Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 709 : Nghe lén được đối thoại (9)

    trước sau   
Editor: May

Tốggkmng Thanh Xuâavnmn rấripst mệldsrt mỏipmsi, nhưbtning ngủmfzi rấripst khôbiefng ổgjnpn đfnjnwbgmnh, cánizhch mỗfnjni mộwwhtt lánizht liềlvein sẽcawj tỉbalqnh lạbiefi mộwwhtt lầivgvn, mãgkbpi cho đfnjnếqpxqn mưbtniirdoi mộwwhtt giờirdo trưbtnia mớivgvi hoàbiefn toàbiefn ngủmfzi say, ba giờirdo chiềlveiu, Tốggkmng Thanh Xuâavnmn liềlvein tỉbalqnh lạbiefi.

bief Chi Niệldsrm tỉbalqnh lạbiefi còhmftn sớivgvm hơafoon trong dựwbgm đfnjnnizhn củmfzia bánizhc sĩmceh trưbtnirzpmng, lúysasc năavnmm giờirdo chạbiefng vạbiefng, anh liềlvein mởrzpm to mắzxdlt ra.

Chẳpchung qua Tôbief Chi Niệldsrm đfnjnang trong lúysasc truyềlvein dịwbgmch, cộwwhtng thêeeglm tánizhc dụripsng củmfzia thuốggkmc giảawnbm đfnjnau, sau khi tỉbalqnh lạbiefi, anh đfnjnlveiu khôbiefng nólilpi mộwwhtt câavnmu.

nizhc sĩmcehbief y tánizh đfnjnlveiu chạbiefy tớivgvi, vâavnmy ởrzpm cạbiefnh giưbtniirdong bệldsrnh giúysasp anh làbiefm kiểdhcum tra, còhmftn sólilpt lạbiefi mộwwhtt chỗfnjn, cũbkrfng bịwbgm mẹbulrbiefnizh chiếqpxqm, Tốggkmng Thanh Xuâavnmn chỉbalqlilp thểdhcu đfnjnbvfing xa xa.

bief Chi Niệldsrm đfnjnggkmi mặjmkyt vớivgvi mẹbulrbief vừideha kínidfch đfnjnwwhtng vừideha rơafooi lệldsr, khôbiefng cólilp chúysast xínidfu phảawnbn ứbvfing, anh giốggkmng nhưbtnibief bởrzpmi vìjmkybiefn mêeegl quánizhavnmu, hơafooi mơafoo hồzuur, nhìjmkyn chằzochm chằzochm trầivgvn nhàbief tuyếqpxqt trắzxdlng mộwwhtt lánizht, mớivgvi giốggkmng nhưbtni ýccox thứbvfic đfnjnưbtnildsrc cánizhi gìjmky, chậafoom rãgkbpi chuyểdhcun đfnjnwwhtng con ngưbtniơafooi, cólilp vẻxhisafooi suy yếqpxqu tốggkmn sứbvfic mởrzpm miệldsrng hỏipmsi: “Thanh Xuâavnmn đfnjnâavnmu?”




Tiếqpxqng nólilpi củmfzia Tôbief Chi Niệldsrm rấripst yếqpxqu ớivgvt, nhưbtning Tốggkmng Thanh Xuâavnmn đfnjnbvfing ởrzpm ngoàbiefi hơafoon mộwwhtt mékcght, vẫzochn nghe thấripsy rõpbsfbiefng.

Tim côbief, bỗfnjnng dưbtning giốggkmng nhưbtnibief bịwbgm vậafoot nàbiefo đfnjnólilp bao trùkbulm lấripsy, ấripsm ánizhp, nólilpng nólilpng, còhmftn mang theo thỏipmsa mãgkbpn vàbief chua xólilpt nólilpi khôbiefng nêeegln lờirdoi.

Từideh khi hôbiefn mêeegl anh, đfnjnếqpxqn bâavnmy giờirdo, đfnjnãgkbp tròhmftn quánizh hai ngàbiefy hai đfnjnêeeglm, nhưbtning mởrzpm to mắzxdlt, nólilpi câavnmu nólilpi đfnjnivgvu tiêeegln, lạbiefi làbief “Thanh Xuâavnmn đfnjnâavnmu?”

Mẹbulrbief giốggkmng nhưbtnibief quánizh vui sưbtniivgvng, hoàbiefn toàbiefn khôbiefng cólilp chúysas ýccox đfnjnếqpxqn lờirdoi nólilpi củmfzia Tôbief Chi Niệldsrm, chínidfnh ởrzpm chỗfnjnbiefy khôbiefng ngừidehng lảawnbi nhảawnbi hỏipmsi: “A Niệldsrm, con cảawnbm giánizhc nhưbtni thếqpxqbiefo? Con cólilp biếqpxqt hay khôbiefng, con dọmfzia sợldsr mẹbulr rồzuuri, con cólilp thểdhcu tỉbalqnh lạbiefi...”

bief Chi Niệldsrm bởrzpmi vìjmky khôbiefng nghe thâavnḿy đfnjnánizhp ánizhn mìjmkynh muốggkmn, nhăavnmn màbiefy lạbiefi, làbiefn môbiefi tiếqpxqp tụripsc đfnjnwwhtng, anh còhmftn chưbtnia mởrzpm miệldsrng, liềlvein nghe thấripsy cólilp mộwwhtt tiếqpxqng vang rấripst nhỏipms rấripst nhẹbulr truyềlvein tớivgvi: “Tôbief Chi Niệldsrm.”

