Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 748 : Thanh Xuân, anh yêu em (18)

    trước sau   
Editor: May

ttqm Chi Niệmetkm cứmpzvng đntkriysa mộmetkt láwqwot, mộmetkt giâhgszy sau, mộmetkt tay ôttqmm lấknvpy eo Tốhgszng Thanh Xuâhgszn, mộmetkt tay nâhgszng đntkrskjeu côttqm, hung hăkuunng hôttqmn đntkráwqwop lạndcbi côttqm.

Hai ngưocpziysai anh vàovmtttqm, giốhgszng nhưocpzovmt con thújuhb nhỏnygz tuyệmetkt vọwqwong, dùyftyng hếvxnht toàovmtn lựvnyic hôttqmn đntkrhgszi phưocpzơgxurng, gặqqdjm cắjkqrn đntkrhgszi phưocpzơgxurng, làovmtn môttqmi củrrlra anh vàovmtttqm đntkrqepku bịyftyhgszy dưocpza màovmti ráwqwoch, mùyftyi máwqwou tanh tảmppin ra ởjuhbttqmi răkuunng vàovmt đntkrskjeu ngówlbfn tay củrrlra anh, nhưocpzng anh vàovmtttqm vẫjzndn khôttqmng cówlbf bấknvpt kỳsybxppqc dấknvpu vếvxnht muốhgszn táwqwoch ra nàovmto, ngưocpzzgowc lạndcbi càovmtng ôttqmm chặqqdjt hơgxurn, hôttqmn càovmtng sâhgszu, giốhgszng nhưocpz hậtuucn khôttqmng thểiysa cứmpzv nhưocpz vậtuucy hújuhbt đntkrhgszi phưocpzơgxurng vàovmto trong cơgxur thểiysa, dung nhậtuucp vàovmto xưocpzơgxurng máwqwou.

Bọwqwon họwqwottqmn đntkrếvxnhn quyếvxnht tuyệmetkt, hôttqmn đntkrếvxnhn cựvnyic nówlbfng, hôttqmn đntkrếvxnhn... bi thưocpzơgxurng.

Nụmppittqmn củrrlra anh vàovmtttqm, duy trìppqc rấknvpt lâhgszu rấknvpt lâhgszu, mớmppii ngừiizmng lạndcbi.

gxuri thởjuhb củrrlra anh vàovmtttqm đntkrqepku rấknvpt khôttqmng ổmmhpn đntkryftynh, bọwqwon họwqwo khôttqmng hềqepkwlbfi gìppqc, lòuwkzng hiểiysau màovmt khôttqmng nówlbfi ôttqmm chặqqdjt đntkrhgszi phưocpzơgxurng.




Pháwqwoo hoa đntkrãsoxj tan mấknvpt, bờiysa biểiysan khôttqmi phụmppic yêqafrn tĩihssnh, ngoạndcbi trừiizmocpzmppic biểiysan vàovmt tiếvxnhng giówlbf biểiysan, khôttqmng còuwkzn tiếvxnhng vang nàovmto kháwqwoc.

Ábnfwnh trăkuunng châhgszn trờiysai, chiếvxnhu nhàovmtn nhạndcbt toàovmtn bộmetk thếvxnh giớmppii, kébkmgo thâhgszn ảmppinh củrrlra anh vàovmtttqm rấknvpt dàovmti rấknvpt dàovmti.

Thờiysai gian tíyftywqwoch lưocpzu chuyểiysan, trêqafrn bãsoxji biểiysan vốhgszn làovmt rấknvpt náwqwoo nhiệmetkt, âhgszm thanh dầskjen dầskjen bắjkqrt đntkrskjeu nhỏnygz đntkri, khôttqmng íyftyt ngưocpziysai đntkrãsoxj rờiysai đntkri, ngay càovmt tiếvxnhng xe nơgxuri đntkrưocpziysang lớmppin Tâhgszn Hảmppii khôttqmng xa đntkrqepku cówlbf vẻqqdjgxuri rảmppii ráwqwoc.

Nhưocpzng anh vàovmtttqmuwkzn đntkrang ôttqmm ấknvpp, khôttqmng cówlbf bấknvpt kỳsybx dấknvpu vếvxnht táwqwoch ra nàovmto.

Nếvxnhu nhưocpzwlbf thểiysa, côttqmovmt anh, thậtuuct rấknvpt hy vọwqwong thờiysai gian liềqepkn dừiizmng lạndcbi nhưocpz vậtuucy.

Tốhgszng Thanh Xuâhgszn khôttqmng biếvxnht rốhgszt cuộmetkc chíyftynh mìppqcnh vàovmtttqm Chi Niệmetkm yêqafrn tĩihssnh ôttqmm nhau bao lâhgszu, bỗbkmgng nhiêqafrn nơgxuri xa truyềqepkn tớmppii mộmetkt giọwqwong nữawrt: “Ôspeeng xãsoxj, mau nhìppqcn, cówlbf sao băkuunng!”

Theo sau đntkrówlbfwlbf ngưocpziysai kêqafru thébkmgt hưocpzng phấknvpn phốhgszi hợzgowp theo: “Chao ôttqmi, thậtuuct cówlbf sao băkuunng, hơgxurn nữawrta càovmtng ngàovmty càovmtng nhiềqepku nha...”

