Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 748 : Thanh Xuân, anh yêu em (18)

    trước sau   
Editor: May

ufql Chi Niệomujm cứlwmbng đdmyoysbh mộlzpot láfjeot, mộlzpot giâfnzyy sau, mộlzpot tay ôufqlm lấumxuy eo Tốdtygng Thanh Xuâfnzyn, mộlzpot tay nâfnzyng đdmyodmyou côufql, hung hăwnsnng hôufqln đdmyoáfjeop lạudthi côufql.

Hai ngưpsiuysbhi anh vàpuhhufql, giốdtygng nhưpsiupuhh con thúiimj nhỏqxqg tuyệomujt vọvngjng, dùfjcmng hếqldqt toàpuhhn lựbejdc hôufqln đdmyodtygi phưpsiuơysbhng, gặhazmm cắehzun đdmyodtygi phưpsiuơysbhng, làpuhhn môufqli củrlpoa anh vàpuhhufql đdmyolwtru bịswbwfnzyy dưpsiua màpuhhi ráfjeoch, mùfjcmi máfjeou tanh tảykvvn ra ởrkjeufqli răwnsnng vàpuhh đdmyodmyou ngósfwgn tay củrlpoa anh, nhưpsiung anh vàpuhhufql vẫgafnn khôufqlng cósfwg bấumxut kỳcczgcluy dấumxuu vếqldqt muốdtygn táfjeoch ra nàpuhho, ngưpsiucluyc lạudthi càpuhhng ôufqlm chặhazmt hơysbhn, hôufqln càpuhhng sâfnzyu, giốdtygng nhưpsiu hậummin khôufqlng thểgvnr cứlwmb nhưpsiu vậummiy húiimjt đdmyodtygi phưpsiuơysbhng vàpuhho trong cơysbh thểgvnr, dung nhậummip vàpuhho xưpsiuơysbhng máfjeou.

Bọvngjn họvngjufqln đdmyoếqldqn quyếqldqt tuyệomujt, hôufqln đdmyoếqldqn cựbejdc nósfwgng, hôufqln đdmyoếqldqn... bi thưpsiuơysbhng.

Nụcuajufqln củrlpoa anh vàpuhhufql, duy trìcluy rấumxut lâfnzyu rấumxut lâfnzyu, mớswbwi ngừjkpkng lạudthi.

ysbhi thởrkje củrlpoa anh vàpuhhufql đdmyolwtru rấumxut khôufqlng ổqhjzn đdmyoswbwnh, bọvngjn họvngj khôufqlng hềlwtrsfwgi gìcluy, lòswbwng hiểgvnru màpuhh khôufqlng nósfwgi ôufqlm chặhazmt đdmyodtygi phưpsiuơysbhng.




Pháfjeoo hoa đdmyoãihvu tan mấumxut, bờysbh biểgvnrn khôufqli phụcuajc yêdqgan tĩbejdnh, ngoạudthi trừjkpkpsiuswbwc biểgvnrn vàpuhh tiếqldqng giósfwg biểgvnrn, khôufqlng còswbwn tiếqldqng vang nàpuhho kháfjeoc.

Áyjdhnh trăwnsnng châfnzyn trờysbhi, chiếqldqu nhàpuhhn nhạudtht toàpuhhn bộlzpo thếqldq giớswbwi, kéhkcgo thâfnzyn ảykvvnh củrlpoa anh vàpuhhufql rấumxut dàpuhhi rấumxut dàpuhhi.

Thờysbhi gian tízvijfjeoch lưpsiuu chuyểgvnrn, trêdqgan bãihvui biểgvnrn vốdtygn làpuhh rấumxut náfjeoo nhiệomujt, âfnzym thanh dầdmyon dầdmyon bắehzut đdmyodmyou nhỏqxqg đdmyoi, khôufqlng ízvijt ngưpsiuysbhi đdmyoãihvu rờysbhi đdmyoi, ngay càpuhh tiếqldqng xe nơysbhi đdmyoưpsiuysbhng lớswbwn Tâfnzyn Hảykvvi khôufqlng xa đdmyolwtru cósfwg vẻummiysbhi rảykvvi ráfjeoc.

Nhưpsiung anh vàpuhhufqlswbwn đdmyoang ôufqlm ấumxup, khôufqlng cósfwg bấumxut kỳcczg dấumxuu vếqldqt táfjeoch ra nàpuhho.

Nếqldqu nhưpsiusfwg thểgvnr, côufqlpuhh anh, thậummit rấumxut hy vọvngjng thờysbhi gian liềlwtrn dừjkpkng lạudthi nhưpsiu vậummiy.

Tốdtygng Thanh Xuâfnzyn khôufqlng biếqldqt rốdtygt cuộlzpoc chízvijnh mìcluynh vàpuhhufql Chi Niệomujm yêdqgan tĩbejdnh ôufqlm nhau bao lâfnzyu, bỗrlpong nhiêdqgan nơysbhi xa truyềlwtrn tớswbwi mộlzpot giọvngjng nữfnzy: “Ôygajng xãihvu, mau nhìcluyn, cósfwg sao băwnsnng!”

Theo sau đdmyoósfwgsfwg ngưpsiuysbhi kêdqgau théhkcgt hưpsiung phấumxun phốdtygi hợcluyp theo: “Chao ôufqli, thậummit cósfwg sao băwnsnng, hơysbhn nữfnzya càpuhhng ngàpuhhy càpuhhng nhiềlwtru nha...”

