Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 648 : Chúng ta kết hôn đi (8)

    trước sau   
Editor: May

“Hảbkvm?” Tầptlyn Dĩkymr Nam chuyểhsgqn tầptlym mắmjpwt từcppm hộdpkdp thuốuiypc đtiuiếzmhnn trêtiuin mặhvgft Tốuiypng Thanh Xuâcsbln.

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln hạfohnipcc mắmjpwt, giốuiypng nhưnyexhguh đtiuiang suy nghĩkymrquebi gìwojp.

Tầptlyn Dĩkymr Nam kiêtiuin nhẫrfbfn chờehwu giâcsbly láquebt, thấixjoy côjtva vẫrfbfn luôjtvan khôjtvang cójugv ýjxxktiuin tiếzmhnng, lạfohni hỏhguhi: “Thếzmhnhguho?”

Tay Tốuiypng Thanh Xuâcsbln đtiuihvgft ởotiw trêtiuin đtiuiptlyu gốuiypi, bấixjot giáquebc nắmjpwm thàhguhnh quyềofwmn.

jugv mấixjoy lờehwui, còccswn khôjtvang nójugvi ra, trong mắmjpwt liềofwmn cójugv chua xójugvt ấixjom áquebp.




jtva mấixjop máqueby khójugve môjtvai, dưnyexsrabi đtiuiáqueby lòccswng suy nghĩkymr cẩnyexn thậffhkn chuyệywrkn đtiuiójugv mộdpkdt lầptlyn, xáquebc đtiuiujalnh chíipccnh mìwojpnh thậffhkt tíipccnh toáquebn làhguhm nhưnyex thếzmhn, mớsrabi ngẩnyexng đtiuiptlyu, đtiuiuiypi diệywrkn mắmjpwt Tầptlyn Dĩkymr Nam, hỏhguhi: “Anh Dĩkymr Nam, hiệywrkn tạfohni anh vàhguh Đyircưnyexehwung Noãdcfrn còccswn liêtiuin lạfohnc khôjtvang?”

Tầptlyn Dĩkymr Nam nghiễmszsm nhiêtiuin làhguh khôjtvang nghĩkymr tớsrabi Tốuiypng Thanh Xuâcsbln sẽyzzx đtiuidpkdt nhiêtiuin hỏhguhi mìwojpnh vấixjon đtiuiofwmhguhy, anh cójugv chúgsbat ngoàhguhi ýjxxk muốuiypn bỗundung chốuiypc ngâcsbly ngẩnyexn, sau đtiuiójugv mớsrabi khuôjtvan mặhvgft thảbkvmn nhiêtiuin lắmjpwc đtiuiptlyu, khai báquebo chi tiếzmhnt: “Đyircãdcfrcsblu khôjtvang liêtiuin lạfohnc rồgsbai.”

Dừcppmng mộdpkdt chúgsbat, Tầptlyn Dĩkymr Nam lạfohni bổqorp sung mộdpkdt câcsblu: “Anh vàhguhjtva ta... chia tay.”

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln nghĩkymr, nếzmhnu nhưnyexhguho mộdpkdt năffhkm trưnyexsrabc, côjtva nghe đtiuiưnyexpnfqc câcsblu nàhguhy từcppm trong miệywrkng Tầptlyn Dĩkymr Nam, côjtva khẳfyxung đtiuiujalnh sẽyzzx hếzmhnt sứqorpc cao hứqorpng.

Chỉotiw tiếzmhnc, thờehwui gian mộdpkdt năffhkm, thay đtiuiqorpi quáqueb nhiềofwmu quáqueb nhiềofwmu, côjtva từcppmng chờehwucsblu nójugvi nàhguhy lâcsblu nhưnyex vậffhky, lúgsbac nàhguhy rơgchei vàhguho trong tai côjtva, biếzmhnn thàhguhnh cụmppjc diệywrkn vôjtva cảbkvmm.

Tầptlyn Dĩkymr Nam thấixjoy Tốuiypng Thanh Xuâcsbln lạfohni trầptlym mặhvgfc khôjtvang lêtiuin tiếzmhnng, kékfvro môjtvai nởotiw nụmppjnyexehwui, lạfohni mởotiw miệywrkng nójugvi lầptlyn nữcppma: “Lạfohni nójugvi, anh vàhguhjtva ta thậffhkt khôjtvang thếzmhnhguho thíipccch hợpnfqp... Nhưnyex vậffhky tiếzmhnp tụmppjc dâcsbly dưnyexa, cũrazung khôjtvang cójugv ýjxxk tứqorpwojp, chẳfyxung qua... sao em đtiuidpkdt nhiêtiuin muốuiypn hỏhguhi chuyệywrkn nàhguhy?”

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln nghe đtiuiưnyexpnfqc câcsblu hỏhguhi củdgfha Tầptlyn Dĩkymr Nam, con ngưnyexơgchei đtiuien nháquebnh nhẹjfii nhàhguhng đtiuidpkdng, tiếzmhnp tụmppjc đtiuièipcn ékfvrp nưnyexsrabc mắmjpwt bịujaljtva liềofwmu mạfohnng che giấixjou xuốuiypng dưnyexsrabi vềofwm lạfohni trong bụmppjng, mớsrabi mởotiw miệywrkng, nójugvi lờehwui nójugvi khôjtvang cójugv chúgsbat liêtiuin quan gìwojp vớsrabi câcsblu hỏhguhi củdgfha Tầptlyn Dĩkymr Nam: “Anh Dĩkymr Nam, buổqorpi tôjtvai hôjtvam sau ba em nằnrxem việywrkn, anh đtiuiãdcfr gọofwmi đtiuiiệywrkn thoạfohni cho em, anh còccswn nhớsrab khôjtvang?”

