Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 574 : Giận đỏ mặt vì hồng nhan (4)

    trước sau   
Editor: May

onfnơapfdng Minh Tinh giốgggyng nhưonfn khôixmkng hềhvwn nghe rõnwwz lờnxpsi nójqysi củonuya Tốgggyng Thanh Xuâygkgn, nhíioxvch lạcgwti gầlenjn vềhvwn phíioxva côixmk: “Cátwyui gìcnvr?”

Tốgggyng Thanh Xuâygkgn lặtsdup lạcgwti vấgggyn đzctlhvwn lầlenjn nữbjufa.

“Cátwyui gìcnvr?” Dưonfnơapfdng Minh Tinh lạcgwti hỏtncpi lầlenjn nữbjufa, sau đzctlójqys cảnjcf ngưonfnnxpsi liềhvwnn chuyểofwzn vềhvwn phíioxva Tốgggyng Thanh Xuâygkgn mộtuxlt khoảnjcfng cátwyuch càixmkng lớbpydn.

Hắowkqn tớbpydi gầlenjn, khiếbdmen cho Tốgggyng Thanh Xuâygkgn ngửgggyi thấgggyy rõnwwzixmkng mộtuxlt cổzwpgjucmi rưonfngqleu vàixmkjucmi nưonfnbpydc hoa gay mũxxywi.

ixmk nhẹygkg chau mi tâygkgm lạcgwti mộtuxlt chúusomt, bấgggyt giátwyuc liềhvwnn hơapfdi di chuyểofwzn vềhvwn phíioxva bêqtrhn cạcgwtnh, kétreeo khoảnjcfng cátwyuch giữbjufa hai ngưonfnnxpsi ra, sau đzctlójqys dằhfron tíioxvnh khíioxv, khôixmkng ngạcgwti phiềhvwnn toátwyui lạcgwti nójqysi ra vấgggyn đzctlhvwn vừwthta rồusomi củonuya mìcnvrnh lầlenjn nữbjufa.




onfnơapfdng Minh Tinh tiếbdmep tụjhbwc dựtmrea vềhvwn phíioxva côixmk, luôixmkn átwyup sátwyup chuyểofwzn Tốgggyng Thanh Xuâygkgn đzctlếbdmen đzctloạcgwtn cuốgggyi ghếbdme sofa, vẫnxpsn còjbcin khôixmkng bỏtncp qua.

ixmko lúusomc thâygkgn thểofwzonfnơapfdng Minh Tinh sắowkqp dátwyun lêqtrhn thâygkgn thểofwz Tốgggyng Thanh Xuâygkgn, cuốgggyi cùjucmng Tốgggyng Thanh Xuâygkgn cójqys chúusomt dễbjufioxvch đzctltuxlng đzctltwyung lêqtrhn từwtht trêqtrhn ghếbdme sofa, chỉbcrkixmk ngưonfnnxpsi côixmk chỉbcrk vừwthta đzctltwyung lêqtrhn, Dưonfnơapfdng Minh Tinh bỗocleng nhiêqtrhn liềhvwnn đzctlưonfna tay ra, nắowkqm lấgggyy cổzwpg tay côixmk.

Tốgggyng Thanh Xuâygkgn bấgggyt giátwyuc dùjucmng sứtwyuc, nghĩfpgzusomt tay ra: “Dưonfnơapfdng tiêqtrhn sinh, anh uốgggyng nhiềhvwnu rồusomi.”

onfnơapfdng Minh Tinh hoàixmkn toàixmkn khôixmkng đzctlofwz ýofwz giãtuxly giụjhbwa củonuya côixmk, dùjucmng sứtwyuc kétreeo mộtuxlt cátwyui, liềhvwnn kétreeo côixmk ngồusomi đzctlếbdmen trong lòjbcing mìcnvrnh, sau đzctlójqystwyun miệlenjng lêqtrhn bêqtrhn tai côixmk, vừwthta thổzwpgi khíioxvjqysng, vừwthta nhỏtncp giọnwwzng átwyui muộtuxli hỏtncpi: “Em vừwthta mớbpydi nójqysi cátwyui gìcnvr? Anh khôixmkng cójqys nghe rõnwwz...”

jqysi xong, hắowkqn liềhvwnn hátwyu mồusomm, ngậwthtm chặtsdut dátwyui tai củonuya Tốgggyng Thanh Xuâygkgn.

Toàixmkn thâygkgn Tốgggyng Thanh Xuâygkgn ớbpydn lạcgwtnh mộtuxlt cátwyui, nghĩfpgzxxywng khôixmkng nghĩfpgz liềhvwnn giơapfd tay lêqtrhn, dùjucmng sứtwyuc đzctlpwdey mặtsdut Dưonfnơapfdng Minh Tinh từwthtqtrhn tai mìcnvrnh ra, côixmk mởtuxl miệlenjng, giọnwwzng nójqysi mang theo mộtuxlt chúusomt tứtwyuc giậwthtn: “Dưonfnơapfdng tiêqtrhn sinh, xin anh tựtmre trọnwwzng!”

onfnơapfdng Minh Tinh giốgggyng nhưonfnixmk nghe đzctlưonfngqlec chuyệlenjn rấgggyt buồusomn cưonfnnxpsi, cưonfnnxpsi ha ha hai tiếbdmeng: “Tựtmre trọnwwzng? Vậwthty em tớbpydi dạcgwty anh thếbdmeixmko làixmk tựtmre trọnwwzng đzctli...”

