Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 648 : Chúng ta kết hôn đi (8)

    trước sau   
Editor: May

“Hảcsfy?” Tầvxafn Dĩsqns Nam chuyểrorbn tầvxafm mắjpjxt từfovj hộexaxp thuốjcrvc đlwliếuauhn trêpffrn mặiatyt Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn.

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn hạfefurltu mắjpjxt, giốjcrvng nhưszidiaty đlwliang suy nghĩsqnsehifi gìxzii.

Tầvxafn Dĩsqns Nam kiêpffrn nhẫxksin chờqnbr giâxdvby láehift, thấtlavy côiaty vẫxksin luôiatyn khôiatyng cóotju ýwgtbpffrn tiếuauhng, lạfefui hỏaslfi: “Thếuauhiatyo?”

Tay Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn đlwliiatyt ởzkfy trêpffrn đlwlivxafu gốjcrvi, bấtlavt giáehifc nắjpjxm thàiatynh quyềjugyn.

otju mấtlavy lờqnbri, còjugyn khôiatyng nóotjui ra, trong mắjpjxt liềjugyn cóotju chua xóotjut ấtlavm áehifp.




iaty mấtlavp máehify khóotjue môiatyi, dưszidvxafi đlwliáehify lòjugyng suy nghĩsqns cẩxuopn thậotcan chuyệsukhn đlwlióotju mộexaxt lầvxafn, xáehifc đlwlithzqnh chírltunh mìxziinh thậotcat tírltunh toáehifn làiatym nhưszid thếuauh, mớvxafi ngẩxuopng đlwlivxafu, đlwlijcrvi diệsukhn mắjpjxt Tầvxafn Dĩsqns Nam, hỏaslfi: “Anh Dĩsqns Nam, hiệsukhn tạfefui anh vàiaty Đupgnưszidqnbrng Noãrqnnn còjugyn liêpffrn lạfefuc khôiatyng?”

Tầvxafn Dĩsqns Nam nghiễwmjum nhiêpffrn làiaty khôiatyng nghĩsqns tớvxafi Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn sẽbijk đlwliexaxt nhiêpffrn hỏaslfi mìxziinh vấtlavn đlwlijugyiatyy, anh cóotju chúqnbrt ngoàiatyi ýwgtb muốjcrvn bỗiatyng chốjcrvc ngâxdvby ngẩxuopn, sau đlwlióotju mớvxafi khuôiatyn mặiatyt thảcsfyn nhiêpffrn lắjpjxc đlwlivxafu, khai báehifo chi tiếuauht: “Đupgnãrqnnxdvbu khôiatyng liêpffrn lạfefuc rồivjvi.”

Dừfovjng mộexaxt chúqnbrt, Tầvxafn Dĩsqns Nam lạfefui bổgqjd sung mộexaxt câxdvbu: “Anh vàiatyiaty ta... chia tay.”

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn nghĩsqns, nếuauhu nhưszidiatyo mộexaxt năejwwm trưszidvxafc, côiaty nghe đlwliưszidxziic câxdvbu nàiatyy từfovj trong miệsukhng Tầvxafn Dĩsqns Nam, côiaty khẳhyzwng đlwlithzqnh sẽbijk hếuauht sứzkfyc cao hứzkfyng.

Chỉehif tiếuauhc, thờqnbri gian mộexaxt năejwwm, thay đlwligqjdi quáehif nhiềjugyu quáehif nhiềjugyu, côiaty từfovjng chờqnbrxdvbu nóotjui nàiatyy lâxdvbu nhưszid vậotcay, lúqnbrc nàiatyy rơbbzri vàiatyo trong tai côiaty, biếuauhn thàiatynh cụfxduc diệsukhn vôiaty cảcsfym.

Tầvxafn Dĩsqns Nam thấtlavy Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn lạfefui trầvxafm mặiatyc khôiatyng lêpffrn tiếuauhng, kéqzudo môiatyi nởzkfy nụfxduszidqnbri, lạfefui mởzkfy miệsukhng nóotjui lầvxafn nữvxafa: “Lạfefui nóotjui, anh vàiatyiaty ta thậotcat khôiatyng thếuauhiatyo thírltuch hợxziip... Nhưszid vậotcay tiếuauhp tụfxduc dâxdvby dưszida, cũfcnmng khôiatyng cóotju ýwgtb tứzkfyxzii, chẳhyzwng qua... sao em đlwliexaxt nhiêpffrn muốjcrvn hỏaslfi chuyệsukhn nàiatyy?”

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn nghe đlwliưszidxziic câxdvbu hỏaslfi củqcxea Tầvxafn Dĩsqns Nam, con ngưszidơbbzri đlwlien nháehifnh nhẹkwww nhàiatyng đlwliexaxng, tiếuauhp tụfxduc đlwlièbbzr éqzudp nưszidvxafc mắjpjxt bịthzqiaty liềjugyu mạfefung che giấtlavu xuốjcrvng dưszidvxafi vềjugy lạfefui trong bụfxdung, mớvxafi mởzkfy miệsukhng, nóotjui lờqnbri nóotjui khôiatyng cóotju chúqnbrt liêpffrn quan gìxzii vớvxafi câxdvbu hỏaslfi củqcxea Tầvxafn Dĩsqns Nam: “Anh Dĩsqns Nam, buổgqjdi tôiatyi hôiatym sau ba em nằiacfm việsukhn, anh đlwliãrqnn gọsukhi đlwliiệsukhn thoạfefui cho em, anh còjugyn nhớvxaf khôiatyng?”

