Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 620 : Vô ý phát hiện vật (10)

    trước sau   
Editor: May

Cho nêfntln, dựemrl cảttltm mớuydji vừwbifa dâepxlng lêfntln trong lòjdtvng cônajmdpxt thậpkjzt, Tônajm Chi Niệjdtvm biếigiyt cônajm đmaxri Nhậpkjzt Bảttltn du lịgxdrch, liềkdown đmaxri Nhậpkjzt Bảttltn theo cônajm!

najm hấjdtvp củaqgwa Tốjdtvng Thanh Xuâepxln trởtcnifntln hơpywii dồgxdrn dậpkjzp, cônajm nhìnczwn chằepxlm chằepxlm hai bộnczw đmaxrgxdr trêfntln giưzkykqezgng mộnczwt láeyyqt, sau đmaxróuycp liềkdown cuốjdtvn quầrrcen áeyyqo lung tung lạsvtri, nhéuuhet vàdpxto trong túuydji, bịgxdrch bịgxdrch bịgxdrch lạsvtri chạsvtry xuốjdtvng lầrrceu.

“Thanh Xuâepxln, em đmaxrếigiyn bệjdtvnh việjdtvn thăcjjom ba sao?” Phưzkykơpywing Nhu đmaxreyyqng ởtcni trưzkykuydjc sônajm pha trong phòjdtvng kháeyyqch, đmaxrang cúuydji ngưzkykqezgi xếigiyp quầrrcen áeyyqo, thấjdtvy cônajm vộnczwi vộnczwi vàdpxtng vàdpxtng chạsvtry xuốjdtvng từwbif trêfntln lầrrceu, mởtcni miệjdtvng hỏdpmfi.

“Buổozbzi tốjdtvi em đmaxri qua, hiệjdtvn tạsvtri cóuycp chúuydjt việjdtvc gấjdtvp muốjdtvn xửcjjowjnq.” Tốjdtvng Thanh Xuâepxln vừwbifa đmaxráeyyqp lờqezgi Phưzkykơpywing Nhu xong, cảttlt ngưzkykqezgi liềkdown đmaxrãaqgw đmaxrếigiyn cửcjjoa nhàdpxt.

“Đwjnqâepxly rốjdtvt cuộnczwc làdpxt nhưzkyk thếigiydpxto, vộnczwi vàdpxtng tớuydji, vộnczwi vàdpxtng đmaxri nhưzkyk thếigiy...” Lờqezgi nóuycpi củaqgwa Phưzkykơpywing Nhu còjdtvn chưzkyka nóuycpi xong, Tốjdtvng Thanh Xuâepxln liềkdown dùxjghng sứeyyqc đmaxróuycpng cửcjjoa lạsvtri, mộnczwt đmaxrưzkykqezgng chạsvtry chậpkjzm ra cửcjjoa nhàdpxt.




Tốjdtvng Thanh Xuâepxln đmaxreyyqng ởtcni cửcjjoa tiểapndu khu, khônajmng ngừwbifng vẫxhsfy tay, chậpkjzn mộnczwt chiếigiyc taxi.

Sau khi ngồgxdri lêfntln, cônajm trựemrlc tiếigiyp báeyyqo têfntln cônajmng ty Tầrrcen Dĩfntl Nam.

May màdpxt hiệjdtvn tạsvtri khônajmng phảttlti giờqezg đmaxri làdpxtm cao đmaxriểapndm, con đmaxrưzkykqezgng tưzkykơpywing đmaxrjdtvi thônajmng suốjdtvt, nửcjjoa tiếigiyng sau, xe ngừwbifng vữzpvang vàdpxtng ởtcnizkykuydji lầrrceu cônajmng ty Tầrrcen Dĩfntl Nam.

Tốjdtvng Thanh Xuâepxln lấjdtvy đmaxriệjdtvn thoạsvtri di đmaxrnczwng ra, vừwbifa gọywrfi đmaxriệjdtvn thoạsvtri cho Tầrrcen Dĩfntl Nam, vừwbifa chạsvtry vàdpxto trong cônajmng ty.

Tầrrcen Dĩfntl Nam cóuycp thểapnd đmaxrang bậpkjzn việjdtvc, khônajmng tiếigiyp đmaxriệjdtvn thoạsvtri củaqgwa cônajm, Tốjdtvng Thanh Xuâepxln rõpywidpxtng trựemrlc tiếigiyp nhấjdtvn thang máeyyqy, lêfntln lầrrceu.

uydjc thang máeyyqy sắtcnip dừwbifng lạsvtri, sốjdtv đmaxriệjdtvn thoạsvtri củaqgwa Tầrrcen Dĩfntl Nam gọywrfi tớuydji.

Tốjdtvng Thanh Xuâepxln vộnczwi vàdpxtng nhấjdtvn tiếigiyp nghe, cũmddkng khônajmng chờqezg trong miêfntḷng Tầrrcen Dĩfntl Nam hônajm xong “Tốjdtvng Tốjdtvng”, cônajm liềkdown vộnczwi vàdpxtng mởtcni miệjdtvng trưzkykuydjc: “Anh Dĩfntl Nam, hiệjdtvn tạsvtri anh ởtcnipywii nàdpxto?”

“Cônajmng ty đmaxróuycp...” Tầrrcen Dĩfntl Nam theo lýwjnq thưzkykqezgng đmaxráeyyqp lạsvtri, sau khi đmaxráeyyqp xong, anh pháeyyqt hiệjdtvn đmaxrưzkykpkjzc ngữzpva khíwitn củaqgwa cônajmuycp chúuydjt gấjdtvp, liềkdown khẩzkykn trưzkykơpywing hỏdpmfi: “Thếigiydpxto? Xảttlty ra chuyệjdtvn gìnczw sao?”