Hắowkqn vừwthta nójqysi, vừwthta tay nắowkqm chặtsdut tay côixmk đzctlếbdmen ngang hôixmkng côixmk, ôixmkm chặtsdut côixmkixmko trong lòjbcing.

Tốgggyng Thanh Xuâygkgn theo bảnjcfn nătncpng bắowkqt đzctllenju giãtuxly giụjhbwa đzctlqtrhn cuồusomng.

onfnơapfdng Minh Tinh giốgggyng nhưonfnixmk rấgggyt hưonfntuxlng thụjhbw bộtuxltwyung côixmk giãtuxly dụjhbwa nhưonfn vậwthty, ôixmkm côixmktuxl trong lòjbcing, tùjucmy ýofwzixmk nhíioxvch tớbpydi nhíioxvch lui, thậwthtm chíioxv đzctlếbdmen cuốgggyi cùjucmng, còjbcin nhẹygkg nhàixmkng nởtuxl nụjhbwonfnnxpsi: “Chẳjhbwng lẽtuxl em khôixmkng biếbdmet? Phụjhbw nữbjufixmkng giãtuxly dụjhbwa, đzctlàixmkn ôixmkng càixmkng xúusomc đzctltuxlng... Em giãtuxly dụjhbwa nhưonfn vậwthty nữbjufa, anh sẽtuxl liềhvwnn thậwthtt khôixmkng nhịnkvgn đzctlưonfngqlec ...”

Hắowkqn khôixmkng nójqysi câygkgu kếbdme tiếbdmep, trựtmrec tiếbdmep hôixmkn lêqtrhn mặtsdut Tốgggyng Thanh Xuâygkgn.

Đcgwtjhbwng chạcgwtm củonuya hắowkqn ta khiếbdmen cho dạcgwtixmky Tốgggyng Thanh Xuâygkgn quay cuồusomng mộtuxlt trậwthtn, suýofwzt nữbjufa ójqysi ra, côixmkjucmng sứtwyuc xôixmk đzctlpwdey bờnxps vai củonuya hắowkqn, tậwthtn lựtmrec kétreeo mặtsdut mìcnvrnh cátwyuch hắowkqn mộtuxlt chúusomt, cójqys chúusomt kíioxvch đzctltuxlng mởtuxl miệlenjng, hôixmk cứtwyuu mạcgwtng.

onfnơapfdng Minh Tinh khôixmkng đzctlofwz ýofwzixmk la lêqtrhn chúusomt nàixmko, ngưonfngqlec lạcgwti khuôixmkn mặtsdut còjbcin hưonfntuxlng thụjhbw mởtuxl miệlenjng nójqysi: “Bảnjcfo bốgggyi, em cứtwyu việlenjc la, coi nhưonfn la rátwyuch cổzwpg họnwwzng, cũxxywng sẽtuxl khôixmkng cójqys ngưonfnnxpsi đzctli vàixmko ...”

jqysi xong, anh liềhvwnn ôixmkm Tốgggyng Thanh Xuâygkgn xoay ngưonfnnxpsi mộtuxlt cátwyui, đzctlèmgqxixmk ngãtuxltuxl trêqtrhn ghếbdme sofa, mộtuxlt cátwyui tay nắowkqm hai cổzwpg tay côixmk, ngătncpn cảnjcfn côixmk giãtuxly giụjhbwa, mộtuxlt cátwyui tay khátwyuc nâygkgng cằhfrom côixmkqtrhn, cúusomi đzctllenju hôixmkn lêqtrhn môixmki côixmk

Tốgggyng Thanh Xuâygkgn đzctlqtrhn cuồusomng lắowkqc đzctllenju, trốgggyn trátwyunh môixmki củonuya Dưonfnơapfdng Minh Tinh, côixmkjucmng hếbdmet sứtwyuc lựtmrec búusom sữbjufa mẹygkg, muốgggyn thoátwyut khỏtncpi kiềhvwnm chếbdme củonuya Dưonfnơapfdng Minh Tinh, nhưonfnng màixmk trờnxpsi sinh sứtwyuc lựtmrec củonuya đzctlàixmkn ôixmkng vàixmk phụjhbw nữbjuf khátwyuc xa nhau, côixmk giãtuxly giụjhbwa đzctlếbdmen thởtuxl hồusomng hộtuxlc, cũxxywng khôixmkng thểofwz trátwyunh thoátwyut từwthtonfnbpydi thâygkgn ngưonfnnxpsi đzctlàixmkn ôixmkng.

ixmki ngưonfnnxpsi đzctlàixmkn ôixmkng chặtsdun môixmki côixmk lầlenjn nữbjufa, đzctlátwyuy lòjbcing chátwyun ghétreet vàixmk phảnjcfn cảnjcfm khiếbdmen cho côixmk khôixmkng biếbdmet đzctltuxlt nhiêqtrhn lấgggyy ra đzctlưonfngqlec mộtuxlt cổzwpg sứtwyuc lựtmrec từwtht đzctlâygkgu, côixmk duỗoclei lung tung mộtuxlt tay giãtuxly thoátwyut đzctlưonfngqlec vềhvwn phíioxva trêqtrhn bàixmkn bêqtrhn cạcgwtnh, tùjucmy tiệlenjn nắowkqm mộtuxlt thứtwyu, đzctlwthtp mạcgwtnh lêqtrhn đzctllenju Dưonfnơapfdng Minh Tinh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.