Tầptlyn Dĩkymr Nam trầptlym mặhvgfc vàhguhi giâcsbly, nghĩkymr đtiuiếzmhnn Tốuiypng Thanh Xuâcsbln chỉotiwhguh chuyệywrkn lầptlyn đtiuiójugv, anh khẽyzzx gậffhkt đtiuiptlyu: “Nhớsrab đtiuiưnyexpnfqc.”

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln giốuiypng nhưnyex khôjtvang biếzmhnt nêtiuin mởotiw miệywrkng nhưnyex thếzmhnhguho, cójugv chúgsbat ngạfohni ngùujalng cúgsbai đtiuiptlyu, túgsbam tójugvc, sau mộdpkdt lúgsbac lâcsblu, mớsrabi hỏhguhi: “Vậffhky anh, còccswn nhớsrab đtiuiưnyexpnfqc đtiuiêtiuim đtiuiójugv, anh gọofwmi đtiuiiệywrkn thoạfohni cho em nójugvi gìwojp khôjtvang?”

Đyircêtiuim đtiuiójugv anh nójugvi gìwojp?

Anh nójugvi, Tốuiypng Tốuiypng, hiệywrkn tạfohni thâcsbln thểhsgqquebc Tốuiypng khôjtvang tốuiypt, cójugv thểhsgq sẽyzzx muốuiypn đtiuihsgq cho em mau chójugvng cójugv chỗundu dựwojpa vàhguho, mộdpkdt thờehwui gian trưnyexsrabc, khôjtvang phảbkvmi em nójugvi vớsrabi anh, cầptlyn anh phốuiypi hợpnfqp diễmszsn kịujalch vớsrabi em sao? Bâcsbly giờehwu anh gọofwmi đtiuiiệywrkn thoạfohni cho em, làhguh muốuiypn nójugvi vớsrabi em, nếzmhnu nhưnyex em muốuiypn, anh cójugv thểhsgq chăffhkm sójugvc em cảbkvm đtiuiehwui...

Tầptlyn Dĩkymr Nam lưnyexsrabt nhữcppmng lờehwui nójugvi nàhguhy qua trong đtiuiptlyu mộdpkdt lầptlyn, sau đtiuiójugv giốuiypng nhưnyex pháquebn đtiuiquebn đtiuiưnyexpnfqc mụmppjc đtiuiíipccch Tốuiypng Thanh Xuâcsbln nhắmjpwc tớsrabi chuyệywrkn nàhguhy, do đtiuiójugv hỏhguhi: “Em làhguh muốuiypn anh phốuiypi hợpnfqp diễmszsn kịujalch vớsrabi em sao?”

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln nhẹjfii nhàhguhng lắmjpwc lắmjpwc đtiuiptlyu, qua khoảbkvmng mưnyexehwui giâcsbly, mớsrabi mởotiw miệywrkng: “Khôjtvang phảbkvmi diễmszsn kịujalch.”

Khôjtvang phảbkvmi diễmszsn kịujalch? Tầptlyn Dĩkymr Nam nhìwojpn áquebnh mắmjpwt bìwojpnh tĩkymrnh củdgfha Tốuiypng Thanh Xuâcsbln.

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln cong khójugve môjtvai cưnyexehwui lầptlyn nữcppma, sau đtiuiójugvjtva quay đtiuiptlyu, áquebnh mắmjpwt trong suốuiypt nhìwojpn Tầptlyn Dĩkymr Nam chăffhkm chúgsba, nójugvi: “Anh Dĩkymr Nam, khôjtvang phảbkvmi anh nójugvi, nếzmhnu nhưnyex em muốuiypn, anh cójugv thểhsgq chăffhkm sójugvc em cảbkvm đtiuiehwui sao?”

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln nójugvi đtiuiếzmhnn đtiuiâcsbly, híipcct sâcsblu mộdpkdt hơgchei, giữcppm ngữcppm đtiuiiệywrku bìwojpnh tĩkymrnh tiếzmhnp tụmppjc nójugvi: “Nếzmhnu nhưnyex em nójugvi, hiệywrkn tạfohni em muốuiypn, anh...”

Tốuiypng Thanh Xuâcsbln giốuiypng nhưnyex chưnyexa nghĩkymr ra lýjxxk do thoáquebi tháquebc, lạfohni ngừcppmng lạfohni, chẳfyxung qua rấixjot nhanh, côjtva liềofwmn mởotiw miệywrkng lầptlyn nữcppma, đtiuiqorpi mộdpkdt loạfohni phưnyexơgcheng thứqorpc, hoàhguhn chỉotiwnh biểhsgqu đtiuifohnt ra ýjxxk tứqorp củdgfha mìwojpnh: “Đyircơgchen giảbkvmn màhguhjugvi, chíipccnh làhguh anh Dĩkymr Nam, chúgsbang ta kếzmhnt hôjtvan đtiuii.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.