“Làovmtocpza sao băkuunng đntkrówlbf...”

wlbf thểiysaovmt tiếvxnhng vang giọwqwong nữawrt đntkrówlbf quáwqwo lớmppin, hấknvpp dẫjzndn tấknvpt cảmppi du kháwqwoch còuwkzn chưocpza rờiysai khỏnygzi bãsoxji biểiysan, mọwqwoi ngưocpziysai đntkrqepku nhìppqcn vềqepk phíyftya châhgszn trờiysai, sau đntkrówlbf tấknvpt cảmppi mọwqwoi ngưocpziysai đntkrqepku kíyftych đntkrmetkng sôttqmi tràovmto lêqafrn theo.

“Thậtuuct làovmtocpza sao băkuunng kìppqca...”

“Chậtuucc chậtuucc, càovmtng ngàovmty càovmtng nhiềqepku, nhanh chụmppip ảmppinh đntkri...”

“A a a a, cậtuucu biếvxnht khôttqmng? Tớmppi lạndcbi cówlbf thểiysa nhìppqcn thấknvpy mưocpza sao băkuunng ởjuhb Hảmppii Nam...”

Tốhgszng Thanh Xuâhgszn tựvnyia vàovmto trong lòuwkzng Tôttqm Chi Niệmetkm, khôttqmng cầskjem lòuwkzng nổmmhpi cũqcaeng ngẩqcaeng đntkrskjeu lêqafrn theo, thậtuuct giốhgszng nhưocpz nhữawrtng ngưocpziysai kia đntkrãsoxjwlbfi, trêqafrn châhgszn trờiysai biểiysan cảmppi, chảmppiy xẹcvcwt qua mộmetkt cáwqwoi lạndcbi mộmetkt cáwqwoi.




Mộmetkt giâhgszy sau Tốhgszng Thanh Xuâhgszn liềqepkn buôttqmng tay Tôttqm Chi Niệmetkm ra, hai tay tạndcbo thàovmtnh chữawrt thậtuucp, bàovmty ra bộmetk dạndcbng rấknvpt thàovmtnh kíyftynh, trưocpzmppic khi côttqm chuẩqcaen bịyfty ưocpzmppic nguyệmetkn, côttqm nhìppqcn thấknvpy ngưocpziysai đntkràovmtn ôttqmng bêqafrn cạndcbnh đntkrmpzvng bấknvpt đntkrmetkng, nhịyftyn khôttqmng đntkrưocpzzgowc thújuhbc giụmppic mộmetkt câhgszu: “Tôttqm Chi Niệmetkm, anh cũqcaeng cầskjeu nguyệmetkn đntkri!”

ttqm Chi Niệmetkm khẽwhsz gậtuuct đntkrskjeu, tuy rằwlbfng cảmppim thấknvpy cáwqwoch làovmtm nàovmty củrrlra côttqm rấknvpt ấknvpu trĩihss, lạndcbi vẫjzndn theo côttqmyftyy ýzgowknvpu trĩihss mộmetkt lầskjen, họwqwoc bộmetkwqwong củrrlra côttqm, hai tay cũqcaeng tạndcbo thàovmtnh chữawrt thậtuucp ởjuhb trưocpzmppic mặqqdjt.

Hai ngưocpziysai yêqafrn lặqqdjng khôttqmng tiếvxnhng đntkrmetkng mộmetkt lújuhbc, Tốhgszng Thanh Xuâhgszn cầskjeu nguyệmetkn xong, lújuhbc mởjuhb to mắjkqrt, Tôttqm Chi Niệmetkm đntkrãsoxj mởjuhb to mắjkqrt ra, đntkrang ngửbijea đntkrskjeu, nhìppqcn sao băkuunng khôttqmng ngừiizmng xẹcvcwt qua châhgszn trờiysai.

Đsvfyáwqwom ngưocpziysai nơgxuri khôttqmng xa, vàovmto lújuhbc phấknvpn khởjuhbi nhấknvpt, khôttqmng biếvxnht làovmt ai, đntkrhgszi diệmetkn biểiysan cảmppiovmt sao băkuunng, kébkmgo giọwqwong cựvnyic lựvnyic hôttqm mộmetkt câhgszu: “Triệmetku Hiểiysau Nhu, anh muốhgszn cưocpzmppii em làovmtm vợzgow, cảmppi đntkriysai khôttqmng rờiysai khôttqmng bỏnygz, xin hỏnygzi em cówlbf bằwlbfng lòuwkzng khôttqmng?”

“Em bằwlbfng lòuwkzng!” Theo sau vang lêqafrn làovmt mộmetkt giọwqwong nữawrt.

Nhữawrtng ngưocpziysai kháwqwoc giốhgszng nhưocpzovmt chịyftyu cảmppim nhiễyftym, cũqcaeng nốhgszi liềqepkn khôttqmng dứmpzvt bắjkqrt đntkrskjeu gọwqwoi lêqafrn theo, hơgxurn nữawrta mộmetkt tiếvxnhng còuwkzn vang hơgxurn mộmetkt tiếvxnhng.

“Tôttqm Nam, em yêqafru anh!”

“Bàovmtsoxj, anh sẽwhsz khôttqmng chọwqwoc em tứmpzvc giậtuucn nữawrta!”

...

ttqm Chi Niệmetkm luôttqmn nộmetki liễyftym vàovmt lạndcbnh nhạndcbt, bỗbkmgng nhiêqafrn theo giówlbf, đntkrqqdjt hai tay trêqafrn bờiysattqmi, cũqcaeng hôttqm to lêqafrn: “Tốhgszng Thanh Xuâhgszn, anh yêqafru em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.