Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 607 : Tống Thanh Xuân thăm dò (7)

    trước sau   
Editor: May

jbdt say rưrtczwnlru nêfxkrn toàlovsn thâjnjhn mềjnjhm mạyfcri vôjbdt lựjwkmc, bịtivq anh kémqbpo mộjtrht cáxlpli, đkcvziệcysen thoạyfcri di đkcvzjtrhng nắsbylm trong tay “bốcrexp” rơlmqli xuốcrexng đkcvzadrtt.

jbdt “Ákcvz” thậiobdt thấadrtp mộjtrht tiếqtwvng, muốcrexn cúnehti ngưrtczmgfvi đkcvzi nhặmkzct lấadrty, lạyfcri bịtivq anh dùogunng sứxlplc mộjtrht cáxlpli, kémqbpo vàlovso trong lòcupeng ôjbdtm chặmkzct lấadrty.

Anh pháxlplt hiệcysen đkcvzáxlply lòcupeng côjbdt đkcvzang nghi hoặmkzcc, buồqtwvn bựjwkmc anh làlovs ai, cáxlplnh tay anh ôjbdtm côjbdtogunng sứxlplc, ôjbdtm côjbdtlovsng chặmkzct thêfxkrm mộjtrht chúnehtt, sau đkcvzómdfq chôjbdtn đkcvzacwqu ởsqcs chỗxabj cổxgsl củmdfqa côjbdt, mởsqcs miệcyseng tiếqtwvng nómdfqi cómdfq chúnehtt nghẹharqn ngàlovso: “Làlovs anh, anh làlovsjbdt Chi Niệcysem, anh tớjwkmi rồqtwvi...”

Trong lòcupeng côjbdt, lúnehtc nghe đkcvzếqtwvn ba chữhdpr “Tôjbdt Chi Niệcysem” kia, chớjwkmp mắsbylt cứxlplng đkcvzmgfv sữhdprng sờmgfv, qua mộjtrht hồqtwvi lâjnjhu, côjbdt mớjwkmi ngâjnjhy ngốcrexc hỏdyahi: “Anh nómdfqi, anh làlovs ai?”

“Tôjbdt Chi Niệcysem, anh nómdfqi, anh làlovsjbdt Chi Niệcysem.”




jbdt giốcrexng nhưrtczlovs khôjbdtng tin tưrtczsqcsng, tiếqtwvn đkcvzacwqu đkcvzếqtwvn trêfxkrn quầacwqn áxlplo củmdfqa anh, hung hăyoehng híacwqt mấadrty hơlmqli, sau đkcvzómdfq anh liềjnjhn đkcvzsbsyc đkcvzưrtczwnlrc ýtinc nghĩfatj trong đkcvzáxlply lòcupeng côjbdt: Thậiobdt làlovsoguni hưrtczơlmqlng củmdfqa Tôjbdt Chi Niệcysem...

jbdt ngẩzukxn ngơlmql chớjwkmp chớjwkmp mắsbylt, đkcvzáxlply lòcupeng rõharqlovsng cómdfq vui sưrtczjwkmng đkcvzang lay đkcvzjtrhng, ngay cảbzjd mởsqcs miệcyseng, giọsbsyng nómdfqi cũbzjdng run rẩzukxy lợwnlri hạyfcri: “Anh thậiobdt làlovsjbdt Chi Niệcysem sao?”

“Đfzwsúnehtng, thậiobdt làlovs anh.” Tôjbdt Chi Niệcysem khôjbdtng cómdfq chúnehtt xíacwqu thiếqtwvu kiêfxkrn nhẫtincn tiếqtwvp tụuovgc hồqtwvi.

“Anh thậiobdt sựjwkm tớjwkmi?”

“Đfzwsúnehtng, anh thậiobdt sựjwkm tớjwkmi.”

jbdt Chi Niệcysem vừvxxma trảbzjd lờmgfvi chắsbylc chắsbyln xong, Tốcrexng Thanh Xuâjnjhn bỗxabjng chốcrexc liềjnjhn “Oa” khómdfqc ra tiếqtwvng: “Sao giờmgfv anh mớjwkmi tớjwkmi, anh biếqtwvt khôjbdtng, em chờmgfv anh rấadrtt lâjnjhu, rấadrtt lâjnjhu ... Sao giờmgfv anh mớjwkmi tớjwkmi...”

jbdt Chi Niệcysem nghe côjbdt tráxlplch mómdfqc, đkcvzacwqu chôjbdtn ởsqcs chỗxabj cổxgsljbdtlovsng vùoguni sâjnjhu hơlmqln mộjtrht chúnehtt, cómdfq mộjtrht giọsbsyt nưrtczjwkmc mắsbylt díacwqnh ởsqcs trêfxkrn da thịtivqt củmdfqa côjbdt: “Thựjwkmc xin lỗxabji, anh khôjbdtng nêfxkrn tớjwkmi muộjtrhn nhưrtcz vậiobdy, thựjwkmc xin lỗxabji.”

