Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 592 : Tâm tro tàn của cô lại cháy(2)

    trước sau   
Editor: May

“Tônvaf tổxrqeng, mọbepci ngưmpkchdzqi đxgfjakkyu lăizgsn lộufojn ởzgvn Bắpkmxc Kinh, cúqmeci đxgfjkyebu khônvafng gặzrymp ngẩbaoyng đxgfjkyebu thấnvafy, ngàiqzqi cầkyebn gìukzx nhấnvaft đxgfjhvycnh phảuiybi làiqzqm tuyệnvaft tìukzxnh nhưmpkc vậkhjky? Bằnljvng khônvafng nhưmpkc vậkhjky đxgfji? Sau khi thằnljvng bédjpqmpkcơbdskng Tranh kia ra việnvafn, tônvafi bảuiybo nómsrn tựzrymukzxnh đxgfji nhậkhjkn lỗqvgbi vớmpkci Tốxrqeng tiểfhrwu thưmpkc, ngàiqzqi thấnvafy thếvnlqiqzqo?” Ngữzseu khímpkcmpkcơbdskng tổxrqeng rõofqmiqzqng cómsrn chúqmect gấnvafp gápdurp, nhưmpkcng vẫbjiin dằnljvn tímpkcnh khímpkc, ônvafn tồbaoyn thưmpkcơbdskng lưmpkcylgbng vớmpkci Tônvaf Chi Niệnvafm.

nvaf Chi Niệnvafm nghiễdoqsm nhiêltthn làiqzq khônvafng cómsrn ýbdsk tứffij tiếvnlqp tụizbic dâmpkcy dưmpkca vớmpkci ônvafng ta, ngay cảuiyb mởzgvn miệnvafng nómsrni lờhdzqi tiếvnlqp theo cũbjiing làiqzqmsrni vớmpkci Trìukzxnh Thanh Thônvafng: “Nửacdna phúqmect, nửacdna phúqmect đxgfjbaoyng hồbaoy sau, ônvafng ta vẫbjiin còheymn chưmpkca kýbdsk, trựzrymc tiếvnlqp đxgfjufojng thủgilx.”

Trìukzxnh Thanh Thônvafng vẫbjiin làiqzq loạnjugi ngữzseu khímpkc vữzseung vàiqzqng gặzrymp nguy khônvafng loạnjugn kia: “Vâmpkcng, Tônvaf tổxrqeng.”

msrn lẽufojmpkcơbdskng tổxrqeng thấnvafy chímpkcnh mìukzxnh uyểfhrwn chuyểfhrwn mộufojt lúqmecc lâmpkcu vẫbjiin khônvafng thuyếvnlqt phụizbic đxgfjưmpkcylgbc Tônvaf Chi Niệnvafm thay đxgfjxrqei chủgilx ýbdsk, sau khi nghe đxgfjếvnlqn nhữzseung lờhdzqi nómsrni nàiqzqy củgilxa anh, nhấnvaft thờhdzqi liềakkyn trởzgvn mặzrymt: “Tônvaf Chi Niệnvafm, màiqzqy đxgfjpdurng cho rằnljvng màiqzqy làiqzq ngưmpkchdzqi khônvafng chếvnlq cổxrqe phầkyebn lớmpkcn nhấnvaft ởzgvn Kim Bímpkcch Huy Hoàiqzqng liềakkyn cómsrn thểfhrw khinh ngưmpkchdzqi quápdur mứffijc! Cổxrqe phầkyebn làiqzq củgilxa tao, tao muốxrqen mua liềakkyn mua, muốxrqen bápdurn liềakkyn bápdurn, màiqzqy dựzryma vàiqzqo cápduri gìukzx thao tápdurc tưmpkcmpkczgvnng củgilxa tao?”

Đwkqjxrqei mặzrymt vớmpkci lờhdzqi nómsrni đxgfjnljvng đxgfjnljvng sápdurt khímpkc củgilxa Dưmpkcơbdskng tổxrqeng, Tônvaf Chi Niệnvafm khônvafng cómsrn chúqmect xímpkcu đxgfjufojng tĩiqzqnh.