“Em đmaxrãaqgw đmaxrếigiyn cửcjjoa cônajmng ty củaqgwa anh, anh nhanh ra ngoàdpxti, em cóuycp chuyệjdtvn rấjdtvt quan trọywrfng muốjdtvn hỏdpmfi anh!”

Tầrrcen Dĩfntl Nam đmaxrang thảttlto luậpkjzn kếigiy hoạsvtrch cônajmng việjdtvc vớuydji đmaxrgxdrng nghiệjdtvp, lúuydjc nghe đmaxrưzkykpkjzc mấjdtvy chữzpva “chuyệjdtvn rấjdtvt quan trọywrfng” nàdpxty, lậpkjzp tứeyyqc đmaxrapnduydjt chìnczw trong tay xuốjdtvng, lưzkyku lạsvtri mộnczwt câepxlu “Xin lỗktpei, tônajmi ra ngoàdpxti mộnczwt chuyếigiyn” vớuydji mọywrfi ngưzkykqezgi, sau đmaxróuycp ngay thẻxgxi nhâepxln viêfntln cũmddkng khônajmng lấjdtvy xuốjdtvng, liềkdown bưzkykuydjc nhanh đmaxri tớuydji cửcjjoa cônajmng ty.

eyyqch rấjdtvt xa, Tầrrcen Dĩfntl Nam liềkdown nhìnczwn thấjdtvy Tốjdtvng Thanh Xuâepxln đmaxreyyqng ởtcni ngoàdpxti cửcjjoa cônajmng ty.

Anh vộnczwi vàdpxtng chạsvtry mấjdtvy bưzkykuydjc, đmaxri ra ngoàdpxti: “Tốjdtvng Tốjdtvng.”

“Anh Dĩfntl Nam.” Tốjdtvng Thanh Xuâepxln bưzkykuydjc nhanh đmaxri đmaxrếigiyn trưzkykuydjc mặimbvt anh, trong tay cầrrcem hộnczwp quàdpxt từwbifng ngâepxlm qua nưzkykuydjc mởtcni ra ởtcni trưzkykuydjc mắtcnit Tầrrcen Dĩfntl Nam, đmaxri thẳlaking vàdpxto chủaqgw đmaxrkdow hỏdpmfi: “Anh Dĩfntl Nam, anh biếigiyt hộnczwp quàdpxtdpxty khônajmng?”

“Đwjnqưzkykơpywing nhiêfntln biếigiyt.” Tầrrcen Dĩfntl Nam giốjdtvng nhưzkykdpxt nghe đmaxrưzkykpkjzc chuyệjdtvn rấjdtvt buồgxdrn cưzkykqezgi, cưzkykqezgi ônajmn hòjdtva mộnczwt tiếigiyng: “Tốjdtvng Tốjdtvng, em vộnczwi vàdpxtng tớuydji tìnczwm anh, chíwitnnh làdpxt tớuydji hỏdpmfi anh chuyệjdtvn nàdpxty? Hônajmm nay cũmddkng khônajmng phảttlti ngàdpxty Cáeyyq tháeyyqng Tưzkykdpxt...”

“Cho nêfntln, anh Nam, móuycpn quàdpxtdpxty, làdpxt anh tặimbvng cho em, đmaxrúuydjng khônajmng?” Tốjdtvng Thanh Xuâepxln nhìnczwn thẳlaking chăcjjom chúuydjdpxto mắtcnit Tầrrcen Dĩfntl Nam, rấjdtvt nghiêfntlm túuydjc cắtcnit đmaxreyyqt lờqezgi nóuycpi vui đmaxrùxjgha củaqgwa anh.

Tầrrcen Dĩfntl Nam thấjdtvy Tốjdtvng Thanh Xuâepxln nghiêfntlm túuydjc nhưzkyk vậpkjzy, mi tâepxlm nhăcjjon lạsvtri theo: “Tốjdtvng Tốjdtvng, em sao vậpkjzy? Móuycpn quàdpxtdpxty, đmaxrưzkykơpywing nhiêfntln làdpxt anh tặimbvng cho em, chíwitnnh làdpxt mộnczwt đmaxrêfntlm trừwbif tịgxdrch kia, trêfntln thuyềkdown ởtcninajmng viêfntln Bắtcnic Hảttlti, anh tặimbvng em quàdpxtcjjom mớuydji đmaxróuycp, em khônajmng nhớuydjpywi àdpxt...”

“Làdpxt quàdpxtcjjom mớuydji anh tặimbvng em vàdpxto đmaxrêfntlm trừwbif tịgxdrch, ởtcninajmng viêfntln Bắtcnic Hảttlti sao?” Tốjdtvng Thanh Xuâepxln nắtcnim bắtcnit đmaxrưzkykpkjzc từwbif ngữzpva trọywrfng đmaxriểapndm trong lờqezgi nóuycpi củaqgwa Tầrrcen Dĩfntl Nam, gằepxln từwbifng chữzpva lặimbvp lạsvtri câepxlu hỏdpmfi.

“Đwjnqúuydjng vậpkjzy...” Tầrrcen Dĩfntl Nam gậpkjzt đmaxrrrceu, lờqezgi còjdtvn chưzkyka nóuycpi hếigiyt, Tốjdtvng Thanh Xuâepxln bỗktpeng nhiêfntln liềkdown xoay ngưzkykqezgi, chạsvtry vềkdow phíwitna thang máeyyqy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.