“Vậiobdy anh tớjwkmi, còcupen sẽspnm đkcvzi khôjbdtng?” Côjbdt nắsbylm chặmkzct áxlplo củmdfqa anh, tộjtrhi nghiệcysep hỏdyahi.

xlplnh tay anh ôjbdtm côjbdt cứxlplng đkcvzmgfv mộjtrht chúnehtt, lúnehtc pháxlplt hiệcysen đkcvzưrtczwnlrc khủmdfqng hoảbzjdng nơlmqli đkcvzáxlply lòcupeng côjbdt, dáxlpln đkcvzếqtwvn bêfxkrn tai côjbdt, trầacwqm thấadrtp cam đkcvzoan nómdfqi: “Khôjbdtng, khôjbdtng đkcvzi.”

“Thậiobdt sao? Anh thậiobdt khôjbdtng đkcvzi sao?”

“Thậiobdt.” Anh đkcvzáxlplp khôjbdtng chậiobdm trễwnlr chúnehtt nàlovso.

Anh nhậiobdn lỗxabji, anh cam đkcvzoan, khiếqtwvn cho đkcvzáxlply lòcupeng côjbdt đkcvzmkzcc biệcyset vui mừvxxmng, liềjnjhn dâjnjhng tràlovso ủmdfqy khuấadrtt vàlovs khổxgsl sởsqcs anh đkcvzãjwkm cho côjbdtlovso mấadrty ngàlovsy nay lêfxkrn, nưrtczjwkmc mắsbylt củmdfqa côjbdtxlplch táxlplch chảbzjdy càlovsng mãjwkmnh liệcyset, thậiobdm chíacwqjbdtcupen ởsqcs trong lòcupeng anh giậiobdm châjnjhn: “Anh biếqtwvt khôjbdtng, anh rấadrtt đkcvzáxlplng ghémqbpt, anh đkcvzãjwkmmdfq ngưrtczmgfvi trong lòcupeng, vìyfcr sao anh còcupen muốcrexn đkcvzcrexi tốcrext vớjwkmi em? Anh đkcvzãjwkm đkcvzcrexi tốcrext vớjwkmi em, vìyfcr sao anh còcupen khôjbdtng luôjbdtn đkcvzcrexi tốcrext vớjwkmi em? Anh khôjbdtng cómdfqxlplch nàlovso cho em cảbzjd đkcvzmgfvi, anh cầacwqn gìyfcr phảbzjdi tớjwkmi trêfxkru chọsbsyc em? Anh cómdfq biếqtwvt khôjbdtng, em thậiobdt thậiobdt cháxlpln ghémqbpt anh, rấadrtt cháxlpln ghémqbpt anh lúnehtc lạyfcrnh lúnehtc nómdfqng... Sao anh cómdfq thểiftq bắsbylt nạyfcrt em nhưrtcz vậiobdy? Anh làlovsfxkrn khốcrexn kiếqtwvp, trứxlplng thúnehti...”

jbdt giốcrexng nhưrtczlovs lạyfcri nómdfqi khẩzukxu lệcysenh, pháxlplt tiếqtwvt khổxgsl sởsqcslovs kiềjnjhm némqbpn nơlmqli đkcvzáxlply lòcupeng mìyfcrnh.

Anh im lặmkzcng khôjbdtng tiếqtwvng đkcvzjtrhng ôjbdtm lấadrty côjbdt, tùoguny ýtincjbdt pháxlplt tiếqtwvt.

Pháxlplt tiếqtwvt đkcvzếqtwvn cuốcrexi cùogunng, côjbdt khôjbdtng còcupen sứxlplc lựjwkmc, tiếqtwvng mắsbylng vàlovs tiếqtwvng oáxlpln giậiobdn trong miệcyseng dầacwqn dầacwqn biếqtwvn mấadrtt, chỉmkzclovscupen lạyfcri tiếqtwvng nứxlplc nởsqcs nhưrtczmdfq nhưrtcz khôjbdtng, rúnehtc vàlovso trưrtczjwkmc ngựjwkmc anh.

Cảbzjdm xúnehtc củmdfqa côjbdt dầacwqn dầacwqn ổxgsln đkcvztivqnh lạyfcri, côjbdt cọsbsyxlplt nưrtczjwkmc mắsbylt vàlovsrtczjwkmc mũbzjdi lêfxkrn quầacwqn áxlplo anh, sau đkcvzómdfq chậiobdm rãjwkmi giơlmql tay lêfxkrn, ôjbdtm lấadrty eo anh.

Thâjnjhn thểiftq anh hơlmqli cứxlplng đkcvzmgfv mộjtrht chúnehtt, ôjbdtm ấadrtp côjbdtlovso trong lòcupeng càlovsng chặmkzct mộjtrht chúnehtt.

Đfzwsèmqbpn đkcvzưrtczmgfvng yêfxkrn tĩfatjnh chiếqtwvu ởsqcs trêfxkrn thâjnjhn hai ngưrtczmgfvi, ven đkcvzưrtczmgfvng thỉmkzcnh thoảbzjdng cómdfq ngưrtczmgfvi đkcvzi qua, sẽspnm quay đkcvzacwqu nhìyfcrn hai lầacwqn.

Anh vàlovsjbdt giốcrexng nhưrtcz khôjbdtng cómdfq pháxlplt hiệcysen đkcvzưrtczwnlrc, cứxlpl nhưrtcz vậiobdy ởsqcs trêfxkrn đkcvzưrtczmgfvng phốcrex cuốcrexi thu, khôjbdtng coi ai ra gìyfcr ôjbdtm lấadrty nhau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.