Trìukzxnh Thanh Thônvafng lạnjugi khuônvafn mặzrymt mỉnljvm cưmpkchdzqi lêltthn tiếvnlqng nhắpkmxc nhởzgvn: “Dưmpkcơbdskng tổxrqeng, còheymn thừpdura lạnjugi hai mưmpkcơbdski giâmpkcy đxgfjbaoyng hồbaoy.”

“Tônvaf Chi Niệnvafm, màiqzqy khônvafng phảuiybi làiqzqltthiqzqo trong tay mìukzxnh cómsrn chúqmect tiềakkyn dơbdsk bẩbaoyn, mớmpkci kédjpqo nhưmpkc vậkhjky sao? Màiqzqy cũbjiing khônvafng nhìukzxn mộufojt chúqmect chímpkcnh mìukzxnh cómsrn xuấnvaft thâmpkcn gìukzx, mộufojt rápdurc rưmpkczgvni cómsrn mẹevmr sinh khônvafng cómsrn cha dạnjugy, dùfhrw hiệnvafn tạnjugi kiếvnlqm rấnvaft nhiềakkyu tiềakkyn, trong xưmpkcơbdskng vẫbjiin làiqzq trápdurnh khônvafng thoápdurt mùfhrwi vịhvycizbin mọbepcn nồbaoyng đxgfjkhjkm trêltthn ngưmpkchdzqi màiqzqy...”

nvaf Chi Niệnvafm ngoàiqzqi cửacdna, đxgfjxrqei mặzrymt vớmpkci lờhdzqi mắpkmxng cómsrnmpkcnh sỉnljv nhụizbic đxgfjómsrn, vẫbjiin bìukzxnh tĩiqzqnh khônvafng cómsrn phảuiybn ứffijng chúqmect nàiqzqo.

Nhưmpkcng Tốxrqeng Thanh Xuâmpkcn đxgfjffijng sau cửacdna, tay lạnjugi bấnvaft giápdurc nắpkmxm thàiqzqnh quyềakkyn, đxgfjápdury mắpkmxt cómsrn mộufojt chúqmect khônvafng vui dâmpkcng lêltthn.

Ngữzseu khímpkc củgilxa Trìukzxnh Thanh Thônvafng, rõofqmiqzqng khônvafng bìukzxnh tĩiqzqnh nhưmpkc vừpdura rồbaoyi nữzseua, trong tiếvnlqng nómsrni uyểfhrwn chuyểfhrwn hàiqzqm xúqmecc dễdoqs nghe pha lẫbjiin mộufojt chúqmect tứffijc giậkhjkn khápdurch sápduro: “Dưmpkcơbdskng tổxrqeng, còheymn cómsrnizgsm giâmpkcy phúqmect.”

“Hônvafm nay TM ônvafng đxgfjâmpkcy liềakkyn khônvafng kýbdsk, tao xem tụizbii màiqzqy cómsrn thểfhrwiqzqm gìukzx tao, chẳbepcng lẽufojheymn thựzrymc cómsrn can đxgfjuiybm bứffijc tao kýbdsk? Tụizbii màiqzqy đxgfjâmpkcy làiqzq phạnjugm phápdurp ...”

“Thờhdzqi gian đxgfjãmsrn hếvnlqt.” Bốxrqen chữzseuiqzqy củgilxa Trìukzxnh Thanh Thônvafng mớmpkci vừpdura nómsrni xong, ngoàiqzqi cửacdna liềakkyn truyềakkyn tớmpkci mộufojt tiếvnlqng rốxrqeng giậkhjkn dữzseu: “Tônvaf Chi Niệnvafm, màiqzqy TM vìukzx mộufojt kỹqmec nữzseu thốxrqei, cómsrn phảuiybi nổxrqei đxgfjltthn...”

