Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 613 : Vô ý phát hiện vật (3)

    trước sau   
Editor: May

fvqa lẽcdmp qua khoảigfdng mưunqpqsnyi giâcajly đafdxrdrmng hồrdrm, trong tai nghe lạbbpqi truyềvvlrn tớvvlri âcajlm thanh viếffwft chữrdrm.

fvqaa ra, Tôhgul Chi Niệrorbm viếffwft nhữrdrmng lờqsnyi tỏkcrqgdydnh thâcajlm tìgdydnh tuyệrorbt vờqsnyi nhưunqp vậridqy, lạbbpqi cófvqa thểjybn viếffwft ra ởpmdtunqpvvlri tìgdydnh huốafdxng côhguluxenn quấschpy, ...

Chẳgdydng qua, vìgdyd sao anh lạbbpqi muốafdxn viếffwft?

Anh rõdqjouxenng khôhgulng thíampoch côhgul... Anh làuxen bịobyxhgul say rưunqpzaqnu khófvqac sợzaqn sao? Thếffwf nhưunqpng ởpmdtunqpvvlri trạbbpqng tháoxfyi cựpmdtc kỳdfqu tỉnwrmnh táoxfyo, dung túkggnng côhgul khôhgulng cófvqa hạbbpqn cuốafdxi nhưunqp vậridqy, phụeunang bồrdrmi côhgul say khưunqpvvlrt.

Đlnivang lúkggnc Tốafdxng Thanh Xuâcajln sữrdrmng sờqsny, côhgul xuyêecean qua tai nghe, nghe thấschpy trong quáoxfy trìgdydnh viếffwft chữrdrm vừzkhpa rồrdrmi, Tôhgul Chi Niệrorbm luôhguln rấschpt trầzkhpm mặzkhpc khôhgulng tiếffwfng đafdxnxgwng, ởpmdt trong lúkggnc viếffwft lầzkhpn nàuxeny, lạbbpqi cófvqa thểjybn lặzkhpp lạbbpqi nófvqai ra lờqsnyi nófvqai côhgul cho anh viếffwft “Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln.”




Tốafdxc đafdxnxgw anh đafdxhqijc bảigfdy chữrdrmuxeny rấschpt chậridqm, giốafdxng nhưunqpuxen sau khi viếffwft xong mộnxgwt chữrdrm, lạbbpqi đafdxi đafdxhqijc chữrdrm kếffwf tiếffwfp.

Trong phònxgwng tắlpenm rấschpt an tĩzayjnh, ngoạbbpqi trừzkhp tiếffwfng trầzkhpm thấschpp êeceam tai củobyxa anh vàuxen tiếffwfng son môhguli gõdqjo “sạbbpqt sạbbpqt” nhỏkcrq nhặzkhpn ởpmdt trêecean váoxfych tưunqpqsnyng, cũasding khôhgulng cònxgwn âcajlm thanh nàuxeno kháoxfyc.

Đlniváoxfyy lònxgwng Tốafdxng Thanh Xuâcajln rõdqjouxenng, câcajlu nófvqai kia củobyxa Tôhgul Chi Niệrorbm, khôhgulng phảigfdi đafdxang nófvqai cho chíamponh mìgdydnh nghe.

Nhưunqpng côhgul đafdxlnivng ởpmdt trưunqpvvlrc bồrdrmn rửscdma tay, nghe trong ghi âcajlm truyềvvlrn ra nhữrdrmng âcajlm thanh nhỏkcrq vụeunan kia, đafdxáoxfyy lònxgwng đafdxnxgwt nhiêecean trởpmdtecean ấschpm áoxfyp, căqhqzng căqhqzng, tràuxenn đafdxzkhpy.

Tốafdxng Thanh Xuâcajln khôhgulng biếffwft cófvqa phảigfdi thỉnwrmnh giáoxfyc củobyxa mìgdydnh cófvqa vấschpn đafdxvvlr hay khôhgulng, côhgul luôhguln cảigfdm thấschpy sau khi Tôhgul Chi Niệrorbm viếffwft xong bảigfdy chữrdrm kia, ngữrdrm khíampofvqai chuyệrorbn vớvvlri côhgul, trởpmdtecean mềvvlrm mạbbpqi hơpuzbn rấschpt nhiềvvlru: “Đlnivobyx chưunqpa?”

“Chưunqpa đafdxobyx, chưunqpa đafdxobyx, chưunqpa đafdxobyx!” Côhgul say rưunqpzaqnu liêecean tụeunac nófvqai ba lầzkhpn, sau đafdxófvqa giốafdxng nhưunqp vừzkhpa rồrdrmi, kéxrfjo dàuxeni giọhqijng “ừzkhp” mộnxgwt hồrdrmi lâcajlu, lạbbpqi nófvqai: “Cònxgwn muốafdxn viếffwft thêeceam mộnxgwt câcajlu, Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt.”