Tiếqpxqng nólilpi kia nhỏipms giốggkmng nhưbtnibief thìjmky thầivgvm, nhưbtning thínidfnh lựwbgmc củmfzia Tôbief Chi Niệldsrm vưbtnildsrt qua ngưbtniirdoi thưbtniirdong, vẫzochn làbief thuậafoon theo âavnmm thanh quay đfnjnivgvu lạbiefi, anh cánizhch cánizhnh tay củmfzia mẹbulr, đfnjnggkmi diệldsrn vớivgvi mắzxdlt củmfzia Tốggkmng Thanh Xuâavnmn.

Mẹbulrbief đfnjnang ởrzpm chỗfnjnbiefy quan tâavnmm Tôbief Chi Niệldsrm, Tốggkmng Thanh Xuâavnmn yêeegln tĩmcehnh nhìjmkyn lạbiefi anh, khôbiefng nólilpi gìjmky, khólilpe môbiefi lạbiefi tăavnmng lêeegln.

Anh thấripsy côbief mỉbalqm cưbtniirdoi, sữbkrfng sờirdo mộwwhtt lánizht, sau đfnjnólilp liềlvein chớivgvp chớivgvp mắzxdlt, vẻxhis mặjmkyt rõpbsfbiefng trởrzpmeegln hơafooi mềlveim mạbiefi.

Khólilpe môbiefi Tốggkmng Thanh Xuâavnmn tăavnmng lêeegln càbiefng lợldsri hạbiefi, côbief khôbiefng cólilpbtniirdoi ra tiếqpxqng, nhưbtning lạbiefi giốggkmng nhưbtnibiefbtniirdoi ra tiếqpxqng, nhưbtning hốggkmc mắzxdlt củmfzia côbief, lạbiefi chậafoom rãgkbpi phiếqpxqm hồzuurng.

bief Chi Niệldsrm đfnjnwwhtng môbiefi, anh khôbiefng cólilp phánizht ra âavnmm thanh, nhưbtning Tốggkmng Thanh Xuâavnmn lạbiefi nhìjmkyn rõpbsfbiefng hìjmkynh môbiefi củmfzia anh, biếqpxqt anh đfnjnang nólilpi vớivgvi mìjmkynh: “Đrzpmidehng khólilpc.”

btniivgvc mắzxdlt Tốggkmng Thanh Xuâavnmn bỗfnjnng chốggkmc liềlvein rơafooi xuốggkmng dưbtniivgvi, nhưbtning nụripsbtniirdoi trêeegln mặjmkyt côbief, càbiefng xánizhn lạbiefn hơafoon, côbief họmfzic bộwwhtnizhng củmfzia anh, khôbiefng cólilp phánizht ra tiếqpxqng, cũbkrfng đfnjnwwhtng môbiefi, đfnjnánizhp: “Em chỉbalqbief quánizh vui sưbtniivgvng, vui sưbtniivgvng vìjmky anh cólilp thểdhcu tỉbalqnh lạbiefi.” Làbiefn môbiefi côbief đfnjnwwhtng rấripst thong thảawnb, gầivgvn nhưbtnibieflilpi từidehng chữbkrf từidehng chữbkrf, anh xem ràbiefnh mạbiefch rõpbsfbiefng, sau khi côbieflilpi dứbvfit lờirdoi, anh vừideha đfnjnwbgmnh đfnjnánizhp lạbiefi côbief, mẹbulrbief ýccox thứbvfic đfnjnưbtnildsrc con trai nhìjmkyn chằzochm chằzochm mộwwhtt phưbtniơafoong hưbtniivgvng chậafoom chạbiefp khôbiefng di chuyểdhcun, quay đfnjnivgvu lạbiefi, nhìjmkyn vềlvei phínidfa Tốggkmng Thanh Xuâavnmn.

lilpa ra sau khi con trai mìjmkynh tỉbalqnh lạbiefi, vẫzochn luôbiefn nhìjmkyn Tốggkmng Thanh Xuâavnmn... Ýrips nghĩmcehafooi đfnjnánizhy lòhmftng củmfzia mẹbulrbief, theo bàbiefn tay nắzxdlm Tôbief Chi Niệldsrm củmfzia bàbief, truyềlvein vàbiefo đfnjnánizhy lòhmftng củmfzia anh. Tôbief Chi Niệldsrm cúysasi khékcghp mínidf mắzxdlt, kékcgho tầivgvm mắzxdlt từideh trêeegln ngưbtniirdoi Tốggkmng Thanh Xuâavnmn vềlvei trêeegln ngưbtniirdoi mẹbulrbief, nhẹbulr giọmfzing gọmfzii câavnmu: “Mẹbulr.”

Tiếqpxqng nólilpi củmfzia Tôbief Chi Niệldsrm, bỗfnjnng chốggkmc liềlvein kékcgho lựwbgmc chúysas ýccox củmfzia mẹbulrbief từideh trêeegln ngưbtniirdoi Tốggkmng Thanh Xuâavnmn vềlvei, bàbief quay đfnjnivgvu, hưbtniivgvng quan tâavnmm thưbtniơafoong yêeeglu vềlvei phínidfa Tôbief Chi Niệldsrm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.