Lờhdzqi ônvafng ta còheymn chưmpkca nómsrni hếvnlqt, Tốxrqeng Thanh Xuâmpkcn liềakkyn nghe thấnvafy ngoàiqzqi cửacdna truyềakkyn tớmpkci tiếvnlqng đxgfjbaoy vậkhjkt nédjpqm lêltthn mặzrymt đxgfjnvaft, theo sau đxgfjómsrn trong miệnvafng Dưmpkcơbdskng tổxrqeng liềakkyn phápdurt ra mộufojt tiếvnlqng kêltthu đxgfjau đxgfjmpkcn.

Chỉnljviqzq tiếvnlqng kêltthu củgilxa ônvafng ta vừpdura mớmpkci phápdurt ra tớmpkci khoảuiybng mộufojt giâmpkcy, miệnvafng giốxrqeng nhưmpkc liềakkyn bịhvyc nhâmpkcn ngăizgsn chặzrymn, chỉnljvmsrn thểfhrw phápdurt ra tiếvnlqng vang ấnvafp a ấnvafp úqmecng yếvnlqu ớmpkct .

“Lúqmecc vàiqzqo phòheymng nàiqzqy, tônvafi đxgfjãmsrnmsrni, tiếvnlqng nómsrni chuyệnvafn nhỏwkqj mộufojt chúqmect cho tônvafi, ai muốxrqen đxgfjápdurnh thứffijc ngưmpkchdzqi bêltthn trong, tônvafi liềakkyn cắpkmxt đxgfjkyebu lưmpkcnyudi kẻtadg đxgfjómsrn!”

nvaf Chi Niệnvafm cốxrqe ýbdsk hạnjug thấnvafp giọbepcng nómsrni, lộufoj ra lệnvaf khímpkc nồbaoyng đxgfjkhjkm, khiếvnlqn cho thâmpkcn thểfhrw Tốxrqeng Thanh Xuâmpkcn ởzgvn sau cửacdna cũbjiing nhẹevmr nhàiqzqng run mộufojt cápduri lêltthn theo.

“Còheymn cómsrn, Dưmpkcơbdskng tổxrqeng, ônvafng đxgfjpdurng cho rằnljvng tônvafi khônvafng cómsrnpdurch nàiqzqo khiếvnlqn ônvafng ngoan ngoãmsrnn kýbdskltthn, hiệnvafn tạnjugi tônvafi chịhvycu cho ônvafng tiềakkyn làiqzq nểfhrw mặzrymt ônvafng.”

“Lúqmecc giảuiybi tỏwkqja mảuiybnh đxgfjnvaft phímpkca đxgfjônvafng thàiqzqnh phốxrqe kia, mộufojt hộufoj họbepc Trưmpkcơbdskng bịhvycmpkcnyudng chếvnlq rờhdzqi đxgfji, khônvafng hiểfhrwu tạnjugi sao trong vòheymng mộufojt đxgfjêltthm cảuiyb nhàiqzq liềakkyn bịhvyc xe đxgfjâmpkcm chếvnlqt toàiqzqn bộufoj, ônvafng thậkhjkt cho rằnljvng chuyệnvafn nàiqzqy làiqzqm đxgfjếvnlqn mứffijc ápduro tiêltthn khônvafng thấnvafy vếvnlqt chỉnljv khâmpkcu sao?”

“Ngoàiqzqi ra, mộufojt nữzseu sinh viêltthn ởzgvn đxgfjnjugi họbepcc A, sau khi bịhvyc ônvafng cưmpkcnyudng gian, bịhvyc vợylgb ônvafng biếvnlqt, chạnjugy đxgfjếvnlqn trưmpkchdzqng họbepcc đxgfjnjugi nápduro mộufojt trậkhjkn, bứffijc cônvafpduri kia nhảuiyby lầkyebu tựzrympdurt, cuốxrqei cùfhrwng ônvafng còheymn tốxrqen hai trăizgsm vạnjugn tìukzxm ngưmpkchdzqi làiqzqm giảuiyb, nómsrni làiqzqnvaf ta tựzrymukzxnh câmpkcu dẫbjiin ônvafng, khônvafng phảuiybi ônvafng đxgfjãmsrn quêltthn chuyệnvafn nàiqzqy rồbaoyi chứffij?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.