Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 699 : Độ cao 80 mét, anh bồi cô rơi xuống (9)

    trước sau   
Editor: May

Mộhbhkt màoinvn nàoinvy quáewpq giốxziwng nhưgqtk thậqzlyt... Giốxziwng nhưgqtk thậqzlyt hoàoinvn toàoinvn khôvimbng giốxziwng làoinv nằeebzm mơvimb...

Đctlanzrru óktdkc củgbhsa Tốxziwng Thanh Xuâwbksn, còoblfn chưgqtka xoay qua, Tôvimb Chi Niệsadlm vừwbksa ôvimbm côvimboinvo trong ngựupfbc giốxziwng nhưgqtk nhậqzlyn biếvsdrt đtspxưgqtklzhuc cáewpqi gìkiqd, bỗiynong nhiêdbdjn buôvimbng tay nắcxfsm cổozry tay côvimb ra, đtspxhbhkt nhiêdbdjn édrmmp côvimboinvo trong ngựupfbc càoinvng chặdrmmt hơvimbn mộhbhkt chúlzhut, sau đtspxóktdkctlang thâwbksn thểoblf củgbhsa mìkiqdnh làoinvm màoinvng bảvzmlo hộhbhk, vâwbksy chặdrmmt côvimb lạozryi.

Ôzkjim ấgabup che chởonbz cựupfbc hạozryn nhưgqtk vậqzlyy, khiếvsdrn cho thâwbksn thểoblf Tốxziwng Thanh Xuâwbksn run nhẹdfthdbdjn, hếvsdrt thảvzmly pháewpqt sinh quáewpq nhanh, nhanh đtspxếvsdrn côvimboblfn chưgqtka xoay ngưgqtkljhpi lạozryi từwbks trong suy nghĩyspb, nhanh đtspxếvsdrn côvimboblfn chưgqtka ýqbpz thứeebzc đtspxưgqtklzhuc vìkiqd sao anh muốxziwn ôvimbm côvimb nhưgqtk vậqzlyy, hai ngưgqtkljhpi anh vàoinvvimb liềsadln rơvimbi mạozrynh xuốxziwng mặdrmmt đtspxgabut từwbks trêdbdjn đtspxhbhk cao mấgabuy chụgabuc médrmmt...

Lạozryi khôvimbng giốxziwng làoinv mặdrmmt đtspxgabut, lựupfbc cảvzmln rấgabut lớxwjbn, lựupfbc đtspxáewpqnh vàoinvo cũajktng rấgabut lớxwjbn, đtspxèbhgp édrmmp tráewpqi tim Tốxziwng Thanh Xuâwbksn đtspxsadlu ngừwbksng nhảvzmly lêdbdjn theo, cảvzml ngưgqtkljhpi suýqbpzt nữsokra hôvimbn mêdbdj.

Suýqbpzt nữsokra... Cuốxziwi cùctlang chỉhbhkoinv suýqbpzt nữsokra, trưgqtkxwjbc mắcxfst Tốxziwng Thanh Xuâwbksn tốxziwi đtspxen mộhbhkt hồdcpti lâwbksu, máewpqu cuồdcptn cuộhbhkn trong cơvimb thểoblf liềsadln chậqzlym rãkvdsi hòoblfa hoãkvdsn lạozryi, ýqbpz thứeebzc trong đtspxnzrru côvimbajktng bắcxfst đtspxnzrru dầnzrrn dầnzrrn thứeebzc tỉhbhknh theo.




vimb cảvzmlm giáewpqc đtspxưgqtklzhuc toàoinvn thâwbksn mìkiqdnh giốxziwng nhưgqtk tan rãkvds, nơvimbi nàoinvo cũajktng khôvimbng thoảvzmli máewpqi, côvimb nhắcxfsm mắcxfst lạozryi, lồdcptng ngựupfbc nhấgabup nhôvimb đtspxdrmmc biệsadlt lợlzhui hạozryi, cảvzml ngưgqtkljhpi côvimboblfn chưgqtka mởonbz to mắcxfst nhìkiqdn xem chíwrfdnh mìkiqdnh đtspxâwbksy làoinv chếvsdrt hay làoinv sốxziwng, bêdbdjn tai liềsadln truyềsadln tớxwjbi mộhbhkt giọlaexng nóktdki: “Thanh Xuâwbksn?”

Âwbksm sắcxfsc thanh nhãkvds, âwbksm sắcxfsc êdbdjm tai, làoinv giọlaexng nóktdki côvimb khôvimbng thểoblf quen thuộhbhkc hơvimbn... giọlaexng nóktdki củgbhsa Tôvimb Chi Niệsadlm.

Tốxziwng Thanh Xuâwbksn nghe đtspxếvsdrn mặdrmmt đtspxnzrry mờljhp mịljhpt.

“Thanh Xuâwbksn?” Tôvimb Chi Niệsadlm thấgabuy Tốxziwng Thanh Xuâwbksn rúlzhuc vàoinvo trong lòoblfng mìkiqdnh, chậqzlym chạozryp khôvimbng cóktdk phảvzmln ứeebzng, lạozryi gọlaexi têdbdjn côvimb lầnzrrn nữsokra.

vimb đtspxâwbksy làoinv đtspxếvsdrn thiêdbdjn đtspxưgqtkljhpng sao? Tiếvsdrng nóktdki củgbhsa anh, lạozryi cóktdk thểoblf sẽsadlewpqn trêdbdjn đtspxnzrru côvimb, khôvimbng ngừwbksng truyềsadln tớxwjbi.

vimb Chi Niệsadlm cảvzmlm giáewpqc đtspxưgqtklzhuc phảvzmln ứeebzng nơvimbi đtspxáewpqy lòoblfng côvimb, lúlzhuc nàoinvy mớxwjbi lédrmmn thởonbz phàoinvo nhẹdfth nhõgrfkm, anh nhịljhpn nỗiynoi đtspxau xédrmmewpqch tim gan xưgqtkơvimbng cốxziwt vỡsokr vụgabun thàoinvnh từwbksng mảvzmlnh từwbksng mảvzmlnh, cắcxfsn chặdrmmt răbhgpng gắcxfsng gưgqtklzhung tiếvsdrp tụgabuc mởonbz miệsadlng, cũajktng chỉhbhkoinv miễaeixn cưgqtksokrng nóktdki ra bốxziwn chữsokr: “... Em vẫtwfdn ổozryn chứeebz?”

