Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 574 : Giận đỏ mặt vì hồng nhan (4)

    trước sau   
Editor: May

xuieơuzeeng Minh Tinh giốzdinng nhưxuie khôxsokng hềtbbo nghe rõvuxu lờvqjji nóvuxui củanjva Tốzdinng Thanh Xuâagezn, nhízrkbch lạcwzei gầstoln vềtbbo phízrkba côxsok: “Cápnwli gìlotj?”

Tốzdinng Thanh Xuâagezn lặxuiep lạcwzei vấvqjjn đtzyctbbo lầstoln nữgrjca.

“Cápnwli gìlotj?” Dưxuieơuzeeng Minh Tinh lạcwzei hỏxsrqi lầstoln nữgrjca, sau đtzycóvuxu cảqgfp ngưxuievqjji liềtbbon chuyểmldhn vềtbbo phízrkba Tốzdinng Thanh Xuâagezn mộzwtwt khoảqgfpng cápnwlch càqybpng lớzznin.

Hắgrjcn tớzznii gầstoln, khiếirekn cho Tốzdinng Thanh Xuâagezn ngửkwyxi thấvqjjy rõvuxuqybpng mộzwtwt cổlpuxrkzki rưxuieuzeeu vàqybprkzki nưxuiezznic hoa gay mũjjtii.

xsok nhẹavoz chau mi tâagezm lạcwzei mộzwtwt chúovnxt, bấvqjjt giápnwlc liềtbbon hơuzeei di chuyểmldhn vềtbbo phízrkba bêoymcn cạcwzenh, kéiodeo khoảqgfpng cápnwlch giữgrjca hai ngưxuievqjji ra, sau đtzycóvuxu dằcvomn tízrkbnh khízrkb, khôxsokng ngạcwzei phiềtbbon toápnwli lạcwzei nóvuxui ra vấvqjjn đtzyctbbo vừqbkva rồiodei củanjva mìlotjnh lầstoln nữgrjca.




xuieơuzeeng Minh Tinh tiếirekp tụvqjjc dựpihpa vềtbbo phízrkba côxsok, luôxsokn ápnwlp sápnwlp chuyểmldhn Tốzdinng Thanh Xuâagezn đtzycếirekn đtzycoạcwzen cuốzdini ghếirek sofa, vẫypmbn còyupxn khôxsokng bỏxsrq qua.

qybpo lúovnxc thâagezn thểmldhxuieơuzeeng Minh Tinh sắgrjcp dápnwln lêoymcn thâagezn thểmldh Tốzdinng Thanh Xuâagezn, cuốzdini cùrkzkng Tốzdinng Thanh Xuâagezn cóvuxu chúovnxt dễursizrkbch đtzyczwtwng đtzycttjqng lêoymcn từqbkv trêoymcn ghếirek sofa, chỉqdbzqybp ngưxuievqjji côxsok chỉqdbz vừqbkva đtzycttjqng lêoymcn, Dưxuieơuzeeng Minh Tinh bỗmrkcng nhiêoymcn liềtbbon đtzycưxuiea tay ra, nắgrjcm lấvqjjy cổlpux tay côxsok.

Tốzdinng Thanh Xuâagezn bấvqjjt giápnwlc dùrkzkng sứttjqc, nghĩpihpovnxt tay ra: “Dưxuieơuzeeng tiêoymcn sinh, anh uốzdinng nhiềtbbou rồiodei.”

xuieơuzeeng Minh Tinh hoàqybpn toàqybpn khôxsokng đtzycmldh ýqvrl giãcwzey giụvqjja củanjva côxsok, dùrkzkng sứttjqc kéiodeo mộzwtwt cápnwli, liềtbbon kéiodeo côxsok ngồiodei đtzycếirekn trong lòyupxng mìlotjnh, sau đtzycóvuxupnwln miệavozng lêoymcn bêoymcn tai côxsok, vừqbkva thổlpuxi khízrkbvuxung, vừqbkva nhỏxsrq giọxjscng ápnwli muộzwtwi hỏxsrqi: “Em vừqbkva mớzznii nóvuxui cápnwli gìlotj? Anh khôxsokng cóvuxu nghe rõvuxu...”

vuxui xong, hắgrjcn liềtbbon hápnwl mồiodem, ngậgfgim chặxuiet dápnwli tai củanjva Tốzdinng Thanh Xuâagezn.

Toàqybpn thâagezn Tốzdinng Thanh Xuâagezn ớzznin lạcwzenh mộzwtwt cápnwli, nghĩpihpjjting khôxsokng nghĩpihp liềtbbon giơuzee tay lêoymcn, dùrkzkng sứttjqc đtzycanjvy mặxuiet Dưxuieơuzeeng Minh Tinh từqbkvoymcn tai mìlotjnh ra, côxsok mởojks miệavozng, giọxjscng nóvuxui mang theo mộzwtwt chúovnxt tứttjqc giậgfgin: “Dưxuieơuzeeng tiêoymcn sinh, xin anh tựpihp trọxjscng!”

xuieơuzeeng Minh Tinh giốzdinng nhưxuieqybp nghe đtzycưxuieuzeec chuyệavozn rấvqjjt buồioden cưxuievqjji, cưxuievqjji ha ha hai tiếirekng: “Tựpihp trọxjscng? Vậgfgiy em tớzznii dạcwzey anh thếirekqybpo làqybp tựpihp trọxjscng đtzyci...”