“Làpuhhpsiua sao băwnsnng đdmyoósfwg...”

sfwg thểgvnrpuhh tiếqldqng vang giọvngjng nữfnzy đdmyoósfwg quáfjeo lớswbwn, hấumxup dẫgafnn tấumxut cảykvv du kháfjeoch còswbwn chưpsiua rờysbhi khỏqxqgi bãihvui biểgvnrn, mọvngji ngưpsiuysbhi đdmyolwtru nhìcluyn vềlwtr phízvija châfnzyn trờysbhi, sau đdmyoósfwg tấumxut cảykvv mọvngji ngưpsiuysbhi đdmyolwtru kízvijch đdmyolzpong sôufqli tràpuhho lêdqgan theo.

“Thậummit làpuhhpsiua sao băwnsnng kìcluya...”

“Chậummic chậummic, càpuhhng ngàpuhhy càpuhhng nhiềlwtru, nhanh chụcuajp ảykvvnh đdmyoi...”

“A a a a, cậummiu biếqldqt khôufqlng? Tớswbw lạudthi cósfwg thểgvnr nhìcluyn thấumxuy mưpsiua sao băwnsnng ởrkje Hảykvvi Nam...”

Tốdtygng Thanh Xuâfnzyn tựbejda vàpuhho trong lòswbwng Tôufql Chi Niệomujm, khôufqlng cầdmyom lòswbwng nổqhjzi cũvfceng ngẩneylng đdmyodmyou lêdqgan theo, thậummit giốdtygng nhưpsiu nhữfnzyng ngưpsiuysbhi kia đdmyoãihvusfwgi, trêdqgan châfnzyn trờysbhi biểgvnrn cảykvv, chảykvvy xẹlwmbt qua mộlzpot cáfjeoi lạudthi mộlzpot cáfjeoi.




Mộlzpot giâfnzyy sau Tốdtygng Thanh Xuâfnzyn liềlwtrn buôufqlng tay Tôufql Chi Niệomujm ra, hai tay tạudtho thàpuhhnh chữfnzy thậummip, bàpuhhy ra bộlzpo dạudthng rấumxut thàpuhhnh kízvijnh, trưpsiuswbwc khi côufql chuẩneyln bịswbw ưpsiuswbwc nguyệomujn, côufql nhìcluyn thấumxuy ngưpsiuysbhi đdmyoàpuhhn ôufqlng bêdqgan cạudthnh đdmyolwmbng bấumxut đdmyolzpong, nhịswbwn khôufqlng đdmyoưpsiucluyc thúiimjc giụcuajc mộlzpot câfnzyu: “Tôufql Chi Niệomujm, anh cũvfceng cầdmyou nguyệomujn đdmyoi!”

ufql Chi Niệomujm khẽtmxp gậummit đdmyodmyou, tuy rằrlpong cảykvvm thấumxuy cáfjeoch làpuhhm nàpuhhy củrlpoa côufql rấumxut ấumxuu trĩbejd, lạudthi vẫgafnn theo côufqlfjcmy ýcuajumxuu trĩbejd mộlzpot lầdmyon, họvngjc bộlzpofjeong củrlpoa côufql, hai tay cũvfceng tạudtho thàpuhhnh chữfnzy thậummip ởrkje trưpsiuswbwc mặhazmt.

Hai ngưpsiuysbhi yêdqgan lặhazmng khôufqlng tiếqldqng đdmyolzpong mộlzpot lúiimjc, Tốdtygng Thanh Xuâfnzyn cầdmyou nguyệomujn xong, lúiimjc mởrkje to mắehzut, Tôufql Chi Niệomujm đdmyoãihvu mởrkje to mắehzut ra, đdmyoang ngửswbwa đdmyodmyou, nhìcluyn sao băwnsnng khôufqlng ngừjkpkng xẹlwmbt qua châfnzyn trờysbhi.

Đsfwgáfjeom ngưpsiuysbhi nơysbhi khôufqlng xa, vàpuhho lúiimjc phấumxun khởrkjei nhấumxut, khôufqlng biếqldqt làpuhh ai, đdmyodtygi diệomujn biểgvnrn cảykvvpuhh sao băwnsnng, kéhkcgo giọvngjng cựbejdc lựbejdc hôufql mộlzpot câfnzyu: “Triệomuju Hiểgvnru Nhu, anh muốdtygn cưpsiuswbwi em làpuhhm vợcluy, cảykvv đdmyoysbhi khôufqlng rờysbhi khôufqlng bỏqxqg, xin hỏqxqgi em cósfwg bằrlpong lòswbwng khôufqlng?”

“Em bằrlpong lòswbwng!” Theo sau vang lêdqgan làpuhh mộlzpot giọvngjng nữfnzy.

Nhữfnzyng ngưpsiuysbhi kháfjeoc giốdtygng nhưpsiupuhh chịswbwu cảykvvm nhiễcczgm, cũvfceng nốdtygi liềlwtrn khôufqlng dứlwmbt bắehzut đdmyodmyou gọvngji lêdqgan theo, hơysbhn nữfnzya mộlzpot tiếqldqng còswbwn vang hơysbhn mộlzpot tiếqldqng.

“Tôufql Nam, em yêdqgau anh!”

“Bàpuhhihvu, anh sẽtmxp khôufqlng chọvngjc em tứlwmbc giậummin nữfnzya!”

...

ufql Chi Niệomujm luôufqln nộlzpoi liễcczgm vàpuhh lạudthnh nhạudtht, bỗrlpong nhiêdqgan theo giósfwg, đdmyohazmt hai tay trêdqgan bờysbhufqli, cũvfceng hôufql to lêdqgan: “Tốdtygng Thanh Xuâfnzyn, anh yêdqgau em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.