Tốxziwng Thanh Xuâwbksn giốxziwng nhưgqtk nằeebzm mơvimb vậqzlyy, đtspxhbhkng thâwbksn thểoblf mềsadlm nhũajktn, nhẹdfth nhàoinvng “vâwbksng” mộhbhkt tiếvsdrng, sau đtspxóktdk mớxwjbi pháewpqt hiệsadln đtspxếvsdrn xúlzhuc giáewpqc dưgqtkxwjbi thâwbksn cóktdk chúlzhut khôvimbng đtspxúlzhung, côvimb lạozryi tiếvsdrp tụgabuc đtspxhbhkng hai cáewpqi.

vimb giốxziwng nhưgqtk con sâwbksu vậqzlyy, ngọlaex nguậqzlyy ởonbz trêdbdjn ngưgqtkljhpi anh, kédrmmo theo đtspxau đtspxxwjbn trong cơvimb thểoblf anh trởonbzdbdjn càoinvng pháewpqt ra tùctlay ýqbpz, Tôvimb Chi Niệsadlm rõgrfkoinvng cảvzmlm giáewpqc đtspxưgqtklzhuc mồdcptvimbi lạozrynh ưgqtkxwjbt đtspxtwfdm sốxziwng lưgqtkng anh.

Tốxziwng Thanh Xuâwbksn rấgabut nhanh liềsadln ýqbpz thứeebzc đtspxưgqtklzhuc chíwrfdnh mìkiqdnh giốxziwng nhưgqtk đtspxèbhgponbz trêdbdjn thâwbksn mộhbhkt ngưgqtkljhpi, côvimb đtspxhbhkt nhiêdbdjn liềsadln bòoblf dậqzlyy, vàoinvo khoảvzmlnh khắcxfsc nhìkiqdn thấgabuy mặdrmmt mũajkti Tôvimb Chi Niệsadlm, côvimbozryn đtspxljhpnh lạozryi rồdcpti, liềsadln đtspxưgqtka tay ra, giốxziwng nhưgqtklzhuc rơvimbi xuốxziwng từwbks trêdbdjn cao, sờljhp đtspxếvsdrn trêdbdjn mặdrmmt anh.

lzhuc giáewpqc châwbksn thậqzlyt đtspxếvsdrn khôvimbng thểoblf châwbksn thậqzlyt hơvimbn, khiếvsdrn cho Tốxziwng Thanh Xuâwbksn tin tưgqtkonbzng, côvimb khôvimbng phảvzmli đtspxang nằeebzm mơvimb, Tôvimb Chi Niệsadlm thậqzlyt liềsadln ởonbz cạozrynh côvimb, vừwbksa rồdcpti anh thậqzlyt gọlaexi têdbdjn côvimb hai lầnzrrn, còoblfn nóktdki vớxwjbi côvimb mộhbhkt câwbksu...

Nhưgqtkng màoinv Tốxziwng Thanh Xuâwbksn vẫtwfdn cảvzmlm thấgabuy mộhbhkt màoinvn nàoinvy cóktdk chúlzhut khôvimbng thểoblf tin tưgqtkonbzng, côvimb nhìkiqdn chằeebzm chằeebzm anh, hoàoinvn toàoinvn khôvimbng ýqbpz thứeebzc ngâwbksy ngốxziwc mởonbz miệsadlng, hỏozryi mộhbhkt câwbksu: “Tôvimb Chi Niệsadlm, làoinv anh sao?”

vimb Chi Niệsadlm rấgabut muốxziwn đtspxưgqtka tay ra, đtspxi sờljhp mộhbhkt chúlzhut máewpqi tóktdkc dàoinvi bởonbzi vìkiqdvimbi xuốxziwng mặdrmmt đtspxgabut nêdbdjn hơvimbi hỗiynon loạozryn củgbhsa côvimb, nhưgqtkng sao cáewpqnh tay củgbhsa anh lạozryi khôvimbng nhấgabuc lêdbdjn nổozryi, anh chỉhbhkktdk thểoblf nằeebzm cứeebzng đtspxljhp, chậqzlym rãkvdsi gậqzlyt đtspxnzrru vớxwjbi côvimb: “Ừgabu, anh ởonbz đtspxâwbksy.”

gabu, anh ởonbz đtspxâwbksy...

Bốxziwn chữsokr đtspxơvimbn giảvzmln nhưgqtk vậqzlyy củgbhsa anh, chớxwjbp mắcxfst liềsadln khiếvsdrn cho côvimb đtspxozry cảvzmloinvnh mắcxfst.

ktdkewpqi gìkiqd so vớxwjbi trêdbdjn đtspxưgqtkljhpng đtspxi chếvsdrt, mởonbz miệsadlng hỏozryi mộhbhkt câwbksu “Làoinv anh sao?”, cóktdk thểoblf đtspxozryi lấgabuy mộhbhkt câwbksu đtspxáewpqp lạozryi “Anh ởonbz đtspxâwbksy”, càoinvng khiếvsdrn cho ngưgqtkljhpi ta xúlzhuc đtspxhbhkng hơvimbn chứeebz?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.