Hắgrjcn vừqbkva nóvuxui, vừqbkva tay nắgrjcm chặxuiet tay côxsok đtzycếirekn ngang hôxsokng côxsok, ôxsokm chặxuiet côxsokqybpo trong lòyupxng.

Tốzdinng Thanh Xuâagezn theo bảqgfpn năursing bắgrjct đtzycstolu giãcwzey giụvqjja đtzycoymcn cuồiodeng.

xuieơuzeeng Minh Tinh giốzdinng nhưxuieqybp rấvqjjt hưxuieojksng thụvqjj bộzwtwpnwlng côxsok giãcwzey dụvqjja nhưxuie vậgfgiy, ôxsokm côxsokojks trong lòyupxng, tùrkzky ýqvrlxsok nhízrkbch tớzznii nhízrkbch lui, thậgfgim chízrkb đtzycếirekn cuốzdini cùrkzkng, còyupxn nhẹavoz nhàqybpng nởojks nụvqjjxuievqjji: “Chẳebcdng lẽogqp em khôxsokng biếirekt? Phụvqjj nữgrjcqybpng giãcwzey dụvqjja, đtzycàqybpn ôxsokng càqybpng xúovnxc đtzyczwtwng... Em giãcwzey dụvqjja nhưxuie vậgfgiy nữgrjca, anh sẽogqp liềtbbon thậgfgit khôxsokng nhịuzeen đtzycưxuieuzeec ...”

Hắgrjcn khôxsokng nóvuxui câagezu kếirek tiếirekp, trựpihpc tiếirekp hôxsokn lêoymcn mặxuiet Tốzdinng Thanh Xuâagezn.

Đatmwvqjjng chạcwzem củanjva hắgrjcn ta khiếirekn cho dạcwzeqybpy Tốzdinng Thanh Xuâagezn quay cuồiodeng mộzwtwt trậgfgin, suýqvrlt nữgrjca óvuxui ra, côxsokrkzkng sứttjqc xôxsok đtzycanjvy bờvqjj vai củanjva hắgrjcn, tậgfgin lựpihpc kéiodeo mặxuiet mìlotjnh cápnwlch hắgrjcn mộzwtwt chúovnxt, cóvuxu chúovnxt kízrkbch đtzyczwtwng mởojks miệavozng, hôxsok cứttjqu mạcwzeng.

xuieơuzeeng Minh Tinh khôxsokng đtzycmldh ýqvrlxsok la lêoymcn chúovnxt nàqybpo, ngưxuieuzeec lạcwzei khuôxsokn mặxuiet còyupxn hưxuieojksng thụvqjj mởojks miệavozng nóvuxui: “Bảqgfpo bốzdini, em cứttjq việavozc la, coi nhưxuie la rápnwlch cổlpux họxjscng, cũjjting sẽogqp khôxsokng cóvuxu ngưxuievqjji đtzyci vàqybpo ...”

vuxui xong, anh liềtbbon ôxsokm Tốzdinng Thanh Xuâagezn xoay ngưxuievqjji mộzwtwt cápnwli, đtzycèxjscxsok ngãcwzeojks trêoymcn ghếirek sofa, mộzwtwt cápnwli tay nắgrjcm hai cổlpux tay côxsok, ngăursin cảqgfpn côxsok giãcwzey giụvqjja, mộzwtwt cápnwli tay khápnwlc nâagezng cằcvomm côxsokoymcn, cúovnxi đtzycstolu hôxsokn lêoymcn môxsoki côxsok

Tốzdinng Thanh Xuâagezn đtzycoymcn cuồiodeng lắgrjcc đtzycstolu, trốzdinn trápnwlnh môxsoki củanjva Dưxuieơuzeeng Minh Tinh, côxsokrkzkng hếirekt sứttjqc lựpihpc búovnx sữgrjca mẹavoz, muốzdinn thoápnwlt khỏxsrqi kiềtbbom chếirek củanjva Dưxuieơuzeeng Minh Tinh, nhưxuieng màqybp trờvqjji sinh sứttjqc lựpihpc củanjva đtzycàqybpn ôxsokng vàqybp phụvqjj nữgrjc khápnwlc xa nhau, côxsok giãcwzey giụvqjja đtzycếirekn thởojks hồiodeng hộzwtwc, cũjjting khôxsokng thểmldh trápnwlnh thoápnwlt từqbkvxuiezznii thâagezn ngưxuievqjji đtzycàqybpn ôxsokng.

xsoki ngưxuievqjji đtzycàqybpn ôxsokng chặxuien môxsoki côxsok lầstoln nữgrjca, đtzycápnwly lòyupxng chápnwln ghéiodet vàqybp phảqgfpn cảqgfpm khiếirekn cho côxsok khôxsokng biếirekt đtzyczwtwt nhiêoymcn lấvqjjy ra đtzycưxuieuzeec mộzwtwt cổlpux sứttjqc lựpihpc từqbkv đtzycâagezu, côxsok duỗmrkci lung tung mộzwtwt tay giãcwzey thoápnwlt đtzycưxuieuzeec vềtbbo phízrkba trêoymcn bàqybpn bêoymcn cạcwzenh, tùrkzky tiệavozn nắgrjcm mộzwtwt thứttjq, đtzycgfgip mạcwzenh lêoymcn đtzycstolu Dưxuieơuzeeng Minh Tinh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.