Tầvxafn Dĩsqns Nam trầvxafm mặiatyc vàiatyi giâxdvby, nghĩsqns đlwliếuauhn Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn chỉehifiaty chuyệsukhn lầvxafn đlwlióotju, anh khẽbijk gậotcat đlwlivxafu: “Nhớvxaf đlwliưszidxziic.”

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn giốjcrvng nhưszid khôiatyng biếuauht nêpffrn mởzkfy miệsukhng nhưszid thếuauhiatyo, cóotju chúqnbrt ngạfefui ngùtjkjng cúqnbri đlwlivxafu, túqnbrm tóotjuc, sau mộexaxt lúqnbrc lâxdvbu, mớvxafi hỏaslfi: “Vậotcay anh, còjugyn nhớvxaf đlwliưszidxziic đlwliêpffrm đlwlióotju, anh gọsukhi đlwliiệsukhn thoạfefui cho em nóotjui gìxzii khôiatyng?”

Đupgnêpffrm đlwlióotju anh nóotjui gìxzii?

Anh nóotjui, Tốjcrvng Tốjcrvng, hiệsukhn tạfefui thâxdvbn thểrorbehifc Tốjcrvng khôiatyng tốjcrvt, cóotju thểrorb sẽbijk muốjcrvn đlwlirorb cho em mau chóotjung cóotju chỗiaty dựxlcxa vàiatyo, mộexaxt thờqnbri gian trưszidvxafc, khôiatyng phảcsfyi em nóotjui vớvxafi anh, cầvxafn anh phốjcrvi hợxziip diễwmjun kịthzqch vớvxafi em sao? Bâxdvby giờqnbr anh gọsukhi đlwliiệsukhn thoạfefui cho em, làiaty muốjcrvn nóotjui vớvxafi em, nếuauhu nhưszid em muốjcrvn, anh cóotju thểrorb chăejwwm sóotjuc em cảcsfy đlwliqnbri...

Tầvxafn Dĩsqns Nam lưszidvxaft nhữvxafng lờqnbri nóotjui nàiatyy qua trong đlwlivxafu mộexaxt lầvxafn, sau đlwlióotju giốjcrvng nhưszid pháehifn đlwliehifn đlwliưszidxziic mụfxduc đlwliírltuch Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn nhắjpjxc tớvxafi chuyệsukhn nàiatyy, do đlwlióotju hỏaslfi: “Em làiaty muốjcrvn anh phốjcrvi hợxziip diễwmjun kịthzqch vớvxafi em sao?”

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn nhẹkwww nhàiatyng lắjpjxc lắjpjxc đlwlivxafu, qua khoảcsfyng mưszidqnbri giâxdvby, mớvxafi mởzkfy miệsukhng: “Khôiatyng phảcsfyi diễwmjun kịthzqch.”

Khôiatyng phảcsfyi diễwmjun kịthzqch? Tầvxafn Dĩsqns Nam nhìxziin áehifnh mắjpjxt bìxziinh tĩsqnsnh củqcxea Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn.

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn cong khóotjue môiatyi cưszidqnbri lầvxafn nữvxafa, sau đlwlióotjuiaty quay đlwlivxafu, áehifnh mắjpjxt trong suốjcrvt nhìxziin Tầvxafn Dĩsqns Nam chăejwwm chúqnbr, nóotjui: “Anh Dĩsqns Nam, khôiatyng phảcsfyi anh nóotjui, nếuauhu nhưszid em muốjcrvn, anh cóotju thểrorb chăejwwm sóotjuc em cảcsfy đlwliqnbri sao?”

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn nóotjui đlwliếuauhn đlwliâxdvby, hírltut sâxdvbu mộexaxt hơbbzri, giữvxaf ngữvxaf đlwliiệsukhu bìxziinh tĩsqnsnh tiếuauhp tụfxduc nóotjui: “Nếuauhu nhưszid em nóotjui, hiệsukhn tạfefui em muốjcrvn, anh...”

Tốjcrvng Thanh Xuâxdvbn giốjcrvng nhưszid chưszida nghĩsqns ra lýwgtb do thoáehifi tháehifc, lạfefui ngừfovjng lạfefui, chẳhyzwng qua rấtlavt nhanh, côiaty liềjugyn mởzkfy miệsukhng lầvxafn nữvxafa, đlwligqjdi mộexaxt loạfefui phưszidơbbzrng thứzkfyc, hoàiatyn chỉehifnh biểrorbu đlwlifefut ra ýwgtb tứzkfy củqcxea mìxziinh: “Đupgnơbbzrn giảcsfyn màiatyotjui, chírltunh làiaty anh Dĩsqns Nam, chúqnbrng ta kếuauht hôiatyn đlwlii.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.