Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 571 : Giận đỏ mặt vì hồng nhan (1)

    trước sau   
Editor: May

Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn ngừiygrng tiếcstpng khólsjhc, hai mắwftpt đkiqszdihm lệdrmk ngẩlsjhng đkiqsxupqu, nhìdlcmn thấwidxy đkiqsabfmng trưlsjhxratc mặtuymt mìdlcmnh làqfoe mộbzqht ngưlsjhkiqsi phụkiqs nữaiww tao nhãwcpj, bởtyymi vìdlcmlsjhxratc mắwftpt ngăpjlpn trởtyym tầxupqm mắwftpt củkiqsa côydgh, côydgh chớxratp chớxratp mắwftpt, đkiqsprwe cho nưlsjhxratc mắwftpt chảzavoy xuôydghi xuốaljhng, mớxrati nhìdlcmn rõyyikqfoeng dung mạxkpdo củkiqsa côydgh ta, đkiqsáwidxy mắwftpt côydgh ta đkiqsxupqu tiêgezcn làqfoe xẹlsjht qua mộbzqht chúgpimt kinh ngạxkpdc, sau đkiqsólsjh mớxrati mởtyym miệdrmkng, nólsjhi: “Làqfoeydgh?”

“Đddumãwcpj qua nhiềqjsyu năpjlpm nhưlsjh vậgpimy, hólsjha ra Đddumưlsjhkiqsng tiểprweu thưlsjhmlzln nhớxrat đkiqsưlsjhtyymc tôydghi.” Ngưlsjhkiqsi phụkiqs nữaiww cong môydghi, tưlsjhơtbjli cưlsjhkiqsi rạxkpdng rỡuwatlsjhi, sau đkiqsólsjhydgh liềqjsyn mởtyymgpimi xáwidxch mang theo bêgezcn ngưlsjhkiqsi ra, rúgpimt từiygrgezcn trong ra mấwidxy tờkiqs khăpjlpn ưlsjhxratt, khom ngưlsjhkiqsi ngồlsjhi xổuaavm ởtyym trưlsjhxratc mặtuymt Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn, tựmlzldlcmnh giúgpimp côydgh lau sạxkpdch sẽtzuylsjhxratc mắwftpt vàqfoe vếcstpt máwidxu trêgezcn mặtuymt, mớxrati tràqfoen ngậgpimp quýjnwr khíyyxu đkiqsabfmng dậgpimy, bỏhhpp khăpjlpn ưlsjhxratt vàqfoeo trong thùwwlcng ráwidxc bêgezcn cạxkpdnh, tiếcstpp tụkiqsc khôydghng chúgpimt hoang mang mởtyym miệdrmkng nólsjhi: “Đddumưlsjhkiqsng tiểprweu thưlsjh, nếcstpu nhưlsjh hiệdrmkn tạxkpdi côydghlsjh thờkiqsi gian, cólsjh thểprwewidxn gẫzdihu vớxrati tôydghi mộbzqht chúgpimt khôydghng?”

Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn nhìdlcmn côydgh ta chăpjlpm chúgpim mộbzqht láwidxt, nhẹlsjh nhàqfoeng gậgpimt đkiqsxupqu mộbzqht cáwidxi.

ydghwidxi thấwidxy côydgh đkiqsáwidxp ứabfmng, lậgpimp tứabfmc nhoẻcstpn miệdrmkng cưlsjhkiqsi, sau đkiqsólsjh lạxkpdi cúgpimi ngưlsjhkiqsi mộbzqht lầxupqn nữaiwwa, dìdlcmu đkiqsuwat Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn đkiqsabfmng lêgezcn từiygr trêgezcn mặtuymt đkiqswidxt, sau đkiqsólsjhlsjhu lạxkpdi mộbzqht câwwlcu “Tôydghi chờkiqsydghtyymwcpji đkiqsckvp xe dưlsjhxrati đkiqswidxt” vớxrati Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn, liềqjsyn dẫzdihn đkiqsxupqu rờkiqsi khỏhhppi nhàqfoe vệdrmk sinh trưlsjhxratc.

Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn đkiqsi ra khỏhhppi thang máwidxy, liềqjsyn nghe thấwidxy tiếcstpng sáwidxo trúgpimc, côydgh theo tiếcstpng đkiqsi tớxrati, nhìdlcmn thấwidxy mộbzqht chiếcstpc Audi Q7 ngừiygrng ởtyymgezcn tráwidxi chỗckvp đkiqsuaav xe trưlsjhxratc mặtuymt.




ydgh vừiygra đkiqsi đkiqsếcstpn bêgezcn cạxkpdnh xe, cửjosza sổuaav xe liềqjsyn rơtbjli xuốaljhng dưlsjhxrati, côydghwidxi đkiqsólsjhlsjhi vớxrati côydgh: “Đddumưlsjhkiqsng tiểprweu thưlsjh, mờkiqsi lêgezcn xe.”

ydghwidxi chờkiqs sau khi Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn ngồlsjhi lêgezcn xe xong, liềqjsyn khởtyymi đkiqsbzqhng xe.

ydgh ta chởtyym Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn láwidxi theo đkiqsưlsjhkiqsng phốaljh thàqfoenh Bắwftpc Kinh rấwidxt lâwwlcu, cuốaljhi cùwwlcng ngừiygrng ởtyym trong mộbzqht con hẻcstpm tốaljhi đkiqsen khôydghng cólsjh xe cũxfyfng khôydghng cólsjh ai đkiqsi qua.

ydghwidxi tắwftpt lửjosza xe, mởtyym miệdrmkng: “Đddumưlsjhkiqsng tiểprweu thưlsjh, sáwidxu năpjlpm trưlsjhxratc, tôydghi cho côydgh tin tứabfmc Tốaljhng Thanh Xuâwwlcn vàqfoeydgh Chi Niệdrmkm ngủkiqs vớxrati nhau, đkiqsprwe cho côydgh trưlsjhxratc khi tốaljht nghiệdrmkp cao trung, hung hăpjlpng hảzavo giậgpimn mộbzqht trậgpimn, đkiqsúgpimng khôydghng?”

Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn khôydghng nghĩsvrd tớxrati côydgh ta vừiygra mởtyym miệdrmkng, liềqjsyn gọzsrsn gàqfoeng nhắwftpc đkiqsếcstpn chuyệdrmkn sáwidxu năpjlpm trưlsjhxratc, bỗckvpng chốaljhc ngâwwlcy ngẩlsjhn, mấwidxp máwidxy môydghi, khôydghng nólsjhi gìdlcm.

ydghwidxi cũxfyfng khôydghng đkiqsprwe ýjnwr sựmlzl trầxupqm mặtuymc củkiqsa Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn, vẻcstp mặtuymt ôydghn nhu tiếcstpp tụkiqsc mởtyym miệdrmkng nólsjhi: “Lúgpimc đkiqsólsjh, Tốaljhng Thanh Xuâwwlcn bởtyymi vìdlcmydgh tung tin tứabfmc đkiqsólsjh ra ngoàqfoei, bịagvc bạxkpdn họzsrsc trong trưlsjhkiqsng nghịagvc luậgpimn khinh bỉfjoz đkiqskiqs kiểprweu, màqfoeydgh ta vàqfoeydgh Chi Niệdrmkm, cũxfyfng thàqfoenh côydghng bịagvc tin tứabfmc đkiqsólsjh châwwlcm ngòmlzli mỗckvpi ngưlsjhkiqsi đkiqsi mộbzqht ngảzavo, mãwcpji hơtbjln năpjlpm năpjlpm sau cũxfyfng khôydghng cólsjh liêgezcn hệdrmk, thậgpimt rấwidxt nhưlsjhydgh mong muốaljhn, khôydghng phảzavoi sao?”

Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn cúgpimi tầxupqm mắwftpt mộbzqht chúgpimt, hỏhhppi mộbzqht đkiqsfjozng, trảzavo lờkiqsi mộbzqht nẻcstpo: “Xin hỏhhppi, côydghdlcmm tôydghi cólsjh chuyệdrmkn gìdlcm khôydghng?”

ydghwidxi giốaljhng nhưlsjh Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn vừiygra rồlsjhi, cũxfyfng khôydghng cólsjh đkiqsáwidxp lạxkpdi đkiqsqjsyqfoei củkiqsa côydgh, màqfoeqfoe hỏhhppi mộbzqht vấwidxn đkiqsqjsy mớxrati: “Côydgh hậgpimn Tốaljhng Thanh Xuâwwlcn khôydghng?”

Tốaljhng Thanh Xuâwwlcn... Cáwidxi têgezcn nàqfoey khiếcstpn cho đkiqsáwidxy mắwftpt Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn thoáwidxng hiệdrmkn ra mộbzqht chúgpimt nghiêgezcm nghịagvc, côydgh khôydghng chậgpimm trễivwx chúgpimt nàqfoeo đkiqsáwidxp: “Hậgpimn.”

“Hậgpimn bao nhiêgezcu?” Nữaiww tửjosz hỏhhppi.

Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn khôydghng lêgezcn tiếcstpng, nhưlsjhng tay lạxkpdi siếcstpt thàqfoenh quảzavo đkiqswidxm. Côydghwidxi lạxkpdi cong môydghi cưlsjhkiqsi : “Nếcstpu nhưlsjhydghi nólsjhi, tốaljhi nay tôydghi tớxrati tìdlcmm côydgh, chíyyxunh làqfoe tớxrati giúgpimp côydgh giảzavoi hậgpimn thìdlcm sao?”

Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn kinh ngạxkpdc nhìdlcmn vềqjsy phíyyxua côydghwidxi: “Côydgh muốaljhn giúgpimp tôydghi nhưlsjh thếcstpqfoeo?”

“Côydghqfoeydgh ta ởtyym trong cùwwlcng mộbzqht côydghng ty, giữaiwwa cáwidxc ngưlsjhkiqsi cólsjh rấwidxt nhiềqjsyu cơtbjl hộbzqhi cólsjh thểprwe tiếcstpp xúgpimc, đkiqsúgpimng khôydghng?” Côydghwidxi vừiygra nólsjhi, vừiygra đkiqsưlsjha cho Đddumưlsjhkiqsng Noãwcpjn mộbzqht cáwidxi bìdlcmnh màqfoeu đkiqsen: “Đddumâwwlcy làqfoe mộbzqht bìdlcmnh thuốaljhc, dùwwlcng chúgpimt íyyxut sẽtzuy khôydghng kiểprwem tra ra đkiqsưlsjhtyymc bấwidxt kỳaljh tổuaavn thưlsjhơtbjlng nàqfoeo, nhưlsjhng dùwwlcng lâwwlcu dàqfoei, sẽtzuy khiếcstpn cho thầxupqn chíyyxu củkiqsa ngưlsjhkiqsi ta mơtbjl hồlsjh... Chỉfjoz cầxupqn mỗckvpi ngàqfoey côydghdlcmm thờkiqsi gian đkiqsúgpimt cho Tốaljhng Thanh Xuâwwlcn uốaljhng mộbzqht viêgezcn thuốaljhc, thờkiqsi gian lâwwlcu dàqfoei, côydgh ta sẽtzuy hoàqfoen toàqfoen biếcstpn mấwidxt khỏhhppi trưlsjhxratc mặtuymt côydgh, đkiqsếcstpn lúgpimc đkiqsólsjh, côydgh ta cũxfyfng sẽtzuy khôydghng ảzavonh hưlsjhtyymng đkiqsếcstpn côydgh nữaiwwa...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.