh, nhưuozmng anh vẫvnkbn chưuozma chếqhaet tâecsnm, lànczfm ra vẻaorb nhẹcktl nhànczfng nóhhiei vớgobdi côzwdp: “Tốvnkbng Tốvnkbng, em biếqhaet, anh ta lànczf anh trai củecsna em... Cáofjwc ngưuozmhdwti khôzwdpng thểvnkbyssou nhau...”

zwdp đjuqláofjwp lạzgpxi anh thếqhaenczfo, cho tớgobdi bâecsny giờhdwt, từexzbng câecsnu từexzbng chữdebezwdphhiei, anh đjuqljbbou nhớgobddoiznczfng rànczfnh mạzgpxch.

zwdphhiei, “Anh Dĩvnkb Nam, em biếqhaet, anh ấszqiy lànczf anh trai củecsna em, em lànczf em gáofjwi củecsna anh ấszqiy, tụcougi em khôzwdpng thểvnkbyssou nhau, nhưuozmng khôzwdpng thểvnkbyssou nhau, khôzwdpng phảmgfni đjuqlzgpxi biểvnkbu, chúulycng ta khôzwdpng thểvnkbcougehqvng mộzwdpt chỗssvb, khôzwdpng phảmgfni sao?”

zwdpuljnn nóhhiei, “Anh Dĩvnkb Nam, em hiểvnkbu rõdoiz anh đjuqlang lo lắwjjfng cho em, nhưuozmng mànczf, em rấszqit rõdoiznczfng em đjuqlang lànczfm cáofjwi gìcoug, em chưuozma bao giờhdwtdoiznczfng nhưuozmulycc nànczfy, nếqhaeu nhưuozm em thậexzbt kếqhaet hôzwdpn vớgobdi anh, đjuqlóhhie mớgobdi lànczf quyếqhaet đjuqlpnqonh sai lầecsnm nhấszqit trong cuộzwdpc đjuqlhdwti củecsna em.”

“Đayfiêyssom nay, trưuozmgobdc khi em tớgobdi tìcougm anh, em đjuqlãrcxa nghĩvnkb rấszqit rõdoiznczfng, cuộzwdpc đjuqlhdwti nànczfy, dùehqv em khôzwdpng thểvnkb gảmgfn cho Tôzwdp Chi Niệrcxam, vậexzby em cũofjwng sẽecsn khôzwdpng gảmgfn cho bấszqit kỳnrbh ngưuozmhdwti nànczfo kháofjwc.”

“Anh ấszqiy khôzwdpng cưuozmgobdi, em khôzwdpng gảmgfn, tụcougi em cứzwnq nhưuozm vậexzby ởcougehqvng mộzwdpt chỗssvb cảmgfn đjuqlhdwti, lànczfm anh em cảmgfn đjuqlhdwti...”

Anh ấszqiy khôzwdpng cưuozmgobdi, em khôzwdpng gảmgfn... Bảmgfny chữdebe đjuqlơytdbn giảmgfnn, lạzgpxi khiếqhaen cho thâecsnn thểvnkbzwdp Chi Niệrcxam hung hăvnkbng run rẩzwdpy, châecsnn vốvnkbn nâecsnng lêysson muốvnkbn giẫvnkbm bụcougng củecsna Tầecsnn Dĩvnkb Nam, liềjbbon chậexzbm rãrcxai rơytdbi xuốvnkbng trêysson mặepfwt đjuqlszqit.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.