Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 607 : Tống Thanh Xuân thăm dò (7)

    trước sau   
Editor: May

otel say rưmdmykzfsu nêmscan toàgigan thâqspyn mềqspym mạooqai vôotel lựwbqjc, bịxrvq anh kénydao mộooqat cáwbqji, đnhkniệdjmin thoạooqai di đnhknooqang nắhvcsm trong tay “bốjuicp” rơkiudi xuốjuicng đnhkngigat.

otel “Ámmxp” thậjuict thấgigap mộooqat tiếotelng, muốjuicn cúxmjxi ngưmdmyswzki đnhkni nhặxlyxt lấgigay, lạooqai bịxrvq anh dùswzkng sứctrjc mộooqat cáwbqji, kénydao vàgigao trong lòbhsyng ôotelm chặxlyxt lấgigay.

Anh pháwbqjt hiệdjmin đnhknáwbqjy lòbhsyng côotel đnhknang nghi hoặxlyxc, buồswdjn bựwbqjc anh làgiga ai, cáwbqjnh tay anh ôotelm côotelswzkng sứctrjc, ôotelm côotelgigang chặxlyxt thêmscam mộooqat chúxmjxt, sau đnhknókeiz chôoteln đnhkneldbu ởkryq chỗmsca cổdpit củpqsda côotel, mởkryq miệdjming tiếotelng nókeizi cókeiz chúxmjxt nghẹsnctn ngàgigao: “Làgiga anh, anh làgigaotel Chi Niệdjmim, anh tớevvyi rồswdji...”

Trong lòbhsyng côotel, lúxmjxc nghe đnhknếoteln ba chữmtta “Tôotel Chi Niệdjmim” kia, chớevvyp mắhvcst cứctrjng đnhknswzk sữmttang sờswzk, qua mộooqat hồswdji lâqspyu, côotel mớevvyi ngâqspyy ngốjuicc hỏuayri: “Anh nókeizi, anh làgiga ai?”

“Tôotel Chi Niệdjmim, anh nókeizi, anh làgigaotel Chi Niệdjmim.”




otel giốjuicng nhưmdmygiga khôotelng tin tưmdmykryqng, tiếoteln đnhkneldbu đnhknếoteln trêmscan quầeldbn áwbqjo củpqsda anh, hung hăgeazng híphdft mấgigay hơkiudi, sau đnhknókeiz anh liềqspyn đnhkncisnc đnhknưmdmykzfsc ýpejy nghĩurws trong đnhknáwbqjy lòbhsyng côotel: Thậjuict làgigaswzki hưmdmyơkiudng củpqsda Tôotel Chi Niệdjmim...

otel ngẩgigan ngơkiud chớevvyp chớevvyp mắhvcst, đnhknáwbqjy lòbhsyng rõurwsgigang cókeiz vui sưmdmyevvyng đnhknang lay đnhknooqang, ngay cảegnb mởkryq miệdjming, giọcisnng nókeizi cũhvcsng run rẩgigay lợkzfsi hạooqai: “Anh thậjuict làgigaotel Chi Niệdjmim sao?”

“Đixgyúxmjxng, thậjuict làgiga anh.” Tôotel Chi Niệdjmim khôotelng cókeiz chúxmjxt xíphdfu thiếotelu kiêmscan nhẫphdfn tiếotelp tụafoyc hồswdji.

“Anh thậjuict sựwbqj tớevvyi?”

“Đixgyúxmjxng, anh thậjuict sựwbqj tớevvyi.”

otel Chi Niệdjmim vừvbrga trảegnb lờswzki chắhvcsc chắhvcsn xong, Tốjuicng Thanh Xuâqspyn bỗmscang chốjuicc liềqspyn “Oa” khókeizc ra tiếotelng: “Sao giờswzk anh mớevvyi tớevvyi, anh biếotelt khôotelng, em chờswzk anh rấgigat lâqspyu, rấgigat lâqspyu ... Sao giờswzk anh mớevvyi tớevvyi...”

otel Chi Niệdjmim nghe côotel tráwbqjch mókeizc, đnhkneldbu chôoteln ởkryq chỗmsca cổdpitotelgigang vùswzki sâqspyu hơkiudn mộooqat chúxmjxt, cókeiz mộooqat giọcisnt nưmdmyevvyc mắhvcst díphdfnh ởkryq trêmscan da thịxrvqt củpqsda côotel: “Thựwbqjc xin lỗmscai, anh khôotelng nêmscan tớevvyi muộooqan nhưmdmy vậjuicy, thựwbqjc xin lỗmscai.”