“Đlnivưunqpzaqnc.” Lầzkhpn nàuxeny Tôhgul Chi Niệrorbm đafdxáoxfyp ứlnivng rấschpt rõdqjouxenng, khôhgulng hềvvlr dừzkhpng lạbbpqi mộnxgwt chúkggnt nàuxeno liềvvlrn bắlpent đafdxzkhpu viếffwft lêecean ởpmdt trêecean váoxfych tưunqpqsnyng, giốafdxng nhưunqp vừzkhpa rồrdrmi, anh vẫhguln lặzkhpp lạbbpqi đafdxhqijc ra lờqsnyi nófvqai anh đafdxang viếffwft.

Anh vừzkhpa viếffwft xong, côhgul liềvvlrn mởpmdt miệrorbng lầzkhpn nữrdrma: “Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt!”

Ngữrdrm khíampo anh rấschpt nhạbbpqt “ừzkhp...” mộnxgwt tiếffwfng, lạbbpqi làuxen “sạbbpqt sạbbpqt sạbbpqt” tiếffwfng son môhguli gõdqjopmdt trêecean váoxfych tưunqpqsnyng, lầzkhpn nàuxeny anh viếffwft rấschpt trầzkhpm mặzkhpc, mãpmdti cho đafdxếffwfn cuốafdxi cùmiydng viếffwft xong, cófvqa lẽcdmpuxen son môhguli dùmiydng hếffwft, Tốafdxng Thanh Xuâcajln nghe thấschpy tiếffwfng vang vậridqt bịobyxxrfjm vàuxeno trong thùmiydng ráoxfyc, sau đafdxófvqa chíamponh làuxenhgul say ngàuxen ngàuxenhgulng lung nófvqai thầzkhpm : “Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt đafdxqsnyi... Áfvqa, khôhgulng đafdxúkggnng rồrdrmi, sao lạbbpqi nhiềvvlru hơpuzbn mộnxgwt chữrdrm? Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt đafdxqsnyi... Tôhgul Chi Niệrorbm, anh làuxenecean lưunqpqsnyng gạbbpqt, anh khôhgulng phảigfdi viếffwft Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt, anh làuxenecean lưunqpqsnyng gạbbpqt!”

hgul giốafdxng nhưunqpuxen chịobyxu ủobyxy khuấschpt rấschpt lớvvlrn, lạbbpqi khófvqac lêecean, anh cófvqa chúkggnt bấschpt đafdxlpenc dĩzayj khẽcdmp thởpmdtuxeni mộnxgwt hơpuzbi, giốafdxng nhưunqpxrfjo côhguluxeno trong lònxgwng, ngófvqan tay chỉnwrmoxfych tưunqpqsnyng, gằrfqrn từzkhpng chữrdrm đafdxhqijc cẩcajln thậridqn cho côhgul: “Anh vừzkhpa mớvvlri nghe lầzkhpm, anh viếffwft thàuxennh, Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceauTốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt đafdxqsnyi.”

“Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt đafdxqsnyi...” Côhgul dựpmdta theo lờqsnyi nófvqai củobyxa anh, đafdxhqijc tưunqpơpuzbng ứlnivng từzkhpng chữrdrm trêecean váoxfych tưunqpqsnyng, sau đafdxófvqaampon khófvqac cưunqpqsnyi: “Thậridqt sựpmdt đafdxúkggnng rồrdrmi, anh khôhgulng cófvqa lừzkhpa em... Thậridqt làuxenhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt đafdxqsnyi...”

“Ừdqjo, khôhgulng lừzkhpa em...”

“Cháoxfyn ghéxrfjt, nófvqai chuyệrorbn thìgdydfvqai chuyệrorbn, sao cònxgwn muốafdxn vònxgwfvqac em...”

“... Thậridqt sựpmdt... Tôhgul Chi Niệrorbm yêeceau Tốafdxng Thanh Xuâcajln nhấschpt đafdxqsnyi...”

dqjouxenng khôhgulng phảigfdi tỏkcrqgdydnh, nhưunqpng xuyêecean qua tai nghe, Tốafdxng Thanh Xuâcajln lạbbpqi mơpuzb hồrdrm cảigfdm giáoxfyc đafdxưunqpzaqnc tràuxenn ngậridqp thâcajlm tìgdydnh.

Khôhgulng biếffwft làuxen do ghi âcajlm, hay làuxenhgul xuấschpt hiệrorbn ảigfdo giáoxfyc, côhgul luôhguln cảigfdm thấschpy ngữrdrm khíampo củobyxa Tôhgul Chi Niệrorbm, nghiêeceam túkggnc giốafdxng nhưunqpuxen đafdxang nófvqai ra hứlniva hẹgdydn nghiêeceam túkggnc nhấschpt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.