“Vậjuicy anh tớevvyi, còbhsyn sẽueje đnhkni khôotelng?” Côotel nắhvcsm chặxlyxt áwbqjo củpqsda anh, tộooqai nghiệdjmip hỏuayri.

wbqjnh tay anh ôotelm côotel cứctrjng đnhknswzk mộooqat chúxmjxt, lúxmjxc pháwbqjt hiệdjmin đnhknưmdmykzfsc khủpqsdng hoảegnbng nơkiudi đnhknáwbqjy lòbhsyng côotel, dáwbqjn đnhknếoteln bêmscan tai côotel, trầeldbm thấgigap cam đnhknoan nókeizi: “Khôotelng, khôotelng đnhkni.”

“Thậjuict sao? Anh thậjuict khôotelng đnhkni sao?”

“Thậjuict.” Anh đnhknáwbqjp khôotelng chậjuicm trễrglb chúxmjxt nàgigao.

Anh nhậjuicn lỗmscai, anh cam đnhknoan, khiếoteln cho đnhknáwbqjy lòbhsyng côotel đnhknxlyxc biệdjmit vui mừvbrgng, liềqspyn dâqspyng tràgigao ủpqsdy khuấgigat vàgiga khổdpit sởkryq anh đnhknãkzfs cho côotelgigao mấgigay ngàgigay nay lêmscan, nưmdmyevvyc mắhvcst củpqsda côotelwbqjch táwbqjch chảegnby càgigang mãkzfsnh liệdjmit, thậjuicm chíphdfotelbhsyn ởkryq trong lòbhsyng anh giậjuicm châqspyn: “Anh biếotelt khôotelng, anh rấgigat đnhknáwbqjng ghénydat, anh đnhknãkzfskeiz ngưmdmyswzki trong lòbhsyng, vìphdf sao anh còbhsyn muốjuicn đnhknjuici tốjuict vớevvyi em? Anh đnhknãkzfs đnhknjuici tốjuict vớevvyi em, vìphdf sao anh còbhsyn khôotelng luôoteln đnhknjuici tốjuict vớevvyi em? Anh khôotelng cókeizwbqjch nàgigao cho em cảegnb đnhknswzki, anh cầeldbn gìphdf phảegnbi tớevvyi trêmscau chọcisnc em? Anh cókeiz biếotelt khôotelng, em thậjuict thậjuict cháwbqjn ghénydat anh, rấgigat cháwbqjn ghénydat anh lúxmjxc lạooqanh lúxmjxc nókeizng... Sao anh cókeiz thểqspy bắhvcst nạooqat em nhưmdmy vậjuicy? Anh làgigamscan khốjuicn kiếotelp, trứctrjng thúxmjxi...”

otel giốjuicng nhưmdmygiga lạooqai nókeizi khẩgigau lệdjminh, pháwbqjt tiếotelt khổdpit sởkryqgiga kiềqspym nénydan nơkiudi đnhknáwbqjy lòbhsyng mìphdfnh.

Anh im lặxlyxng khôotelng tiếotelng đnhknooqang ôotelm lấgigay côotel, tùswzky ýpejyotel pháwbqjt tiếotelt.

Pháwbqjt tiếotelt đnhknếoteln cuốjuici cùswzkng, côotel khôotelng còbhsyn sứctrjc lựwbqjc, tiếotelng mắhvcsng vàgiga tiếotelng oáwbqjn giậjuicn trong miệdjming dầeldbn dầeldbn biếoteln mấgigat, chỉuejegigabhsyn lạooqai tiếotelng nứctrjc nởkryq nhưmdmykeiz nhưmdmy khôotelng, rúxmjxc vàgigao trưmdmyevvyc ngựwbqjc anh.

Cảegnbm xúxmjxc củpqsda côotel dầeldbn dầeldbn ổdpitn đnhknxrvqnh lạooqai, côotel cọcisnwbqjt nưmdmyevvyc mắhvcst vàgigamdmyevvyc mũhvcsi lêmscan quầeldbn áwbqjo anh, sau đnhknókeiz chậjuicm rãkzfsi giơkiud tay lêmscan, ôotelm lấgigay eo anh.

Thâqspyn thểqspy anh hơkiudi cứctrjng đnhknswzk mộooqat chúxmjxt, ôotelm ấgigap côotelgigao trong lòbhsyng càgigang chặxlyxt mộooqat chúxmjxt.

Đixgyèvwwan đnhknưmdmyswzkng yêmscan tĩurwsnh chiếotelu ởkryq trêmscan thâqspyn hai ngưmdmyswzki, ven đnhknưmdmyswzkng thỉuejenh thoảegnbng cókeiz ngưmdmyswzki đnhkni qua, sẽueje quay đnhkneldbu nhìphdfn hai lầeldbn.

Anh vàgigaotel giốjuicng nhưmdmy khôotelng cókeiz pháwbqjt hiệdjmin đnhknưmdmykzfsc, cứctrj nhưmdmy vậjuicy ởkryq trêmscan đnhknưmdmyswzkng phốjuic cuốjuici thu, khôotelng coi ai ra gìphdf ôotelm lấgigay nhau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.